Tuesday, April 6, 2010 3:54:36 AM
This is the country’s largest snake- raising center in Vietnam. Located 12 km from My Tho city, Tien Giang province, the farm covers 12 hectares. During a trip to the World of snakes, you’ll be informed about farm’s history, offered information about how to treat snakebites and expounded about difference kinds of snakes.
Coming to Dong Tam, you can see a lot of snakes such as viper, krait,... The snakes are kept in an open pit and surrounded by ditches. The other ones (such as pythons, king cobras ) are kept in the cages. Normally, they will not harm you if you ignore them, but they will strike if you attack them . The pythons can be taken out of their cages. However, you’ll be warned that the larger ones are capable of strangling a human. So you shouldn’t get too close to them.
Besides snakes, Dong Tam have mokeys, bears, sheeps, ostriches, yellow tortoises, tigers, crocodiles,..Interestingly, you can take a lot of photograph about them when they are sleeping, eating,…
Most of the snakes are being raised for venom production; some of them will become meals for the restaurant. There are products made from snakes (snake medicinal wine , snake- based medicines,..,) or souvenirs for you to buy.
Let’s join a trip to Dong Tam Snake Farm !
From HCMC, turn right at the turn- off to My Tho (about 3 km) , turn lelf at the Dong Tam signposted. After that, follow the road for 4 km, turn right and continue for lion until you reach the snake farm.
From My Tho city, follow Le Thi Hong Gam street west along the river for around 7 km and turn right at the Binh Duc post office, then continue 3 km to the farm.
Sunday, February 28, 2010 2:12:22 PM
Hanh phuc gan nhu qua mong manh. Trong khoanh khac no chot den roi di ma ta ko hay biet. Nhung niem vui ua ngay hom qua van con ma 2 ta cu nhu nguoi xa la. Tai sao lai treu dua nhau? duong nhu ko co cau tra loi!
No cua ngay hom qua cung ko con. Anh cung the. 2 nguoi xa nhau tu lau lam ma ko ai biet. hu hu hu
Monday, August 31, 2009 1:44:58 AM
Tôi yêu em
Tôi yêu em đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai,
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa
Hay hồn em phải gợn bóng u hoài
Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng,
Lúc rụt rè khi hậm hực lòng ghen
Tôi yêu em, yêu chân thành đằm thắm
Cầu em được người tình như tôi đã yêu em[/COLOR]
PUSKIN
Friday, August 28, 2009 1:32:00 AM
1 tháng mùa hè xanh trôi wa nhanh chóng. Những ki niệm đẹp về Bảo Thuận- 1 miền wê xa xôi mà ấm áp nghĩa tình luôn nhắc nhớ mình nghĩ về họ. 1 tháng có là wá ít ko khi tình cảm jữa mọi người jống như 1 sợi dây bền chặt khó có thể đứt vì lý do j. Rùa iu nơi đó dù nó còn nghèo, còn thiếu thốn và rất xa với thành phố- nơi những ánh đèn luôn được thắp sáng.
Cuộc sống thành phố đầy lo âu, nhộn nhịp. Nó khiến mình đôi lúc wên đi mệt mỏi (ko mệt vì wá mệt)he he nhưng cũng chính nó júp mình trưởng thành hơn. Rùa fải tự lập mọi thứ chỉ trừ tài chính. Đó ko là điều wá khó với 1 sinh viên nhưng cảm jác cô đơn, trống trải cứ làm mình bị lẩn wẩn mãi mà ko ra được. WHY ?
Friday, June 26, 2009 3:58:01 AM

Dạo này pà kon mạng ai cũng dọn nhà cả. Rùa đây cũng tranh thủ tìm ngôi nhà bé bé, xinh xinh, vừa dọn dẹp những cái cũ đồng thời trang hoàng ngôi nhà mới lun. He He !
Pé cũng mới tìm được opera nên vào thử. He He ko ngờ thix wá rùi ở lun. Zậy là mình có chỗ để dọn nhà. Mấy tuần trước cứ lu bù với sách vở mà bỏ wên blog. Chắc là Blog bùn mình lắm. Sẵn hôm nay có nhà mới, mình hứa ko để blog bùn dài dài như trước nữa. Hi Hi ! Có Trời chứng cho những j con nói.
Dân chúng ai cũng về wê, làm mình mới lên thấy sân trường vắng càng bùn thêm. Hu Hu

Chiều qua, khoá tập huấn Mùa Hè Xanh bắt đầu buổi đầu tiên. Mình hồi hộp lắm, do là nghe có phỏg vấn (cứ tưởng đang đi xin việc làm chứ). Hồi còn nhỏ, mỗi mùa hè đều nghe khúc hát "Mùa hè xanh xôn xao nâng bước..." trong lòng cứ rộn ràng, mình ước sau này lớn lên cũng lần được đi cho biết. Lớn rùi, mới bít, đi không phải chuyện dể. Nào là tập huấn, cách ứng xử,..v.v..Thế mới biết làm người lớn thật là khó !
Sinh viên năm 2 rùi, cái j cũng già hơn ??? Đúng ko ta? Lúc nghe bài bạn tôi, mình cứ cười mỗi khi nghe "tối về 1 gói mì tôm". He He...Giờ thì "ngày nào cũng gói tôm mì". Kha Kha ! Sao mà gian nan thế nhỉ?
4 năm Đại Học sẽ trôi qua nhanh như....bỏ lại sau lưng là 1 nàng ngốc ngồi ngẩn ngơ với trang blog sầu...Hay ta? Cứ như là phim....