HoaiNam' Blog

Cho tất cả...

Subscribe to RSS feed

Run.

Just a bit stupid smile

, ,

Một bài của Bandari, nghe ít nhất là mình cũng thấy mình ko stupid lắm lol

Một vài gạch đầu dòng thôi.

- Mai các bé 93 thi ĐH dợt 1, chúc các bé may mắn.

- Có những lúc tưởng như tinh thần mình xuống cấp trầm trọng và đúng lúc đấy thường có một vài điều nhỏ nhặt khiến mình nhận ra xuống cấp thì vẫn phải tươi tỉnh. Nói chuyện phiếm ko liên quan đến chủ đề đáng quan tâm happy

- Quan tâm đến thế giới xung quanh một chút, có lẽ mình sẽ nhận ra đôi lúc cần tự tin mà bày tỏ cảm xúc, vui buồn giận, ko phải các cảm xúc đó, có lẽ là cần bộc lô mình hài lòng hay chưa, thoải mái hay ko.... cũng một vài người "tin tưởng"

- Phải đổi mới cuộc sống nhàm chán này thôi.

- Yêu đi whistle , ko yêu là phí đấy, dại lol

- bớt tán tỉnh nếu muốn đc yêu worried

X_X

, ,

“Người con trai đầu tiên bước vào trái tim của một người con gái. Thì sẽ chẳng bao giờ đi ra cả”. lol

TÌnh cờ đọc đc câu này.

Muốn viết dài dòng một chút, viết về thế giới và cuộc sống xung quanh mà hàng ngày lướt qua nhẹ nhàng trong tâm ký và ký ức. Để rồi những khoảnh khắc còn sót lại trong mỗi khung cảnh là những điều đáng ghi nhớ.

Bước đi, cuộc sống nhẹ nhàng và êm đềm luôn mang một màu sắc dịu dàng và thi vị, ngọt ngào và dễ chịu. Cái cảm giác cơ thể nhẹ bỗng trôi bồng bềnh trong cuộc sống đầy hỗn loạn và rắc rối. Nhắm mắt và thả cho những suy nghĩ cứ thể trôi tuột theo hơi thở. Cảm giác đấy đôi khi làm con người ta dường như trở nên mềm yếu và mệt mỏi hơn những gì họ đang cố làm để tâm hồi đc giải thoát.

Sống, có những nguyên tắc đơn giản và phức tạp cho một cuộc sống màu sắc. Với những quan niệm khác nhau, họ sống với những lý tưởng, mục tiêu và cách thức khác nhau. Vì điều gì ư, vì họ muốn sống, muốn sống để rồi cảm nhận từng chút, cảm nhận tất cả những gì chạm vào da thịt họ, chạm vào hơi thợ họ, chạm và suy nghĩ họ và chạm vào trái tim họ. Để họ cảm giác rõ ràng rằng mình là một thực thể nào đó trong cái thế giới rộng lớn. Họ có ích và hộ đang tồn tại.

Mối quan hệ, thế giới theo một cách nhìn nào đó là tổng hòa tất cả những ngôn từ, tình cảm, suy nghĩ giữa những sự vật với nhau. và khi đó những ngôn từ, suy nghĩ, tình cảm đó trở thành những sợi dây gắn kết tâm hồn đồng điệu về cảm xúc cũng như.... lợi ích. Đánh giá một sợi dây bền chắc hay không, đặc biệt hay không là vẫn đề của 2 thực thể ở 2 đầu sợi dây đó và nguyên nhân dẫn đến sự chia cắt chính là sự khác biệt giữa những đánh giá này. Quá khó để đôi khi 2 thực thể có những cảm xúc tương đồng nhau.

Những chuyện xưa ơi là xưa wink)

Vào cái blog này và bất ngờ với cái theme cổ xưa của mình lol hì hục đổi.

Bắt đầu có thói quen đi thể dục buổi tối trở lại sau 1 thời gian bỏ bê vì mải ngủ.

Hôm trc, 2 tháng sau khi cái chân mình ngủ yên thì lại làm loạn 1 cách dữ dội. Vẫn như mọi người thường nói: "Sau cơn mưa là cơn bão", tiếp tục đến cái vai của mình ko nhấc lên được và sau khi đi Xuân Hòa về thì đến cái mắt nổ mắt xịt của mình. Đấy, lại lan man.

Nhắc tiếp cái chuyện thể dục, Cái khoảng thời gian này 2 năm trước cũng bắt đầu lúc mình thích thú với công việc tao nhã là đi thể dục buổi tối, đeo tai nghe, bật radio và chẳng nghe ji. Lúc đó thấy thả hồn theo gió nghĩ ngợi linh tinh là 1 công việc rất... trí tuệ và tinh tế. Hôm qua thử tinh tế xem có đc ko và kết quả là không zip . Cái kiểu suy nghĩ mông lung và cố suy nghĩ mông lung hoàn toàn khác biệt lol kết luận lại là:
1. Cảm xúc của mình biến đổi ko tuần hoàn và ko có hình dạng nhất định.
2. Đầu óc hiện giờ của mình toàn những thứ rất chân thực.


Vừa lúc nãy bố làm trứng bắc, 3 bố con ngồi ăn cơm lol Mình ko bàn đến cái lý do mà là bàn đến việc lâu lắm mới thấy ba vào bếp (theo đúng nghĩa), từ cái hồi lâu lắm lắm lắm rồi, cái hồi mà mẹ 1 tuần về nhà 2 lần ấy, ba sáng sớm dậy đưa em đi trẻ, chiều đón em về và nấu cơm cho 3 ba con ăn. Cũng 10 năm rồi lol. Cũng có thể trong 10 năm ấy ba nhiều lần vào bếp đúng nghĩa cơ mà lâu lắm mình mới chú ý đến gia đình chăng?


Mình là người thù dai nhưng lại được bọc dưới vẻ hiền lành, hòa đồng và dễ tha thứ. Có những điều từ cái hồi 5 6 tuồi mình vẫn thù cho đến bây giờ. Chuyện vui thì chẳng nhớ nhưng thù hận thì ghi lòng tạc dạ lol. Thế mà hôm trc vừa bảo 1 người là họ thù dai xong (với dọng điệu là ta đây không chấp những đứa thù dai whistle ). Ghép tranh luôn có 1 vài mảnh ghép giúp ta có thể dễ dàng định hình đc mình sẽ ghép miếng nào tiếp theo và mình tự hỏi cái quái ji biến mình mình thành cái kiểu người như bây giờ đây lol chắc là nhờ mấy cái kỷ niệm mình bị tổng sỉ vả và mình tổng sỉ vả lại họ awww Thiện tai, nhân chi sơ tính bản thiện, mình thiện, mình thiện.


Rảnh rồi ngồi xem lại winter sonata, chả thấy cảm động ji so với trí nhớ của mình. Mõi tuồi mỗi khác cơ mà sao đáng lý ở cái tuổi xem phim này bị cảm động thì mình lại tro ra như gỗ thế nhở?


Mình nghĩ đi nghĩ lại xem đặt tên cái note này là ji, định đặt là chuyện xưa, cơ mà thấy sến và chuối, đặt là lâu lắm rồi nhưng ngấm lại mình qua cái thời điểm viết lấp lửng để mong nhận đc sự chú ý của ai đó, vậy nên đặt cái tên rất là vô gia cư lol.
Chấm hết note cho cái blog cũng xưa ơi là xưa.

EM Ở ĐÂU?

Dạo này đọc Marc Levy.

Mới đọc đc 3 quyển thôi
"If only it were true - Nếu em không phải một giấc mơ"
"Finding U - Gặp lại"
"Will you be there - Em ở đâu"
đang đọc "Bảy ngày và mãi mãi"

Đọc xong muốn viết cái ji đó nhưng cảm thấy 360 plus và Fb không hợp cho lắm, chả biết sao lại thế. Cũng có thể vì blog này liên quan hơn lol

Mở đầu thôi, dạo này bỏ thói quen tam sự linh tinh rồi.

Đời xô đẩy mà, hix!coffee

IM LẶNG-THỞ - MỈM CƯỜI

,

Im lặng không có nghĩa là không nói gì! Im lặng có nghĩa là tôi đang cần một khoảng lặng, một giây phút dừng lại để ngẫm nghĩ, để lắng nghe...

Im lặng có nghĩa là tôi nhận ra lúc này mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa hoặc phản tác dụng vì lời tôi nói đã không còn "nặng ký" với việc này, với bạn nữa.

Tôi im lặng không có nghĩa là tôi không quan tâm nữa, mà tôi muốn nói với bạn rằng chúng ta hãy nhìn kỹ hơn vấn đề, cân đo đong đếm những việc đã xảy ra có thật sự đáng để chúng ta hờn dỗi, nặng lời với nhau.

Thường ngày chúng ta vẫn nói với nhau: "Mình là bạn thân, sẽ mãi là bạn của nhau!". Im lặng lúc này là để chúng ta điều chỉnh hành vi, để đó là phương pháp tái lập truyền thông sau những hiểu lầm chúng ta vừa trải qua.

Im lặng có nghĩa là tôi đang thực tập thở và mỉm cười, sống với giây phút hiện tại chứ không diễn bày những quan điểm, lý luận bằng lời.

Im lặng lúc này để ngồi thật vững chãi trong căn phòng của mình, để nghe tiếng nhạc đầy triết lý nhân sinh của Trịnh: "Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau". Đôi khi vì ích kỷ, vì cái tôi cá nhân quá lớn mà tôi đã không bao dung, để rồi chính điều ấy đã phá vỡ những mối quan hệ từng rất tốt đẹp.

Trong cuộc sống, ta cần những lúc im lặng. Nhưng im lặng để nín nhịn những cảm xúc, không dám bày tỏ là điều cần tránh bởi lúc đó mình đang làm khổ chính mình và để vụt mất cơ hội được giãi bày, chia sẻ, đón nhận tình yêu. Hãy biết nói đúng lúc để không có những hối tiếc kiểu như: “Sao anh không hỏi những ngày còn không? Bây giờ em đã có chồng".
Suy nghiệm triết lý nhân bản "sỏi đá cần nhau" và tự điều chỉnh hành vi, mối tương quan của người - người, mình không nên từ bỏ tình thâm, tình thân, bạn bè chỉ vì những lỗi lầm rất người của ai đó.

Tha thứ để còn có nhau, còn giữ những điều tốt đẹp, vẹn nguyên về nhau. Tha thứ cũng làm người ta thay đổi, cải biến được một con người và nâng chất bản thân mình. Tôi nghĩ như vậy và im lặng thật lâu, mỉm cười thật hạnh phúc.

Im lặng trong nhiều trường hợp cũng là sự từ chối, hoặc cũng có thể là đồng ý. Hiểu như thế nào thì cần phải có sự quan sát, cần dựa trên mối quan hệ thực tế của mình và người được đề nghị (về một quyết định nào đó).

Ví dụ ta hỏi: "Em có yêu anh không?". Người ấy im lặng, cúi đầu, bẽn lẽn. Thế thì ta hãy nắm tay người ấy, nhìn vào đôi mắt long lanh ấy để nhận ra trong đôi mắt ấy có câu trả lời: "Em cũng... yêu anh".

Ta cũng hỏi câu ấy qua điện thoại hay tin nhắn (vì ta chưa tự tin lắm) nhưng người ấy im lặng thì đó có thể là lời từ chối hay họ đang suy nghĩ. Ta tuyệt nhiên đừng hỏi gì thêm nữa vì có thể làm người ấy khó xử, thậm chí, có thể ta sẽ mất luôn một người bạn.

ST

Thêm một điều đáng nhớ nữa.

Chiều nay đi xem đội bóng của trường đấu trận chung kết.

Thua.

Chỉ dám viết thế thôi, than vãn thêm chắc sẽ buồn lắm.

DÙ sao thì trường mình đã vào chung kết

Dù sao thì đội bóng đã rất cố gắng

Dù sao thì mình cũng đã đi cổ vũ

Đã hô, đã hét thật lớn NTT vô địch

Đã đứng trong tràn ngập một Nguyễn Tất Thành, để sống, để hòa vào, để yêu, để nhớ...

Sơn là đội trưởng tuyệt vời, Ninh đã rất cố gắng

Cả trường đã rất cố gắng.

Chỉ thiếu 1 chiếc cúp thôi, thế là mình ko còn cơ hội nhìn tận mắt chiếc cúp về trường nữa

Một buổi chiều chỉ thiếu một chút nữa là hoàn hảo

Nhưng thế là đầy với mình rồi.

Năm sau lại dẫn anh em về cổ vũ tiếp cho trường.

Hô hô, không tin là với tài năng cổ vũ của mình mà trường lại ko thể vô địch.

Mỗi năm lại có những điều đáng nhớ riêng

Thêm một kỷ niệm nữa vào trí nhớ.

Happy birthday to me










Khi mở trái tim...

(Hoathuytinh.com) Bố mẹ tôi đã yêu nhau được hơn 50 năm. Họ không chỉ vừa lòng về nhau, mà còn chịu đựng được cả những nhược điểm của nhau. Sau hơn 50 năm, họ vẫn yêu nhau và ai cũng nhìn thấy sự nồng cháy ấy.

Trước khi gặp mẹ, bố tôi tính trầm, không phải là mẫu người lãng mạn hay thích đùa cợt. Nhưng mẹ xuất hiện và bố tôi trở nên khác hẳn.
Ví dụ, khi bố để ý đến mẹ mà mẹ còn chưa biết, bố đã lái chiếc xe (mượn của ông anh trai để gây ấn tượng) đi theo mẹ khắp thành phố, cho đến khi mẹ vào một cửa hàng đồ nội thất. Bố đỗ xe ngay ở ngoài và chạy vào theo.

Mẹ tôi - lúc đó 26 tuổi - hỏi người bán hàng rằng chiếc giường đơn mà mẹ thấy ở đây tuần trước đâu rồi. Bố tôi, từ phía sau lưng mẹ, bước ngay ra nắm lấy tay mẹ và nói to:
- Nào Maude, sao em cứ phải tiết kiệm thế? Chúng ta làm sao ngủ trên một chiếc giường đơn được?
Mẹ tôi choáng váng đến đỏ cả mặt, còn bố vẫn thản nhiên như không.

Bố mẹ tôi cưới sau đó 6 tháng, và họ đã ngủ trên một chiếc giường đơn cho đến khi họ đủ tiền mua một chiếc giường đôi mà hai người cùng thích. Hơn 50 năm sau, họ vẫn ngủ trên chiếc giường đó.

Ở tuổi 78, bố tôi phải trải qua một ca phẫu thuật tim. Đêm nào mẹ tôi cũng ngồi cạnh giường bố trong bệnh viện. Và điều đầu tiên bố nói với mẹ tôi khi tỉnh lại là điều lãng mạn nhất mà tôi từng nghe thấy:
- Maude, khi các bác sĩ mở tim anh ra, em có thấy gì không? Trong đó có viết tên em đấy!


Rickey Mallory

....................

Có thể là do chưa bao h t khen đôi mắt của c nên c ko hiểu đc ánh mắt đó quan trọng thế nào đối với t...

Mong c đừng nhìn t với ánh mắt rầu rĩ đó, đơn giản vì tớ ghét cảm giác ko thể thay đổi ánh mắt của cậu.

Đừng nhìn mọi ng với ánh mắt như thể thế giới này chẳng còn ý nghĩa ji đối với cậu cả, nếu đã ko còn ý nghĩa đối với c thì sẽ có ý nghĩa ji đối với tớ nữa?

Có thể mọi ng chẳng còn quan trọng với c nhưng cậu lại vô cùng quan trọng với... ít nhất là chính cậu...

Đôi mắt là của cậu, cái nhìn cũng là của cậu nhưng cảm giác thì là của tớ, đừng bắt tớ chịu cảm giác đó chứ?

Tớ ko thik cái ý nghĩ rằng cậu đang buồn và ko hiểu chuyện ji đang xảy ra với cậu, vậy nên tớ đã cho rằng tốt nhất là hãy lờ đi những ji cậu nói, những việc cậu làm... nhưng tớ ko thể tránh đc ánh mắt của cậu, đừng nhìn tớ như thể khiến tớ phải nghĩ rằng tớ ko thể làm ji cho cậu... tớ ko muốn biết tớ đang sai lầm, cậu hiểu chứ?

Cười? đc chứ? Cậu ko biết nụ cười của cậu tuyệt vời đến mức nào đâu...

Cười, dù cậu đang buồn đến mức nào đi nữa... hãy để tớ yên tâm, vì tớ đc ko? Hãy để tớ chắc rằng tớ ko bao h phải nghĩ về cậu, nghĩ rằng ng tớ quan tâm đang buồn và tớ thì ko thể nào làm cậu cười đc? Hãy để tớ chiến thắng trong nhiệm vụ nụ cười mang tên cậu, dù chỉ là trong suy nghĩ của tớ...

Mạnh mẽ lên nào, tớ ko thể hiểu đc tại sao tớ lại tin cậu đến thế? tin rằng cậu rất mạnh mẽ, rất độc lập và lúc nào cũng cười... Nụ cười của cậu thì tuyệt vời đến nỗi tớ ko thể ko cười, nó như một điều tất yếu là gió thổi thì lá sẽ rung theo. Tớ thì lúc nào cũng muốn bản thân vui vẻ. Giúp tớ nhé?

Tớ ko muốn nhờ sự trợ giúp của cậu quá nhiều, chỉ là tớ ghét những suy nghĩ về cậu thôi...
June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30