I See You

as much as I Love You

Subscribe to RSS feed

Mưa tháng ba.

Thì ra hanh khô của mấy ngày trước là chờ thời, để đến hôm nay mà ào xuống cho hả cơn khát mùi vị của đất ẩm, của gió, của mưa.. của người Sài Gòn. Nên thật ra mưa tháng ba, mưa chiều, mưa bụi hay bất cứ loại mưa nào được đặt tên trên status yahoo hay wall facebook của dân Sài Gòn hôm này, thì cũng chỉ là một.

Là Mưa.

Không như bất cứ đâu, Sài Gòn có mỗi hai mùa, nên rất dễ hiểu khi ở mỗi khoảnh khắc trong nắng, trong mưa, người Sài Gòn cũng tìm ra hương vị riêng để bồi hồi, để nhung nhớ, để vẩn vơ. Như từng buổi trưa nắng thì cả đám sẽ rủ rê vào siêu thị, vào cafe, vào quán ăn, mà nhất định quán đó phải có máy lạnh nhé, không thì chắc chết vì mất nước. Trưa mưa cũng vậy, cũng có thể cafe, nhưng không cần máy lạnh, chỗ nào đó có cửa sổ hoặc cửa kính thật to, để nhìn ra đường, ngắm mưa, và cảnh người người chạy trối chết ngập ngụa.

Sinh ra rồi lớn lên ở Sài Gòn, 25 năm nay, mình chưa từng thấy mưa buồn đến vậy. Từng tiếng tí tách, ào ào, sàn sạt... như lê lết cả sự cô độc không dứt ra nỗi. Chả biết có phải người Sài Gòn nào cũng thế không, nhưng mình hay có thói quen thích chạy xe bon bon trên đường sau mưa. Cái mùi kì lạ mà mình thường bảo là mùi mưa, lẫn trong gió, làm mình thấy dễ chịu. Thế là chạy cả vòng đại lộ Đông Tây, và cái mùi ấy, gột đi đau đớn, phiền muộn, thương nhớ, dằn vặt trong lòng.

25 năm nay, mưa Sài Gòn vẫn thế. Ấy vậy mà, mỗi khi cơn gió lạnh cuốn theo hơi nước nhẹ vất vào da, từng cảm xúc trong lòng trỗi dậy, ở từng thời khắc, làm tim có khi quặn thắt, có khi nhẹ nhàng từng nhịp đập.

Thì ra, mưa không thay đổi, chỉ có người đứng trong mưa khác đi.

Mệt quá!

Đi làm.
Vì tiền mà!
Nhưng chán lắm!
Uh, ngán tận cổ.

Nhưng không này nọ,
quần quật,
điên cuồng...
Thì nhớ!
Thắt ruột thắt gan.

Công ty mới toàn người già.
Chả ai mua vui cho mà cười.
Cafe cũng không có.
Như cứt!

Uh thì được mỗi cái...
Tiền nhiều!
Uh thì vậy!
Fuck!

Cuối năm...

[1/1/2010]

Đà Lạt.

Kẹt xe.

Hoa.

Pháo hoa.

Tay trong tay cùng một con Gấu Mèo, mặt xệ, bốn mắt, hay càm ràm.

Đường chật, người đông, mà vẫn lạnh buốt da...

Nhưng tim nồng nàn ấm áp.



[1/1/2011] | Số tròn đầy.

Sài Gòn

Nóng ẩm, mấy hôm trước còn lấm tấm mưa.

Người và người.

Đèn hoa, rực rỡ.

Nhìn mọi người ai nấy sum vầy, tay trong tay.

Hơi ấm tràn đầy trong mắt.

Đông người là thế, xe cộ chen chúc, nóng bức...

Lạ là, tim lại lạnh quá!



Một năm lại đến.

Đàn Ông

Bữa tối. Chàng trai và cô gái ngồi đối diện nhau.



- Cô gái vê cốc rượu trong tay và nói với chàng trai: “Em yêu anh”.

- Chàng trai xoay xoay chiếc nhẫn cưới trên tay mình và nói: “Anh có vợ rồi”.

-“Em không quan tâm, em chỉ cần biết tình cảm của anh. Anh có yêu em không?”

Chàng trai ngẩng đầu, quan sát cô gái ngồi đối diện mình.

24 tuổi, trẻ trung, có ý chí.

Cơ thể tràn đầy sức sống, đôi mắt sáng và biết nói, đó thực sự là một cô gái tuyệt vời.

Thật đáng tiếc.

-“Nếu anh cũng yêu em, em sẽ là người tình của anh”. Cô gái cuối cùng cũng không đợi được, nói thêm một câu.



-“Nhưng anh yêu vợ anh”. Chàng trai trả lời một cách cương quyết.

-“Anh yêu cô ấy ư? Anh yêu gì chứ? Cô ấy bây giờ chắc đã già đi nhiều, chẳng thấy mặt bao giờ. Nếu không thì tại sao không thấy anh đưa cô ấy đến trong các bữa tiệc của công ty ….?”

Cô gái vẫn tiếp tục nói, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của chàng trai cô gái liền từ bỏ những ý nghĩ trong đầu mình.

-“Em yêu anh vì cái gì?”. Chàng trai lên tiếng.

-“Trưởng thành, khẳng khái, nam tính, biết quan tâm đến người khác, và còn nhiều nữa. Dù sao thì anh khác hẳn với những người đàn ông em đã từng gặp, anh rất đặc biệt”.

-“Em biết ba năm trước anh như thế nào không?”. Chàng trai châm điếu thuốc nói.

-“Em không biết. Em không quan tâm cho dù anh có từng ngồi tù đi chăng nữa”.

-“Ba năm trước, anh chỉ là người con trai tầm thường trong mắt em bây giờ”. Chàng trai không để ý đến cô gái, tiếp tục nói.

“Một người tốt nghiệp đại học bình thường, công việc không thuận lợi, suốt ngày uống rượu, cáu bẳn. Không quan tâm đến chuyện yêu đương, hàng tối còn hay đi tìm gái bán hoa, bị công an bắt.”

-“Vậy tại sao….” Cô gái trở nên hứng thú với câu chuyện, muốn biết điều gì đã làm chàng trai thay đổi.

-“Vì cô ấy à?”



-“Ừ”.

-“Cô ấy hình như thấu hiểu được nội tâm của anh. Đã dạy anh rất nhiều điều, khiến anh không còn quan tâm đến những cái đã mất, không quan tâm đến những chuyện ngay trước mắt, mà cố gắng hoàn thiện mình.

Trước mặt cô ấy, anh như đứa trẻ chẳng hiểu sự đời. Lúc đó thật kỳ lạ, tính khí bướng bỉnh của anh biến đâu mất hết, anh bị cô ấy thuyết phục. Nghe theo lời cô ấy, chấp nhận thực tại, anh biết mình vô dụng nên làm việc chăm chỉ. Cuối năm ấy, công việc khởi sắc, anh và cô ấy liền kết hôn”.

Chàng trai gẩy tàn thuốc, tiếp tục nói.

-“ Lúc đó thực sự là những tháng ngày vất vả. Hai người, một chiếc giường, đồ đạc trong nhà chẳng có gì. Em có biết không, lấy nhau được một năm rồi mà anh mới mua được cho cô ấy cái nhẫn từ khoản tiền cả nửa năm tiết kiệm được đấy. Tất nhiên số tiền này do cô ấy tiết kiệm mà có, nếu cô ấy biết được thì chắc chẳng dám để anh mua đâu.”

“Khoảng thời gian đó, do anh hút thuốc, uống rượu nên sức khoẻ không tốt. Mùa đông đến, tối nào cô ấy cũng nấu cho anh một bát canh nóng trước khi đi ngủ. Mùi vị đó chỉ có cô ấy mới làm được.”



Chàng trai trầm ngâm nghĩ về ký ức mà quên mất thời gian, vẫn tiếp tục kể về những chuyện đã qua.

Và cô gái cũng không có ý cắt ngang câu chuyện, vẫn lắng nghe.

Lúc chàng trai chú ý đến thời gian, đã là 10h đêm.

-“À, xin lỗi em nhé, anh chẳng chú ý đến thời gian gì cả, đã muộn thế này rồi cơ à?” Chàng trai cười và xin lỗi cô gái.

-“Bây giờ em đã hiểu rồi chứ? Anh không thể nào và cũng sẽ không làm những chuyện có lỗi với cô ấy”.

‘Vâng em hiểu rồi. Vậy là em đã thất bại rồi. Em tâm phục khẩu phục rồi.” Cô gái thất vọng và lắc đầu nói. “Chỉ có điều, đến độ tuối của cô ấy, em sẽ còn tốt hơn cả cô ấy.”



-“Ừ. Nếu thế thì em còn có thể tìm được chàng trai tốt hơn mà, đúng không?”.

-“Muộn rồi, cơm canh ở nhà chắc cũng đã nguội cả, anh đưa em về nhé.” Chàng trai đứng dậy tỏ ý muốn đưa cô gái về.

-“Không cần đâu, em tự về được mà”. Cô gái xua tay nói. “Anh về đi, đừng để cô ấy lo lắng”.

Chàng trai cười rồi quay lưng ra về.

“Cô ấy đẹp không?”

“Đúng thế. Cô ấy rất đẹp”.

Bóng chàng trai mờ dần trong màn đêm, để lại cô gái với ánh nến chói loà trong đêm tối.

Chàng trai về đến nhà, mở cửa và bước vào phòng ngủ, bật đèn lên.

Chàng đi đến mép giường và ngồi xuống.

“Bà xã, đã là người thứ tư rồi. Em đã làm gì mà khiến anh thành người tốt thế này, nhiều người thích anh quá rồi. Làm không tốt thì chắc anh sẽ thay lòng mất. Sao lại khiến anh thành người tốt thế này , sao em nỡ ra đi trước chứ? Anh, anh một mình cô đơn quá à…”

Chàng trai lặng người đi và nói không thành tiếng.

Nước mắt từng giọt, từng giọt lăn dài trên má chàng trai, rơi xuống khung ảnh trong lòng bàn tay chàng trai. Dưới ánh đèn mờ, trong bức ảnh cũ hiện ra nét mặt dịu dàng của một cô gái đã quá cố.

Nguồn : http://www.facebook.com/notes/tr%C3%A1i-tim/%C4%91%C3%A0n-%C3%B4ng-m%C3%A0/149690101770622

...

Mình uống nhiều cafe quá, pha cả bia..
Nặng trĩu...

Là đầu.
Và tim.

Đơn độc quá,
cả những vụn vặt cũng trở nên đơn độc...

Đêm nay,
cho phép bản thân uống nhiều hơn một chút,
nghĩ nhiều hơn một chút...

Sáng mở mắt,
công việc.

Trưa chớp mắt,
công việc.

Tối muộn thở dài,
rong ruổi trên những con đường vốn dĩ quen thuộc đến độ bình yên,
và công việc...

Dường như,
mình không còn thời gian để buồn bã, để suy nghĩ, để vẩn vơ, để linh tinh lang tang những lãng đãng, tựa hồ nhẹ tênh như những đám gió chiều Sài Gòn thích la cà.

Mình đang yêu Người,
lặng im nhìn mình đến chực chờ rơi nước mắt, vì xót xa!
đưa tay ôm siết lấy mình, như thì thầm khẽ khàng bên tai: nhớ, nhớ lắm...
Bấy nhiêu thôi.

Ờ,
tự nhiên thèm cafe sữa con Mai pha..
Nắng Langbiang và gió khuya Đà Lạt..
Từng khoảnh khắc làm lòng mình lắng xuống.

Nocturne.
Nghe đến bài này rồi,
Secret Garden không ai qua được, giọng tha thiết quá, như sắp khóc đến nơi.


"Have no fear when the night draws near
and fills you with dreams and desires
Like a child asleep so warm so deep
You will find me there waiting for you"


You will find me there...
find me there...
waiting for you..
just for you!

Ở đây?
Uhm, em sẽ chờ ở đây...
ngay chỗ này
sẽ chờ...
chỉ anh thôi!


Muốn ôm trọn nỗi buồn của thiên hạ vào lòng,
nhưng hình như đầy rồi?

Nói đó
cười đó
vòng tay ôm siết đó...
theo thời gian
chôn vùi cả.




?

Knife

You touched my life
With your softness in the night
My wish was your command
Until you ran out of love

Bài hát từ xa xôi lắm..
Nhưng nghe
Thì như muốn xé toạc tim người ta.
Bằng những từ ngữ đơn giản,
mộc mạc.

I tell myself I'm free
Got the chance of livin' just for me
No need to hurry home
Now that you're gone

Knife
Cuts like a knife
How will I ever heal?
I'm so deeply wounded

Knife
Cuts like a knife
You cut away the heart of my life

When I pretend
Wear a smile to fool my dearest friends
I wonder if they know
It's just a show

I'm on a stage
Day and night I go through my charades
But how can I disguise
What's in my eyes?

Knife
Cuts like a knife
How will I ever heal?
I'm so deeply wounded

Knife
Cuts like a knife
You cut away the heart of my life


I've tried and tried
Blocking out the pain I feel inside
The pain of wanting you
Wanting you

Knife
Cuts like a knife
How will I ever heal?
I'm so deeply wounded

Knife
Cuts like a knife
How will I ever heal?
I'm so deeply wounded

You cut away the heart
Of my life

Mơ.

Rạng sáng nay, mơ một giấc mơ lạ. Bèn nghĩ ra câu chuyện về một thế giới trong mơ, nơi người ta thỏa sức tưởng tượng và biến tham vọng thành hiện thực.

MỘNG THÀNH

Tôi gặp tất cả mọi người tôi quen trong mơ, giữa một khu dân cư đông đúc gọi là làng Lừa Lọc, cách xa là tòa lâu đài kiểu cổ đứng sừng sững trong Mộng thành. Mọi người đều đóng vai một nhân vật khác nhau, và ngược hẳn với tính cách của họ ngoài đời. Người là thương buôn, người là chủ tàu, người là tiên tri, người là pháp sư, người là chủ quán ăn, người là hiệp sĩ, người là sát thủ, người là đạo tặc, người là chủ thành, người là vũ công, người là nhạc công, người là vũ nữ...

Tôi trong vai lữ khách, vừa đặt chân đến làng Lừa Lọc. Và Maia là người tôi gặp đầu tiên, nữ tổng binh kiêu hãnh trong bộ giáp bạc với chiếc đầu xoăn nâu vàng, cô ta ngồi trên lưng một con vật màu đen tuyền, trông có vẻ là ngựa nhưng lại có 2 chiếc sừng và đuôi cùng bờm tung tuẩy lửa. Maia dừng phắt trước mặt tôi, chú ngựa cao to phì lớn vài cụm lửa rồi ngoan ngoãn phục người cho Maia bước xuống. Đôi mắt tinh anh của cô gái nhìn xoáy tôi từ đầu đến chân, và ngược hẳn với vẻ mặt hiền lành, chất giọng đanh thép, đầy uy lực cô sở hữu có thể làm kẻ yếu tim giật bắn mà té ngã:

- Tôi là Maia, tổng binh của làng. Tên và từ đâu đến? Giấy thông hành?

Ngạc nhiên nhìn chăm chú cả Maia và con ngựa lửa một lúc, tôi biết những việc này không có thật nhưng vẫn ý thức được tất cả xung quanh, thậm chí ngửi được cả mùi khét từ những bụi cỏ rạp dưới 4 vó rừng rực lửa của con ngựa, sau đó tỉnh bơ trả lời.

- Tôi nói điều này có lẽ sẽ làm cô tức giận, nhưng tôi nghĩ là mình đang nằm mơ... Và cô thì lại trông giống hệt một người bạn thân của tôi. Giấy thông hành thì tôi không có... Phải cần giấy phép mới đi lại trong làng được sao?

Cô ta lại nhìn tôi, ánh mắt ngạc nhiên như thể đang nghi ngờ vào những gì tôi vừa nói. Quay sang bàn bạc gì đó với các lính canh, sau đó cô ta hạ lệnh cho 6 thuộc cấp áp giải tôi lên gặp chủ thành. Trên đường bị áp giải đến tòa lâu đài cổ có cái tên kì lạ - Nuối Tiếc - tôi được dừng chân tại trạm trung chuyển giữa các làng và Mộng thành để nghỉ ngơi và ăn trưa.

Sáu binh sĩ mặc giáp đen dẫn tôi qua cổng trạm trung chuyển trông như miệng môt con sói xám để vào khu chợ nhỏ dành cho thương buôn các nơi và người dân mua bán giao dịch. Khu chợ tấp nập, náo nhiệt hệt như các khu chợ Châu Âu thời xưa hay xuất hiện trong phim ảnh. Mọi người đều ăn mặc rất kì lạ, trông như kiểu kết hợp giữa thời hiện đại và Châu Âu thời trung cổ vậy. Thương buôn thì ai cũng mang một chiếc khăn quấn trên đầu, mỗi người mỗi kiểu khác nhau.

Chúng tôi bước vào một quán nhỏ được xây hoàn toàn bằng đá, cửa sổ mang nhiều hình dáng kì lạ, cái tên và thông điệp bằng bảng gỗ treo trước cổng của nó cũng khiến người tuy đang mơ là tôi, lạnh hết cả sống lưng.

XƯƠNG THỊT RỤC NHUYỄN.
Bạn là ai, đến từ đâu không quan trọng.
Bạn là ai, thì đều có thể đến đây thưởng thức.
Bạn là ai, đều có thể trở thành "CHÚNG TÔI"


Yêu

Là những thứ không bao giờ có thể được định nghĩa, bởi bất kì câu chữ, hay bất kì hành động nào. Chỉ có thể là tim đập cùng nhịp, da thịt cùng đau, và máu cùng chảy.

Tôi đi qua vài nơi, nhiều người trao cho tôi một mảnh tim của họ. Và tôi đã đáp lại cho họ bằng cái của mình hoặc bằng hoặc to hơn. Nhưng rồi đến một lúc, mảnh tim được tặng không còn có thể hòa cùng nhịp với tim tôi nữa, nên tôi đã đưa nó về nơi nó thuộc về..

Cũng có lúc, có người trả lại cho tôi mảnh tim mà tôi đã trao cho họ, tôi nhận lấy và hỏi tại sao vậy? Người đó đã trả lời y như câu tôi đã nói: "mảnh tim này, không còn đập chung nhịp với tim tôi nữa, cố cưỡng ghép nó vào, nên tim tôi cứ hay đau nhói"...

Tôi hiểu cảm giác ấy, thế là tôi nhận lại mảnh tim của mình và rồi loay hoay không biết làm gì với nó, bởi mảnh thịt tổn thương da đã liền lại... Và thế là, tim tôi khuyết.

Tôi, dạo gần đây, cứ hay mang chiếc mặt nạ của toe toét, của vui vẻ, của hồ hởi. Nhưng khi về nhà đối diện với chính mình, tôi lại trăn trở. Với cuộc sống, với tình yêu, và với chính bản thân.

Tôi trút bỏ điềm tĩnh, trút bỏ đau đớn, trút bỏ lo âu, trút bỏ nặng nề, trút bỏ buồn phiền, trút bỏ cả những thờ ơ dối trá hằng ngày. Tôi khoác những thứ ngược lại để đối diện cuộc sống, ngạo nghễ ngẩng cao đầu. Tôi yếu đuối với những người nhất định, và với những thứ nhất định.

Một người đàn ông bảo là, anh ta đã chờ đợi tôi suốt từ những năm trung học cho đến tận bây giờ, khi anh ta đã là một người thành đạt, làm việc cho một ngân hàng lớn tại thành phố. Nghe xong, cũng chỉ cười và không biết trả lời... 7 năm.. Thật sự cũng không tin anh ta yêu tôi trong khoảng thời gian dài như thế mà vẫn không thay đổi..

Chỉ có một điều rất lạ, những người đàn ông ấy, đều chưa từng nói là họ yêu tôi, chỉ quan tâm, chia sẻ mọi thứ cùng tôi một cách lặng lẽ...

Họ đều là bạn, trong quá khứ và trong cả hiện tại. Nên họ đặc biệt hơn đàn ông, họ không chỉ là đàn ông, mà còn là đàn ông tốt.

Tôi nhận được nhiều thứ từ cuộc sống, rất nhiều thứ. Tôi không phàn nàn về những thứ xấu xí mình nhận được, tôi chỉ muốn cảm ơn về những thứ vô giá mà tôi có. Những thứ mà đánh đổi tiền tài, vật chất tôi vẫn không cách nào mua lại được.

Và những thứ ấy với tôi, mới chính là Yêu.

Chợt

mưa ập đến
Mà trời vẫn hanh nắng
Tôi Thấy Em.

Mưa xa lắm
Nỗi nhớ cũng xa lắm
Chỉ có Nỗi buồn vẫn ở cạnh bên
Như Em.

Em bảo
Nếu vậy
Nỗi buồn của tôi là Em à?
Không
Em là tất cả.

Nếu Em thích là biển
Bờ cát là tôi nhé
Để được Em vỗ vào
Rì rào!
Để được ôm Em
Nhè nhẹ thôi.

Nếu Em thích là gió
Cây là tôi nhé
Để được Thấy Em
Được hôn Em
Nhè nhẹ thôi.

Nếu Em thích những ngôi sao
Bầu trời là tôi nhé
Để che chở Em
Chỉ mỗi đêm thôi
Được không?

Nếu Em không thích là gì
Không muốn là gì cả
Thì gì là tôi nhé
Để được yêu Em
Cả đời này thôi
Được không?






chó kon?


Cảm xúc

Là những thứ hỗn độn xuất hiện trong đầu, trộn lẫn tất cả với nhau và tạo thành một thứ cảm giác đau đớn, hụt hẫng, đầy mâu thuẫn.

Mình vừa trải qua một ngày dài. Giữa chặng, mình đã bất giác tháo chiếc nhẫn đen mà ku K tặng quăng đi, vì trước đó mình đã bảo với nó "tặng nhẫn cho bạn thì rất kì cục, nhất là con trai và con gái, nên khi nào K có ng yêu thì N sẽ quăng chiếc nhẫn này". Thế nên, hôm trước hỏi "thằng B nói có bé nào đang cưa K à?", cứ cười cười... Mình định quăng luôn, mà tiếc chiếc nhẫn đen đèm đẹp nên cứ chần chừ...

Rồi hôm nay, trong một lúc điên đầu ào tới, rờ đến chiếc nhẫn, mình tức giận tuột khỏi tay, và rơi tự do trên đường... Thay cho những suy nghĩ nhập nhằng không lúc nào dứt, mà lạ là, không phải về K.

Mình suy nghĩ nhiều về tương lai, về căn nhà gỗ có khu vườn nhỏ bao quanh trong bản sk

Phải nói là, mình thèm cảm giác của một bữa cơm gia đình, một gia đình thuộc về mình, là nơi mà mình nghĩ đến đầu tiên khi áp lực công việc ập đến. Nơi của những vuốt ve, của những ấm áp, của yên bình và thanh thản, là nơi mà mình sẽ dành những yêu thương, những quan tâm đầy ắp không lúc nào vơi.

Ớ đâu thì được?

Tắm trong nắng và gồng người cả ngày ngoài đường, để đổi lấy những gì?

June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30