Giai đoạn bất ổn định về tinh thần

hội chứng mãn tuổi dậy thì

Subscribe to RSS feed

Cười cười cười

Có ba chú lợn, chú lợn A tên là “Ai”, chú lợn B tên là “Đâu”, chú lợn C tên là “Gì”. Một ngày nọ, chú lợn A và chú lợn B đứng tại cửa, chú lợn C đứng trên nóc nhà.

Có một con sói phát hiện ra các chú lợn, nó muốn ăn thịt hết các chú lợn, thế là nó xông đến trước mặt chú lợn A …

Sói: Mày là ai?

Lợn A: Đúng.

Sói: Gì?

Lợn A: Gì ở trên nóc nhà.

Sói: Tao hỏi là mày tên gì?

Lợn A: Tao là ai, Gì ở trên nóc nhà.

Sói lại hỏi Lợn B.

Sói: Thế mày là ai?

Lợn B: Tao không phải là ai, nó là ai (chỉ về phía Lợn A)

Sói: Mày quen nó?

Lợn B: Ừ.

Sói: Nó là ai?

Lợn B: Đúng vậy.

Sói: Gì?

Lợn B: Gì ở trên nóc nhà.

Sói: Đâu?

Lợn B: Đâu là tao

Sói: Ai?

Lợn B: Nó là ai (lại chỉ về phía Lợn A)

Sói: Làm sao mà tao biết được.

Lợn B: Thế mày tìm ai?

Sói: Gì?

Lợn B: Nó ở trên nóc nhà.

Sói: Đâu?

Lợn B: Là tao.

Sói: Ai?

Lợn B: Tao không phải là ai, Nó là ai.

Sói: Trời ạ!

Lợn A, Lợn B: “Trời ạ” là bố chúng tao.

Sói: Gì, là bố của chúng mày?

Lợn B: Không phải!

Sói chịu không nổi nữa, ngước lên trời than:"Tại sao?"

Lợn A, B, C: Mày quen ông của chúng tao?

Sói: Gì?

Lợn A: không phải, "tại sao" là ông của bọn tao.

Sói: Tại sao?

Lợn A: Đúng!

Sói: Là gì?

Lợn A: Không, là “tại sao”.

Sói: Ai?

Lợn A: Tao là ai.

Sói: Mày là ai?

Lợn A: Đúng, tao là ai.

Sói: Gì?

Lợn A,B: Nó ở trên nóc nhà.

................

Cuối cùng....sói tự sát luôn

Bạn

Giữa sự sống và cái chết dường như được nối với nhau bằng 1 sợi dây vô hình. Sợi dây ấy rất mỏng manh, chỉ cần 1 vật sắc nhọn chạm vào là có thể đứt ngay. Cái chết, rồi ai cũng sẽ phải trải qua, chỉ có điều vấn đề ở đây là khi nào, lúc nào, sớm hay muộn mà thôi. Nếu nó đến sớm, thì bạn là người bạc mệnh. Và Hùng là 1 người như thế. Mới chỉ bước vào cái tuổi 20, cái tuổi mà 1 con người còn ôm bao hoài bão lớn lao, ngọn lửa sức sống còn đang rừng rực cháy thì bây h, nó đã bị dập tắt 1 cách phũ phàng bởi căn bệnh ung thư. Mình nhớ đã có lần Hùng nhắn tin cho Ngọc ngày sinh nhật Hùng "bây giờ anh chỉ dám mong khỏe lại chứ đừng nói là được đi học lại" Rồi khi mình đọc được những dòng entry cuối cùng của Hùng. Lúc đọc xong, có cái gì đó làm mình ớn lạnh tới tận xương sống, mình chỉ nghĩ rằng hay là Hùng đã quá bi quan, có cái gì đó thật ma quái đang len lỏi vào trong tiềm thức của Hùng mà chỉ Hùng mới biết được. Không biết khi viết những dòng entry ấy, cách đây khoảng gần 10 tháng, Hùng đã biết trước được sự kết thúc của cuộc đời mình là như thế nào chưa hay chỉ lờ mờ đoán ra bệnh của mình ??

hiX...Ko dC. fEP' dU*Ng` lAi. khI thO*i` giAN dAng quAY vOng` ...chI? dE^n" 1 luC' nA`o dO' , mOi. thU*' cOi nhU* dOng' bA*ng thI` luC' dO' cUnG~ lA` luC' mOi. thU*" dA~ ngU*ng chuYE^n? ...lUc dO' cUnG~ lA` luC" kE^t' thuC....

tO^i kO biE^t" tO^i dANg viE^t' j` ? tO^i chI? thA^y' 1 diE^u` gI` dO' dAng lEn Loi? vAO` y' nghI~ cuA? TO^i , vAO` trOngf tU*ng` mACk. mAU' cuA? tO^i ...tO^i sO*. 1 ngAY` nAo` dO" tO^i KO cOn` dC. sO^ng' cuOc sO^ng' nhU* trU*oC' dA^Y ....


Giá như thời gian có thể quay trở lại, giá như lúc đó Hùng phát hiện ra bệnh của mình sớm hơn thì lúc này chúng mình vẫn sẽ được gặp nhau, vẫn có thể trò chuyện với nhau. Ước gì người đó không phải là Hùng. Đôi khi mình thấy cuộc đời thật bất công, những kẻ giết người, những kẻ vô lương tâm ngoài xã hội kia sao ko chết bớt đi mà thay vào đó lại là bạn của mình. Người ta thì ao ước biết bao điều, nào là đỗ đại học, nào là được cái nọ được cái kia trong khi bạn mình chỉ có 1 mơ ước rất nhỏ nhoi, đơn giản đến tội nghiệp, 1 điều tất yếu của cuộc sống này đó là "chỉ mong được khỏe lên, mong được sống"

Nếu thực sự có cái "giá như" thì giờ đây chúng mình đã không phải âm dương cách biệt. Bạn đã làm rất tốt rồi, không còn gì để hối hận nữa.awww sad

Tạm biệt bạn awww . Bọn mình sẽ không bao giờ quên bạn, không bao giờ quên đã có 1 người bạn như bạn.













Travel and living "Đền Hùng"

Kí sự Đền Hùng

Người xưa có câu:
"Dù ai đi ngược về xuôi, nhớ ngày giỗ Tổ mùng mười tháng 3"

Trong lòng hướng về nguồn cuội, vậy là nhân dịp giỗ Tổ, G3 đã quyết định trốn học,xe máy chiến tới tận đất Hùng Vương kings đóng đô để tỏ lòng biết ơn.
Nhẽ ra công việc chuẩn bị xuất phát đã được thực hiện từ lúc 6h30 nhưng đã bị lùi lại đến 7h30 với lý do lãng xẹt: Em Chi còn bận ngủ o mad irked
Chặng đường đi gặp phải nhiều khó khăn: đói, rét, mưa phùn sad , nhưng không sao vì như kế hoạch đã định, anh em đã chuẩn bị bánh mỳ ăn sáng happy cool lol



Đường còn dài...


Mưa phùn "Nghênh diện phong thu trận trận hàn"


Sau 3 tiếng đồng hồ bạc mặt trên đường, Đền Hùng đây rồi










Ngọc & Gà đá

Suối cầu duyên, cầu thôi nào bigsmile right left



Bộ 3 giờ mới có cái ảnh chụp cùng nhau


Kết thúc cuộc chơi, về nhà thôi. Khi đi gặp mưa phùn, về gặp mưa rào. Cũng may là mình có giác quan thứ 6, lường trước được có mưa rào nên mang áo mưa dày. Về phần Ngọc và Chi, do bất cẩn nên chỉ mang 1 chiếc áo mưa giấy, suýt nữa xé đôi áo chia nhau. Cuối cùng, Chi mua tạm thêm 4 cái nữa, Chi mặc 3,Ngọc mặc 2, lúc qua khỏi cơn mưa cũng là lúc áo rách tả tơi. Nhân lúc nghỉ ngơi, các bạn có chụp thêm vài kiểu kỉ niệm




Cánh đồng lúa xanh non mỡ màng




To be continue....

Thư gửi ấy

Ấy à, ấy có biết không? Tớ đã có cảm tình với ấy ngay từ lần đầu tiên gặp mặt. Thực ra thì là 1 thời gian dài sau đó tớ mới thấy quý ấy.

Ấy là món quà bất ngờ mà ông trời đã dành tặng cho tớ. Ông ý đã để ấy đến với tớ vào một ngày đặc biệt, đó là ngày sinh nhật tớ. smile

Thời gian chúng mình ở bên nhau không quá dài, cũng không phải quá ngắn nhưng chừng ấy thời gian đủ để cho mình biết rõ về ấy, hiểu tính cách ấy và nhất là nhận ra được những nét đáng yêu của ấy. smile bigsmile

Ấy nè, ấy không đẹp trai như các handsome boys khác, còn về vóc dáng thì ấy có vẻ cũng hơn người. Tớ đã bị thu hút bới chính vẻ nam tính, đàn ông của ấy. Tớ nhớ, ấy thường mặc áo màu đen (màu tớ thích), rất hợp với dáng ấy đấy ấy ạ. Ấy có bít là tớ đã chết mê chết mệt vì vẻ bề ngoài ko có gì là nổi trội ấy.smile

Ấy biết chăng ? Với tớ, ấy luôn luôn là người bạn tốt, luôn luôn ở bên cạnh tớ những lúc tớ buồn vui. Khi tớ buồn, ấy đã hát cho tớ nghe những bài tớ thích mặc dù chất lượng âm thanh không được tốt cho lắm. Ở bên ấy, tớ thấy vui lắm. Những lúc tớ bị điểm kém, những lúc tớ bức xúc vì phải đăng kí môn học, rồi cả những khi tớ mất tiền cry , có ấy ở cạnh trò chuyện, để tớ tâm sự, để tớ trút giận lên đầu xả stress, làm tớ thấy những việc đó chẳng còn là thứ tớ lo sợ nữa. Thỉnh thoảng ấy cũng làm tớ bất ngờ, làm tớ buồn cười rồi làm tớ bị rơi vào hoàn cảnh dở khóc dở cười những khi ấy dở cái thói “chập mạch”.cool

Khi không được bên ấy, tớ thấy trống vắng, cô đơn, thiếu mất thứ gì đó rất quan trọng. Đôi lúc tớ muốn gặp ấy ngay tức khắc. À, tớ biết cảm giác ấy rồi, người ta gọi đó là “Nhớ” ấy ạ
love
“Một vì sao rớt xuống trong đêm,
Như anh đến ôm em bên thềm
Dường như em chỉ muốn anh thôi,
ngồi lặng im lắng nghe anh cười anh nói
Anh như là gió, vừa mới đến đó thế nhưng đã xa rồi
Em đang ngồi đây, mà thương nhớ cứ trôi về anh mãi.

Người yêu dấu có biết bao ngày nhớ anh
Nhưng em không sao nên lời
Lang thang trong cơn mơ tìm đâu thấy anh
Cho vơi đi bao nỗi nhớ
Ôi ! Em làm sao ! Vì đâu những chiều
Em luôn mong chờ anh tới
Một lần được nhìn thấy anh, là như giấc mơ
Mang theo cơn gió bay về.

Lần đầu tiên chỉ thấy anh thôi,
Là em đã nhớ nhung anh rồi
Bài tình ca chỉ hát cho anh
Người yêu hỡi hãy nghe những lời em nói
Yêu anh là nhớ, là chỉ biết đến những phút giây mong chờ
Anh đâu thờ ơ mà đem dấu nỗi nhớ lững lờ không nói.”

Nhớ ấy da diết, nhớ ấy cồn cào, nhớ ấy khủng khiếp, nhớ ấy tới mức chân tay buồn bực, đầu óc điên cuồng, trong lòng rạo rực.

Rồi khi tớ giận ấy, tớ đã nói thật nặng lời nhưng ấy luôn là người xin lỗi trước. Tại tớ bảo ấy, ấy không nghe thì tớ giận là phải thôi. Lúc đó, tớ khuyên ấy không được, thấy tức lắm. Tức theo cái kiểu “trên bảo dưới không nghe” (Như cái lần Ngọc hỏi Khánh có ăn bánh sandwich không, mồm thì bảo không ăn nhưng tay lại mon men tới ổ bánh của Ngọc). Ấy có biết là tớ giận ấy thì giận thế thôi chứ không giận lâu được bởi vì lâu không được ở bên ấy, tớ lại lâm vào tình trạng “ Nhớ” , với lại “Giận thì giận mà thương thì thương” mà.

Ấy biết vì sao tớ viết cái entry này, viết những lời tâm sự được xuất phát từ trái tim chân thật nhất của tớ không? Tớ đã từng được nghe 1 câu nói xuất phát từ trái tim của ấy nhưng ngược lại, ấy chưa từng được nhận lại bất cứ 1 lời nào tương tự như vậy. Thế nên, hôm nay, tớ sẽ nói hết ta tất cả tình cảm của tớ:

Tớ yêu ấy đến nay chừng có thể bandit
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai
Nhưng không để ấy bận lòng thêm nữa
Hay hồn ấy phải gợn sóng u hoài

Tớ yêu ấy âm thầm không hy vọng love
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen
Tớ yêu ấy, yêu chân thành, đằm thắm
Cầu ấy đựơc người tình như tớ đã yêu ấy:flirt:

- 1823 – Puskin -

“ Tớ yêu ấy mất rồi, tớ nhớ ấy nhiều lắm ấy ạ. Ôi tình yêu đời em, KG 110 của em”



Ký tên: VŨ PHƯƠNG NHUNG
Xuất bản + Tái bản : 1/8/2009
Được cấp phép bởi bộ trưởng bộ hài cốt ( Anh Te ) cùng với sự đồng ý của nhóm GOF Việt Nam (G4) devil
Entry này được chuyển thể từ 1 entry khác có nội dung na ná (nhưng làm sao mà mùi mẫn đến chảy nước mũi giống của anh được phải không em Hiền)
Bài thơ và hình ảnh trong entry chỉ mang tính chất minh họa, làm cho entry thêm sinh động. Xin các tác giả thứ lỗi khi có một số câu đã được chỉnh sửa.
Tác giả bài viết vô cùng cảm ơn những độc giả đã, đang và sẽ đọc entry này. Xìexie
P/S: Khôn hồn thì comment cho anh nghe các chú


ninja yuck bandit

Hai mươi

Hai mươi, cái tuổi không còn là đứa trẻ ngoan ngoãn trong mắt các ông bố bà mẹ nhưng nó cũng chưa phải là cái tuổi chín chắn hẳn. Chưa phải là cái tuổi để mình có thể quyết định hết được tất cả mọi chuyện, kể cả chuyện tình cảm. Ngày xưa, mình nghĩ nghĩ rằng, chỉ cần qua tuổi 18 là mình sẽ làm được mọi chuyện, không còn phải dựa dẫm vào bố mẹ nhiều, bố mẹ sẽ không có quyền can thiệp vào chuyện tình cảm của mình nữa nhưng mình đã nhầm, dù là bn tuổi đi chăng nữa thì bố mẹ vẫn cứ có thể phản đối. Haizz chán
Thật sự mình đã 20 rồi à? Ừ nhỉ, đã 20 rồi đấy chứ nhưng nhìn lại, mình đã làm được cái gì?? Đúng rồi, vẫn chỉ học và học, tuổi này không học thì chỉ có đi " hót cứt" (đúng như ngôn ngữ của người lớn). Năm ngoái, biết điểm thi đúng vào ngày sinh nhật, lại còn nhận được món quà bất ngờ từ anh rể nữa, vui, hạnh phúc không gì kể xiết. Còn năm nay, cũng biết điểm thi học kì vào đúng sinh nhật, cũng bất ngờ vì đã thoát môn Triết nhưng năm nay thấy buồn ghê.Kết quả không tốt, cũng phải thôi, có học hành gì đâu, mãi tới lúc thi mới lao vào học như con thiêu thân.
Có những việc đã trôi qua lâu nhưng kí ức vẫn còn, vết thương vẫn để lại sẹo, để hàng ngày ngẫm nghĩ lại và hỏi "Tại sao"? Ai sẽ trả lời cho mình câu hỏi này đây?, chỉ có 1 người... nhưng mãi mãi mình sẽ không biết được câu trả lời. lúc này, ko thấy buồn nhiều như trước nhưng mỗi khi nghĩ lại thì lại thấy trống rỗng, không thể diễn tả nổi, ko còn cái cảm giác day dứt như xưa, không còn cảm giác bức bối như xưa nữa. Thế nên bây h, tốt nhất đừng nên nghĩ nhiều. Phương châm sống của mình bây h là chơi hết sức, học hết mình, còn những chuyện khác thì ông trời đã tính hết cả rồi, chỉ việc tuân theo thôi, việc gì đến sẽ phải đến.
Mà đúng rồi, tao là người thứ 3 bước sang cái tuổi đầu 2 đít 0, chúng m nhớn hơn t rồi đấy

Nhật thực toàn phần

Nhật thực toàn phần dài nhất thế kỷ đã bắt đầu vào lúc 9h35 sáng 22/7 hôm nay (giờ Việt Nam), với thời gian xảy ra nhật thực toàn phần cực đại là 6 phút 39 giây. Phải đến năm 2132 mới có lần nhật thực toàn phần dài tương đương như vậy. Nó kéo dài kéo dài gần nửa vòng trái đất bắt đầu từ Ấn Độ, sau đó đến các nước Nepal, Bhutan, Myanmar và Trung Quốc, rồi tiếp tục vượt ra ngoài Thái Bình Dương



Người dân háo hức đón xem nhật thực


Phở Hà Nội

,



Nhắc đến Hà Nội, hẳn mọi người sẽ không quên nhắc tới Phở Hà Nội, 1 món ăn đặc trưng của người Hà Nội và phong cách Hà Nội. Tuy nhiên, phải chăng Phở đã có từ ngàn xưa? hay chỉ là món ăn được du nhập vào Hà Nội rồi được người dân Hà Nội thay đổi, thêm bớt gia vị để có được món Phở Hà Nội ngày nay?

Các bậc lão trượng làng văn như Thạch Lam, Nguyễn Tuân, giở lại những áng văn chương về phở, cũng không thấy đề cập đến sử phở... nhưng hai bậc kỳ tài về tùy bút này đã có những lưu bút về phở, thật đến nơi đến chốn! Thạch Lam viết:
“Phở là một thứ quà đặc biệt của Hà Nội, không phải chỉ riêng Hà Nội mới có, nhưng chính là vì chỉ ở Hà Nội mới ngon... Đó là thứ quà suốt ngày của tất cả hạng người, nhất là công chức và thợ thuyền... Người ta ăn phở sáng, phở trưa và phở tối”...
... Nồi nước sôi sùng sục, tỏa mùi thơm ra khắp phố. Nếu là gánh phở ngon - cả Hà Nội không có đâu làm nhiều - thì nước dùng trong và ngọt, bánh dẻo mà không nát, thịt mỡ gàu giòn chứ không dai, chanh ớt và hành tây đủ cả... Ăn xong bát thứ nhất, lại muốn ăn luôn bát thứ hai...” (Hà Nội 36 phố phường, NXB Văn nghệ TP.HCM, trang 127).

Cho tới nay thì chưa có cứ liệu hay tài liệu xác thực nào chứng minh được xuất xứ của Phở Hà Nội. Theo mình, Phở Hà Nội thực chấp ko phải xuất phát từ ngừời dân Hà Nội mà từ những gánh hàng phở rong Nam Định. Suy từ quà quê ngày trước, cái món canh bánh đa nấu với riêu cua, hoặc xáo với xương đãi khách, mỗi khi vào làng thăm mình, từ đó nghĩ ra phở cũng không xa lắm... Bây giờ, ngay giữa Hà Nội, các biển hiệu phở, muốn trưng rằng, hiệu mình là phở gốc, thường ghi thêm là phở chính hiệu Nam Định. Lại có hiệu còn đề “phở gia truyền Nam Định” nữa... Như thế có nghĩa là ông tổ nghề phở là từ Nam Định hành nghề rồi đem lên kinh thành. Tuy nhiên, ngày xưa, Việt Nam vốn là đất nước thuần nông, lấy nghề nông là nghề nuôi sống bản thân và gia đình nên trâu bò là 2 loại vật nuôi phổ biến và được coi trọng, người Việt có câu:
" Con trâu là đầu cơ nghiệp".
" Trâu ơi ta bảo trâu này
Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta
Cày cấy vốn nghiệp nông gia
Ta đây trâu đấy ai mà quản công ?
Bao giờ cây lúa còn bông
Thì còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn."
Vì vậy món phở bò quả thực là quá xa xỉ,làm sao mà ngừơi ta có thể giết thịt cái "đầu cơ nghiệp" của mình được cơ chứ, thế có khác nào là cắt đứt đường sống của bản thân? Điều này có thể giải thích bằng việc du nhập văn hoá phương Tây, nhất là trong thời Pháp thuộc. Lúc ấy, xã hội Việt Nam đã bị phân hoá sâu sắc, nông nghiệp ko còn là nghề duy nhất để kiếm sống nữa, đồng thời, văn hoá của người Pháp là ăn thịt, uống sữa; Người Việt ít nhiều cũng sẽ bị ảnh hưởng. Vì 2 lẽ đó, mình nghĩ là món phở xuất hiện khi 2 nền văn hoá giao thoa. Thời gian ra đời món Phở Hà Nội phải khoảng giữa thế kỉ 19.

Phố Hà Nội có tên thì Phở Hà Nội cũng vậy. Tên Phở chính là thương hiệu riêng của mỗi chủ hàng kinh doanh. Nhà văn Nguyễn Tuân đã bàn về tên các hàng phở rất chí lý như sau:
“Phở cũng có những quy luật của nó. Như tên các hàng phở, hiệu phở. Tên người bán phở thường chỉ dùng một tiếng, lấy ngay cái tên cúng cơm người chủ hoặc tên con mà đặt làm tên gánh tên hiệu, ví dụ phở Phúc, phở Lộc, phở Thọ, phở Trưởng Ca, phở Tư... Có khi lấy một cái tên tật nguyền trên thân thể người bán phở được quần chúng cảm tình thân mật nhắc lại thành một cái tên hiệu: Phở Gù, phở Lắp, phở Sứt... Cái khuyết điểm trên hình thù ấy đã chuyển thành một cái uy tín trong nghề bán miếng chín mà lưu danh một thời trên cửa miệng người sành. Người dân, nhất là dân Hà Nội có nhiều sáng kiến để đặt tên cho những người họ yêu tin. Anh hàng phở ấy hay đứng ở đâu bán hàng, họ lấy luôn cái địa điểm ấy mà gọi thành tên người. Bác phở nhà thương, ông phở đầu ghi, anh phở bến tàu điện, anh phở gầm cầu... Có khi lấy một vài nét đặc thù trong cách phục sức mà gọi. Cái mũ tàu bay trên đầu ông bán phở thời Tây xưa, đã trở thành cái tên một người bán phở trứ danh của Thủ đô sau này.



Mùa thu Hà Nội

,

Ôi, Hà Nội thu! Lặng nghe trong gió nhé, có thấy tiếng rao xao động cuối con đường? Có thấy tiếng cười trong sớm thu năm nao, thấy hình bóng ấy giờ ở chốn xa nào? Thu làm tim ai thêm mong manh?

“Hà Nội mùa thu tràn nỗi nhớ
Không bởi vì em hay vì em
Hà Nội mùa thu Hà Nội gió
Xôn xao con đường xôn xao lá
Nhoà phố mong manh nhoè phố mưa
Chợt nắng long lanh chợt nắng thưa...” (Đoản khúc thu Hà Nội - Trịnh Công Sơn)
Hà Nội bỗng nắng gay gắt đến mấy ngày... chợt gió mưa, chợt bão giông, chợt nắng lên và thu buông mình xuống. Ngày thu lao xao nắng, đêm thu lao xao gió, Hà Nội thu lao xao trái tim tình. Nắng khẽ khàng hơn, hương sữa đâu se lạnh, người trao nhau ánh mắt nồng nàn, những tâm hồn bỗng tự mình dạo phố, thoáng ngọc lan thoảng quyện chút hanh hao...

Thu Hà Nội đẹp đến mê hồn, làm nao lòng không chỉ người kẻ chợ. Cho em gái thẩn thơ đi dạo phố, líu ríu bước chân tự hỏi cốm đã về? Để anh trai gạt bỏ những bộn bề của lo toan thường ngày chật hẹp, mắt đắm say ngắm nắng rót mật vàng, lá thu vương mình trên cỏ biếc, thấy phố phường bỗng chốc đã lùi xa...

Ai rảo bước trên con đường thu Hà Nội, chẳng phải thi nhân cũng khẽ hát một mình, cũng sẽ vấn vương, sẽ nhớ thương một nỗi niềm mà lòng mình chẳng thể nào gọi tên được.

Bảng lảng... bồi hồi... Đường Tràng Thi đã ngập sắc lá bàng, những hoa sữa, hoa lan sức hương thơm ngát Nguyễn Du rồi đấy... cho em xao động trong hương thơm đưa đẩy của gió heo may se lạnh chẳng vô tình, mà dẫn gót hồng về góc cũ quán quen lúc nào đâu biết. Có nghe chăng cung đàn vọng lên từ góc phố, chiếc lá vàng cựa mình trong gió đung đưa, như bản du ca rạo rực những ân tình? Đủ cho những tâm hồn tưởng già nua theo năm tháng, những nếp nhăn trầy xước vệt thời gian, những trái tim tưởng đã phai tàn và đôi mắt không còn tia ấm áp... bỗng ngân lên chầm chậm nhịp mơ màng. Thu cho ta thêm yêu thương.

"Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố", mặc trái tim đón gió mát trong lành. Để hồn thơ và tình ca thấm đẫm trong nốt nhạc dịu dàng, để ta thương thu trong miên man... Ai đã hát khúc thơ ru Hà Nội, phả hơi sương se lạnh đến tâm hồn, cho ta say, cho ta mơ, cho ta mãi ôm ấp một tình yêu từ thuở lên năm lên mười cho tới bây giờ vẫn còn say đắm quá...

Ôi, Hà Nội thu! Lặng nghe trong gió nhé, có thấy tiếng rao xao động cuối con đường? Có thấy tiếng cười trong sớm thu năm nao, thấy hình bóng ấy giờ ở chốn xa nào? Thu làm tim ai thêm mong manh?

Cầu Long Biên trong lòng người Hà Nội

,



Hơn 100 năm trước, vào tháng 9/1898, toàn quyền Đông Dương đã làm lễ khởi công một cây cầu vắt ngang dòng sông Mẹ. Cầu được đặt tên là Paul Doumer, nhưng người Hà Nội vẫn gọi là cầu Long Biên hay cầu sông Cái. Cầu Long Biên được thiết kế bởi kiến trúc sư, cha đẻ của tháp Eiffel, biểu tượng nước

Cầu Long Biên là một phần của thủ đô Hà Nội, vì thế mọi biến cố có tầm vóc quốc gia xảy ra tại Hà Nội đều có sự chứng kiến và tham gia của cây cầu.

Cầu Long Biên bị oanh tạc bằng bom và tên lửa có điều khiển. Hai lần cầu gãy xuống lòng sông. Nhưng nhân dân Hà Nội vẫn nối lại cầu cho xe qua mỗi đêm, ban ngày lại dỡ ra che mắt địch. Dấu tích cho đến nay là Long Biên mất đi một đoạn vẩy rồng (như người Hà Nội nói). Và dòng sông Mẹ lại chứa đựng bao nhiêu sắt thép, bom đạn.

Cầu Long Biên bắc ngang bãi giữa. Những cư dân của làng Trung Hà trên bãi kể: ”Những năm chiến tranh, bãi giữa có 6 ụ pháo cao xạ bảo vệ cầu và nhà máy điện Yên Phụ”. Trên nóc cầu còn lại nhiều thanh sắt - dấu tích những điểm trực chiến của bộ đội ta. Hứng chịu bao bom đạn mà cầu vẫn tồn tại như minh chứng cho sự anh dũng, trí tuệ của người Hà Nội trong kháng chiến chống Mỹ.

Cầu Chương Dương và Thăng Long được dựng, ô tô, xe máy không đi qua cầu Long Biên nữa. Cầu không phải tải nặng mỗi ngày. Nhưng cầu đã mòn mỏi lắm. Thời gian dội màu bàng bạc lên sắt thép. Mặt bê tông gồ ghề nứt nẻ. Mỗi chuyến tàu qua, cầu lại run lên.

Cầu trở thành bạn của mọi người dân ngoại thành. Mỗi sáng, từng đoàn xe thồ than, rau xanh, cây cảnh... vào nội thành. Công nhân viên chức đến cơ quan, nhà máy. Các bạn học sinh, sinh viên đến trường. Ngược đường, là những người đi chợ hoa quả Long Biên. Gió sông thổi qua cầu, thổi đi những giọt mồ hôi mặn mòi vất vả. Buổi tối, từng tốp học sinh đợi nhau về. Họ cười nói ríu rít. Những xe than, sọt thồ rỗng không lại thanh thản qua cầu. Từ sáng đến tối, cầu luôn nhộn nhịp như thế. Đèn cao áp mắc sáng trên cầu. Để rồi sáng sáng, các cụ trong nội thành qua cầu, đi bộ xuống bãi giữa tập thể dục, tận hưởng không khí trong lành nguyên sơ của bãi ngô mùa phun râu, hay dầu bạc hà chập chờn trong gió sớm. Người từ bãi lên cầu bán bí đỏ, cà chua, khoai, lạc, đỗ... vài bà cụ Gia Lâm cắp thúng hoa thiên lý xanh ngọt ngào qua cầu đi rao trong phố cổ...

Cầu Long Biên... Bao du khách đến ghi lại nhịp sống trên cây cầu cổ. Bao đôi bạn quen nhau mỗi buổi học về, bao lớp người tuổi ”tri thiên mệnh” giữ hình ảnh cầu trong cuốn phim ký ức.

Cứ như vậy, hiền lành và chở che, hơn thế kỷ vẫn trung thành nối nhịp sống đôi bờ, cầu Long Biên vẫn góp sức vào cuộc sống của người dân Hà Nội hôm nay.

Unfotunately

Mấy hôm nay thấy trong người cứ thế nào ấy. Chả hiểu sao mất 1 cái răng hàm ( người ta thường gọi là răng khôn ) nên ngu đi thì phải. Mấy hôm đi thi, mất hết cả tự tin. Chuyện là thế này: hôm đi thi môn Triết, học hành cũng cẩn thận, ngày nào cũng ra hồ ngắm cá, hóng gió và học thuộc, vào đầu được kha khá. Vào phòng thi, tim đập thình thịch, nhìn vào đề khiến mình phải thốt lên: " Hay, câu này đã học", bắt đầu sướng, nhìn sang đứa bên cạnh " Oài, con bé này học khoa triết, có đứa hỏi bài rồi", lại tiếp tục sướng. Nhưng niềm sung sướng ấy chả đc bao lâu vì trong đầu trống rỗng, k còn nhớ 1 tý gì cả. Thôi chết mẹ em rồi, làm sao đây, hay là quay sang con bé kia hỏi bài. Thôi đc rồi, quay sang hỏi, đúng lúc ấy, nó cũng mỉm cười với mình, 1 nụ cười thật khả ái, mình cũng cười lại. Sau đó nó thốt ra 1 câu làm mình không khỏi choáng váng " ấy có nhớ gì ko? Cho tớ chép bài với". Lúc này thì vỡ mồm thật " ờ ờ, tớ cũng chả nhớ gì, thôi ấy chép đc chữ nào thì chép". Kết lại, ngồi bốc phét, chém gió cho đỡ nóng 1 chút, đc 3 mặt gì đó. Đã hoang mang vì chả làm đc bài, chúng nó cứ 1 lúc lại xin thêm giấy, sốt hết cả ruột cả gan. Kiểu này bị học lại môn này là cái chắc. Hix hix. Tiếp đến là hum nay, thi môn tiến trình lịch sử. Tất cả đề cương có 15 câu, nhồi nhét trong gần 9 ngày cũng đc 10 câu, còn 5 câu thì đành nhờ trời vậy. HỌc đc 2/3, chắc cũng phải rơi vào 1 câu. Ai ngờ, đề có đúng 1 câu làm trong 90 phút, lại đúng câu ko học. Vỡ mồn phát nữa. . Hix, hix, may mà ngồi cùng con bạn , nó cho chép đc ít, nếu may thì qua môn này.
Kết luận lại. Kiểu này đúng là do cái răng gãy, hay là do cắt tóc nhỉ??? Rốt cuộc, lần thi này mình chả may mắn, chắc ko nhận đc những lời chúc như học kì vừa rồi của các bạn.

June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30