Cô bé bán diêm
Monday, 21. May 2007, 20:27:58
Bữa trước tính cho 1 người làm "cô bé bán diêm" một bữa mà quên mất, rồi hôm qua cũng mới thấy một bài thơ về "cô bé bán diêm" (hix, cũng quên nốt là Blog ai rồi , update sau vậy
Vào một buổi tối mùa thu, tại một khu phố thuộc thành phố Copenhagne - Đan Mạch.
- Chú ơi, mua hộ cháu bao diêm !
Một tiếng nói khàn khàn, mệt mỏi chợt vọng đến tai Andersen. Đằng kia, trước mặt chàng hơn mươi bước là một người đang ngồi co ro trên thềm của một ngôi nhà cao ráo. Ánh sáng đèn từ trong nhà chiếu ra cho chàng thấy đó chỉ là một đứa bé con. Hẳn nó đã phát ra những lời vừa rồi.
- Tối lắm rồi sao cháu còn chưa về nhà ngủ ?
Andersen bước đến, ái ngại. Đấy là một cô bé khoảng hơn 10 tuổi, run rẩy trong bộ quần áo vá víu bẩn thỉu. Vai áo rách để lộ đôi vai gày còm. Nhìn gương mặt hốc hác của nó, có thể đoán nó đang chịu cảnh thiếu ăn, thiếu uống từ lâu.
- Chú ơi, mua hộ cháu bao diêm ! - Tay cầm bao diêm, cô bé chỉ vào chiếc túi con căng phồng bên cạnh, khẩn nài- Cả ngày cháu chẳng bán được gì, cũng chẳng ai bố thí cho cháu đồng nào.
Cô bé rơm rớm nước mắt. Thân hình tiều tụy ốm yếu của em run lên khi gió lạnh thổi qua.
- Thế sao ? Andersen động lòng.
Chàng khẽ vuốt mái tóc dài xoăn thành từng búp trên lưng cô bé.
- Gia đình cháu đâu cả rồi ? Không ai lo cho cháu sao ?
Cô bé buồn bã lắc đầu. Em bùi ngùi kể lại những năm xưa khi còn sống trong ngôi nhà xinh đẹp với những dây trường xuân leo quanh. Từ khi bà em qua đời, gia sản lụn bại, gia đình em phải lìa bỏ mái nhà thân yêu đó để chui rúc trong một xó xỉnh lụp xụp, tối tăm.
- Không có tiền cháu đâu dám về nhà vì bố sẽ đánh chết thôi ! Cô bé nhìn Andersen, đôi mắt cầu khẩn.
Thực vậy, em có một người cha ác nghiệt. Hơn nữa về nhà cũng chẳng hơn gì. Hai cha con chen với nhau trên một gác xếp tồi tàn, gió rét vẫn lùa vào được dù đã bít kín những lỗ thủng trên vách. Lúc này, đôi chân cô bé đã lạnh cóng, em mang đôi giầy vải mòn cũ do mẹ em để lại.
- Cháu đừng lo ! Abdersen cho tay vào túi lấy ra một số tiền đặt vào bàn tay bé bỏng của em
- Còn bấy nhiêu chú cho cháu cả. Cháu về nhà mau kẻo chết cóng mất.
- Ôi, lạy Chúa ! Vẻ đầy mừng rỡ, cô bé hôn tíu tít lên tay chàng - Từ ngày bà cháu mất đi, chú là người thương cháu nhất trên đời này. Với món tiền này, bố con cháu sẽ được nhiều bữa no. Nhưng... cô bé bỗng đăm chiêu... Nếu chú cho cháu hết thì tiền đâu chú sống, hở chú ?
- Sao cháu khéo lo thế ? Chàng mỉm cười, nụ cười đầy hiền dịu - Chú sẽ còn cho cháu nhiều thứ nữa. Chú sắp đi xa, đầu năm tới mới trở lại nơi này, khi ấy chú sẽ tặng cháu một món quà đặc biệt.
- Ồ, thích quá ! Còn cháu, cháu cũng sẽ tặng chú một món quà. Mà chú tên gì nhỉ ?
- Chú là Andersen - Chàng âu yếm nắm đôi vai gầy của cô bé - Có bao giờ cháu nghe đến tên ấy chưa ?
- Tên chú nghe quen lắm - Cô bé nhìn đăm đăm gương mặt trầm tư có chiếc mũi khoằm của chàng
- Chú có phải là thợ mộc không ?
- Không phải ! Andersen mỉm cười lắc đầu.
- Thợ may ?
- Cũng không.
- Hay chú là bác sĩ ?
- Ồ, không phải đâu. Thế này này...
Chàng đưa ngón tay trỏ viết viêt vào không khí, vẻ hơi đùa cợt.
- A ! Cô bé reo lên - Cháu hiểu rồi, chú làm nghề bán bút !
Andersen chỉ tủm tỉm cười. Chàng thấy yêu cô bé quá. Em khiến chàng, một nhà văn thề suốt đời gắn bó với tuổi thơ, nhớ đến thời thơ ấu của mình và thành phố Odense cổ kính, nơi tuổi thơ của chàng êm ả trôi qua. Là con một trong gia đình nên dù cha chỉ là một bác thợ giày nghèo, cậu bé Andersen hầu như chẳng phải mó tay đến bất cứ một việc gì ngoài mỗi việc là mơ mộng liên miên. Cậu bé lắm khi chỉ thích bầu bạn với chiếc cối xay già nua đứn run rẩy trên bờ sông hiền lành của thành phố quê hương.....
Sau đó Andersen đi du lịch đâu đó... và chàng đã quên luôn lời hứa với cô bé bán diêm. Khi về thăm lại khu phố năm nào, chàng tự trách mình đã quá mải mê với chuyến viễn du đến nỗi quên khuấy đi lời hứa với cô bé bất hạnh mà giờ này hẳn đang lang thang đâu đó với chiếc túi đựng đầy diêm. Phải mua ngay cho em một chiếc áo len, một chiếc áo lông cừu dày và thật ấm để em qua được cái lạnh khắc nghiệt của mùa đông...
Và Andersen sau những lần dò hỏi tin tức của em bé bán diêm, được ông chủ hiệu quần áo cho biết :
- Con bé chết rồi còn đâu. Ngày đầu năm mới người ta nhìn thấy em bé chết cóng tự lúc nào ở một góc đường giữa 2 ngôi nhà. Cái chết cứng đờ của nó ngồi giữa những bao diêm, trong đó có một bao đã đốt hết nhẳn. Có lẽ nó muốn sưởi cho ấm. Có điều lạ là hai mà nó vẫn hồng và miệng nó như đang mỉm cười.
- À này, ông ta tiếp tục trước khuôn mặt chết lặng của Andersen, khi mang xác nó đi người ta thấy trong túi nó rơi ra vật gì giống như một chiếc quản bút làm bằng những bao diêm. Hẳn nó để dành tặng ai, vì trên chiếc quản bút có ghi dòng chữ : tặng chú Andersen.
Andersen quên khuấy món quà ông định tặng cho cô bé bán diêm. Nhưng cô bé, cô bé vẫn nhớ tới lời hứa của mình với vị khách tốt bụng của buổi tối mùa thu. Hơn nửa thế kỷ qua, hàng triệu con người trên trái đất đã nghe tim mình thổn thức mỗi khi đọc câu chuyện về cô bé đáng thương của văn hào Đan Mạch. Phải chăng Andersen đã viết câu chuyện ấy như một món quà để tặng hương hồn cô bé bán diêm ?
(Trích từ Ước Mơ Xanh)
By kulkiwi, # 22. May 2007, 02:30:33
By Pandora Pisces, # 22. May 2007, 02:53:07
By kulkiwi, # 22. May 2007, 03:21:08
By Pandora Pisces, # 22. May 2007, 03:35:50
Lạc vào đây buổi tối
Nơi này không có đèn
Ai có mua diêm không?
By Alo_Loan_nghe, # 22. May 2007, 03:59:36
Có cả hơi ấm người
cô không sợ trời lạnh
Cũng không cần bán diêm
Cứ ngồi đây mà nhấp
Ly cà phê ấm nồng.
By Pandora Pisces, # 22. May 2007, 04:36:34
Té ra không phải thế
Nhấp cà phê nồng nồng
Bỗng thấy lòng ấm hơn
By Alo_Loan_nghe, # 22. May 2007, 04:47:34
By Nghecon18, # 22. May 2007, 05:01:58
Bước ra nào có còn buồn nổi hok.
By Pandora Pisces, # 22. May 2007, 05:04:40
By Nghecon18, # 22. May 2007, 05:11:42
By Miss_ruby, # 22. May 2007, 05:43:46
By Miss_ruby, # 22. May 2007, 05:45:50
Hơ, mà sao buồn thiệt áh.
By thao ly, # 22. May 2007, 07:13:33
share nụ cười
By baby_dog, # 22. May 2007, 08:37:49
Mình còn một que diêm
Bán xong được về nhà
Bạn Pardora nấn ná
Mãi chả chịu mua cho
Hay bạn ấy "giở trò"
Không mua que diêm đó
Để giữ mình lại đây
By Alo_Loan_nghe, # 22. May 2007, 08:38:02
By Nghecon18, # 22. May 2007, 09:40:28
Mà chỉ có diêm thôi
Từng ngọn lửa nhỏ nhoi
Thắp sáng những ước mơ
Năm nay mình đã lớn
Nhưng ước mơ vẫn còn
Mong sao có 1 ngày
Mình bán được hết diêm:yes:
............................
Mua đi bà con ơi!! Lạy ông đi qua lạy bà đi lại, mua cho cháu vài bao diêm(hic)...mua 1 tặng 1 tính tiền 2 nhở...hì(em giống người bán hàng anh cú nhỉ). Truyện này hay khủng đó!! Cho em xin luôn nhá, tối nay em qua lấy đó nhá.
By loveyouforever10, # 22. May 2007, 12:24:48
By Nghecon18, # 22. May 2007, 12:43:36
Dụ dỗ chị em ta
Vô mua diêm cả nhà,
Anh Pan ta lời nhất!
Trên bầu trời mặt đất,
Có đâu buồn bằng đây?
Có anh Pan mình dây,
Dang hai tay chào đón.
Có em Kul chạy trốn,
Có chị Nghé anh hùng,
Có anh Pan điên khùng,
Đang nhăm nhe ám sát!
By kulkiwi, # 22. May 2007, 13:58:35
By kulkiwi, # 22. May 2007, 14:00:23
Cú nhà ta mà mình dây ah
By Nghecon18, # 22. May 2007, 14:29:53
By kulkiwi, # 22. May 2007, 15:13:01
By loveyouforever10, # 22. May 2007, 15:32:55
Cú ah? dạo này tối nào cũng mò mẫm đến nửa đêm mới về, em ở Đã nẵng ra lượn đương xíu đi em , không chừng lại gặp
By Nghecon18, # 22. May 2007, 15:54:01
By phudaohuyet, # 22. May 2007, 16:01:25
à quên chứ...thằng bạn nó nói em nên thay một vài từ trong câu nói để người ta dễ nhận ra em là con trai chị Huyền ạ
Bây giờ sẽ không nói như thế về câu truyện bên trên nữa...chỉ cần vài từ thôi:"tuyệt cú mèo:yes:"
By loveyouforever10, # 22. May 2007, 16:27:08
Mình tên Viễn
Nick name: lamlemcatbuidoi
Hân hạnh làm wen nhé
Ghé thăm blog cho vài lời commen nhe'
Đây Là những trang web nhạc mình tự làm các bạn cho ý kiến nha
By minminlyly, # 22. May 2007, 18:39:22
By Nghecon18, # 23. May 2007, 02:23:42
By Nghecon18, # 23. May 2007, 02:25:24
By minminlyly, # 23. May 2007, 02:56:51
By loveyouforever10, # 23. May 2007, 03:19:33
@Thao_ly: Cho mượn đủ thứ rùi kiu mình keo kài.
@Baby_Dog: Em cười thì tuyệt nhất rùi.
@Alo_Loan_nghe:
Sao lại biết hay vậy
Mình chỉ mua vài cây
Mà mất người đứng đấy
Sao mà vui nổi đây.
@Forever:
Đây không có bật lửa
Mà cũng chả có diêm
Chỉ có những nổi niềm
Thắp sáng tựa que diêm.
"Kaka chơi hay và đẹp trai thật đó chứ" ko bít thì anh cũng tưỏng em là...thật.
Chỉ cần có hi vọng sẽ vượt qua mọi nổi đau thể xác. Tính nhân văn của nó đóa em.
Tuyệt cú mèo
@phudaohuyet: "Cú" not "cún".
@minminlyly:
333333333
Mình tên Pandora
Rất vui được làm quen
Blog của bạn nhìu nhạc hay lắm nhưng hình như bị lỗi gì ấy nên không hiển thị hết được, cũng có thể do mạng tớ bị khìn, có gì ghé lại sau nha.
@Nghé: Điên khùng thì seo, mún mấy h zậy đây.
By Pandora Pisces, # 23. May 2007, 04:03:43
By Pandora Pisces, # 23. May 2007, 04:05:23
By Nghecon18, # 23. May 2007, 04:28:22
By Pandora Pisces, # 23. May 2007, 05:05:37
Cú cũng bít bơi nữa sao? Oái...bơi kiểu gì thía?
By thao ly, # 23. May 2007, 05:41:40
@Thao_ly: Cú sẽ bơi kiểu ... niềm tin đó ... tức là bơi sấp ở trên không trung ( trong ý nghĩ đang tưởng tượng không khí là nước
By phudaohuyet, # 23. May 2007, 07:07:42
.........
Sóng mắt đa tình năm xưa đó
Từng nghiêng biển ái đắm bao thuyền
Tôi dại một mình bơi trên sóng
Chỉ tấm thân này với mắt môi
.........
@Phudaohuyet: Nói zậy đồng nghĩa với việc hok phải sửa lại, sửa thì thành ra Cú đổ oan roài.
By Pandora Pisces, # 23. May 2007, 09:05:31
By Nghecon18, # 23. May 2007, 09:08:04
By Pandora Pisces, # 23. May 2007, 09:16:09
@ Nghé con: bây giờ mình đã hiểu vì sao trên đầu nghé có nhiều ... sừng rùi hi~ hi~
By phudaohuyet, # 23. May 2007, 09:28:13
By Pandora Pisces, # 23. May 2007, 09:35:19
Yakumo : ko chơi với Yakumo nữa
By Nghecon18, # 23. May 2007, 09:44:50
By Pandora Pisces, # 23. May 2007, 09:52:02
thui thui bắt tay ... oánh Cú nào ...
By phudaohuyet, # 23. May 2007, 09:55:47
By phudaohuyet, # 23. May 2007, 09:59:25
By Pandora Pisces, # 23. May 2007, 12:30:02
By Hat Dau, # 23. May 2007, 13:12:26
By kulkiwi, # 23. May 2007, 13:25:12
@Khu kí quĩ: Khi nào off là iem bít liền ah, bít đâu lại cạnh nhà nhau thì khổ.
By Pandora Pisces, # 23. May 2007, 13:52:48