Skip navigation.

HoaiNam' Blog

Cho tất cả...

Thêm một điều đáng nhớ nữa.

Chiều nay đi xem đội bóng của trường đấu trận chung kết.

Thua.

Chỉ dám viết thế thôi, than vãn thêm chắc sẽ buồn lắm.

DÙ sao thì trường mình đã vào chung kết

Dù sao thì đội bóng đã rất cố gắng

Dù sao thì mình cũng đã đi cổ vũ

Đã hô, đã hét thật lớn NTT vô địch

Đã đứng trong tràn ngập một Nguyễn Tất Thành, để sống, để hòa vào, để yêu, để nhớ...

Sơn là đội trưởng tuyệt vời, Ninh đã rất cố gắng

Cả trường đã rất cố gắng.

Chỉ thiếu 1 chiếc cúp thôi, thế là mình ko còn cơ hội nhìn tận mắt chiếc cúp về trường nữa

Một buổi chiều chỉ thiếu một chút nữa là hoàn hảo

Nhưng thế là đầy với mình rồi.

Năm sau lại dẫn anh em về cổ vũ tiếp cho trường.

Hô hô, không tin là với tài năng cổ vũ của mình mà trường lại ko thể vô địch.

Mỗi năm lại có những điều đáng nhớ riêng

Thêm một kỷ niệm nữa vào trí nhớ.

Happy birthday to me










Khi mở trái tim...

(Hoathuytinh.com) Bố mẹ tôi đã yêu nhau được hơn 50 năm. Họ không chỉ vừa lòng về nhau, mà còn chịu đựng được cả những nhược điểm của nhau. Sau hơn 50 năm, họ vẫn yêu nhau và ai cũng nhìn thấy sự nồng cháy ấy.

Trước khi gặp mẹ, bố tôi tính trầm, không phải là mẫu người lãng mạn hay thích đùa cợt. Nhưng mẹ xuất hiện và bố tôi trở nên khác hẳn.
Ví dụ, khi bố để ý đến mẹ mà mẹ còn chưa biết, bố đã lái chiếc xe (mượn của ông anh trai để gây ấn tượng) đi theo mẹ khắp thành phố, cho đến khi mẹ vào một cửa hàng đồ nội thất. Bố đỗ xe ngay ở ngoài và chạy vào theo.

Mẹ tôi - lúc đó 26 tuổi - hỏi người bán hàng rằng chiếc giường đơn mà mẹ thấy ở đây tuần trước đâu rồi. Bố tôi, từ phía sau lưng mẹ, bước ngay ra nắm lấy tay mẹ và nói to:
- Nào Maude, sao em cứ phải tiết kiệm thế? Chúng ta làm sao ngủ trên một chiếc giường đơn được?
Mẹ tôi choáng váng đến đỏ cả mặt, còn bố vẫn thản nhiên như không.

Bố mẹ tôi cưới sau đó 6 tháng, và họ đã ngủ trên một chiếc giường đơn cho đến khi họ đủ tiền mua một chiếc giường đôi mà hai người cùng thích. Hơn 50 năm sau, họ vẫn ngủ trên chiếc giường đó.

Ở tuổi 78, bố tôi phải trải qua một ca phẫu thuật tim. Đêm nào mẹ tôi cũng ngồi cạnh giường bố trong bệnh viện. Và điều đầu tiên bố nói với mẹ tôi khi tỉnh lại là điều lãng mạn nhất mà tôi từng nghe thấy:
- Maude, khi các bác sĩ mở tim anh ra, em có thấy gì không? Trong đó có viết tên em đấy!


Rickey Mallory

....................

Có thể là do chưa bao h t khen đôi mắt của c nên c ko hiểu đc ánh mắt đó quan trọng thế nào đối với t...

Mong c đừng nhìn t với ánh mắt rầu rĩ đó, đơn giản vì tớ ghét cảm giác ko thể thay đổi ánh mắt của cậu.

Đừng nhìn mọi ng với ánh mắt như thể thế giới này chẳng còn ý nghĩa ji đối với cậu cả, nếu đã ko còn ý nghĩa đối với c thì sẽ có ý nghĩa ji đối với tớ nữa?

Có thể mọi ng chẳng còn quan trọng với c nhưng cậu lại vô cùng quan trọng với... ít nhất là chính cậu...

Đôi mắt là của cậu, cái nhìn cũng là của cậu nhưng cảm giác thì là của tớ, đừng bắt tớ chịu cảm giác đó chứ?

Tớ ko thik cái ý nghĩ rằng cậu đang buồn và ko hiểu chuyện ji đang xảy ra với cậu, vậy nên tớ đã cho rằng tốt nhất là hãy lờ đi những ji cậu nói, những việc cậu làm... nhưng tớ ko thể tránh đc ánh mắt của cậu, đừng nhìn tớ như thể khiến tớ phải nghĩ rằng tớ ko thể làm ji cho cậu... tớ ko muốn biết tớ đang sai lầm, cậu hiểu chứ?

Cười? đc chứ? Cậu ko biết nụ cười của cậu tuyệt vời đến mức nào đâu...

Cười, dù cậu đang buồn đến mức nào đi nữa... hãy để tớ yên tâm, vì tớ đc ko? Hãy để tớ chắc rằng tớ ko bao h phải nghĩ về cậu, nghĩ rằng ng tớ quan tâm đang buồn và tớ thì ko thể nào làm cậu cười đc? Hãy để tớ chiến thắng trong nhiệm vụ nụ cười mang tên cậu, dù chỉ là trong suy nghĩ của tớ...

Mạnh mẽ lên nào, tớ ko thể hiểu đc tại sao tớ lại tin cậu đến thế? tin rằng cậu rất mạnh mẽ, rất độc lập và lúc nào cũng cười... Nụ cười của cậu thì tuyệt vời đến nỗi tớ ko thể ko cười, nó như một điều tất yếu là gió thổi thì lá sẽ rung theo. Tớ thì lúc nào cũng muốn bản thân vui vẻ. Giúp tớ nhé?

Tớ ko muốn nhờ sự trợ giúp của cậu quá nhiều, chỉ là tớ ghét những suy nghĩ về cậu thôi...

EM, LÀ EM

Em. Có thể em không xinh xắn, không có duyên như người ta, nhưng em có gương mặt của em, mái tóc của em, em nhìn bằng đôi mắt của em, em nghe bằng đôi tai của em.


Em. Có thể em không giỏi giang, không mạnh mẽ bằng người ta, nhưng em có những đặc điểm của riêng em, thuộc về em. Cả ưu điểm và khuyết điểm. Cả điểm đáng yêu lẫn điểm đáng ghét. Em có thể vờ che giấu mình để trở nên mạnh mẽ, em có thể học cách bướng bỉnh ngang tàng để có thể vươn lên. Nhưng về cơ bản thì em vẫn là em. Điều đó tự nhiên như bầu trời thì màu xanh và những giọt mưa thì long lanh trong vắt.

Em. Có thể em không khéo léo như ai đó, có thể em trẻ con, vụng về, nhí nhố. Nhưng em tự hào vì là chính bản thân mình. Không một ai, dù quan trọng đến đâu đi chăng nữa, có thể khiến em thay đổi, vứt bỏ chính bản thân mình.

Em. Hãy luôn tự hào vì em là chính em. Em sống theo cách của em. Em yêu quý chính bản thân em, dù nó có thể không hoàn hảo và có nhiều khiếm khuyết. Em đừng bao giờ thay đổi, đừng bao giờ biến thành người khác. Hãy giữ cho nguyên vẹn tâm hồn mình. Hãy đi thẳng, ngẩng cao đầu, nở nụ cười rạng rỡ và tự dang tay ôm lấy em.


Em. Đừng bao giờ nghĩ rằng mình không thể sống được nếu thiếu một ai đó. Sự thực là em chỉ không thể sống được nếu em không biết tôn trọng chính bản thân mình. Em cần em trước khi em cần một bờ vai khác. Em là của em trước khi thuộc về một người khác. Chẳng ai có thể cho em những điều em cần khi mà em còn chưa biết được những điều em thực sự thiếu.

Em. Không được phép đâu em. Không được phép đau thương khi vẫn tràn hy vọng, không được phép chán chường khi dường như mất tất cả, không được phép bỏ cuộc khi thấy vẫn còn có lòng tin. Không được nghe em. Em chỉ chậm lại , từ từ và trải qua. Vững tin. Nghe em.

Em. Này em. Còn đau thương vương suốt cuộc đời. Còn gian truân trùng trùng trong nhip sống. Còn hạnh phúc giàn trải ở trong tim. Đừng bao giờ gục ngã ,đừng bao giờ mãn nguyện và dừng lại. Tiếp tục khao khát, hiện hữu vì chính em, cho em. Chậm lại, nhưng không dừng lại. Nghe em.
Nếu ai đó thực sự yêu em thì hãy yêu chính em, hãy yêu em vì em là chính em :smile:

Yêu tất cả những gì thuộc về em. Dù tóc em dài, dù móng tay em không cắt ngắn, dù em nhí nhố, dù em thích thể hiện, dù em thích đám đông, và em hay khóc vô cớ, hay dù anh yêu em nhiều hơn em yêu anh. Thì em vẫn là em.

Yêu em như chính em như thế!

Gửi cho bạn!

Trích dẫn:

"Dạo này, tớ thấy cậu gầy đi nhiều. Dù cậu vẫn tươi cười và nói huyên thuyên, nhưng tớ cảm nhận được rằng cậu đang có tâm sự. Chẳng qua cậu đang cố ép mình vui trước mặt mọi người thôi. Có lẽ cậu sợ mọi người biết cậu đang buồn, phải không?
Cậu đừng cố giấu tớ nhé. Tớ hiểu cậu mà...
***

Cậu biết đấy, có đôi lúc nhìn sang bên cạnh, cậu chẳng thể tìm thấy ai. Có đôi lúc cậu cần một người để lắng nghe, nhưng đâu phải mọi việc lúc nào cũng như ý muốn. Tớ biết, cậu hay buồn nhiều. Tớ nghe đâu đó một câu nói: "Những người hay cười là những người dễ buồn nhất". Và, tớ thấy rất đúng với cậu. Cậu hay cười, nụ cười rạng rỡ và làm nhiều người thấy vui lây. Cậu biết không, hình như lúc cười, trông ai cũng xinh đẹp và tươi tắn. Nhưng có lúc, tớ mong được nhìn thấy những giọt nước mắt của cậu. Tớ thật sự rất mong như vậy.

***

Xin cậu đừng sợ người khác thấy mình yếu đuối mà cố làm ra vẻ như mình đang vui. Đã làm người ai cũng vậy thôi. Ai cũng có lúc yếu đuối và mệt mỏi. Quan trọng là cậu biết đối mặt với bản thân mình, vượt qua, và cố gắng vì tương lai phía trước. Cậu hãy khóc lúc nào mà cậu muốn, đừng ngại người khác cười mình, cậu hãy khóc chỉ vì bản thân cậu, được không?

***

Nhiều khi đi cùng bọn bạn, cậu uống rất nhiều, vẫn vui vẻ cười nói và người ta chỉ thấy cậu uống vì vui, chứ không phải uống vì buồn. Nhưng tớ hiểu... không phải như vậy.
Nhiều khi cậu lao vào một việc gì đấy, miệt mài, say mê như để thời gian trôi qua thật nhanh, để cậu quên đi một chuyện gì đó không vui. Tớ nói đúng, phải không?
Nhiều khi cậu tự hành hạ bản thân mình. Tớ biết khi ấy cậu thật sự thấy rối rắm. Tớ cũng hiểu khi ấy cậu thấy rất mệt mỏi và bốc đồng. Tớ sợ mỗi lúc cậu buồn, nỗi buồn của cậu là quá lớn, thì cậu sẵn sàng làm những chuyện điên rồ nhất có thể. Chỉ trong lúc đó mà thôi. Nhưng... xin cậu hãy nghe tớ. Không ai thương cậu bằng chính bản thân mình. Thế nên, hãy tôn trọng bản thân mình nhé, có như thế, người khác mới tôn trọng cậu, được không?"

Trích dẫn vậy thôi, trích dẫn từ một người khác viết, trích dẫn cho một người khác đọc... Cho cả chính bản thân của mình nữa!

Một ngày không có gió!

Hôm nay ko có gió!

Thế đấy, ào đến, cuốn phăng mọi thứ sau đó trả lại vẻ tĩnh lặng như chưa hề có ji xảy ra!

là mưa thì phải tí tách

là gió thì phải nhẹ bay

là nắng thì phải ấm áp

là em thì anh phải yêu!

Thế đấy, xa em lâu quá, 3 tháng chỉ để có thể nhìn một nụ cười mà ko phải quay mặt đi vội vàng!

Đủ lâu để trở lại bt, nhưng quá ngắn để bắt đầu lại!

Vợ chồng lạ!

Tự dưng bắt gặp entry này nên post qua đây!

không biết sau này mình có vợ thế ko nhỉ?

Yêu yêu!



Khi bé ai mà bắt chờ cơm thì... thôi rồi! Quên đi nhé! Cháu vốn mập mạp, người ta đói một cháu đói 10, mẹ cứ phải cho cơm ăn trước, hoặc cho vài xiên thịt. Đi chợ mua được 2 lạng thịt quay (nhà tớ vốn nghèo 4 người chỉ cần 2 lạng thịt thôi), cũng phải bảo bác bán thịt thái cho cháu "bé" một miếng trước: to, nạc (để nhai lâu ạ)... Càng lớn mình càng ngoan hơn, ra đường không phải "xin thịt" nữa, mà còn biết tự đi chợ, và nấu ăn cho bố mẹ.



Đùng một cái, yêu! Phải tự nấu ăn, đương nhiên! Nhưng phải mời cơ, mời tử tế chứ!
Đoàng một cái, cưới! Giờ thì chiều anh về số 6, chiều anh về số 7, cơm canh lúc nào cũng túc trực độ nóng và huy hoàng rực rỡ nhất. Có lúc bụng đói mẻo mèo meo, chả bao giờ dám gọi trách anh về muộn, chỉ lo điều anh về muộn quá, cơm canh lại nguội đi mất. Thêm nữa lại nghĩ, thôi thà thế còn hơn đùng cái có bác gọi: "Gấu ơi Kent bị ngã gãy tay rồi!" như cái hồi mấy tháng trước. Nói chung là sao? Nói chung là gì? Đã là vợ thì phải yêu thương chồng hết mực, chớ có lắm lời!

Đêm nằm chồng ngáy o o... Cứ trước khi ngủ lại phải "an ủi động viên" chồng, cho "bệnh tình" thuyên giảm, nhưng rồi đâu lại vào đấy. "Khèn khèn... khẹt!" Tiếng ngáy vẫn nở ra ô ố, cứ gọi là giòn tanh tách! Nhưng mà sao? Nhưng mà gì? Nhìn mặt búng bính mỗi lần tức bực lại nghĩ thương thương, khổ thế cơ chứ! Thành ra ở đời muốn ác được là khó lắm, phải qua khoá rèn luyện hẳn hoi, chứ không dễ gì mà làm được.

Tuy thế trong cái rủi lại có cái may, tình cảm mẹ chồng - nàng dâu ngày càng thêm phần thắm thiết. Mỗi lần như vậy mẹ lại bảo: "Gấu ơi xuống đây!", lúc nào vợ chồng có chí choé tranh nhau mảnh giường tấm gối thì mẹ lại bảo: "Gấu ơi xuống đây!" Rồi mẹ liền đóng cửa: "Không cho nó vào được nữa". Cứ như vậy Kent ta tiếp tục "nức nở" ngáy một mình trên gác, mẹ con cùng bịt tai coi thường.

Hồi xưa cấm có ai bắt nạt nhá! Mặc dù tính mình vốn tồ nhưng lại rất chi là hung hăng hống hách, cái gì cũng đòi nhất. Nhưng đến khi lớn rồi, lấy chồng rồi, nhã nhặn hơn hẳn. Chồng có lúc quên luôn mình là nhất, nói năng rất chi là "đá đểu", làm mình cay cú. Nhưng mình không mấy khi nói lại, tức quá là gào rú thảm thiết, ăn vạ chập cheng một hồi, thấy chồng từ từ cúi lạy, tâng mình lên hàng đầu, như thể hoàng thái hậu giá lâm, cách cách cát tường ý. Nhưng như thế là gì? Như thế cũng có nghĩa là mình đã mất đi vẻ kiêu bạc ngày trước, giờ sống cũng đã có đức nhân hậu lắm rồi.

Lấy chồng sao khổ thế? Yêu đã là cái phạm vi khổ nhất đời rồi, nhưng lấy xong càng yêu hơn thì còn khổ thêm gấp bội. Trước trách ai thì tha hồ trách móc, cứ gọi là tả tơi hoa lá. Nhưng nay có trách lại nghĩ thương (mà cái sự dằn vặt lương tâm thì chỉ riêng mình đau đớn, rồi lại nghĩ vòng vo thế nào một lúc cái tội của hắn lại xoay sang mình). Thế mới khổ tâm chứ! Nhìn đi nhìn lại vẫn thấy tình chồng mênh mông như biển lớn, xoay đi xoay lại như sóng vỗ xung quanh, "làm sao cho khỏi ướt" (nghe câu này quen quá!), nên lúc nào cũng thấy trong người nao nao một nỗi niềm xúc động chân thành, nhiều khi quất nghẹn con tim.

Túm lại, vợ chồng là khi:
Khác yêu
Hơn yêu
Nhiều hơn cả yêu.

Là khi bất chợt trong lúc dọn nhà nhặt được mẩu thuốc lá trong chiếc gạt tàn bên bàn phím, thoáng nghĩ ngay cái lúc chồng một mình nghĩ chuyện...
Là khi trời mưa, chỉ mong chồng về muộn, cho cơn mưa tạnh hẳn.
Là khi, vác gối xuống ngủ với mẹ, cho giấc ngủ chồng được đầy, hơn là đạp tung chồng xuống đất.
Là mỗi ngày thay cho chồng một chiếc khăn tắm, là quần áo lúc nào cũng là lượt tinh tươm, là sáng sáng dạy sớm hơn một chút để bật nước nóng cho chồng tắm và chuẩn bị cơm nước cho chồng, cho đến khi nhìn thấy chồng ra khỏi cửa.
...

Nếu không có tình yêu
Nếu không có học thức
Nếu không có sự ý thức thực thân
Đó dễ là một sự cam chịu.

Nhưng nếu có, đó là một hạnh phúc. Bởi hạnh phúc của người vợ: là được làm bạn đời, làm em gái, làm con nít, và có lúc còn phải làm mẹ nữa... Đây là những điều mình học được từ mẹ chồng mình.

Hai chiều quên-nhớ

Chưa đủ nhớ để gọi là yêu
Chưa đủ quên để thành xa lạ
Anh ám ảnh em giữa hai chiều nghiệt ngã
Ngiêng bên này lại chống chếnh bên kia

Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya
Dịu dàng quá lời thì thầm của gió
Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ
Biết đâu chừng thiên sứ đứng vây quanh

Trái tim đa mang trở tình yêu chòng chành
Quên với nhớ lắc lư nhịp sóng
Anh là gì giữa bốn bề vang vọng
Em ngẹn lòng khi thốt gọi thành tên.

Khoảnh khắc và cuộc sống

Đôi khi có một số người lướt qua cuộc đời bạn và ngay tức khắc bạn nhận ra rằng sự có mặt của họ ý nghĩa như thế nào. Họ đã dạy bạn những bài học, đã giúp bạn nhận ra giá trị của chính mình hoặc trở thành con người mà bạn từng mơ ước. Có lẽ bạn sẽ không biết được những con người này từ đâu đến ( bạn cùng phòng, người hàng xóm, vị giáo sư, người bạn mất liên lạc từ lâu hay thậm chí là một người hoàn toàn xa lạ ). Nhưng khi bạn thờ ơ với họ, hãy nhớ rằng trong từng khoảnh khắc họ sẽ ảnh hưởng rất sâu sắc đến cuộc đời bạn.

Ban đầu sự việc xảy ra trông có vẻ kinh khủng, đau khổ và bất công, nhưng khi lấy tấm gương của cuộc đời ra để đối chiếu, bạn sẽ hiểu được là nếu không có những giây phút ấy để bạn vượt qua mọi khó khăn thì bạn khó có thể thấy được tài năng, sức mạnh, ý chí và tấm lòng của bạn. Mọi việc đều diễn ra có chủ đích mà không có gì gọi là tình cờ hay may rủi cả. Bệnh tật, tổn thương trong tình yêu, giây phút tuyệt vời nhất của cuộc sống bị đánh cắp hoặc mọi thứ ngu ngốc khác đã xảy đến với bạn, hãy nhớ rằng đó là bài học quý giá. Nếu không có nó cuộc đời này chỉ là một lối đi thẳng tắp, một con đường mà không hề có đích đến cũng như bạn sống từng ngày mà không hề ước mơ. Thật sự con đường đó rất an toàn và dễ chịu, nhưng sẽ rất nhàm chán và vô nghĩa.

Những người bạn gặp sẽ ảnh hưởng đến đến cuộc đời bạn. Thành công hay thất bại, thậm chí là những kinh nghiệm tồi tệ nhất cũng chính là bài học đáng giá nhất, sẽ giúp bạn nhận ra được giá trị của chính mình. Nếu có ai đó làm tổn thương bạn, phản bội bạn hay lợi dụng tấm lòng của bạn, hãy tha thứ cho họ bởi vì chính họ đã giúp bạn nhận ra được ý nhĩa của sự chân thật và hơn nữa, bạn biết rộng mở tấm lòng với ai đó. Nhưng nếu có ai thương yêu bạn chân thành, hãy yêu thương họ một cách vô điều kiện, không chỉ đơn thuần là họ đã yêu bạn mà họ đang dạy bạn cách để yêu .

Hãy trân trọng khoảnh khắc và hãy ghi nhớ từng khoảnh khắc những cái mà sau này bạn không còn có cơ hội để trải qua nữa. Tiếp xúc với những người mà bạn chưa từng nói chuyện, và biết lắng nghe. Hãy để trái tim biết yêu thương người khác. Bầu trời cao vời vợi vì thế hãy ngẩng đầu nhìn lên, tự tin vào bản thân. Hãy lắng nghe nhịp đập của trái tim mình :"Bạn là một cá nhân tuyệt vời. Tự tin lên và trân trọng bản thân bạn, vì nếu bạn không tin bạn thì ai sẽ làm điều ấy ?".

Hãy sở hữu cuộc sống của bạn và đừng bao giờ hối tiếc về lối sống ấy. Nếu bạn thương yêu ai đó thì hãy nói cho họ biết, dù rằng sẽ bị từ chối nhưng nó có thể làm cho một trái tim tan nát có thể đập trở lại.

December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31