Bear, DE --- Đến nơi này và cùng đi qua ...
Monday, August 15, 2011 4:22:27 PM
Tôi đặt chân đến nơi này vào cuối mùa đông. Khi ấy, đường sá còn những ụ tuyết trắng xóa nho nhỏ vươn vãi trong cái không gian lạnh buốt. Chẳng nơi nào tôi từng ở qua lại yên tĩnh như vậy. CẢ thành phố với con đường dài nằm im lìm trong màn đêm.
Sáng hôm sau thức giấc đã nghe cái lạnh nhè nhẹ len vào tấm chăn dày. Căn nhà tôi ở, đó là một căn nhà nhỏ với màu sơn ruốc bầm xem ra hơi cũ kỹ. Nhưng tôi lại có cảm giác thân thương lắm, vì ngày thơ ấu từ khi xa rời căn nhà nơi miền quê yêu dấu với bao kỷ niệm đẹp hiếm hoi thì đây là lần thứ 2 tôi được chính thức đặt chân về nơi gọi là "nhà mình". Chỉ là nhà single mobile home, kiểu nhà tầng lớp thấp của người Mỹ nhưng khu chúng tôi ở lại là WaterFord, nơi có hệ thống nhà Mobile home khá mới, đẹp, sạch sẽ với khoảng sân rộng, an ninh, yên tĩnh và giá thuê đất khá cao cùng điểm xét mua, thuê nhà hơi cao.
Tôi cũng không bàn cãi, không ngần ngại vì có 1 chốn dừng chân nghỉ ngơi như vậy là quá tốt rồi.
Chuẩn bị mùa xuân sang, tôi lại được nhìn thấy những đám mai rừng vàng rực trên các dãy đường, trên càng triền đồi nhỏ trong không khí còn chút se lạnh. Từng khóm tulip đủ màu sắc thi nhau khoe hương rực rỡ.
Và ngày hè, lại tha hồ thưởng thức cái nóng ran có khi đến 99 độF hay những cơn mưa kéo dào cả ngày lẫn đêm. Diễn nhiên không thiếu tiếng dế kêu rả rích trong những đêm thanh hay cả bầu trời chi chít muôn vì sao. Những hạt hướng dương gieo trồng từ giữa mùa xuân đã nảy mầm, đâm cây, ra hoa vàng rực tựa những mặt trời nhỏ quanh căn nhà.
.jpg)
Các thứ rau cũng thi nhau mọc như nấm sau mưa trong mảnh đất xinh xinh màu mỡ bên hông nhà: nào tía tô, húng cây, húng quế, nào dấp cá, ngò thơm, hành lá, rồi cả cà chua, ớt, ... Vậy là tha hồ có các món như gỏi cuốn, bò nướng cuốn, thịt heo chấm mấm nêm, bánh xèo, bánh khọt, ... Ngày nóng quá thì có thể đi thưởng tức món kem Cherry ngon tuyệt hay ly water ice đủ vị mát lành.
Khi mùa hè gần hết cũng là lúc lá chuẩn bị vàng, rồi sẽ đỏ rực. Thu đến và đông theo sau đó. Đó là mua lo toan cho cuộc sống thêm vất vả vì thu nhập vào những tháng này giảm sút đi đáng kể mà các loại thức ăn như rau cỏ, trái cây lại tăng liên tục. Tôi cũng đang lo nghĩ về chúng chứ không phải e dè cái lạnh buốt.
Chúng tôi đã quyết định nhiều chuyện, thật khó khăn và cũng nhiều nước mắt. Cảm giác rằng chúng tôi vẫn còn là những đứa trẻ, không biết chọn con đường nào cho mình mà khi đã chọn, thì luôn băn khoăn, ray rứt. Nhưng chúng tôi cần thiết phải làm vậy, vì cuộc sống mà thôi ...
Có những đêm tôi chợt thức giấc và thầm khóc 1 mình. Tôi nhớ rằng mình còn có ba, mẹ, anh 2, anh 3, anh 4, và em trai. Nhưng không ai ở gần tôi cả. Mà thật tế trên thế gian này, người còn giúp đỡ và động viên, yêu thương và lo lắng cho tôi chỉ còn ba và em trai, ngoài anh ra.
Tôi cố gắng sống, cố gắng vun vén để thấy mình còn hạnh phúc chỉ vì ba người học mà thôi. Đôi khi tôi cũng thầm trách mình, sao cảm xúc yêu thương những người còn lại dần trở nên chai sạn? Chỉ vì họ đã chà xát quá nhiều lên vết xước nỗi đau của tôi, nhiều lần khiến tôi thất vọng nên tình cảm nói ra có thì cũng chỉ là giả dối. Tôi không thể tâm sự với ai vì chẳng ai hiểu được, họ sẽ coi tôi là kẻ vô tình, không có tình cảm.
Mùa thu sắp đến ... Sắp có lá vàng rơi và cái lạnh tràn về ... Cuộc sống sẽ thêm khó khăn hơn nhưng tin rằng, chúng tôi sẽ vượt qua ...
.jpg)
















.jpg)


.jpg)







.jpg)























