Vào cái blog này và bất ngờ với cái theme cổ xưa của mình

hì hục đổi.
Bắt đầu có thói quen đi thể dục buổi tối trở lại sau 1 thời gian bỏ bê vì mải ngủ.
Hôm trc, 2 tháng sau khi cái chân mình ngủ yên thì lại làm loạn 1 cách dữ dội. Vẫn như mọi người thường nói: "Sau cơn mưa là cơn bão", tiếp tục đến cái vai của mình ko nhấc lên được và sau khi đi Xuân Hòa về thì đến cái mắt nổ mắt xịt của mình. Đấy, lại lan man.
Nhắc tiếp cái chuyện thể dục, Cái khoảng thời gian này 2 năm trước cũng bắt đầu lúc mình thích thú với công việc tao nhã là đi thể dục buổi tối, đeo tai nghe, bật radio và chẳng nghe ji. Lúc đó thấy thả hồn theo gió nghĩ ngợi linh tinh là 1 công việc rất... trí tuệ và tinh tế. Hôm qua thử tinh tế xem có đc ko và kết quả là không

. Cái kiểu suy nghĩ mông lung và cố suy nghĩ mông lung hoàn toàn khác biệt

kết luận lại là:
1. Cảm xúc của mình biến đổi ko tuần hoàn và ko có hình dạng nhất định.
2. Đầu óc hiện giờ của mình toàn những thứ rất chân thực.
Vừa lúc nãy bố làm trứng bắc, 3 bố con ngồi ăn cơm

Mình ko bàn đến cái lý do mà là bàn đến việc lâu lắm mới thấy ba vào bếp (theo đúng nghĩa), từ cái hồi lâu lắm lắm lắm rồi, cái hồi mà mẹ 1 tuần về nhà 2 lần ấy, ba sáng sớm dậy đưa em đi trẻ, chiều đón em về và nấu cơm cho 3 ba con ăn. Cũng 10 năm rồi

. Cũng có thể trong 10 năm ấy ba nhiều lần vào bếp đúng nghĩa cơ mà lâu lắm mình mới chú ý đến gia đình chăng?
Mình là người thù dai nhưng lại được bọc dưới vẻ hiền lành, hòa đồng và dễ tha thứ. Có những điều từ cái hồi 5 6 tuồi mình vẫn thù cho đến bây giờ. Chuyện vui thì chẳng nhớ nhưng thù hận thì ghi lòng tạc dạ

. Thế mà hôm trc vừa bảo 1 người là họ thù dai xong (với dọng điệu là ta đây không chấp những đứa thù dai

). Ghép tranh luôn có 1 vài mảnh ghép giúp ta có thể dễ dàng định hình đc mình sẽ ghép miếng nào tiếp theo và mình tự hỏi cái quái ji biến mình mình thành cái kiểu người như bây giờ đây

chắc là nhờ mấy cái kỷ niệm mình bị tổng sỉ vả và mình tổng sỉ vả lại họ

Thiện tai, nhân chi sơ tính bản thiện, mình thiện, mình thiện.
Rảnh rồi ngồi xem lại winter sonata, chả thấy cảm động ji so với trí nhớ của mình. Mõi tuồi mỗi khác cơ mà sao đáng lý ở cái tuổi xem phim này bị cảm động thì mình lại tro ra như gỗ thế nhở?
Mình nghĩ đi nghĩ lại xem đặt tên cái note này là ji, định đặt là chuyện xưa, cơ mà thấy sến và chuối, đặt là lâu lắm rồi nhưng ngấm lại mình qua cái thời điểm viết lấp lửng để mong nhận đc sự chú ý của ai đó, vậy nên đặt cái tên rất là vô gia cư

.
Chấm hết note cho cái blog cũng xưa ơi là xưa.