GIÁO SƯ VÀ CÔNG THỨC TOÁN _ YOKO OGAWA
Monday, 14. December 2009, 04:03:27
Nhã Nam – Nhà xuất bản Hội nhà văn 2009.
Tên tiếng nhật: 博士の愛した数式 ( Hakase no aishita suushiki ).
Dịch: Lương Việt Dũng.
Cuốn sách đã được tặng từ
cuối tháng 9. Thế mà gần giữa tháng 12 mới bắt đầu
đọc. Mình là vậy,trì trệ, đè nén mà kết quả công
việc đã dụng công ưu tiên lên hàng đầu cũng chẳng ra
sao (nếu không muốn nói là thất bại hoàn toàn).
Nhưng giờ thì tốt rồi, mình đã đọc xong rồi. Và nói sao nhỉ, mình thích cuốn sách này, thích hơn cả Tsugumi, thích nhất trong số những truyện Nhật mình đã đọc. Mở nó ra, cứ thế mà đọc từ đầu đến cuối, khó lòng dừng lại. Mà có khi đó là do tâm lý trốn tránh làm những việc mà đúng ra mình phải làm thay vì đóng kín cửa phòng mà đọc cuốn sách này. Trốn tránh đến phát bệnh (Đúng là chẳng tích cực tí nào, cái đầu này).
Giáo sư và công thức toán, câu
chuyện về một ông giáo sư toán học tài ba nhưng một
tai nạn đã để lại cho ông một cái trí nhơ ngắn hạn.
Cứ 80 phút trí nhớ ông sẽ chỉ còn là của thời điểm
năm 1975, năm mà cái tai nạn đó xảy ra. Mỗi sáng thức
giấc ông sẽ đối mặt với mẫu giấy nhắc nhở “Trí
nhớ của mình chỉ tồn tại được 80 phút”. Bên cạnh
nó là rất nhiều mẫu giấy khác được đính đầy trên
chiếc áo của ông. Ông tốt nhất là không rời khỏi
chiếc áo của mình. Và ông đúng là đã làm như vậy.
Đương nhiên với bộ dạng của một ông lão hơn 60 tuổi
cùng cái đầu bờm xờm và cái áo đầy giấy phất phơ
như thế, thật khó cho ông để đi ra ngoài. Thế nên ông
không đi ra ngoài. Bản thân ông cũng chẳng muốn đi ra
ngoài. Hàng chục năm nay ông chỉ lẩn quẩn trong gian nhà
ngang cách biệt với gian nhà chính (nơi chị dâu ông đang
ở) ngày ngày cắm cúi giải những cây đố trên tạp chí
toán học.
Rồi đến ngày có thêm những
mảnh giấy nhớ về cô giúp việc và con trai cô giúp
việc, đứa trẻ được ông đặt cho cái tên là Căn ( vì
nó có cái đầu bằng như ký hiệu căn trong toán học).
Ông là thế, đụng chuyện gì cũng diễn đạt bằng toán
học được. Ông làm cho những con số mang những ý nghĩa,
những ý nghĩa đặc biệt, gắn kết mối quan hệ con
người với nhau bằng những con số.
Toán, số, công thức. Ừ xuyên suốt cuốn truyện này là toán, số, công thức. Chán phèo. Nhầm nhé. Đọc đi rồi biết :] Cuốn hút lắm đấy.
Truyện được dẫn dắt với lời kể của “Tôi”, người giúp việc, người từ nhỏ đã không có cha và bản thân cô cũng có một đứa con không có cha. Không gian quanh đi quẩn lại chỉ có gian nhà của giáo sư, chủ yếu là thư phòng của ông, gian bếp... Thỉnh thoảng có thêm nơi ở của hai mẹ con cô giúp việc.
Và hai cảnh mình thích nhất là
cảnh sinh nhật lần thứ 11 của bé Căn và cảnh ở sân
vận động bóng chày. Cách miêu tả cái không gian, không
khí thật tuyệt. Tự nhiên lại có cảm giác muốn, rất
muốn một lần được xem một trận bóng chày thực thụ,
xem trực tiếp, xem cùng rất nhiều nhiều người khác.
Muốn thôi. Nhắc mới nhớ mình cũng chưa từngđi xem một
trận bóng đá thật sự.
Đọc một cuốn truyện nào thì
hẳn nhiên người ta cũng mong chờ cái kết. Với cuốn
truyện này, một lần nữa mình lại cảm thấy “khác”.
Kết vậy cũng được, mà khác cũng không sao. Quan trọng
là những phần truyện tuyệt vời mình đã được đọc.
Đừng quá hi vọng sẽ được hé lộ những câu chuyện
trước khi ông giáo sư bị tai nạn. Không nhiều đâu, chỉ
có một tình yêu...
Thế, tại sao những cuốn tiểu thuyết của tác giả Nhật Bản mình đã đọc trước kia tại sao không tạo cho mình được một cảm giác yêu thích như cuốn này. Tư tưởng trong những cuốn đó quá khó để mình tiếp nhận? Mình đã có cách đọc sai? Khó hiểu lắm, khó biết lắm. Nội dung những cuốn đó có 1ẽ mình cũng đã quên mất rồi. Giờ chỉ có nước đọc lại mới biết được. Mà mấy khi đọc lại được, kẻ lười này...
Ồ, định tìm hình cái bìa sách minh họa lại thấy truyện này làm phim rồi này. Thật muốn coi quá đi.
Và tất nhiên là mình đọc bản tiếng Việt (Chà, chắc vài chục năm nữa cũng post một entry rồi cuối cùng ghi "Tôi đã đọc nó bằng tiếng Nhật đấy" ).

















