Ponpot

Khu xử lý rác thải công nghệ cao

Subscribe to RSS feed

Quảng Ngãi quê mình trăm mến ngàn thương....

1Nước sông Trà Khúc dâng cao2Đường Phan Bội ChâuChợTôn bayTrụ đèn gãy
Thanh sắt trên dây điệnPanôTônTôn2

Thương lắm miền Trung

Quê tôi chống chọi với bão là chuyện bình thường vì 12 tháng thì ít nhất cũng phải 7-8 cơn bão đi qua. Nhưng chưa bao giờ tôi nghe bảo sức gió mạnh cấp 14-15 như cơn bảo số 9 này. (Huynh Van Nho)
>38 người chết trong bão

Người gửi: Huynh Van Nho

Tôi sinh ra và lớn lên trên mảnh đất đầy nắng và gió biển, một một hòn đảo nằm cách đất liền 17 hải lý. Trong những ngày qua, Lý Sơn (Quảng Ngãi) quê tôi đã bị cô lập hoàn toàn, cả 2 ngày nay tôi không thể ngồi yên, không biết làm cách nào để nghe được tiếng nói của bố mẹ.

Quê tôi chống chọi với bão là chuyện bình thường vì hằng năm 12 tháng thì ít nhất cũng phải 7-8 cơn bão đi qua. Nhưng chưa bao giờ tôi nghe bảo sức gió mạnh cấp 14-15 như cơn bão số 9 này.

Mỗi lần nghe tin báo bão khẩn cấp là tôi thắt cả ruột. Lý Sơn ơi! Bây giờ ra sao?

Người gửi: Phạm Thanh Trúc

Tôi sinh ra ở miền Tây với khí hậu ôn hoà, ruộng đồng tươi tốt, chưa một ngày nào nếm trải khí hậu khắc nghiệt miền Trung, nhưng mỗi khi nghe hai tiếng miền Trung là dòng máu trong tôi sôi sục.

Một người bạn của tôi đã vĩnh viễn nằm yên dưới lòng biển lạnh trong cơn bão 4 năm về trước - đánh rơi giấc mơ giảng đường. Nỗi đau theo chúng tôi là mái nhà tranh xiêu vẹo chỉ còn mẹ bạn với căn bệnh tim quái ác, mỗi năm bão lũ tràn về.

Mẹ bạn tôi cũng đã ra đi 2 năm sau ngày bạn mất, cũng trong một ngày mưa bão. Mỗi khi bão về là miền Trung lại mang lên mình một nỗi đau dai dẳng, nỗi đau không bao giờ dứt...

Người gửi: Trần Đình Hợp

Tôi sinh ra và lớn lên nơi mảnh đất miền Trung đầy mưa nắng, nhớ lắm những ngày mưa bão ngập chìm trong nước lũ. Đi xa rồi, lúc còn sinh viên mới thấu hiểu "miền Trung lũ lụt những đêm không ngủ".

Tối qua, đồng nghiệp gọi điện trong lúc điều khiển xe tải đi di tản bà con. Bạn khóc, những căn nhà nhỏ chỉ còn lại xơ xác, những đứa trẻ ngơ ngác dưới mưa. Thương lắm mảnh đất cằn nhưng đầy nghĩa tình, cưu mang. Dù nắng cháy, mưa lũ nhưng vẫn gắn bó yêu thương.

Dẫu biết rằng, bão đến sẽ thiệt hại nhiều, nhưng tôi vẫn bàng hoàng trước những mất mát của bà con. Bao đời, dựng được vách nhà lại lo mất bởi thiên tai.

Mong sao, sau cơn bão lớn lũ đừng về, người dân gây dựng lại mảnh vườn xơ xác. Cần lắm tấm lòng tương trợ của mọi người, chung tay góp phần cùng người miền Trung gượng dậy sau bão.
Là một người con của quê hương QUẢNG NGÃI và còn là đứa con được sinh ra ở huyện BÌNH SƠN. Dù giờ đang học tập tại Thành phố HCM, nhưng khi nghe điện thoại của BA MÁ, và bạn bè gọi vào " bão rồi, năm nay chắc sẽ chẳng có tết trung thu cho các em nhỏ, rồi thì mùa màng mất trắng hết cả,.........". Ngồi nghe mà nước mắt cứ rơi hoài, còn lo cuống cuồng lên vì đã 2 ngày nay k liên lạc được với ai hết, không biết giờ ngoài đó ra sao nữa.

Đọc báo, coi thời sự mà thấy lòng rối bời, đã 18 năm lớn lên ở khúc ruột Miền Trung, đã từng chứng kiến rất nhiều cơn bão lớn như cơn bão năm 1998, rồi cơn bão bất ngờ CHANCHU đã cướp đi người dượng của tôi, khi đang làm nhiệm vụ nối giao liên lạc cho các huyện miền núi như TRÀ BỒNG, BA TƠ.

Nghe đến bão tôi lại sợ, sợ lắm những giọt nước mắt của mọi người, sợ lắm khi nhìn thấy quang cảnh hoang tàn mà tôi đã từng chứng kiến biết bao nhiêu lần...... Tôi yêu quê hương mình rất nhiều, từ tận đáy lòng tôi cầu mong cho QUẢNG NGÃI của tôi, và cả khúc ruột miền TRUNG vượt qua cơn bão một cách bình an.

Là người Việt Nam, người của khúc ruột miền Trung, và hơn thế nữa là người con của TP Quảng Ngãi, hằng năm luôn chịu cảnh thiên tai lũ lụt từ những cơn bão dữ dội bất ngờ ập tới, chứng kiến những cảnh đau thương, mất mát, thật không thể hình dung sự chìm đắm trong biển nước.

Người dân quê tôi phải gánh lấy những trận mưa to, gió lớn, phải chống chọi với bão táp, mưa sa như vậy. Không những thế, sau cơn mưa là những nỗi niềm, cơn gió dường như vô tình nhưng cố ý đó đã cướp đi sinh mạng của những con người vô tội.

Riêng bản thân tôi, trước nhưng thiên tai mà tạo hóa đã trút xuống người dân thân yêu quê tôi, và những vùng lân cận, tôi xin chia sẻ bằng tất cả những tấm lòng, mong rằng với tinh thần thép và sự dũng cảm của mỗi người sẽ là sức mạnh cho toàn dân. Mong rằng những cơn đau đó sẽ không còn hành hạ trên quê hương Việt Nam thân yêu thêm lần nào nữa.

Quê tôi ở miền Trung nắng gió, tuổi ấu thơ của tôi gắn liền với những đợt bão, cơn lũ. Nghiêng người đi học, hay lội nước đến ngang bụng là chuyện thường gặp khi miền Trung vào lũ.

Sáng nay mới dậy, nghe đứa bạn cũng phòng nói " em tao mới nhắn tin nói ngoài đó bão lớn lắm". Nghe mà lòng nhói đau, và tôi biết ngoài đó có lẽ cha má tôi đang lo che lại chuồng bò chuồng heo vì bão đã dỡ mái. Tôi biết má tôi sẽ ướt lạnh vì vội vã chạy trong mưa. Tôi biết giấc ngủ của cha má sẽ ko ngon vì thấp thỏm lo bão lớn trong đêm nay.

Điện thoại ko liên lạc được, lòng tôi rối bời, có lẽ ngôi nhà yêu dấu ấy đang co ro trong gió trong mưa........
Cảnh đời từ tâm bão

Bó gối trong căn nhà trống hua trống hoác, anh Hồ Ngọc Lâm (Quảng Ngãi) nhìn mông lung ra dòng nước lũ đang vây hãm xóm làng. Tiếng hời của mẹ khóc con, bà gọi cháu khiến xóm làng thêm tang thương, u uất.
> 'Phải cứu dân bị cô lập bằng mọi giá'/ Hơn 6 tỷ đồng ủng hộ người dân vùng bão/ Ảnh miền Trung trong mưa bão

Sáng nay, bão đã tan. Song, người dân Quảng Ngãi sẽ khó có thể quên sự tàn phá dữ dội của cơn bão đã cướp đi hàng chục mạng người.. Ông Lê Phụng, ở thôn Thế Lợi, xã Tịnh Phong, khàn giọng cho hay, ở tuổi thất thập nhưng những gì ông thấy trong cơn bão vừa qua là điều chưa từng có trong ký ức.

Nỗi đau mất đi đứa cháu vừa tròn 20 tuổi khiến ông nghẹn ngào: "Ngần này tuổi, nhưng chưa bao giờ tôi thấy cơn bão nào tàn phá kinh hoàng đến như vậy. Nhà cửa, cây cối ngã đổ tứ tung, súc vật và nhiều người bị cuốn trôi. Thằng Bin, cháu tôi cũng bị nước cuốn mất tăm".

Hôm 29/9, anh Bin vừa đi học từ Đà Nẵng về, sợ nước lũ cuốn trôi hết lúa nên đã đội mưa ra đồng vớt lúa, không ngờ đó là ngày cuối cùng người thân trong gia đình nhìn thấy anh. Tiếng hời của mẹ khóc con, bà gọi cháu, khiến không khi trong nhiều gia đình thêm tang thương não nuột. Cả xóm gần như nhà nào cũng bị bão tàn phá.
*Ảnh thiệt hại trong tâm bão Quảng Ngãi

Ngồi bó gối trong căn nhà trống hoác, anh Hồ Ngọc Lâm người xã Tịnh Phong, nhìn mông lung ra dòng nước lũ đang vây hãm xóm làng. Bao nhiêu tìền của vợ chồng anh tích góp được để xây dựng căn nhà, giờ đã bị bão lũ cuốn đi. Quanh anh Lâm, nhiều đứa trẻ của bà con lối xóm ngơ ngác, chưa hiểu hết chuyện gì đã xảy ra. "Tôi đang rối bời, chẳng biết xoay sở ra sao, chỉ biết nhặt nhạnh những gì còn lại để dựng lại nhà cho con", nói xong người đàn ông lại bó gối ngẩn ngơ.


12

Hàng nghìn gia đình ở tỉnh Quảng Ngãi cũng chung hoàn cảnh như anh Lâm. Sau cơn bão dữ, xóm làng tơ tướp, hoang tàn. Theo thống kê sơ bộ của Ban chỉ huy Phòng chống lụt bão, chỉ riêng Quảng Ngãi, bão số 9 đã làm 14 người chết, 3 mất tích, 24 người bị thương nặng. Mưa bão đã làm chìm 45 chiếc tàu. Trên 5.000 nhà bị tốc mái, hư hại. Hàng trăm hoa màu bị mất trắng. Ước thiệt hại hơn 200 tỷ đồng.

Hiện nhiều tuyến đường về các huyện vẫn bị cô lập. Các huyện Trà Bồng, Tây Trà hầu như mất liên lạc hoàn toàn. Thành phố Quảng ngãi và các huyện vẫn trong tình trạng mất điện.

Hơn 160 hộ dân đến sáng nay vẫn còn bị cô lập giữa biển nước mênh mông tại huyện Bình Sơn và Nghĩa Hành. Ca nô của quân đội đang được huy động ứng cứu tối đa.

heart
Quê mình, miền Trung mình khổ quá...

I'll cry for you...

One day

Hôm nay nghe lại mấy track thời Napoleon của ku Hưng mà ko có đề, lắng nghe 1 hồi nhận dạng đc mấy bài cũng hay hay:bomb:

Đầu tiên là One day của Gary Moore :-"



Cái bài này ko có clip nào audio tốt hơn, nên lấy tạm cái video có visual hơi mất nết ở trên:-"





Qúa đã lun...Amorphis

Nghe rồi, h lại đọc review ...

Từ phía chân trời chạng vạng, những đám mây màu hồng xác pháo hờ hững chẳng chịu trôi theo gió, vọng về khúc nhạc buồn tái tê. Trong khi tôi mãi dồn chú ý vào tiếng đàn nhè nhẹ ngân nga, có bóng người đàn ông bước đến. Gã đi như thể một cái xác khô, thân hình nhăn nhúm tàn tạ. Lúc tiếng chân gã ( chính là guitar lead dạo dầu đĩa nhạc, to dần ) gần sát, tôi mới nhận ra sự hiện diện của một con người thứ hai trong khung cảnh chiều tà. Rồi tiếng guitar thùng rả rích, đẫm ướt tâm trạng kéo đến. Gã bắt đầu dẫn tôi vào câu chuyện - một chuyện tình thương tâm. Intro của Still Life nhẹ nhàng nhưng có ma lực ghê gớm, cuốn hút tôi - không chút kháng cự.

Vẫn giai điệu Ballads êm tai, chợt như tấm màn mỏng bị rách toạc khi ta xé mạnh, Still Life bùng nổ kinh hoàng rồi chuyển mình. Bây giờ là lúc chúng ta đi vào những mảnh đời bị nguyền rủa.

Still Life

Still life - Opeth


Hồi 1: Gã tù nhân trở về

" Gió vi vút bay lượn trên đầu, tôi đang trở về nơi đây từ miền xa lắm, đã mười lăm năm trôi qua rồi sao? Nhanh quá. Lớp sương mù đặc sệt cứ che khuất tầm nhìn kẻ vượt ngục. tôi hy vọng một phép lạ nào đó sẽ giúp mình có được cái tên lương thiện, nhưng hình như càng mò mẫm đường về, tia sáng của ngày mai càng yếu ớt, chìm vào màn sương lạnh giá. Tháng năm trôi qua trên tuổi tác, vô tình làm sao, tôi đã thấy cái mỏi mệt thể xác đang xói mòn mình. Thật lạ, trong tâm trí tôi vẫn tồn tại một mảnh nhỏ bình yên lắm, vì tình yêu vẫn đượm lửa leo lét. Sai lầm trong quá khứ, và giờ đây tôi đang đứng giữa hai lối: thành công hay là chết. Với một kẻ bình thường, sẽ dễ dàng quyết định số phận mình. Còn tôi, niềm tin đã tàn tật ít nhiều, chỉ biết vin vào một bóng dáng nhỏ bé mà thôi: Melinda.

Trong đất trời thanh khiết, tôi quá nhơ nhuốc cáu bẩn. Với bản năng của loài sói trắng, tôi luôn rụt rè, cân nhắc thật lâu, suy tính nhút nhát trước dòng chảy cuộc sống cuồn cuộn. Khi tôi chào đời, đã là nỗi xấu hổ của mẹ. Gương mặt quái đản, đầy những lồi lõm đáng thương. Trải qua tháng ngày vật vờ tù ngục, sống mà như chết, tử thần đã khắc sâu lên nét mặt khiến nó thêm rúm ró. Nhờ vậy, tôi ít bị ai để ý trên đường tẩu thoát. Đôi khi sự ghẻ lạnh của loài người trở nên hữu ích. Trẻ con khóc thét lên nếu chúng xui xẻo nhìn thấy tôi. Cả chú chó hiền lành cũng cụp đuôi gầm gừ, chắc nó nghĩ tôi là con vật hung ác nào đấy chăng. Mà chính tôi nhiều lúc cũng đã gầm lên như thú hoang, tôi có còn là người đâu.

Thôi cứ tận hưởng không khí trong lành. Vươn vai hít cho tinh khí đất trời tràn vào lồng ngực lép kẹp. Khi gần đến quê nhà, tôi lại hồi tưởng đến cái địa ngục mà mình phải sống mười mấy năm qua. Khắp nơi phảng phất mùi xác chết thối rữa, mùi xú uế không phân giải được, và chúng hợp thành hương vị chết chóc, có thể bóp vụn bất kỳ tù nhân nào vốn mạnh mẽ. Lắc đầu xua đi nỗi ám ảnh, tôi sải bước chân thật nhanh, vượt cánh đồng hoang toàn gai nhọn. Đừng nhìn tôi, xin anh, nếu nhìn, anh sẽ ghê tởm tôi ngay. Đó chính là số mệnh của tôi.

Cánh đồng giờ in đầy dấu chân kẻ lầm lỗi, nó chẳng hề oán trách khi tôi làm nhơ nhuốc. Nhướn cặp mắt đục ngầu, đầy những đường gân đỏ quạch nhìn khắp nơi, tôi mơ hồ thấy có cái gì đó bất an. Một điềm xấu đang chờ mình, vươn tay ra sẵn sàng bóp ngẹt tôi nếu lơ là. Nhưng chẳng thấy gì khác, ngoài cảnh vật tĩnh mịch u ám. Tất cả vẫn như xưa. Rặng cây liễu vi vu, buông lá thõng thượt, giống cánh diều vật vờ rách nát. Đồng lúa mạch vàng héo úa bao vây lấy con suối cạn kiệt nước, lởm chởm đá nhọn hoắc. Vài cánh cò gầy đang dính trên cánh đồng, có vẻ chúng miễn cưỡng đậu lại vì không đủ sức bay đến nơi nhiều thức ăn, làm gì có thứ giúp chúng sống sót tại đây. Mọi thứ mang một nét khập khiễng khó chấp nhận được, phong cảnh đang cố đánh lừa người đi đường, khiến họ nghĩ rằng nó vốn dĩ xinh tươi. Giả dối, tôi làu bàu khó chịu, hoàn toàn giả dối, tôi thừa biết, vì đã sống tại đây khá lâu. Ngươi không gạt ta được đâu, điểm cốt lõi, là tồi tệ, và ta nắm rõ nó trong tay.

Vơ vét một cách tham lam mấy ụn rơm vào lòng, tôi hít mùi đồng quê vào lòng. Đã lâu rồi, nhớ da diết cái mùi ngai ngái này. Từ lúc tất cả trở nên tối sầm, và bất hạnh đổ ập lên đời, tôi chỉ còn biết đến đau đớn và căm hận. Có khi tôi muốn gào lên, ôi Thượng Đế, sao người bất công với con đến thế này. Ngục tù dạy cho tôi cách nhét những vết sẹo tâm hồn vào tim, che đậy bởi nụ cười méo xệch. Tôi dò dẫm đường về, Melinda giờ ra sao, phải nhanh chóng về thôi. Thảng hoặc, đấng tối cao lại vung vãi những vần thơ thánh thần, che khuất tầm nhìn, và khiến tôi mụ mẫm thêm. Xuyên qua những mảnh vụn nát của niềm tin, vượt qua đoạn đường dài đói khát, cuối cùng tôi đã thấy thấp thoáng bóng nàng, Melinda. Melinda đứng yên, run run bờ môi, chẳng thốt nên lời. Ánh mắt của nàng leo lét, chúng không còn ranh mãnh như xưa, thời con gái tràn sức sống. Giây phút gặp nhau, có phải em đã đoán trước không, hỡi Melinda?"


Hồi 2: Van xin

" Ngay trong đêm nay, chúng mình hãy trốn chạy nhé em yêu. Vứt bỏ cuộc sống yếu ớt hèn hạ đi, cứ coi quá khứ chỉ là đống đổ nát. Ta tin rằng mình sẽ xây dựng được ngày mai, tràn đầy yêu thương. Ánh sáng ban ngày đã chấm dứt nhiệm vụ của nó, thì bóng đêm sẽ là bạn đồng hành với chúng ta, là trợ thủ trong cuộc tẩu thoát. Mất mát, lạc lối, hoang mang, có phải trong mắt em, những muộn phiền dần tan biến. Nàng hỡi, cái gì đã khiến đôi mắt thanh tú giờ méo mó vô hồn, sao ta thấy nàng như kẻ mù lạc lõng trong những hoảng sợ. Melinda yêu dấu, ta đã về rồi đây, nàng hãy theo ta, tránh ra lũ người nhốn nháo ngu xuẩn. Tha thứ tất cả lỗi lầm con người gây nên, cứ nhẹ nhàng ra đi. Linh hồn thương đau sẽ được tái tạo, mọi việc, rồi sẽ tốt đẹp, nàng cứ yên tâm."


Hồi 3: Melinda

Chẳng có chút gì lạc quan trong mắt Melinda, thay vào đó là nỗi sợ hãi. Nét buồn bã ủ dột càng lúc càng dâng tràn. Gã tù vượt ngục thật đáng thương, đâu hay biết chút gì. Melinda đã dấu lời thề trăm năm mất biệt. Đằng sau nụ cười gượng gạo, nỗi đau nàng hứng chịu cứ chực chờ bùng nổ. Nếu có thứ gọi là tình yêu mãnh liệt, thì Melinda đã dâng hiến cho Chúa từ lâu, bao ngày qua nàng cầu khẩn mọi sự an lành cho gã. Còn gã, thì rất khổ tâm, khi gương mặt Melinda giờ lạnh như tảng băng, không có chút tình cảm phảng phất qua. Khi dự tính kế hoạch này, gã cứ đinh ninh, nếu thành công, thì hạnh phúc lại đến, lấp đầy những nhọc nhằn cả hai đã hứng chịu. Ngờ đâu trái tim Melinda đã chai sạn, gã nghe lòng mình nhói lên, con đường trước mặt sẫm màu, hy vọng leo lét như ngọn lửa trong bão tố. Gã
nắm lấy tay nàng và van nài: Melinda, ta có thể quên đi những ước nguyện ngày xưa, giờ đây, ta quá mơ hồ, đánh mất sự mạnh mẽ khi mới vượt ngục. Nàng hỡi, hãy trốn chạy với ta.

Thời gian trôi qua rất lâu. Và cuối cùng, Melinda nói ra sự thật. Nàng chỉ là một con điếm nhơ nhuốc, là thú tiêu khiển của bọn đàn ông thú tính. Câu hát tình yêu ngày nào, giờ đã gãy đôi vì sự tồi bại của em rồi. Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Melinda đã rung động trước tấm chân tình của gã tù, nhưng rào cản cuối cùng mà nàng không thể vượt qua, chính là bản thân mình. Melinda biết mình không xứng đáng với nhiệt tình ấy. Một con điếm, bị người đời nguyền rủa " đồ đĩ thõa ", làm sao có thể sống trong vòng tay âu yếm của ai đó hết quãng đời còn lại. Nàng đau đớn thốt lên: chàng ơi, em đã thề thốt trọn đời với chàng, nhưng con tim em quá nhỏ bé trước định kiến xã hội.


Hồi 4: Cái chết của con thiên nga

Trở về giữa mùa đông giá rét, mang theo giấc mơ hạnh phúc. Nhưng gã tù bây giờ đã biết sẽ không được toại nguyện. Bao mơ ước thăng hoa dần rơi rụng lả tả như sao băng.
Gã tù ôm chặt Melinda vào lòng, khát khao nồng cháy. Gã không nhận ra trong tay nàng dấu sẵn mũi dao nhọn....
Melinda nhắm nghiền mắt, tận hưởng niềm hạnh phúc mong manh lần cuối
.... từ cái cổ thanh mảnh, một làn máu đỏ thắm rỉ ra
gương mặt nàng tái nhợt, cố mỉm cười với gã, nụ cười nhăn nhó méo xệch đau đớn. Khung cảnh đêm tối thanh bình đang khắc họa nên một cái chết. Nàng mang trong mình mầm bệnh xã hội vô phương cứu chữa. Melinda thoi thóp hơi thở, và hình hài ấy lung linh tinh khiết trong cơn căm giận xót xa của gã tù.
Thế là hết, nàng đã vĩnh viễn ra đi, theo vầng trăng bạc thếch xa xôi. Hết rồi, từ đây....


Hồi 5: Cái giá phải trả

Gã ân hận thật lâu, giá như gã không vượt ngục, có lẽ Melinda chẳng ra đi sớm đến thế. Gã ngước mặt nhìn ánh trăng, rồi lại cúi xuống hôn lên gò má lạnh lẽo. Một Melinda trong mơ, một người mà gã luôn nghĩ đến trong biết bao năm qua. Giờ chỉ là cái xác tê cứng. Giá mà gã không quá hồ đồ ép buộc nàng trốn cùng mình, giá như ......
Gã buông thả hơi thở, đau khổ cực độ. Melinda yêu ơi, ta đang đi theo nàng đây, nàng có biết không. Nàng đã mong muốn thoát khỏi vũng lầy bẩn thỉu, giờ ta sẽ minh chứng cho sự thanh bạch ấy. Cuộc sống có là gì khi nàng đã mất. Ta sẽ đến nơi ấy cùng nàng. Một nơi không có loài người ngu dốt, một nơi tràn đầy tiếng chim hót réo rắt, nơi mà nàng có thể bay nhảy, miệng ngân vang khúc du ca, như ngày xưa bé thơ....
Sợi dây thòng lọng từ từ xiết chặt. Trong lúc đầu óc hoa lên, gã vẫn còn nghe những tiếng xì xầm đàm tiếu của lũ người. Nó vẫn nhức nhối.....
Melinda, hãy đợi ta!

-----


Gã đàn ông đó chính là một tên tù vượt ngục, xấu xí, bẩn thỉu vô cùng. Trong lòng gã đang có sự dằn xé giữa con thú và con người. Bạn có thấy Mikael Okerfeldt gào rú không? Chất giọng Death, nhưng không hoàn toàn thái quá, vẫn có đôi chút đau thương, uất ức. Khi Mikael hạ xuống hát nhẹ nhàng, thì tính bi ai của cuộc đời gã tù hiện ra rõ ràng. Tôi có cảm giác, những khi lắng dịu là tình người hiện lên, còn nhạc dữ dội thì tượng trưng cho cầm thú. Và cả hai thứ đó đều nằm trọn trong gã. Trong The Moor có câu này: Melinda is the reason why I've come, hãy nhớ lấy, vì đó chính là trọng tâm. Godhead's Lament, toàn những vần thơ tuyệt diệu. Nhạc vẫn ồn nhưng chất đầy những câu guitar Melodic, êm hơn bài đầu, thì đã là thơ của thần thánh, phải có nét hoang vu chứ. Benighted, trạng thái bất định của kẻ lạc lối trong đêm đen. Dằn xé, hoang mang, câu hát What came and distorted your sight. Saw you benighted by your fright lặp lại nhiều lần ray rứt. Đây là bản Ballads ngắn nhất trong Album, nhưng chất chứa đầy tâm trạng u uất. Đúng như những gì màn đêm có thể mang đến cho người lữ khách. Có khi nhạc " đặc sệt " Hard Rock huyền ảo mông lung. track5: Come with me, far away to stay, gã tù tha thiết khẩn cầu người yêu, nài nỉ đến khi tuyệt vọng. Cuối bài Face of Melinda là khoảng thời gian suy nghĩ lâu, lúc nhẹ nhàng, khi sôi lên dữ dội, đó là lúc Melinda đấu tranh, nàng cũng muốn ra đi, nhưng không thể dứt ra khỏi định mệnh tai ác.

Rồi Melinda chết, nhạc ào ạt trong Serenity painted Death. Khi gã tù sững sờ, bất động nhìn Melinda lả đi trong lòng mình, thì nhạc cũng thế, chìm vào một sự tĩnh lặng đẫm lệ.track7: anh ta chết, giai điệu bóp ngẹt người nghe, khốc liệt nhất trong đĩa nhạc. Câu This is forgiveness hát rất quái lạ, không giống bất kì lúc nào. Có cầu xin, quỳ lạy, thì hai người vẫn như tội đồ đáng nguyền rủa. Mà những mực thước ngốc nghếch của xã hội, nó muôn đời tồn tại, và vô tri vô giác. Tại sao lại nhẫn tâm tước đi quyền tự do hạnh phúc của đôi lứa. Vì sao họ không thể trốn chạy, mà cả hai đều chết trong ấm ức, khi tâm thần dao động mạnh.

Thì vậy, họ chẳng có con đường nào dẫn lối để thoát đi, chỉ có lối duy nhất, đó là cái chết. Thật là bi thảm.

Tôi tức giận cho loài người, vô tình tạo nên thảm kịch này. Và tôi biết rằng, cho dù có những thay đổi biến động, dù là ai, thì Melinda mãi mãi vẫn là con thiên nga nhỏ bé trong lòng gã tù. Nàng đã không đợi gã quay về, khi nàng không còn thanh khiết.

Một tên tù vượt ngục dơ bẩn, gần giống con thú hoang dã. Một con đĩ mang bệnh hiểm nghèo. Một xã hội thối tha từ cốt lõi. Bạn dễ dàng nhận thấy cả ba đều tồn tại cho đến ngày nay, dù ở đâu. Nhưng, liệu bạn có biết rằng tình yêu có sức mạnh ghê gớm dường nào chăng?

Nhìn vào ảnh bìa Still Life một chút nhé. Melinda với tấm mạng che mặt, buồn rầu. Sau lưng nàng, xa xa là cây thánh giá khô khốc, biểu trưng thay sự tàn nhẫn của xã hội lúc đó. Và nổi bật là phông nền đỏ thẫm, đen tối. Bức tranh này nói lên tất cả. Hãy chiêm ngưỡng nó, bằng cách các bạn chiêm ngưỡng câu chuyện tôi vừa kể. Hãy ca tụng Melinda trong trắng đáng thương, có lẽ nàng đang tay trong tay với gã tù, dạo bước trên thiên đàng.

Hai kẻ ấy xứng đáng lên thiên đàng, còn địa ngục ngay trong lòng mọi người, thì chúng ta cứ giữ khư khư và lầm lạc.

ByFlora At Dawn]

Opeth

Đêm nay lại tiếp tục - Vài bản ballad nhè nhẹ...

cheers
Vài bản tình ca

A sailor man's hymn - Kamelot
Kamelot

Don't you cry - Kamelot

Kamelot was founded in Florida by Thomas Youngblood and Richard Warner in 1991. In 1994, the band signed a deal with Noise Records; the release of their debut album Eternity followed in 1995. The next album, Dominion, was released in 1997. Later that year, drummer and founder Richard Warner and lead vocalist Mark Vanderbilt were replaced by drummer Casey Grillo and vocalist Roy Khan (formerly of Conception) respectively. With the two new members, Kamelot released their third studio album, Siege Perilous, in 1998. The new line-up undertook an extensive tour through Europe during the fall of the same year; twelve months later, they returned to the Gate Studio in Wolfsburg to produce the fourth studio effort, The Fourth Legacy.

The summer of 2000 brought the "New Allegiance Tour" through Germany, Austria, Switzerland, The Netherlands, Belgium, Italy, Greece and Spain during which the recordings for Kamelot's first live album The Expedition were made. A few months later, the band presented their fifth album Karma. Their sixth album, Epica, was released in 2003. To support the Epica album, the band went on tour through Europe (with At Vance as a supporting band) and Japan. Both "Epica" and the band's seventh effort, The Black Halo, which was released in 2005, are based on Johann Wolfgang von Goethe's version of the legend of Faust, a man who sells his soul to the devil. To support the new album, the band went on tour through Europe and Japan. During the first leg of the "Black Halo World Tour 2005", they played a headliner show with Epica and Kotipelto. In Japan the support was Silent Force. They also played on the Bang Your Head!!! Festival in Germany and the Graspop Metal Meeting in Belgium.

In 2005, they shot their first music videos for the songs "The Haunting (Somewhere in Time)" and "March of Mephisto" from the album The Black Halo. Both videos were shot by the prolific director Patric Ullaeus. On October 5, 2005, Kamelot added Oliver Palotai as the fifth official band member; Oliver handles both keyboards and (additional) guitars.

On the second leg of the "Black Halo World Tour", they visited North and South America (USA, Canada, Brazil) as well as Europe (The Netherlands, Belgium, Sweden and Norway). On February 11, 2006, the band's live DVD, One Cold Winter's Night was shot by Patric Ullaeus at Rockefeller Music Hall in Oslo, Norway. It was released on November 17, 2006 in Germany, November 20 in other parts of Europe and November 21 in US/Canada via SPV Records.

In fall 2006, the band returned to Gate Studios in Wolfsburg, Germany to record their latest album, Ghost Opera. Drummer Casey Grillo flew in to record in Wolfsburg for the first time since the Karma album.

Ghost Opera was released on June 1, 2007 in Germany, June 4 in Europe and June 5 in the US. The album was recorded and mixed at Gate Studios and Pathway Studios in Wolfsburg with producers Sascha Paeth and Miro. Music videos have been made for the songs "Ghost Opera", "The Human Stain", "Rule the World" and "Love You to Death". A re-issue of Ghost Opera labeled, "Ghost Opera: the Second Coming" was released shortly after its predecessor. It contains the entire original Ghost Opera album and a second CD with 10 live songs recorded during concert in Belgrade, Serbia, with additional bonus tracks, "Season's End", "The Pendulous Fall", "Epilogue" and "Rule the World (Remixed)".

In January, 2009, Kamelot started working on their ninth studio album in a cabin in Norway. They frequently update their official video blog with clips.

In May 2009, Kamelot released their fourth video for "Love You To Death" at Midnight on their official website.

They are currently writing material for their next studio album, and it's said to be heavier than the former material.

3 Doors Down

Nhắc tới band này là biết Here without you:love:

Còn It's not my time cũng hay...



Beverly Craven



Blackmore's night
Backmore's night
Chỉ đơn cử Ghost of a rose thôi


Thêm 1 bản Feel like tonight của Chris Daughtry để kết thúc đêm nay:D
Bỏ bà, cái bản này ko dán code HTML đc, thông cảm:D
...
Link to youtube.com


Xin đính chính là phụ thuộc vào resources của youtube nên những video trên đây ko phải là version hay nhất, cả về nghe và nhìn, chịu khó search, hoặc lần sau sẽ up bản audio thấy hay nhất lên ./.

Lại khởi động..

Lần này compose lại nữa mà ko đc thì thôi:bomb:
Within Temptationlà một nhóm nhạc chơi theo phong cách Symphonic Metal của Hà Lan. nhóm được thành lập vào năm 1996 bởi ca sĩ chính Sharon den Adel và guitar Robert Westerholt. Nhóm chơi theo phong cách Symphonic Metal, hay Gothic Metal theo một số phương tiện truyền thông, mặc dù khi được phỏng vấn, Sharon den Adel nói rằng thể loại chính của họ là Symphonic Rock.

Ngay sau khi phát hành album đầu tiên Enter, nhóm đã trở nên nổi bật trong những cảnh hậu trường. Tuy nhiên phải đến năm 2001, khi nhóm trở nên quen thuộc với khán giả thế giới, trong đĩa đơn "Ice Queen" từ̀ album Mother Earth, album đã đạt được vị trí thứ 2 trong bảng xếp hạng.[1] Sau đó, nhóm giành được giải Conamus Exportprijs được tỗ chức năm năm một lần. Album tiếp theo của họ The Silent Force ngay lập tức vượt lên đứng đầu bảng xếp hạng. Album gần đây nhất, The Heart of Everything, cũng đứng đầu bảng xếp hạng.
Within Temptation



II.
Nightwish là ban nhạc rock nổi tiếng của Phần Lan, được thành lập năm 1996 tại thị trấn Kitee, Phần Lan. Thể loại nhạc của họ là Symphonic Metal, với ca sĩ chính là nữ, và họ là một trong những ban nhạc đầu tiên sáng lập ra loại nhạc này.

Nightwish được thành lập bởi Tuomas Holopainen và các bạn học của anh. Một trong những bài hát nổi tiếng của Nightwish là "The Phantom of the Opera" do Tarja Turunen (vai Christine Daae) và Marco Hietala (vai The Phantom) song ca, được hát lại từ bài hát cùng tên của Andrew Lloyd Webber trong vở nhạc kịch cùng tên.

Nhóm nổi lên trong nước qua single, The Carpenter (1997) và album Angels Fall First. Phải đến khi đưa ra 2 albums liên tiếp nhau là Oceanborn và Wishmaster lần lượt năm 1998 và 2000, Nightwish mới lấy được tiếng tăm trên toàn thế giới. Sau đó là album Once đưa ra năm 2004, nhận được sự đón nhận nhiệt tình bởi khán giả Mỹ (Symphonic Metal là thể loại nhạc mà đa phần bình thường người Mỹ không mấy ưa chuộng)

Năm 2005, cả nhóm đã quyết định sa thải nữ ca sĩ chính là Tarja Turunen. Trong 3 năm họ không phát hành album mới, nhưng album "Dark Passion Play" phát hành tháng 11 năm 2007 với nữ ca sĩ mới Anette Olzon là album đắt tiền nhất trong lịch sử Phần Lan, và đã đạt đĩa bạch kim ở Phần Lan và Thụy Sĩ sau gần 1 tháng phát hành.

Nightwish








phần tiếp theo sẽ là Strato.

Stratovarius

Tạm thời post 1 bài đã...Bài mà ai cũng biết rùi

Chưa đã thì tiếp bài này




Opeth

Làm phát mở đầu nào!

wizard
Hôm này là 3-6
Anh chuyển chỗ nói nhảm qua đây vậy
Hú hú....
...
......123

Entry for June 02, 2009

Entry for June 02, 2009 magnify
Đêm nay ta say ôm đời ngủ muộn......

Xóa nghèo thôi.



Kiếp đỏ đen

ĂN uống ngủ nghỉ nhân dịp 30-4

Tự nhiên thấy mình đẹp zai quá, phải shot rùi up thui:))
Để chế độ auto shot cho nó mờ mờ ảo ảo, ko bà con chửi chết!
Đi Thiên Ấn nè:




Bờ đê Trà Khúc:


Công viên Ba Tơ:





Hết rùi, nhìn j nữa

Entry for April 18, 2009

Entry for April 18, 2009 magnify

Yêu thương mong manh
Sáng tác: Đức Trí - Thể hiện: Quang Dũng - Mỹ Tâm

Yêu thương mong manh
Đức Trí

Anh, mình đã trao nhau nhiều hơn đã hứa
Mà vì sao đôi khi em thấy yêu thương thật quá mong manh. Dù biết cuộc đời tựa như những tháng năm kia đổi thay. Vẫn mong cho mình mãi bên nhau dài lâu ..

Anh lòng vẫn khát khao được yêu mãi thế
Dù mai đây đôi ta đâu biết yêu thương mình sẽ ra sao. Người hỡi, tình mình tựa như những áng mây trôi về đâu. Hãy yêu nhau để có nhau mai về sau

Người yêu nhé nhìn em lần nữa
Hứa một lời sẽ mãi bên nhau
Và anh sẽ nhìn em và hát
Anh sẽ mãi yêu em hơn lời anh nói

Dù năm tháng đổi thay người hỡi
Những ngọt ngào vẫn mãi trong nhau
Bàn tay vẫn tìm nhau trìu mến
Và ta sẽ mãi yêu cho dẫu mai đây về đâu
June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30