Thay thế đc gì thì cứ thay thế, sống như thế này vui hơn
Monday, May 14, 2007 6:51:20 AM
" Lẹp bẹp, lẹp bẹp " , " leng keng , leng keng " ... tiếng bước chân lê đi trong mưa hòa chung với tiếng nhữg chíêc chìa khóa va vào nhau vang lên giữa đêm tối tỉnh mịt." Sao mà mình già dữ vậy ta???" ," Chỉ 19t mà sao mình già trong suy nghĩ wá vậy trời??" ... bước đi trong đêm mưa ,trên con đường vắng , gió trời thổi từng cơn lạnh buốt,nghĩ về cuộc đời mình,mọi người đều nói cuộc đời tôi ko có gì gọi là đáng để đau khổ... họ có ở trong hoàn cảnh của tôi đâu mà biết ...tôi ko già về vẻ bề ngoài, nhưng suy nghĩ trong tôi đã wá già... cái cách tôi nhìn cuộc sống đang diễn ra xung quanh tôi khác với thằng Vũ của mười mấy năm về trước.
Ngày trước chỉ là 1 thằng con nít, ngồi ở nhà với vài cục đất sét đen thui , nắn những ước mơ giãn dị , 1 chú nhóc cưỡi trâu, 1 chiếc xe buýt, 1 căn nhà có cha, có mẹ, có bạn...
Vài cây viết chì màu , 1/2 tờ giấy tập bị ố vàng, vẽ những ứơc mơ...
Rồi cũng đã xa thời thơ ấu, nhưng những ước mơ ấy vẫn còn trong tôi, giờ gần như nó đã gần thành hiện thưc, tôi đã có bạn bè, có gia đình ...ko phải ngoài thực tại..trong 1 thế giới ảo.... theo mẹ tôi, net chẳng có gì là có lợi, nhưng với tôi, net là cả cuộc sống....
Cảm ơn anh Ken, Trực, Devil..., thím Nub,chị Thùy, chị Nhi... và Vĩnh cùgn những người bạn của tôi
Àh wên nhóc Vũ , còn a Bo nữa, mặc dù a Bo lớn hơn e nhưng trước tới giờ e ít khi kiu a = a, mún lắm nhưng ... mày tao dễ xử..gọn gàng , lại thân thiết..
Ngày trước chỉ là 1 thằng con nít, ngồi ở nhà với vài cục đất sét đen thui , nắn những ước mơ giãn dị , 1 chú nhóc cưỡi trâu, 1 chiếc xe buýt, 1 căn nhà có cha, có mẹ, có bạn...
Vài cây viết chì màu , 1/2 tờ giấy tập bị ố vàng, vẽ những ứơc mơ...
Rồi cũng đã xa thời thơ ấu, nhưng những ước mơ ấy vẫn còn trong tôi, giờ gần như nó đã gần thành hiện thưc, tôi đã có bạn bè, có gia đình ...ko phải ngoài thực tại..trong 1 thế giới ảo.... theo mẹ tôi, net chẳng có gì là có lợi, nhưng với tôi, net là cả cuộc sống....
Cảm ơn anh Ken, Trực, Devil..., thím Nub,chị Thùy, chị Nhi... và Vĩnh cùgn những người bạn của tôi
Àh wên nhóc Vũ , còn a Bo nữa, mặc dù a Bo lớn hơn e nhưng trước tới giờ e ít khi kiu a = a, mún lắm nhưng ... mày tao dễ xử..gọn gàng , lại thân thiết..
Trái tim + linh hồn = Happy / cả cuộc đời ... bài toán của ai ra đề ko bít..nhưng bít chắc rằng chẳng boa giờ giải đc
Friday, May 11, 2007 4:07:44 AM
" Chán !!! Lại tiết Anh Văn, tôi tụi bây ở lại học, tao ra net chút vào lại "
Lại " cúp " tiết
Thôi thì cứ cho là " cúp " vì bạn đi, tụi nó đã nghỉ tới 12 tiết, trong khi đó mình chỉ mới có 9 tiết, dù gì cũng là anh em, thôi thì nghỉ để = anh = e vậy. ( nghĩ khí thế là cùng
)
Chạy ra net ngồi cũng chẳng bít làm gì , ngồi vào " Bờ-Lóc " của mọi người, đi tới đi lui... nhàm chán wá....
" Bờ-Lóc " của anh Ken thì ... nghe nhạc.. chứ cũng hok bít làm gì ... đang buồn chán mà coi " Bờ-Lóc " của ổng chắc tự sát luôn wá...
" Bờ-Lóc " của Bo thì.... càng buồn hơn... " 2 đường thẳng // "," trong yêu thương , ko có khái niệm " thay thế " "....
Ko có bé , cũng chẳng có ai bên cạnh, chẳng ai wan tâm, và ko mún wan tâm ai... chỉ mún wan tâm mình bé mà thôi, mà bé thì.... có thể ko wan tâm, có thể có wan tâm, bít nói sao bây giờ...
Thôi thì đành để thời gian quyết định vậy .....
Anh nhớ bé nhìu lắm... bé ơi ... hix..hi...hix...hix...xx..x. [/size=4]
Lại " cúp " tiết
Thôi thì cứ cho là " cúp " vì bạn đi, tụi nó đã nghỉ tới 12 tiết, trong khi đó mình chỉ mới có 9 tiết, dù gì cũng là anh em, thôi thì nghỉ để = anh = e vậy. ( nghĩ khí thế là cùng
)Chạy ra net ngồi cũng chẳng bít làm gì , ngồi vào " Bờ-Lóc " của mọi người, đi tới đi lui... nhàm chán wá....
" Bờ-Lóc " của anh Ken thì ... nghe nhạc.. chứ cũng hok bít làm gì ... đang buồn chán mà coi " Bờ-Lóc " của ổng chắc tự sát luôn wá...
" Bờ-Lóc " của Bo thì.... càng buồn hơn... " 2 đường thẳng // "," trong yêu thương , ko có khái niệm " thay thế " "....
Ko có bé , cũng chẳng có ai bên cạnh, chẳng ai wan tâm, và ko mún wan tâm ai... chỉ mún wan tâm mình bé mà thôi, mà bé thì.... có thể ko wan tâm, có thể có wan tâm, bít nói sao bây giờ...
Thôi thì đành để thời gian quyết định vậy .....
Anh nhớ bé nhìu lắm... bé ơi ... hix..hi...hix...hix...xx..x. [/size=4]
.... Cổ tích chăng ???Chắc ko phải là vậy đâu...
Tuesday, May 8, 2007 5:28:41 PM
Trên 1 hòn đảo nhỏ, giữa biển khơi, ở 1 nơi mà chẳng ai biết
tới. Trên đảo ko có con người , chỉ có những cảm xúc, tính cách của con người tồn tại...
Sự Giàu Có, Sự Buồn Bã,....và kể cả Tình Yêu.
Cuộc sống cứ thế trôi wa thật êm,mọi thứ trên đảo vẫn hoà thụân với nhau cho tới khi....
" Đảo sẽ chìm ,tất cả mọi thứ trên đảo sẽ biến mất " Tiếng thét từ Tin Tức và Nỗi Kinh Hoàng làm cho cả hòn đảo cuống cuồng lên, kẻ chạy ,kẻ ôm đồ đạc, mạnh ai nấy lo cho bản thân...
" Đảo chìm, đảo chìm "
" Làm ơn cho tôi đi nhờ với, làm ơn..hix..hi..h.ix. "
Trong khi mọi người đều lên thuyền rời đảo, thì Tình Yêu vẫn còn trên đảo, ko bít làm gì, cũng chẳng có thuyền để mà đi nên đành đứng trên hòn đảo, đang chìm dần...
Thoáng thấy Giàu Có đi ngang, Tình Yêu cất tiếng kêu " Giàu có ơi ! Làm ơn cho tôi đi nhờ thuyền với"
" Thuyền của tôi chất nhiều vàng bạc lắm rồi,ko còn chỗ cho cô đâu ",Giàu Có lặng lẽ chèo thuyền đi.
" Kiêu Căng ơi, bạn có thể cho tôi đi nhờ thuyền đc ko??? "
" Cậu bẩn thỉu wa', nếu cậu lên sẽ làm hỏng thuyền của tôi mất, thôi đi đi", Kiêu
Căng nhìn Tình Yêu bằng con mắt khinh bỉ rồi cho thuyền rời đảo.
" Ah!!! Hạnh Phúc ,Hạnh Phúc làm ơn cho Tình Yêu đi nhờ thuyền đc ko???"
" .........." , ko trả lời, Hạnh Phúc wá hạnh phúc cho đến nỗi ko nghe tiếng của Tình Yêu gọi
Đang tuyệt vọng, thì bỗng nhiên có 1 chiếc thuyền dừng lại, 1 giọng nói cằn cõi cất lên.
" Lên thuyền đi cháu, ta cho cháu đi nhờ thuyền"
Mừng ko thể tả, Tình Yêu nhảy vội lên chiếc thuyền nhỏ.... Wa' mừng vui, nên từ lúc lên thyền cho đến lúc đến đc nơi an toàn,Tình Yêu ko hỏi tên của người giúp đỡ mình.
Tình Yêu đi tìm Hiểu Biết để hỏi mới biết đc đó chính là Thời Gian.Nhưng Tình Yêu vẫn ko hiểu đc vì sao Thời Gian lại cứu mình,Hiểu Biết chỉ trả lời 1 câu
" Thời Gian giúp đỡ Tình Yêu chỉ đơn giản là vì chỉ có Thời Gian mới biết đc Tình Yêu tuyệt vời đến nhường nào "
Hy vọng thời gian sẽ hiểu đc tôi, hiểu đc tình cảm của tôi dành cho e, và hơn tất cả, tôi mong e hiểu đc tình yêu của tôi dành cho e...
tới. Trên đảo ko có con người , chỉ có những cảm xúc, tính cách của con người tồn tại...
Sự Giàu Có, Sự Buồn Bã,....và kể cả Tình Yêu.
Cuộc sống cứ thế trôi wa thật êm,mọi thứ trên đảo vẫn hoà thụân với nhau cho tới khi....
" Đảo sẽ chìm ,tất cả mọi thứ trên đảo sẽ biến mất " Tiếng thét từ Tin Tức và Nỗi Kinh Hoàng làm cho cả hòn đảo cuống cuồng lên, kẻ chạy ,kẻ ôm đồ đạc, mạnh ai nấy lo cho bản thân...
" Đảo chìm, đảo chìm "
" Làm ơn cho tôi đi nhờ với, làm ơn..hix..hi..h.ix. "
Trong khi mọi người đều lên thuyền rời đảo, thì Tình Yêu vẫn còn trên đảo, ko bít làm gì, cũng chẳng có thuyền để mà đi nên đành đứng trên hòn đảo, đang chìm dần...
Thoáng thấy Giàu Có đi ngang, Tình Yêu cất tiếng kêu " Giàu có ơi ! Làm ơn cho tôi đi nhờ thuyền với"
" Thuyền của tôi chất nhiều vàng bạc lắm rồi,ko còn chỗ cho cô đâu ",Giàu Có lặng lẽ chèo thuyền đi.
" Kiêu Căng ơi, bạn có thể cho tôi đi nhờ thuyền đc ko??? "
" Cậu bẩn thỉu wa', nếu cậu lên sẽ làm hỏng thuyền của tôi mất, thôi đi đi", Kiêu
Căng nhìn Tình Yêu bằng con mắt khinh bỉ rồi cho thuyền rời đảo.
" Ah!!! Hạnh Phúc ,Hạnh Phúc làm ơn cho Tình Yêu đi nhờ thuyền đc ko???"
" .........." , ko trả lời, Hạnh Phúc wá hạnh phúc cho đến nỗi ko nghe tiếng của Tình Yêu gọi
Đang tuyệt vọng, thì bỗng nhiên có 1 chiếc thuyền dừng lại, 1 giọng nói cằn cõi cất lên.
" Lên thuyền đi cháu, ta cho cháu đi nhờ thuyền"
Mừng ko thể tả, Tình Yêu nhảy vội lên chiếc thuyền nhỏ.... Wa' mừng vui, nên từ lúc lên thyền cho đến lúc đến đc nơi an toàn,Tình Yêu ko hỏi tên của người giúp đỡ mình.
Tình Yêu đi tìm Hiểu Biết để hỏi mới biết đc đó chính là Thời Gian.Nhưng Tình Yêu vẫn ko hiểu đc vì sao Thời Gian lại cứu mình,Hiểu Biết chỉ trả lời 1 câu
" Thời Gian giúp đỡ Tình Yêu chỉ đơn giản là vì chỉ có Thời Gian mới biết đc Tình Yêu tuyệt vời đến nhường nào "
Hy vọng thời gian sẽ hiểu đc tôi, hiểu đc tình cảm của tôi dành cho e, và hơn tất cả, tôi mong e hiểu đc tình yêu của tôi dành cho e...
E có hĩu a đang nghĩ gì ko???? Tôi tự hỏi rồi tự tìm nhưng câu trả lời ....
Thursday, May 3, 2007 6:59:50 AM
Rất cố gắng nhưng vẫn ko cách nào bắt bản thân wên đi được người con gái đó.... Cứ mỗi khi ngỡ rằng có thể wên e thì lại nhận được 1 cái gì đó từ e, người con gái tôi yêu.
Tôi ko thể rời xa e cũng như tôi ko thể nhịn thở... nhìu lần thử nín thở , xem mình chịu được bao nhiu lâu , dù rất cố gắng nhưng ko thể nín lâu được, từ đó tôi hĩu ra rằng cuộc sống của tôi ko thể ko có e,có lẽ vì thế tôi yêu e, iu rất nhìu, rất sâu đậm.
3 năm, 1 khoảng thời gian ko dài nhưng cũng ko ngắn đối với tôi, tình cảm tôi dành cho e đến nay cũg đã tròn 3 năm rồi còn gì. Thứ tôi nhận được từ e là gì???? Tôi tự hỏi bản thân.
Chỉ 1 câu nói, chỉ 1 tin nhắn di động hay chỉ là 1 nụ cười của e... thế là wá đủ, tôi ko muốn gì hơn là được thấy e vui. Tôi từng nghĩ mình sẽ ra đi để e được hạnh phúc, được vui vẻ bên người mà e yêu.
Tôi đã ra đi...nhưng chính vào lúc đó thì cũng là lúc người e yêu thương làm e đau khổ,trong tin nhắn e gửi cho tôi, e có viết " từ trước tới giờ ko ai wan tâm e, có a wan tâm e thì e cảm thấy tốt hơn, giờ a ra đi , e trở về như ngày xưa, ko ai wn tâm". Nhữg lời đó làm cho tôi ko thể nào rời bỏ e, 1 lần nữa tôi lại trở về bên cạnh e , nói là bên cạnh nhưng thật ra tôi chỉ xuất hiện khi e cần, khi e mún có thể chỉ là trong suy nghĩ thoảng wa của e.Hy vọng, e mang cho tôi niềm hy vọng, tôi lấy đó làm sức sống cho chính bản thân mình, hy vọng e mang đến cho tôi lớn hơn tất cả mọi thứ, nó có 1 sức mạnh thật sự lớn, đôi khi mún bỏ wên cuộc đời lại sau lưng nhưng cũng nhờ e và những hy vong của e mà tôi cố gắng sống.Tôi thầm cảm ơn e, nhưng.... sự hy vọng cùng với sức sống trong tôi vụt tan biến, nó bị xâm chiếm bởi nỗi thất vọng ,chán chường.... sinh nhật lần thứ 19, tôi mong e đến bên tôi, mong 1 câu chúc của e nhưng mọi thứ ko như tôi mong ước. E ko đến sn tôi, cũg ko một lời chúc, có lẽ e mún wên tôi, hay là có lí do gì khác... cố gắng tìm 1 lí do, và cuối cùng đành lừa dối bản thân bằng lí do e đang chuẩn bị thi tốt nghiệp , e mệt mỏi và bận rộn nên ko dự sn tôi, tôi cứ cho là vậy dù trong lòng rất mún bít lí do đó là gì....đau khổ lắm, bùn lắm, tôi bít cũg hĩu tôi, hĩu những gì tôi suy nghĩ,những gì tôi nói nhưng tại sao e lại thờ ơ với tôi,tôi ko hĩu... nên dừng lại hay nên tiếp tục ,nên làm cái gì???? Tôi ko bít, cũng ko mún bít, tôi mệt mỏi vì cuộc sống của tôi đã thay đổi rất nhìu.
Tôi vẫn chờ câu trả lời của e, tôi sẽ chờ , chờ ... cho dù có bỏ cả cuộc đời để chờ...
Tôi ko thể rời xa e cũng như tôi ko thể nhịn thở... nhìu lần thử nín thở , xem mình chịu được bao nhiu lâu , dù rất cố gắng nhưng ko thể nín lâu được, từ đó tôi hĩu ra rằng cuộc sống của tôi ko thể ko có e,có lẽ vì thế tôi yêu e, iu rất nhìu, rất sâu đậm.
3 năm, 1 khoảng thời gian ko dài nhưng cũng ko ngắn đối với tôi, tình cảm tôi dành cho e đến nay cũg đã tròn 3 năm rồi còn gì. Thứ tôi nhận được từ e là gì???? Tôi tự hỏi bản thân.
Chỉ 1 câu nói, chỉ 1 tin nhắn di động hay chỉ là 1 nụ cười của e... thế là wá đủ, tôi ko muốn gì hơn là được thấy e vui. Tôi từng nghĩ mình sẽ ra đi để e được hạnh phúc, được vui vẻ bên người mà e yêu.
Tôi đã ra đi...nhưng chính vào lúc đó thì cũng là lúc người e yêu thương làm e đau khổ,trong tin nhắn e gửi cho tôi, e có viết " từ trước tới giờ ko ai wan tâm e, có a wan tâm e thì e cảm thấy tốt hơn, giờ a ra đi , e trở về như ngày xưa, ko ai wn tâm". Nhữg lời đó làm cho tôi ko thể nào rời bỏ e, 1 lần nữa tôi lại trở về bên cạnh e , nói là bên cạnh nhưng thật ra tôi chỉ xuất hiện khi e cần, khi e mún có thể chỉ là trong suy nghĩ thoảng wa của e.Hy vọng, e mang cho tôi niềm hy vọng, tôi lấy đó làm sức sống cho chính bản thân mình, hy vọng e mang đến cho tôi lớn hơn tất cả mọi thứ, nó có 1 sức mạnh thật sự lớn, đôi khi mún bỏ wên cuộc đời lại sau lưng nhưng cũng nhờ e và những hy vong của e mà tôi cố gắng sống.Tôi thầm cảm ơn e, nhưng.... sự hy vọng cùng với sức sống trong tôi vụt tan biến, nó bị xâm chiếm bởi nỗi thất vọng ,chán chường.... sinh nhật lần thứ 19, tôi mong e đến bên tôi, mong 1 câu chúc của e nhưng mọi thứ ko như tôi mong ước. E ko đến sn tôi, cũg ko một lời chúc, có lẽ e mún wên tôi, hay là có lí do gì khác... cố gắng tìm 1 lí do, và cuối cùng đành lừa dối bản thân bằng lí do e đang chuẩn bị thi tốt nghiệp , e mệt mỏi và bận rộn nên ko dự sn tôi, tôi cứ cho là vậy dù trong lòng rất mún bít lí do đó là gì....đau khổ lắm, bùn lắm, tôi bít cũg hĩu tôi, hĩu những gì tôi suy nghĩ,những gì tôi nói nhưng tại sao e lại thờ ơ với tôi,tôi ko hĩu... nên dừng lại hay nên tiếp tục ,nên làm cái gì???? Tôi ko bít, cũng ko mún bít, tôi mệt mỏi vì cuộc sống của tôi đã thay đổi rất nhìu.
Tôi vẫn chờ câu trả lời của e, tôi sẽ chờ , chờ ... cho dù có bỏ cả cuộc đời để chờ...
Thank...myfriend.
Tuesday, May 1, 2007 2:19:10 PM
Cuối cùg cũng tới sn.
Vui vui lắm, định là sẽ thức cả đêm để tận hưởng sn cho thật trọn vẹn.
Mong nhất là lời chúc sn của bé, người mà mình yêu thương nhất.
Tối 7h ngày 29/4 , " Vũ ơi! Vũ ơi ...." , tiếng ai nghe wen wen, thì ra là " con bo` ".
Nó wa tặng wà sn . Cũng vui, có người bạn thân wan tâm.
Cảm ơn mày nha bo`.
Vui vui lắm, định là sẽ thức cả đêm để tận hưởng sn cho thật trọn vẹn.Mong nhất là lời chúc sn của bé, người mà mình yêu thương nhất.
Tối 7h ngày 29/4 , " Vũ ơi! Vũ ơi ...." , tiếng ai nghe wen wen, thì ra là " con bo` ".
Nó wa tặng wà sn . Cũng vui, có người bạn thân wan tâm.
Cảm ơn mày nha bo`.
Happy Birthday myself
Sunday, April 29, 2007 4:30:12 PM
còn chưa tới nửa tiếng là tới sn òi...ước muốn cho ngày sn là :
1 lời chúc sn ngay lúc 00h00p.....
1 câu nói của bé...
1 câu nói của mẹ...
1 món quà của cha....
Nhưng tất cả chắc chẳng bao giờ thành hiện thực.....mãi mãi mơ ước chì là ước mơ....
như nhữg giấc mơ ..rồi cũng tan biến mà thôi....
I LOVE U,LazyDino :*
Sunday, April 22, 2007 9:11:18 PM
Trời ơi !!! Hôm nay đã là thứ 2 rùi, chỉ còn đúng 1 tuần nữa là tới sn rồi... ước gì trong ngày đó chỉ có mình mình với bé thôi, ước gì mình bít thật nhìu chỗ vui chơi, để dẫn bé đi chung trong ngày sn của mình, ước gì mình có thật nhìu tìên, để có thể làm những thứ mình mơ ước.....
Hôm nay mình ước nhìu wá rồi,ko ông bụt hay bà tiên nào có thể đáp ứng những điều mà mình mơ ứơc cả, chỉ đơn giản vì nó chỉ là ước mơ cho mỗi cá nhân mình, mà như vậy thì wá ích kỉ ....
Cứ mỗi năm, hết tết là lại cảm thấy bùn bùn, tới tháng tư càng bùn,có lẽ vì cô đơn. Nhưng kể từ năm nay , có lẽ mình đã hết alone,có bé bên cạnh,đc lắng nghe bé,đc wan tâm bé....
Đến ngày đó mình muốn la lên thật lớn " BÉ ƠI, ANH IU BÉ NHÌU LẮM "
Hôm nay mình ước nhìu wá rồi,ko ông bụt hay bà tiên nào có thể đáp ứng những điều mà mình mơ ứơc cả, chỉ đơn giản vì nó chỉ là ước mơ cho mỗi cá nhân mình, mà như vậy thì wá ích kỉ ....
Cứ mỗi năm, hết tết là lại cảm thấy bùn bùn, tới tháng tư càng bùn,có lẽ vì cô đơn. Nhưng kể từ năm nay , có lẽ mình đã hết alone,có bé bên cạnh,đc lắng nghe bé,đc wan tâm bé....
Đến ngày đó mình muốn la lên thật lớn " BÉ ƠI, ANH IU BÉ NHÌU LẮM "
.....
Saturday, April 21, 2007 7:54:53 PM
Hiện giờ mình đang nghĩ về cái gì nhỉ??? Mình đã làm gì?? Sao mình lại làm vậy nhỉ??Sao mình lại đối xử với người coi trọng mình nhất, ngay lúc này ước gì chị online... nhóc đang khóc... khóc thật sự,nhóc muốn kiu thật to " chị ơi ! Tha lỗi cho nhóc, bỏ wá cho nhóc vì nhóc wá hư, wá ích kỉ , nhóc chỉ bít có mỗi nhóc thôi,... chị nói chiện với bạn mà nhóc giận chị, nhóc sai rồi chị ơi...."
Ko có gì làm, vội vàng chạy vào blog của anh Bo và a Ken, nghe nhạc mà.....bùn , nhóc ngồi chờ chị lên...sao giờ này chị chưa lên nhỉ???? Chắc chị giận nhóc rồi....
Lại 1 đêm nữa. ngồi cả đêm mà chẳng bít ngồi để làm gì, nhìn kim đồng hồ chạy ư??? Đợi cho tới sáng, chạy về nhà , ngã vào chỗ ngủ, ko phải là giường , cũng ko phải là chiếu, chỉ là chiếc võng...ko bít từ lúc nào, võng trở thành ngai vàng riêng của mình. Mỗi đêm chạy về nhà , tìm chỗ ngủ, tìm mền , kiếm mùng, ôm gối.... xa wá rồi cái thời đó, đã từ lâu ko còn những giấc ngủ sớm, ko còn ngủ nệm, mình giờ chỉ là...la`... lá gì nhỉ???
Ko là gì cả, ước gì mình đc tan biến như khói......
Ko có gì làm, vội vàng chạy vào blog của anh Bo và a Ken, nghe nhạc mà.....bùn , nhóc ngồi chờ chị lên...sao giờ này chị chưa lên nhỉ???? Chắc chị giận nhóc rồi....
Lại 1 đêm nữa. ngồi cả đêm mà chẳng bít ngồi để làm gì, nhìn kim đồng hồ chạy ư??? Đợi cho tới sáng, chạy về nhà , ngã vào chỗ ngủ, ko phải là giường , cũng ko phải là chiếu, chỉ là chiếc võng...ko bít từ lúc nào, võng trở thành ngai vàng riêng của mình. Mỗi đêm chạy về nhà , tìm chỗ ngủ, tìm mền , kiếm mùng, ôm gối.... xa wá rồi cái thời đó, đã từ lâu ko còn những giấc ngủ sớm, ko còn ngủ nệm, mình giờ chỉ là...la`... lá gì nhỉ???
Ko là gì cả, ước gì mình đc tan biến như khói......
ê, dậy đi pa, định hok cho tao gọi điện hco bạn tao hả??? .... hư mất òi..T__T
Friday, April 20, 2007 7:26:36 PM
) điện thoại tự dưng trốn khỏi túi áo, đu du` từ trên cao xuống , gần tới đất, lộn thêm 2 vòng nữa .. nhảy vào thao nước định lặng mất, nhưg hên mà mình nhanh tay, chụp nó lại,
phu`...u`...u`..u` . Nghĩ trong long chắc hok sao đâu ha?Ặc ...ặc..T____T tốn tiền, hư bà nó rồi, mở ko lên màng hình nữa là...
(Sắp tới sinh nhật nữa,kì này bít trốn đâu ta?????
Friends (2)
Latest comments
| M | T | W | T | F | S | S |
|---|---|---|---|---|---|---|
|
| ||||||
| 1 | 2 | 3 | ||||
| 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 |
| 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 |
| 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 |
| 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 | |

![[JM]Blu3v3nuS %5BJM%5DBlu3v3nuS photo](https://static.myopera.com/upic/pool1/JV/Y0s/dVYB89xcOSmSHcpaZSaevo/673021_m.jpg)







