Sharing loves and Sharing lives

Tình yêu chưa xa đã nhớ... Chợt nhớ em trong nỗi nhớ vô cùng...

Subscribe to RSS feed

04/04/2010

Đây là lần thứ bao nhiêu mình tiễn người trong gia đình đi định cư nước ngoài?
Từ lúc còn nhỏ đến bây giờ, đã bao lượt người đi, người về, rồi người lại đi. Những tưởng cảm xúc trong mình đã phần nào chai sạn, thế mà lần này, vào buổi sáng sớm nay, khi một bàn tay nắm chặt lấy tay chú, một bàn tay đặt lên gương mặt của chú, mình lại bật khóc. Những cảm xúc tiếc nuối đã không thể che dấu, nó hiển hiện rõ trên từng gương mặt của những người thân yêu, quanh đây.
Mình ôm em, mình và em cùng bật khóc. Mắt em đỏ hoe, vội vàng lấy bàn tay quệt những giọt nước mắt... Và như thế, em đã lảng tránh nhìn vào mắt của mọi người. Người em trai của mình đấy, người em rất tình cảm, luôn ôm lấy mình mỗi khi gặp mặt. Khi mình đang viết những dòng này, em đang ở cách xa mình nửa vòng trái đất, biết đến khi nào mới được gặp lại?!

Trở về nhà với những tiếng thở dài, mình nằm trằn trọc, cố gắng dỗ giấc ngủ nhưng không thể nào ngủ được. Gương mặt của chú, của em, của Nội, của Ba và của L cứ ám ảnh mình. Sẽ không còn những bản tình ca được cất lên hoàn chỉnh, những Let it be, Green fields, Yellow Bird cũng theo chú mà bay đi rồi.

Tự ru mình bằng "Fascinación" nhưng hôm nay không yên bình như mình đã nghĩ.
Chợt nhận ra nước mắt đã ướt đẫm gối từ lúc nào.

Tombe La Neige

Đã rất lâu rồi tôi đã yêu cái chất trữ tình của các ca khúc Pháp. Mỗi lần nghe những bản nhạc Pháp, tự nhiên thấy lòng mình lắng lại và đôi khi cảnh vật xung quanh mình cứ ẩn hiện hình hài nào đó vào giai điệu.

Lớn lên khi ít nhiều đã đi qua niềm vui và nỗi buồn, như một sự hình thành thói quen tôi lại thấy mình đâu đó khi thoáng chốc những đổi thay đến và đi như thời khắc giao mùa…


- Đêm Noel cùng những bản tình ca nhạc Pháp ở phòng trà C'est Moi -

Một chút về "Chiếc lá cuối cùng"

Không hiểu sao khi nhìn tấm hình này, tôi lại liên tưởng đến truyện ngắn “Chiếc lá cuối cùng” của O.Henry, mà tôi đã được đọc năm tôi 14 tuổi.



Câu chuyện kể về cô gái Jonhsy bị bệnh viêm phổi nặng, khó có thể qua khỏi. Vì bệnh tật, Jonhsy sống rất bi quan. Giường bệnh của cô nằm cạnh một khung cửa sổ nhỏ nhìn ra một thân cây. Từng ngày trôi qua, cô đếm từng chiếc lá rụng của tàn cây với suy nghĩ rằng khi chiếc lá cuối cùng rụng xuống cũng sẽ là lúc cô chết. Jonhsy cứ sống như thế từ mùa hè, đến mùa thu, và nhìn từng chiếc lá từ từ rơi rụng… Cho đến một ngày kia, trên cành cây chỉ còn sót lại một chiếc lá cuối cùng. Và cô đợi, cô chờ ngày chiếc lá ấy lìa cành… Một ngày, hai ngày, ba ngày… chiếc lá vàng mỏng manh ấy vẫn lơ lửng trên cành cây, mặc cho những cơn gió rét buốt của những ngày đầu mùa đông ùa đến…
Rồi cô lạc quan, cô vượt qua bệnh tật và khỏe mạnh trở lại, giống như ý nghĩ của cô về chiếc lá không rời cành cho dù giữa mùa đông giá lạnh… Thật ra, đó chỉ là một chiếc lá giả, chiếc lá là tác phẩm của ông họa sĩ Behrman, ông đã vẽ nó vào cái đêm chiếc lá cuối cùng rời cành, để rồi ông phải qua đời sau cái đêm rét buốt đó. Chính chiếc lá này làm cho nghị lực và mầm sống của Johnsy hồi sinh. Cô đã thoát khỏi ám ảnh của cái chết bằng một niềm tin mãnh liệt.

Có người bảo rằng chiếc lá cuối cùng là một sự lừa dối, nhưng thử ngẫm lại xem, đó là một sự lừa dối cao cả để đem lại niềm tin vào sự sống cho con người. Kiệt tác cuối cùng của người họa sĩ già đã được ra đời vì tình thương yêu của ông đối với cô gái Johnsy. Và chiếc lá cuối cùng ấy mãi mãi là bằng chứng của tấm lòng yêu thương con người.

Tự dưng thấy nao nao lòng khi nhìn tấm hình này và nhớ lại truyện ngắn này.

Một bài hát có vẻ không liên quan gì đến câu chuyện. Nhưng nay là những ngày tháng 8, là thời điểm thích hợp nhất để nghe bài hát này. Mùa này đi trên con đường NTMK, xác lá vàng đã rơi rụng rất nhiều dưới mỗi bước chân qua…


Điều Nghịch Lý Của Thời Đại Chúng Ta


Điều nghịch lý của thời đại ngày nay là chúng ta có những tòa building cao hơn nhưng sự kiên nhẫn của mình lại thấp hơn; ta có những đại lộ rộng lớn hơn, nhưng cái nhìn của mình lại chật hẹp hơn. Chúng ta tiêu xài nhiều hơn, nhưng có được ít hơn. Ta mua sắm nhiều hơn, nhưng thưởng thức lại kém hơn.

Ta có căn nhà to rộng hơn, nhưng nền tảng gia đình lại trở nên nhỏ bé hơn; có nhiều tiện nghi hơn nhưng thời giờ ít ỏi hơn. Chúng ta có nhiều bằng cấp hơn nhưng hiểu biết lại giảm đi; ta dư thừa kiến thức, nhưng lại thiếu sự suy xét; ta có thêm nhiều nhà chuyên gia và cũng có thêm chừng đó những vấn đề trục trặc; có thêm thuốc men nhưng sự lành mạnh lại càng sụt giảm.

Thời đại ngày nay chúng ta uống rượu và hút thuốc quá nhiều, tiêu pha không tiếc nuối, thiếu vắng tiếng cười, lái xe quá nhanh, nóng giận rất dễ, thức rất khuya, đọc sách rất ít, xem ti vi quá nhiều và hiếm khi nào ta biết ngồi lại trong tĩnh lặng! Tài sản của ta tăng lên gấp bội phần, nhưng giá trị của chúng cũng sụt giảm theo. Chúng ta nói quá nhiều, thương yêu quá ít, và lòng thù ghét là thứ dễ thấy thường ngày.


Chúng ta biết cách kiếm sống, nhưng không mấy ai biết sống. Một đời người được kéo dài hơn, nhưng chỉ là cộng thêm những năm tháng số học mà thôi. Chúng ta thừa sức lên đến mặt trăng và trở về lại trái đất, nhưng rất khó bước qua bên kia đường để chào người hàng xóm mới của mình. Ta chinh phục được thế giới bên ngoài, nhưng không biết gì về thế giới bên trong. Chúng ta đã tuyên bố làm được rất nhiều những việc lớn lao, nhưng rất ít việc tốt lành.

Chúng ta tìm cách làm cho không khí chung quanh được trong sạch hơn, trong khi tâm hồn ta ngày càng thêm ô nhiễm. Chúng ta chia cắt được một hạt nguyên tử, nhưng chưa phá nổi thành kiến của chính mình.

Chúng ta viết nhiều hơn, nhưng đọc và học được ít hơn. Chúng ta có nhiều dự án hơn, nhưng hoàn tất lại kém hơn và ít hơn. Chúng ta biết cách làm việc thật nhanh chóng, nhưng không biết cách để đợi chờ.

Chúng ta thiết kế nhiều máy điện toán, chứa thật nhiều dữ kiện, in ra bao nhiêu tài liệu, nhưng sự giao tiếp giữa người với người lại càng sút kém đi. Ngày nay là thời đại của mì ăn liền, tiêu hóa chậm, con người mong được to xác hơn, nhưng chí khí ngày càng nhỏ đi. Lợi nhuận thì rất sâu, mà tình người thì rất cạn.

Đây là thời đại của hai mái đầu thương yêu nhưng trăm ngàn ly dị, nhà cửa khang trang nhưng đổ vỡ trong gia đình. Đây là thời đại của những mặt hàng trưng bày ngoài cửa tiệm thì rất nhiều, nhưng trong nhà kho lại không có một đồ vật nào. Đây là thời đại mà kỹ thuật có thể mang lá thư này đến thẳng với bạn, và bạn cũng hoàn toàn có tự do để chọn đọc nó hay xóa bỏ đi...

Nhưng xin bạn hãy nhớ bỏ thì giờ của mình ra với những người thân thương, vì họ sẽ không có mặt với ta mãi mãi. Hãy nhớ chọn những lời dễ thương để nói với những ai đang ngước nhìn bạn trong ngưỡng phục, vì cô hay cậu bé đó rồi cũng sẽ lớn lên và rời xa ta. Hãy siết chặt âu yếm người bên cạnh, vì đó là một món quà vô giá mà ta có thể ban tặng cho người khác, khi nó được xuất phát từ đáy tim mình. Hãy nhớ nắm tay nhau và trân quý phút giây này, vì biết rằng thời gian sẽ không ở với ta mãi mãi. Hãy có thì giờ để thương yêu nhau, để lắng nghe nhau, và nhất là hãy chia sẻ với nhau những ý tưởng đẹp nhất trong tâm mình.

Và nhất là bạn hãy luôn nhớ rằng, cuộc sống không phải được đo lường bằng con số hơi thở của mình, mà bằng những giây phút kỳ diệu trong cuộc đời đã mang hơi thở ấy bay cao.

25.05.09 AL

Hôm nay tròn 49 ngày của bác V.
Cả nhà đã đi lên chùa.
Tôi đã không đi đến đó, tôi đã không tham dự lễ 49 ngày của Bác.
Tôi sợ và tôi luôn cảm thấy xót xa.
Tôi sợ khi phải đối diện với rất nhiều người ở đó, phải để cho mọi người thấy rằng tôi yếu đuối.
Tôi sợ phải nhìn thấy di ảnh của Bác.
Tôi sợ mình lại không thể kìm lòng được, như trước đây.


Những yêu thương và kính trọng, tôi sẽ mãi mãi chôn sâu vào trong lòng, và luôn dành 1 nơi trang trọng cho Bác. Tôi biết rằng Bác luôn hiểu điều đó, hiểu được tất cả, từ sâu kín nhất tấm lòng tôi.

“Bên ngoài, trời lại mưa. Những khi nghĩ về Bác, con lại không thể kìm được lòng mình…”
From souvenirs to more souvenirs I live
With dreams you left behind
I'll keep on turning in my mind...

07.04.2009 AL