Quảng Ngãi quê mình trăm mến ngàn thương....
Wednesday, September 30, 2009 3:56:45 PM
1
Nước sông Trà Khúc dâng cao
2
Đường Phan Bội Châu
Chợ
Tôn bay
Trụ đèn gãy
Thanh sắt trên dây điện
Panô
Tôn
Tôn2Thương lắm miền Trung
Quê tôi chống chọi với bão là chuyện bình thường vì 12 tháng thì ít nhất cũng phải 7-8 cơn bão đi qua. Nhưng chưa bao giờ tôi nghe bảo sức gió mạnh cấp 14-15 như cơn bảo số 9 này. (Huynh Van Nho)
>38 người chết trong bão
Người gửi: Huynh Van Nho
Tôi sinh ra và lớn lên trên mảnh đất đầy nắng và gió biển, một một hòn đảo nằm cách đất liền 17 hải lý. Trong những ngày qua, Lý Sơn (Quảng Ngãi) quê tôi đã bị cô lập hoàn toàn, cả 2 ngày nay tôi không thể ngồi yên, không biết làm cách nào để nghe được tiếng nói của bố mẹ.
Quê tôi chống chọi với bão là chuyện bình thường vì hằng năm 12 tháng thì ít nhất cũng phải 7-8 cơn bão đi qua. Nhưng chưa bao giờ tôi nghe bảo sức gió mạnh cấp 14-15 như cơn bão số 9 này.
Mỗi lần nghe tin báo bão khẩn cấp là tôi thắt cả ruột. Lý Sơn ơi! Bây giờ ra sao?
Người gửi: Phạm Thanh Trúc
Tôi sinh ra ở miền Tây với khí hậu ôn hoà, ruộng đồng tươi tốt, chưa một ngày nào nếm trải khí hậu khắc nghiệt miền Trung, nhưng mỗi khi nghe hai tiếng miền Trung là dòng máu trong tôi sôi sục.
Một người bạn của tôi đã vĩnh viễn nằm yên dưới lòng biển lạnh trong cơn bão 4 năm về trước - đánh rơi giấc mơ giảng đường. Nỗi đau theo chúng tôi là mái nhà tranh xiêu vẹo chỉ còn mẹ bạn với căn bệnh tim quái ác, mỗi năm bão lũ tràn về.
Mẹ bạn tôi cũng đã ra đi 2 năm sau ngày bạn mất, cũng trong một ngày mưa bão. Mỗi khi bão về là miền Trung lại mang lên mình một nỗi đau dai dẳng, nỗi đau không bao giờ dứt...
Người gửi: Trần Đình Hợp
Tôi sinh ra và lớn lên nơi mảnh đất miền Trung đầy mưa nắng, nhớ lắm những ngày mưa bão ngập chìm trong nước lũ. Đi xa rồi, lúc còn sinh viên mới thấu hiểu "miền Trung lũ lụt những đêm không ngủ".
Tối qua, đồng nghiệp gọi điện trong lúc điều khiển xe tải đi di tản bà con. Bạn khóc, những căn nhà nhỏ chỉ còn lại xơ xác, những đứa trẻ ngơ ngác dưới mưa. Thương lắm mảnh đất cằn nhưng đầy nghĩa tình, cưu mang. Dù nắng cháy, mưa lũ nhưng vẫn gắn bó yêu thương.
Dẫu biết rằng, bão đến sẽ thiệt hại nhiều, nhưng tôi vẫn bàng hoàng trước những mất mát của bà con. Bao đời, dựng được vách nhà lại lo mất bởi thiên tai.
Mong sao, sau cơn bão lớn lũ đừng về, người dân gây dựng lại mảnh vườn xơ xác. Cần lắm tấm lòng tương trợ của mọi người, chung tay góp phần cùng người miền Trung gượng dậy sau bão.
Là một người con của quê hương QUẢNG NGÃI và còn là đứa con được sinh ra ở huyện BÌNH SƠN. Dù giờ đang học tập tại Thành phố HCM, nhưng khi nghe điện thoại của BA MÁ, và bạn bè gọi vào " bão rồi, năm nay chắc sẽ chẳng có tết trung thu cho các em nhỏ, rồi thì mùa màng mất trắng hết cả,.........". Ngồi nghe mà nước mắt cứ rơi hoài, còn lo cuống cuồng lên vì đã 2 ngày nay k liên lạc được với ai hết, không biết giờ ngoài đó ra sao nữa.
Đọc báo, coi thời sự mà thấy lòng rối bời, đã 18 năm lớn lên ở khúc ruột Miền Trung, đã từng chứng kiến rất nhiều cơn bão lớn như cơn bão năm 1998, rồi cơn bão bất ngờ CHANCHU đã cướp đi người dượng của tôi, khi đang làm nhiệm vụ nối giao liên lạc cho các huyện miền núi như TRÀ BỒNG, BA TƠ.
Nghe đến bão tôi lại sợ, sợ lắm những giọt nước mắt của mọi người, sợ lắm khi nhìn thấy quang cảnh hoang tàn mà tôi đã từng chứng kiến biết bao nhiêu lần...... Tôi yêu quê hương mình rất nhiều, từ tận đáy lòng tôi cầu mong cho QUẢNG NGÃI của tôi, và cả khúc ruột miền TRUNG vượt qua cơn bão một cách bình an.
Là người Việt Nam, người của khúc ruột miền Trung, và hơn thế nữa là người con của TP Quảng Ngãi, hằng năm luôn chịu cảnh thiên tai lũ lụt từ những cơn bão dữ dội bất ngờ ập tới, chứng kiến những cảnh đau thương, mất mát, thật không thể hình dung sự chìm đắm trong biển nước.
Người dân quê tôi phải gánh lấy những trận mưa to, gió lớn, phải chống chọi với bão táp, mưa sa như vậy. Không những thế, sau cơn mưa là những nỗi niềm, cơn gió dường như vô tình nhưng cố ý đó đã cướp đi sinh mạng của những con người vô tội.
Riêng bản thân tôi, trước nhưng thiên tai mà tạo hóa đã trút xuống người dân thân yêu quê tôi, và những vùng lân cận, tôi xin chia sẻ bằng tất cả những tấm lòng, mong rằng với tinh thần thép và sự dũng cảm của mỗi người sẽ là sức mạnh cho toàn dân. Mong rằng những cơn đau đó sẽ không còn hành hạ trên quê hương Việt Nam thân yêu thêm lần nào nữa.
Quê tôi ở miền Trung nắng gió, tuổi ấu thơ của tôi gắn liền với những đợt bão, cơn lũ. Nghiêng người đi học, hay lội nước đến ngang bụng là chuyện thường gặp khi miền Trung vào lũ.
Sáng nay mới dậy, nghe đứa bạn cũng phòng nói " em tao mới nhắn tin nói ngoài đó bão lớn lắm". Nghe mà lòng nhói đau, và tôi biết ngoài đó có lẽ cha má tôi đang lo che lại chuồng bò chuồng heo vì bão đã dỡ mái. Tôi biết má tôi sẽ ướt lạnh vì vội vã chạy trong mưa. Tôi biết giấc ngủ của cha má sẽ ko ngon vì thấp thỏm lo bão lớn trong đêm nay.
Điện thoại ko liên lạc được, lòng tôi rối bời, có lẽ ngôi nhà yêu dấu ấy đang co ro trong gió trong mưa........
Cảnh đời từ tâm bão
Bó gối trong căn nhà trống hua trống hoác, anh Hồ Ngọc Lâm (Quảng Ngãi) nhìn mông lung ra dòng nước lũ đang vây hãm xóm làng. Tiếng hời của mẹ khóc con, bà gọi cháu khiến xóm làng thêm tang thương, u uất.
> 'Phải cứu dân bị cô lập bằng mọi giá'/ Hơn 6 tỷ đồng ủng hộ người dân vùng bão/ Ảnh miền Trung trong mưa bão
Sáng nay, bão đã tan. Song, người dân Quảng Ngãi sẽ khó có thể quên sự tàn phá dữ dội của cơn bão đã cướp đi hàng chục mạng người.. Ông Lê Phụng, ở thôn Thế Lợi, xã Tịnh Phong, khàn giọng cho hay, ở tuổi thất thập nhưng những gì ông thấy trong cơn bão vừa qua là điều chưa từng có trong ký ức.
Nỗi đau mất đi đứa cháu vừa tròn 20 tuổi khiến ông nghẹn ngào: "Ngần này tuổi, nhưng chưa bao giờ tôi thấy cơn bão nào tàn phá kinh hoàng đến như vậy. Nhà cửa, cây cối ngã đổ tứ tung, súc vật và nhiều người bị cuốn trôi. Thằng Bin, cháu tôi cũng bị nước cuốn mất tăm".
Hôm 29/9, anh Bin vừa đi học từ Đà Nẵng về, sợ nước lũ cuốn trôi hết lúa nên đã đội mưa ra đồng vớt lúa, không ngờ đó là ngày cuối cùng người thân trong gia đình nhìn thấy anh. Tiếng hời của mẹ khóc con, bà gọi cháu, khiến không khi trong nhiều gia đình thêm tang thương não nuột. Cả xóm gần như nhà nào cũng bị bão tàn phá.
*Ảnh thiệt hại trong tâm bão Quảng Ngãi
Ngồi bó gối trong căn nhà trống hoác, anh Hồ Ngọc Lâm người xã Tịnh Phong, nhìn mông lung ra dòng nước lũ đang vây hãm xóm làng. Bao nhiêu tìền của vợ chồng anh tích góp được để xây dựng căn nhà, giờ đã bị bão lũ cuốn đi. Quanh anh Lâm, nhiều đứa trẻ của bà con lối xóm ngơ ngác, chưa hiểu hết chuyện gì đã xảy ra. "Tôi đang rối bời, chẳng biết xoay sở ra sao, chỉ biết nhặt nhạnh những gì còn lại để dựng lại nhà cho con", nói xong người đàn ông lại bó gối ngẩn ngơ.
12Hàng nghìn gia đình ở tỉnh Quảng Ngãi cũng chung hoàn cảnh như anh Lâm. Sau cơn bão dữ, xóm làng tơ tướp, hoang tàn. Theo thống kê sơ bộ của Ban chỉ huy Phòng chống lụt bão, chỉ riêng Quảng Ngãi, bão số 9 đã làm 14 người chết, 3 mất tích, 24 người bị thương nặng. Mưa bão đã làm chìm 45 chiếc tàu. Trên 5.000 nhà bị tốc mái, hư hại. Hàng trăm hoa màu bị mất trắng. Ước thiệt hại hơn 200 tỷ đồng.
Hiện nhiều tuyến đường về các huyện vẫn bị cô lập. Các huyện Trà Bồng, Tây Trà hầu như mất liên lạc hoàn toàn. Thành phố Quảng ngãi và các huyện vẫn trong tình trạng mất điện.
Hơn 160 hộ dân đến sáng nay vẫn còn bị cô lập giữa biển nước mênh mông tại huyện Bình Sơn và Nghĩa Hành. Ca nô của quân đội đang được huy động ứng cứu tối đa.
Quê mình, miền Trung mình khổ quá...







.jpg)































