Can we program our life?
Friday, 12. June 2009, 19:15:24
後悔したくない 生まれたこと。
Friday, 12. June 2009, 19:15:24
Monday, 20. October 2008, 14:19:25
Thursday, 21. August 2008, 12:59:00
Melodies Of Life
Shiratori Emiko
Alone for a while I've been searching through the dark,
For traces of the love you left inside my lonely heart
To weave by picking up the pieces that remain,
Melodies of life- love's lost refrain.
Our paths they did cross, though I cannot say just why.
We met, we laughed, we held on fast, and then we said goodbye.
And who'll hear the echoes of stories never told?
Let them ring out loud till they unfold.
In my dearest memories,I see you reaching out to me.
Though you're gone,I still believe that you can call out my name.
A voice from the past, joining yours and mine.
Adding up the layers of harmony.
And so it goes, on and on.
Melodies of life,
To the sky beyond the flying birds- forever and beyond.
So far and away, see the bird as it flies by.
Gliding through the shadows of the clouds up in the sky.
I've laid my memories and dreams upon those wings.
Leave them now and see what tomorrow brings.
In your dearest memories, do you remember loving me?
Was it fate that brought us close and now leaves me behind?
A voice from the past, joining yours and mine.
Adding up the layers of harmony.
And so it goes, on and on.
Melodies of life,
To the sky beyond the flying birds- forever and on.
If I should leave this lonely world behind,
Your voice will still remember our melody.
Now I know we'll carry on.
Melodies of life,
Come circle round and grow deep in our hearts, as long as we remember
=============================================================
Giai điệu êm ả của cuộc sống....
Trong màn đêm sâu thẳm
Em một mình đi tìm
Những dấu tích còn lại của tình yêu
Mà anh đã để lại trong trái tim cô đơn của em
Em cố gắng nối liền chúng lại
Những mảnh vỡ còn lại của con tim
Lắng nghe giai điệu cuộc sống
Và tình yêu là đọan điệp khúc bị mất của nó
Những lối đi nào ta đã đi qua
Nhưng em vẫn không thể nói vì sao lại như vậy
Gặp gỡ nhau, cười với nhau, và đã yêu nhau từ rất sớm
Rồi sau đó chúng ta lại chia tay
Ai sẽ lắng nghe những tiếng vọng của bao câu chuyện chưa bao giờ được kể?
Hãy để chúng vang lên cho đến khi có thể giãi bày mọi thứ
Từ ký ức sâu thẳm nhất của em, em trông thấy anh đang nắm tay em
Mặc dù anh đã xa, em vẫn tin rằng anh đã gọi tên em
Tiếng nói nào vọng về từ quá khứ
Kết nối anh và em
Hoà quyện trong bao tầng lớp của định mệnh
Và cứ thế tiếp tục chẳng ngừng
Giai điệu cuộc sống
Vang lên tận trời cao nơi chim trời tung cánh bay - vĩnh hằng và rộng lớn
Nơi xa xa kia khi những cánh chim ấy chỉ còn là những chấm nhỏ trên bầu trời
Chúng lướt qua những bóng mây trên bầu trời
Em gửi lại kỷ niệm và ước mơ trên sự tự do của chúng
Hãy để chúng bay đi và nhìn xem những gì ngày mai mang đến
Từ đáy lòng sâu kín của anh, anh có còn nhớ đã yêu em không?
Phải chăng đây là định mệnh
Đã mang chúng ta lại bên nhau
Và giờ đây để lại chỉ còn mình em đơn độc phía sau ?
Nếu em có thể rời bỏ khỏi thế giới cô đơn này lại phía sau
Giọng nói của anh vẫn sẽ luôn làm em nhớ đến giai điệu của chúng ta
Giờ em biết anh và em sẽ tiếp tục sống
Để lắng nghe giai điệu của cuộc đời
Luôn vang lên không dứt trong tim chúng ta, chừng nào ta còn nhớ…
Friday, 6. June 2008, 00:12:00
Vài tuần trước, tôi bước về phía căn nhà dưới tầng hầm, trên hai tay là cốc cà phê và tờ báo buổi sáng. Những điều bắt đầu trong buổi sáng thứ Bảy bình thường hôm ấy đã trở thành một trong những bài học mà thi thoảng cuộc sống vẫn gửi tới cho ta.
Tôi dò sóng đài trên điện thoại để nghe chương trình phát sáng thứ Bảy. Trong lúc dò, chợt tôi phát hiện giọng nói có vẻ của một người đã cao tuổi, có gì thật hấp dẫn và đó quả là một chất giọng vàng.
Bạn biết đấy, với chất giọng như vậy, có lẽ ông ta đang làm trong ngành phát thanh. Ông đang kể cho mọi người nghe về việc đã nói với ai đó câu chuyện một nghìn viên bi.
Tò mò, tôi ngồi xuống và nghe ông nói. “Này Tom, hình như anh đang rất bận việc thì phải. Tôi chắc rằng họ trả anh cũng khá phải không, nhưng thật xấu hổ nếu anh cứ suốt ngày vắng nhà vì công việc như vậy. Không thể tin được một người trẻ tuổi như anh lại cứ quần quật làm việc mỗi tuần từ 60 đến 70 tiếng để trang trải mọi thứ. Sẽ thật tồi tệ nếu anh quên không tham dự buổi biểu diễn khiêu vũ của con gái anh”.
Ông tiếp tục, “Tôi sẽ kể cho anh nghe điều này Tom ạ, một điều đã giúp tôi luôn biết nhìn trước những thứ cần ưu tiên trong cuộc sống của mình”. Và khi đó, ông lão bắt đầu giải thích lý thuyết một nghìn viên bi.
“Anh biết không, một ngày nọ tôi đã ngồi làm thử một bài toán nhỏ. Mỗi người trung bình sống được khoảng 75 năm. Tôi biết cũng có người sống thọ hơn và cũng có người chết sớm hơn nhưng về trung bình, người ta có thể sống được khoảng 75 năm”.
“Sau đó, tôi nhân 75 năm đó với 52 tuần thì được 3900, đó chính là số ngày thứ bảy mỗi người bình thường có được trong cả cuộc đời của họ. Nào tập trung vào câu chuyện của tôi đi Tom, tôi đang chuyển sang phần quan trọng rồi đây”.
“Phải đến năm 55 tuổi tôi mới có thể suy nghĩ về mọi việc kỹ càng như vậy”, ông tiếp tục, “và cho tới lúc đó, tôi đã sống qua hơn 2800 ngày chủ nhật của đời mình. Tôi hiểu rằng, nếu tôi sống được đến năm 75 tuổi, tôi sẽ chỉ còn được tận hưởng khoảng 1000 ngày chủ nhật nữa mà thôi”.
“Và rồi tôi tới một cửa hàng đồ chơi, mua tất cả những viên bi họ có. Phải đi tới ba cửa hàng tôi mới mua đủ 1000 viên bi cho mình. Tôi đem chúng về nhà, bỏ vào chiếc hộp nhựa lớn, rỗng trong xưởng làm việc, ngay cạnh chiếc đài. Từ đó, khi mỗi ngày thứ Bảy qua đi, tôi lại lấy ra một viên bi ra và ném đi”.
“Tôi nhận ra rằng, khi nhìn số lượng những viên bi ngày một giảm dần, tôi đã biết tập trung hơn cho những điều thật sự quan trọng trong cuộc sống. Không gì giống như việc nhìn thời gian tồn tại của mình trên trái đất này cứ vơi dần và nó giúp bạn biết ưu tiên mọi việc thật mau chóng”.
“Bây giờ, tôi sẽ kể cho anh nghe một điều cuối cùng trước khi tôi ngừng cuộc trò chuyện này để đưa người vợ thân yêu của tôi đi ăn sáng. Sáng nay, tôi đã nhặt viên bi cuối cùng ra khỏi chiếc hộp. Tôi hình dung nếu tôi có thể giữ nó cho tới sáng chủ nhật sau nữa thì tức là, Chúa đã ban cho tôi thêm một chút thời gian để được ở lại bên những người thân yêu…”
“Thật tuyệt khi được trò chuyện với anh Tom ạ, tôi mong anh sẽ dành nhiều thời gian hơn cho những người thân yêu của anh và tôi cũng hy vọng, một ngày nào đó sẽ gặp lại anh. Chúc buổi sáng tốt lành!”.
Bạn có thể nghe thấy rõ tiếng gác ống nghe khi ông ấy kết thúc cuộc trò chuyện. Ngay cả người điều phối chương trình cũng lặng đi trong vài giây. Tôi biết ông ấy đã khiến chúng ta phải suy nghĩ rất nhiều.
Sáng hôm đó, tôi đã định làm một số việc, sau đó tới phòng tập thể dục. Nhưng rồi, tôi quyết định chạy lên gác, đánh thức vợ bằng một cái hôn. “Dậy thôi em yêu, anh sẽ đưa em và các con đi ăn sáng”.
“Có chuyện gì đặc biệt hả anh?”, cô ấy hỏi và cười.
“Không, không có gì đặc biệt cả”, tôi nói, “Chỉ vì đã lâu lắm rồi hai vợ chồng mình chưa đi ăn cùng các con. À, khi đi mình dừng lại ở cửa hàng đồ chơi một chút nhé, anh muốn mua một vài viên bi”.
Đỗ Dương
Theo Bestinspiration
P.S: Ai hiểu được ý nghĩa của nó thì biết mình nên làm gì hén ^^
Thursday, 5. June 2008, 00:18:00
Bức thư dưới đây là của một nhà văn Pháp, ông Rene Certone viết cho cô con gái khi ông bị cầm tù trong thế chiến thứ 2.
Con yêu mến!
Việc lựa chọn người ấy phải do con tự định đoạt, vì việc đó quan hệ trọn đời con. Ý kiến của ba chỉ là để hướng dẫn con phần nào thôi.
Ba hân hoan tưởng tượng đến một ngày nào đó con gái ba với cặp má ửng hồng e lệ, giọng nói run run cảm động, báo cho ba biết một chàng trai sắp sửa đến xin ba được cưới con.
Khi ấy, ba sẽ hoàn toàn sung sướng với hi vọng rằng chàng rể của ba không phải là một anh chàng quá bảnh trai và khéo nói. Vì một chàng trai như thế thường là được nhiều cô gái say mê và tính tình của họ thường là kiêu kì, thiếu chung thủy!
Ba không ưa những anh chàng quá chải chuốt bề ngoài. Sự chải chuốt ấy chiếm quá nhiều thời giờ trong đời họ, còn đâu dành cho hạnh phúc của kẻ khác!
Ba không ưa những anh chàng quá lập dị, ăn mặc, cử chỉ lố lăng. Họ đâu biết thích ứng với hoàn cảnh và cư xử cho phù hợp với xung quanh?
Ba không ưa những anh chàng quá tỏ ra thông thái, không ai có thể làm vừa lòng họ. Họ tự phụ với sự hiểu biết của mình, song thực ra họ thường không quyết đoán và kém phần khẳng khái. Trí óc đa dạng của họ làm người khác thán phục, nhưng không sưởi ấm một ai!
Ba không ưa những anh chàng quá tỏ ra ham công tiếc việc. Họ không còn thì giờ để thưởng thức thiên nhiên, không biết sống hồn nhiên đơn giản, và không còn đủ tâm trí khoáng đạt để yêu thương. Công việc của họ chẳng khác gì những vực sâu vùi lấp tâm hồn họ.
Ba không ưa những anh chàng tỏ ra quá đạo đức. Quy phạm đạo đức của họ che mắt cả thế giới hữu hình, làm họ thiếu thực tế. Họ thường đòi hỏi quá đáng với người vợ và quá ít quan tâm đến giá trị của miếng cơm manh áo.
Ba không ưa những anh quá giàu sang. Họ còn bận tâm lo cho sản nghiệp mỗi ngày một lớn, của cải mỗi ngày một nhiều. Như thế còn đâu cho tình gia đình?
Ba không ưa... Ba không ưa...
Có lẽ con sẽ nghĩ thầm: Thế người ta cũng không ưa ba thì sao?
Khoan đã! Người chồng của con gái ba, thì thế nào ba chẳng ưa... miễn là họ chân thành. Nhất là phải quân bình, đừng quá thiên lệch về một đức tính nào ba kể trên. Ba chỉ cầu mong ở họ một tâm hồn cao thượng, dù ở bất kì một địa vị nào...
Thursday, 5. June 2008, 00:11:00
Sunday, 1. June 2008, 05:18:00
Sunday, 1. June 2008, 05:15:00
Friday, 30. May 2008, 17:06:00
Mới ngày nào nó còn căng tràn sức sống.
Mới ngày nào nó vẫn còn tươi xanh.
Mới ngày nào nhựa sống còn chảy ào ạt trong cơ thể nó.
Hôm nay nó đã đổi màu
Ko còn xanh ko còn sức sống
Trước đây nó vẫn thường nhảy múa trong những giai điệu của gió . Nhưng bây giờ nó cảm thấy run sợ mỗi khi những cơn gió đi ngang qua ngôi nhà của nó.
Nó ko còn sức để nhảy múa.
Nó ko còn sức để thể hiện mình
Nó ko còn sức để là chính mình nữa
Nó sợ ... nó run rẩy
Một cơn gió thoáng qua. Cơ thể nó run lên bần bật. Cơn gió như muốn cuốn nó đi khỏi ngôi nhà thân yêu của nó. Nhưng nó vẫn cố bám lấy.
Níu kéo
Một cơn gió tràn đền nhà nó. Nó bám lấy.
Níu kéo.
Gió vẫn len lỏi trong nhà nó. Nó vẫn bám lấy
Níu kéo.
Nhưng ... Nó ko thể giữ nổi nữa. Nó thả mình nương theo cơn gió. Nó đang khiêu vũ lần cuối cùng của đời nó. Nó nghe tiếng gió tràn qua những người anh em bé nhỏ khác của nó.
Xôn xao...
Nó nhẹ nhàng rơi xuống.
Ngủ ngoan ...
Nó phải rời bỏ cuộc sống tươi đẹp. Nỏ phải nghỉ ngơi
Nó phải ra đi
...
...
...
Một chiếc lá mới tươi xanh căng tràn sức sống sẽ lại vươn lên thay thế nó khiêu vũ cùng với những cơn gió.
Nó yên lòng nghỉ ngơi.
Nhẹ nhàng và êm ái...
P/S : Ai biết được ẩn ý của tớ trong bài này thì...![]()
Phải yêu thôi ko lại bỏ lỡ 1 người ko tìm ở đâu thấy
Showing posts 1 - 10 of 40.
buzzann
2009-09-08 05:15:16
Sao hồi này hok thấy bạn lên mạng vậy ? Chán blog hay đang bận bịu việc khác vậy ?
| M | T | W | T | F | S | S |
|---|---|---|---|---|---|---|
|
| ||||||
| 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | |
| 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 |
| 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 |
| 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 |
| 28 | 29 | 30 | 31 | |||