Orchids_Garden Family

The powerful motivator in our lives isn’t money; it’s the opportunity to learn, grow in responsibilities, contribute to others, and be recognized for achievements. (Frederick Herzberg)

Subscribe to RSS feed

Sticky post

HAPPY NEW YEAR - YEAR OF THE DRAGON 2012

Wishing all of you a Happy - Properous - Success New Year!











See more Happy-New-Year best wallpapers desktop
http://www.voiceable.org/best-hd-new-year-wallpapers-desktop.html

1. Năm hết Tết đến - Đón Rồng tiễn Miu - Chúc ông chúc bà - Chúc cha chúc mẹ - Chúc cô chúc cậu - Chúc chúc chúc dì - Chúc anh chúc chị - Chúc luôn các em - Chúc cả các cháu - Dồi dào sức khoẻ - Có nhiều niềm vui - Tiền xu nặng túi - Tiền giấy đầy bao - Đi ăn được khao - Về nhà người rước - Tiền vô như nước - Tình vào đầy tim - Chăn ấm nệm êm - Sung sướng ban đêm - Hạnh phúc ban ngày - Luôn luôn gặp may - Suốt năm con Rồng.

2. Chúc mọi người khoẻ như hổ, sống lâu như rùa, mắt tinh như đại bàng, nhanh nhẹn như thỏ, tinh ranh như cáo, ăn nhiều như … heo, mau ăn chóng nhớn, tiền vô như nước, phúc lộc nhiều như dịch châu chấu tràn về.

3. Năm con Rồng, chúc mọi người vui vẻ như Chim Sẻ, khỏe mạnh như Đại Bàng, giàu sang như chim Phụng, làm lụng như chim Sâu, sống lâu như Đà Điểu nhé!

4. Mùa xuân xin chúc - Khúc ca an bình - Năm mới phát tài - Vạn sự như ý - Già trẻ lớn bé - Đầy ắp tiếng cười - Trên mặt ngời ngời - Tràn đầy hạnh phúc - Xuân đến hy vọng - Ấm no mọi nhà - Kính chúc ông bà - Sống lâu trăm tuổi - Kính chúc ba mẹ - Sức khoẻ dồi dào - Đôi lứa yêu nhau - Càng thêm nồng ấm - Các em bé nhỏ - Học giỏi chăm ngoan - Chúc Tết mọi người - Năm mới hoan hỉ - Gặp nhiều niềm vui…

5. “Năm mới chúc nhau sức khỏe nhiều. Bạc tiền rủng rỉnh thoải mái tiêu. Gia đình hạnh phúc bè bạn quý. Thanh thản vui chơi mọi buổi chiều”

6. Mùa Xuân này có nhiều người hỏi thăm và muốn ghé đến nhà bạn. Họ tên là Hạnh phúc, May mắn và Thịnh Vượng. Hãy mở cửa đón chào họ nhé!

7. Sang năm mới chúc mọi người có một bầu trời sức khoẻ, một biển cả tình thương, một đại dương tình cảm, một điệp khúc tình yêu, một người yêu chung thủy, một tình bạn mênh mông, một gia đình thịnh vượng. Chúc các bà, các ông, các cô, các chú, các chị, các anh sang năm mới vạn sự như ý, tỷ sự như mơ, làm việc như thơ, đời vui như nhạc, coi tiền như rác, coi bạc như rơm, chung thủy với cơm và sắc son với phở.

8. Chúc mừng năm mới. Chúc 365 ngày hạnh phúc 52 tuần như ý 12 tháng an vui 8.760 giờ thoải mái 52.600 phút may mắn và 1 Năm mới an khang thịnh vượng - phát tài phát lộc.

9. Năm mới Tết đến. Rước hên vào nhà. Quà cáp bao la. Mọi nhà no đủ. Vàng bạc đầy hũ. Gia chủ phát tài. Già trẻ gái trai. Sum vầy hạnh phúc. Cầu tài chúc phúc. Lộc đến quanh năm. An khang thịnh vượng.

Tất bật luyện thi vào lớp chuyên

Thứ Tư, 23/05/2012

TT - Những ngày này, các lớp luyện thi vào lớp 10 chuyên ở TP.HCM đang “nóng”. Học sinh cùng phụ huynh đều gồng mình chạy nước rút. Có nơi, học sinh tấp nập như giờ học chính khóa.

Gần 21g một ngày trung tuần tháng 5-2012, chúng tôi dạo qua Trường THPT Ernst Thalmann (một trong những điểm trường mà cơ sở bồi dưỡng văn hóa 218 Lý Tự Trọng tổ chức dạy luyện thi cho học sinh lớp 9), học sinh ùa ra ồn ào, náo nhiệt không thua gì giờ học chính khóa.

Vừa ngóng con, anh Hưng - một phụ huynh ở Q.Bình Tân - cho biết: “Một tuần cháu nhà tôi luyện thi hết năm buổi tối. Hằng ngày, sau giờ làm tôi mua hai ổ bánh mì rồi vội vã đến trường đón cháu chở thẳng đến đây. Đường phố bây giờ đông đúc quá, thường đi mất hơn 60 phút, trong thời gian đó cháu có nhiệm vụ ăn hết ổ bánh mì để lấy sức học tiếp. Nhà xa, có về cũng không kịp nên tôi đành đứng chờ hết ba giờ rồi chở cháu về”.

Thấy chúng tôi ngạc nhiên, anh Hưng giải thích: “Phải cho cháu luyện thi mới có cơ hội đậu vào lớp 10 chuyên được. Cháu ước mơ được học ở Trường phổ thông Năng khiếu. Nếu không được vẫn hi vọng thi đậu lớp chuyên toán ở Trường Mạc Đĩnh Chi”.

Học cả ngày lẫn đêm

Theo ghi nhận của chúng tôi, thời điểm này học sinh lớp 9 đang “chạy nước rút” để cố gắng “nạp” vào đầu thật nhiều kiến thức phục vụ kỳ thi quan trọng sắp tới. Và đa số thí sinh có nguyện vọng vào trường, lớp chuyên đều đang trải qua một thời gian biểu giống nhau: sáng - chiều học ở trường, tối học luyện thi.

Bà Đàm Lê Đức, thành viên điều hành cơ sở bồi dưỡng văn hóa 218 Lý Tự Trọng, thống kê: “Có gần 2.000 học sinh đang luyện thi vào lớp 10 ở cơ sở, trong đó 2/3 số học sinh luyện vào lớp chuyên, số còn lại đăng ký vào lớp không chuyên trong trường chuyên hoặc trường bình thường nhưng có điểm chuẩn cao như Bùi Thị Xuân, Nguyễn Thượng Hiền, Nguyễn Thị Minh Khai...”.

Ngoài việc học ở các trung tâm luyện thi có tiếng, mô hình đang được nhiều phụ huynh, học sinh ưa chuộng là xin học trực tiếp tại nhà của các giáo viên nổi tiếng “mát tay” trong việc luyện thi vào lớp 10 chuyên. Thầy N.Đ.T., một giáo viên nổi tiếng “mát tay” trong công tác đào tạo học sinh giỏi, kể: “Ba phụ huynh tự tổ chức một lớp học ở Q.Bình Thạnh rồi mời tôi qua đó dạy ngay từ hè năm lớp 8. Trong đó có người ở tận Q.9 vẫn chở con lên, không nghỉ buổi nào”.

Ngoài việc đầu tư về thời gian, các phụ huynh còn không ngại đầu tư về kinh phí, nếu như cho con em luyện thi ở các trung tâm với mức phí chỉ vài trăm ngàn/tháng thì mức học phí học riêng với thầy giỏi hiện 1,5-2 triệu đồng/tháng/học sinh.

Tại lớp luyện thi môn hóa của thầy T. ở Q.Tân Bình, gần 30 học sinh ngồi chen chúc trong phòng khách nhà thầy chỉ rộng khoảng 20m2. Theo thầy T: “Dạy kèm 5-8 em một lớp là lý tưởng nhất. Lớp ít học sinh giáo viên sẽ sâu sát hơn, dễ phát hiện điểm mạnh, yếu của từng em và điều chỉnh bài dạy của mình cho hợp lý. Sự trao đổi giữa thầy và trò cũng nhiều hơn, học sinh có thắc mắc gì sẽ hỏi được ngay. Tôi đã giải thích như thế nhưng phụ huynh cứ đến năn nỉ mãi, họ bảo thầy cố gắng dạy như thế nào cho cháu đậu vào trường chuyên, thời bây giờ nếu không học trường chuyên sẽ khó có cơ hội đậu vào các trường đại học lớn...”.

Quan trọng vẫn là năng lực của học sinh

“Thường xuyên thấy phụ huynh ngồi đợi con dọc dài ngoài cổng trường, tôi hỏi chuyện mới biết nhiều người trong số ấy ở ngoại thành, vùng ven. Đường sá xa xôi lại hay bị kẹt xe, họ đưa con đi rồi ở lại đợi con học xong mới về. Thế mà nhiều người bắt đầu hành trình ấy ngay từ khi con học lớp 4 đến bây giờ để con em thi vào lớp 10 chuyên. Phụ huynh nào chậm nhất cũng cho con đi học thêm từ hè năm lớp 8 với quyết tâm con mình sẽ được học trường chuyên” - bà Đàm Lê Đức cho biết.

Thế nhưng, thầy H. - giáo viên Trường phổ thông Năng khiếu Đại học Quốc gia TP.HCM - lại nhận định: “Học sinh đang phải luyện thi quá căng thẳng. Các em đã bị cha mẹ tác động, ép buộc phải học thêm cái này, phải học thêm cái kia mà không xem xét lực học thật sự của con em mình ra sao. Tỉ lệ chọi vào lớp 10 chuyên Trường phổ thông Năng khiếu hằng năm đều ở mức 1/11 nhưng nhiều em ở vùng sâu vùng xa, không luyện ngày nào vẫn thi đậu”.

Tương tự, ông Nguyễn Đức Tấn - hiệu trưởng cơ sở bồi dưỡng văn hóa Thăng Tiến - Thăng Long - đúc kết: “Điều thuận lợi của việc luyện thi là các em được làm quen với nhiều mẫu đề khác nhau, rèn luyện phương pháp giải toán nhuần nhuyễn hơn. Tuy nhiên, luyện thi vào lớp 10 chuyên có đặc thù riêng: ông thầy chỉ đóng vai trò 10-15% thành công, phần còn lại chính là năng lực thật sự của học sinh. Tôi biết nhiều học sinh nghèo ở Quảng Ngãi không luyện thi ngày nào nhưng các em có tinh thần tự học, tự tìm hiểu thêm qua sách báo, Internet, có sự đam mê học hỏi... vẫn đậu vào các trường chuyên nổi tiếng ở TP.HCM”.

Thầy H. kết luận: “Vấn đề quan trọng nhất là các em có kiến thức nền tảng hay không, có năng khiếu thật sự hay không. Bởi mục đích của việc tuyển sinh vào các trường, lớp chuyên là tìm học sinh giỏi. Nếu bản thân học sinh không có năng lực thì có nhồi nhét bao nhiêu cũng bằng không. Một ông thầy giỏi cũng không thể biến không thành có được”.

Căng thẳng tỉ lệ “chọi”

Theo thống kê ban đầu của Sở GD-ĐT TP.HCM, tỉ lệ “chọi” vào lớp chuyên ở Trường THPT Lê Hồng Phong là 1/6,8 (tính theo số lượng thí sinh đăng ký nguyện vọng 1); Trường Trần Đại Nghĩa là 1/6 (tính theo số lượng thí sinh đăng ký nguyện vọng 2 vì các học sinh thường chọn nguyện vọng 1 vào Lê Hồng Phong, nguyện vọng 2 vào Trần Đại Nghĩa). Tỉ lệ “chọi” vào lớp không chuyên ở Trường Lê Hồng Phong là 1/19, ở Trường Trần Đại Nghĩa là 1/26,6.


HOÀNG HƯƠNG

http://tuoitre.vn/Tuyensinh/Tuyen-sinh/493032/Tat-bat-luyen-thi-vao-lop-chuyen.html

TP.HCM công bố thống kê nguyện vọng vào lớp 10 năm học 2012-2013 (đợt 1)

(TNO) Sở GD-ĐT TP.HCM chiều ngày 17.5 thông báo số liệu tổng hợp ban đầu về số lượng học sinh đăng ký 3 nguyện vọng vào từng trường, trong kỳ thi tuyển sinh lớp 10 năm học 2012 - 2013.

Vẫn như mọi năm, năm nay Trường THPT Nguyễn Công Trứ, THPT Trần Phú dẫn đầu số lượng nguyện vọng 1 với hơn 2.000 hồ sơ.

Kế đó là các trường THPT Nguyễn Thượng Hiền, THPT Gia Định, THPT Nguyễn Khuyến, THPT Hùng Vương, THPT Bùi Thị Xuân, THPT Nguyễn Thị Minh Khai với hơn 1.600 hồ sơ cho nguyện vọng 1.

Trường THPT Nguyễn Thượng Hiền năm nay giảm 45 chỉ tiêu nhưng hồ sơ nguyện vọng nộp vào trường lại tăng hơn 200 hồ sơ.

Dưới đây là bảng số liệu thống kê 3 nguyện vọng ban đầu. Học sinh có thể điều chỉnh nguyện vọng từ ngày 21-26.5.






Công bố môn thi thứ ba tuyển sinh lớp 10 tại TP.HCM

Ngày 10.5, Sở GD-ĐT TP.HCM công bố môn thi thứ ba tuyển sinh vào lớp 10 năm học 2012 - 2013 là môn ngoại ngữ.

Theo ông Hồ Phú Bạc, Trưởng phòng Khảo thí và kiểm định chất lượng giáo dục Sở GD-ĐT TP.HCM, kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 năm 2012 thí sinh phải dự thi viết 3 môn: ngữ văn, toán và ngoại ngữ (tiếng Anh, tiếng Pháp, hoặc tiếng Nhật) trong hai ngày 21 và 22.6.

Có một điểm mới của năm nay là mọi thí sinh đều có quyền phúc khảo điểm bài thi và điểm phúc khảo bài thi là điểm chính thức của bài thi đó.

Dưới đây là lịch thi kỳ thi tuyển sinh lớp 10 năm học 2012 - 2013:


Hoàng Quyên

AlanPhan: Dạy con khó hơn điều hành doanh nghiệp

Có thể gọi ông là triệu phú Việt kiều, cũng có thể chẳng cần quan tâm đến điều đó, vì Alan Phan nói rằng, lúc hết tiền cũng như có tiền, ông thấy không có gì khác nhau lắm.


Chia sẻ với PV về chuyện con cái, Alan Phan bảo: "Khi làm ăn thua cuộc, tôi thường nói “mình ngu rồi, làm lại thôi”. Nhưng dạy con thì khó hơn chục lần điều hành doanh nghiệp, và đau đầu hơn nhiều vì không thể “làm lại được”.

TS Alan Phan nhắc đi nhắc lại rằng, ông không có ý khuyên bảo gì trong vấn đề dạy con, vì mục tiêu của mỗi cha mẹ rất khác nhau. “Tôi không phải là nhà giáo dục, không phải là chuyên gia về dạy con hay người có thẩm quyền nói về đề tài này chuyên sâu”, ông nói.

Dạy con phụ thuộc hên xui!

* Nhưng thưa ông, dù không phải là chuyên gia dạy con thì ông vẫn là người cha của hai thanh niên có thể gọi là rất thành công trên con đường các con ông đã chọn bên Mỹ. Người con lớn là công tố viên ở tiểu bang Califorlia. Người con thứ hai làm khoa học gia ở Bộ Quốc phòng Mỹ.

Ông từng chia sẻ rằng:“Các con tôi đã chọn các nghề mà chúng thích đó là một điều mà tôi rất hãnh diện. Dù là các con tôi không làm doanh nhân, không kiếm được nhiều tiền nhưng chúng rất hạnh phúc với sự lựa chọn đó”. Theo ông, có những yếu tố lớn nào ảnh hưởng đến việc giáo dục con cái?


- Theo kinh nghiệm cá nhân, thì vấn đề dạy con và con mình trở thành người thế nào phụ thuộc rất nhiều vào sự may mắn, chứ không phải do kỹ năng dạy con của mình, hay đào tạo theo phương pháp nào. Sách về dạy con tràn ngập ngoài hiệu sách.

Môi trường, xã hội, văn hoá, gia đình và bạn bè là những yếu tố ảnh hưởng lớn nhất đến con cái. Mỗi đứa con có tính khí và sự phát triển nội tại khác nhau.

Chẳng hạn như hai đứa con của tôi, cùng lớn lên ở một môi trường, nhưng tính khí lại rất khác biệt. Thành ra, khó mà nói được những cái mà cha mẹ thiết kế và tạo dựng ảnh hưởng như thế nào đối với con, chỉ có thể đoán ra thôi nhưng không chắc chắn được.

Tôi đã từng làm ở nhiều doanh nghiệp, đó là cả một sự đau đầu, nhưng so sánh với nuôi con thì khó gấp nhiều lần điều hành doanh nghiệp.

Với một doanh nghiệp thì mình có thể đứng tách rời ra để nhìn và quyết định một cách khách quan và nếu làm sai thì làm lại, nhưng dạy con thì không thể làm lại được, không thể khách quan, vì thế, quyết định của mình khó sáng suốt.

Quản lý một đứa con khó gấp chục lần quản lý doanh nghiệp. Có quá nhiều yếu tố ảnh hưởng đến việc nuôi con.

Quá trình nuôi con thì không phải lúc nào cũng suôn sẻ, êm đềm như mình nghĩ, mà có lúc đầy bão tố, dù tình trạng “vĩ mô” rất ổn định.

* Ông từng trải qua giai đoạn đó như thế nào và vượt qua “bão tố” về con cái ra sao?

- Có một thời điểm, đứa con thứ hai của tôi lúc 14 tuổi, trở nên nổi loạn, kết thân với những người bạn mà mình không muốn cho vào nhà. Nó nhuộm tóc vàng, tóc xanh đỏ, đang học giỏi từ hạng A xuống chỉ còn hạng D.

Hai vợ chồng ngồi khóc thầm, nghĩ là tiêu thằng con rồi. Khuyên vài ba câu thì nó đứng dậy xách đít đi. Đó là cả một sự đau khổ, kéo dài hơn 2 năm.

Tự nhiên một ngày đẹp trời, vào năm cuối trung học, nó lại khác hẳn, đi học về chào tôn kính cha mẹ, trở lại thành một học sinh ưu tú, gương mẫu. Rồi thi và học đại học, học xong tiến sĩ, trở thành một khoa học gia. Đó là một chuyện xảy ra hoàn toàn ngoài ý muốn và khả năng kiểm soát của mình.

Phải nói lúc đó tôi hoàn toàn bất lực. Vì thế tôi không dám lạm bàn về mình giỏi hay dở trong việc dạy con.

Tình yêu của cha mẹ càng nhiều, con càng ngoan

* Nhưng chắc chắn ông đã phải làm một điều gì đó vào thời điểm ấy?

- Tôi có đọc một cuốn sách, có đề cập đến sự kiện, trong xã hội đa dạng như xã hội Mỹ, những đứa con tương đối thành công là con cái của người Do Thái và Á châu, hơn là con cái người gốc Phi hay Mễ.

Cuốn sách này cho rằng, nguyên nhân chính là tình yêu của người cha Do Thái dành cho người con rất sâu nặng, tác động mạnh trên sự thành công của người con. Tỷ lệ dân số bị ở tù xuất thân gốc Do Thái ít nhất trong mọi cộng đồng.

Nhìn lại quá trình nuôi con, thì có lẽ cái mà tôi đã làm được là luôn bày tỏ tình yêu thương đối với con mình. Mình yêu con dù bất cứ thế nào. Yêu ở đây là sự trao gởi toàn diện, cho đi hoàn toàn.

Khi con tôi nổi loạn và gây cho tôi đau khổ, tôi vẫn yêu nó tha thiết. Tôi nghĩ, đó có thể là một điều giúp nó khi lầm lạc, vì nó vẫn thấy bao quanh nó là một tình yêu vô điều kiện từ cha mẹ.

Tình yêu của cha mẹ dành cho con cái càng nhiều thì đứa con càng có nhiều cơ hội trở thành người tốt. Nhưng đó là trải nghiệm của tôi, không phải là kết luận khoa học (cười).

Điều nữa là tôi hãnh diện với tất cả những gì con tôi làm, cho dù đó là điều tôi không thích. Khác trước đây, mẹ tôi chỉ muốn tôi trở thành bác sĩ, nếu tôi không có học bổng sang Mỹ mà vẫn ở Sài Gòn thì có lẽ bà đã bắt tôi phải học bác sĩ hay chịu sự la mắng mỗi ngày.

Vào năm cuối trung học, các con hỏi ý kiến tôi về định hướng nghề nghiệp. Tôi bảo các con cứ làm điều gì các con thích. Hỏi kỹ trong lòng xem thích nhất điều gì. Nếu vài ba năm nữa mà không thích nữa thì chuyển đổi cũng chẳng sao. Đừng bao giờ hỏi cha mẹ thích con làm gì. Đây là đời sống của con.

Đó là trải nghiệm của tôi nên tôi mới khuyên các con, vì cái gì mà mình thích làm thì mình sẽ làm một cách say mê, gắn bó lâu dài, nếu không thì dần dần cũng bỏ.

Con cái không thích nghe hay “giảng đạo” nhiều, thích nhìn và coi tấm gương. Bố mẹ hư hỏng thì con cũng sẽ hư hỏng theo. Con nít rất tinh, không dối gạt chúng lâu dài được.

Ngay từ nhỏ, hai đứa con cũng hay phê bình tôi, và nếu chúng có lý, thì tôi cũng công nhận mọi sai lầm chứ không chối hay giấu. Tôi không làm một đằng, nói một nẻo. Gia đình tôi có truyền thống rất dân chủ, cởi mở, minh bạch và không trốn tránh trách nhiệm.

Mình luôn luôn có thể sai

* Ngày con ông còn nhỏ, ông chăm sóc các con như thế nào?

- Tôi sống với các con cho tới khi chúng vào đại học. Nhưng tôi cũng đi vắng nhiều. Mặc dù hồi chúng 8, 9 tuổi, tôi hy sinh chuyện kiếm tiền, cố gắng dành thời gian để ở bên con, đi dã ngoại, câu cá, lên núi, đi cano. Mùa đông thì đi trượt tuyết với nhau.

Tôi dành thời gian lúc đó bởi đó là giai đoạn tôi thấy các con cần đến cha nhất. Sau 10 tuổi thì chúng nó thích đi chơi với bạn hơn (bên Mỹ bọn trẻ độc lập rất sớm). Ngày nhỏ còn thích đá bóng chơi bóng rổ với mình, đi xem phim nghe nhạc, sau thì không thích chơi với mình nữa, con trai thường là như vậy.

Mẹ chúng chăm sóc chúng rất nhiều nhưng tụi nó thích chơi với cha. Những trò chơi rất bình thường như đạp xe ở công viên, ra biển. Tôi chỉ chơi với con và nghĩ chúng nó cũng học được từ mình nhiều thứ.

* Về dạy con độc lập trong cuộc sống thì thời điểm nào là thích hợp nhất, thưa ông?

- Với trẻ con Mỹ thì tụi nó độc lập rất sớm, khoảng hơn 11 tuổi. Với gia đình Việt tại Mỹ thì cũng tùy. Chẳng hạn con đầu lòng của tôi, từ năm 13 tuổi, mặc dù mức sống gia đình tôi thuộc loại trung lưu ở Mỹ, khá thoải mái về vật chất, nhưng nó vẫn dậy từ 5h sáng giao báo để kiếm tiền thêm.

Năm 14 tuổi nó đi làm nhân công trong siêu thị, quét dọn và bán kem mỗi ngày 2 tiếng sau khi tan học. Tiền kiếm được nó để dành đến năm 16 tuổi, đủ mua một cái xe hơi cũ khoảng hơn 2000 đô la.

Tôi hoàn toàn có thể cho nó số tiền ấy, nhưng đây là tiền riêng của nó nên nó trân trọng yêu quý cái xe ấy vô cùng.

Đó là một văn hóa tự lập tốt của Mỹ, rất phổ thông với các thiếu niên mới lớn. Cũng có thể do gia đình khuyến khích tư duy tự lập, luôn tìm câu hỏi cho mình.

Không phải gia đình Việt nào ở Mỹ cũng vậy. Những gia đình quản lý và kiểm soát nhiều quá thì con sống tầm gửi; còn cởi mở thì con cái độc lập hơn. Gia đình giàu ở Việt Nam mà gửi tiền quá nhiều cho con thì chúng chỉ tiêu xài thôi. Rất nhiều đứa hư hỏng, do có tiền.

Mình sai thì mình phải nhận mình sai, không lấy uy quyền để bắt con phải nghe theo. Hai con tôi thích tranh luận lắm. Nếu cả hai bên không thống nhất thì tra cứu, tìm sách hay tài liệu để học thêm, tìm chân lý. Đối với tôi, mình luôn luôn có thể sai.

Khi dạy con, nếu chúng không tự lập mạnh mẽ thì ra thế giới rất khó. Ở Việt Nam, chúng không phải đối phó với nhiều thử thách vì sự bảo bọc, nhưng khi sống ở nước ngoài, chúng sẽ gặp vấn đề. Phần lớn học trò Á Đông hay bị người Mỹ chê cười ở chỗ đó. Giới trẻ Mỹ dùng từ “wimp” (không xương sống) để chỉ những thanh thiếu niên dựa dẫm vào gia đình, không biết tự lập.

Tôi không phê bình lối dạy con nào. Mỗi gia đình dạy con một lối. Nếu cho con hình thức tự lập và không áp đặt thì tư duy chúng sẽ phóng khoáng hơn, ra thế giới chúng sẽ hòa nhập tốt hơn.

* Theo ông, có nên dạy con thái độ đối với đồng tiền không?

- Nên chứ, nhưng tùy đứa có hấp thụ được hay không. Dạy cho chúng biết giá trị đồng tiền, biết phương thức kiếm tiền, đầu tư. Nhưng như tôi đã nói, tính khí của đứa con lại có thể không phù hợp với những gì mình muốn chúng học.

Chẳng hạn, con trai thứ hai của tôi từ bé đến lớn không biết hay lưu tâm gì về tiền bạc, ngay cả khi học tiến sĩ. Có lần tôi cần chuyển một số tiền cho nó làm nghiên cứu, nó nói không có tài khoản ngân hàng.

Hỏi nó giữ tiền thế nào, nó nói, tiền con giữ bên túi quần trái để tiêu, còn tiền bên túi quần phải để dành trong trường hợp khẩn cấp, nếu hết tiền túi trái thì ăn mì gói tạm. Lúc nào hết thì hết. Nó không quan tâm đến tiền, không biết nhiều về tiền.

Khi học xong, sắp ra trường, nó nói: "Bố ơi con phải đi kiếm việc". Hỏi có bộ áo vest nào chưa, nó bảo chưa. Bố dẫn đi sắm áo vest. 10 ngày sau tôi hỏi con đã gửi thư đi xin việc chưa. Nó nói: Không cần đâu, con nhận được 8 cái thư mời làm việc với lương rất cao. Bố tới giúp con xem chọn cái nào.

Trong 8 cái thư mời việc làm đó, có những công ty nổi danh như Microsoft, Intel, Bộ Quốc phòng Mỹ, NASA… sẵn sàng cho nó mức lương cao, phải nói là mà mình không thể ngờ được. Cho đến nay thì nó chưa xỏ bộ vest lần nào, đi họp hay đi dự hội nghị quốc tế lúc nào cũng chỉ quần jean, áo thun.

Hiện nó đang làm cho cho Bộ Quốc phòng Mỹ, việc làm tối mật nên tôi cũng không biết gì tí gì về công việc của nó.

Nhưng có lẽ ở Mỹ nó mới sống được như vậy.

* Sống ở nhiều nước khác nhau, ông thấy cái hay nhất của gia đình Việt là gì?

- Cái hay nhất là sự gắn bó chặt chẽ, tuy sự gắn bó này đôi khi gây ra rào cản và xích mích rất khó chịu. Nhưng dường như mọi người thương yêu nhau, lo lắng cho nhau hơn các gia đình Mỹ.

Cảm ơn ông về cuộc trò chuyện này!

Theo VNN
June 2012
S M T W T F S
May 2012July 2012
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30