Monday, January 24, 2011 11:32:36 AM
Lời Hay Ý Đẹp
Chưa hề có ai, kể cả thi sĩ, có thể đo lường được sức chứa của trái tim.
Cho tôi xem cháu một chút được không? - Người mẹ trẻ hạnh phúc hỏi. Khi cái gói nhỏ xinh xắn nằm gọn trong tay mình, người mẹ vén miếng vải để xem khuôn mặt bé xíu kia ra sao, bỗng cô há hốc vì kinh ngạc. Người bác sĩ vội quay đi và nhìn ra cửa sổ. Đứa bé con cô không có đôi tai.
Thời gian trôi qua, đứa bé ấy lớn lên và vẫn có khả năng nghe bình thường, chỉ có điều cơ thể cậu có một thiếu sót...
Rồi một hôm, đứa bé chạy vội từ trường về nhà, gục đầu vào lòng mẹ mình khóc nức nở. Trông cậu thảm thương làm sao! Và cậu tự thốt ra bi kịch của mình:
- Con là... một con quái vật!
Người mẹ hiểu rằng cuộc đời con trai mình bắt đầu phải trải qua nhiều lần cay đắng như thế.
Cậu bé lớn lên càng lúc càng tuấn tú và khỏe mạnh, như thể tạo hóa muốn bù lại nỗi bất hạnh của cậu. Bao bạn bè quý mến cậu. Đáng lẽ cậu được chọn làm lớp trưởng nếu như cậu không bị khiếm khuyết hình thể duy nhất ấy. Cậu lại rất giỏi văn chương và âm nhạc, đáng lẽ cậu có thể tiến xa, nếu như...
- Nhưng con vẫn có thể hòa nhập với người khác được mà - Người mẹ trách nhẹ khi thấy cậu buồn tủi, nhưng tim bà cũng đau xót chẳng khác gì cậu. Bà thương con biết bao!
- Chẳng lẽ không có cách nào khác để giúp con tôi sao? - Người cha hỏi vị bác sĩ của gia đình.
- Tôi tin rằng tôi có thể phẫu thuật ghép vành tai nếu như có người hiến tặng - Ông ta đáp.
Thế rồi gia đình cậu bắt đầu tìm kiếm người có thể hy sinh cho cậu đôi tai. Riêng chàng trai trong lòng khấp khởi hy vọng.
Đã hai năm trôi qua mà không có kết quả gì. Cho đến một hôm, cha cậu bảo:
- Con chuẩn bị đến bệnh viện làm phẫu thuật. Bố mẹ đã tìm được người hiến tai cho con rồi. Nhưng người ấy bắt phải giữ bí mật.
Cuộc phẫu thuật thành công tốt đẹp, và cuộc đời cậu thay đổi từ đó. Cậu như có thêm sức mạnh và lòng tự tin. Tài năng của cậu đạt đến đỉnh cao, vinh quang của cậu nối tiếp từ trường phổ thông đến khi cậu học đại học. Sau đó, cậu lập gia đình và bước vào lĩnh vực ngoại giao.
- Con cần phải biết chứ! - Cậu thúc ép cha. - Con cần biết ai đã cho con quá nhiều như thế? Nếu không, con sẽ không thể đền đáp đủ công ơn cho người ta.
- Cha không nghĩ rằng con có thể đền đáp được cho người đó đâu... nhưng con vẫn chưa được biết, con ạ.
Nhiều năm nữa lại trôi qua, bí mật sâu kín đó vẫn chưa hề hé mở.
Rồi cái ngày người con trai mong mỏi cũng đến. Đó là một trong những ngày tối tăm nhất trong cuộc đời cậu. Ngồi cạnh cha bên thi hài của mẹ, cậu thấy ông nhẹ nhàng đưa tay ra từ từ nâng mái tóc nâu đỏ dày của bà lên: bà đã không còn đôi tai.
- Mẹ con nói rằng bà rất vui nếu để tóc dài. - Người cha thì thầm - Mẹ con để tóc như vậy cũng đâu có xấu đi chút nào, đúng không con?
Người cha đã nói đúng. Vẻ đẹp thật sự của con người không nằm ở bề ngoài mà là ngay trong chính trái tim của họ. Điều thật sự đáng giá không phải ở những gì ta có thể nhìn thấy mà là ở những điều vô hình. Tình yêu thật sự không nằm trong những gì được thể hiện và được biết đến, mà chính ở những điều làm được mà không ai biết đến.
st
Monday, January 3, 2011 10:18:29 AM
Lời Hay Ý Đẹp

Trong khi không ít người cho rằng yêu nhau mà vì lý do nào đó không lấy được nhau thì nên cư xử với nhau như những người bạn thì một công trình nghiên cứu sau ly hôn ở Pháp lại rút ra nhận xét: “Càng những người duy trì mối quan hệ tình bạn với người cũ càng khó tìm được hạnh phúc mới và có tìm thấy cũng không giữ được”.
Trong một cuộc trò chuyện của mấy người đàn ông nhân lúc “trà dư tửu hậu”, có người nêu câu hỏi: “Nếu tình cờ gặp lại người yêu cũ, ta nên xử sự thế nào?”. Không ngờ một câu hỏi tưởng như đơn giản lại có nhiều câu trả lời rất khác nhau.
Có người chủ trương: “Hãy để quá khứ ngủ yên! Nếu gặp người yêu cũ, tốt nhất là tìm cách tránh đi, coi như không gặp”. Nào ngờ anh này vừa dứt lời đã bị phản đối: “Sao lại có thể bạc bẽo thế? Gặp lại một người bạn cũ ta còn tay bắt mặt mừng, có khi còn mời về nhà thết đãi cơm rượu, huống chi đây là người một thời ta đã nặng lòng yêu thương, chỉ vì hoàn cảnh nào đó không lấy được nhau, tại sao gặp lại ta có thể làm ngơ như một kẻ bạc tình?”.
Lập luận này xem ra cũng không ổn, vì không biết cách cư xử tình cảm, thân thiết với người yêu cũ có ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình không? Có người lại nói: “Tôi đánh giá cao bất cứ ai cư xử tử tế với người mà một thời mình đã từng yêu. Tôi coi thường kẻ nào gặp lại người tình cũ mà lại tìm cách lảng tránh”.
Cứ mỗi người đưa ra một cách ứng xử khác nhau mà người nào cũng cho là mình có lý cả. Thực ra, khi gặp lại người tình cũ, không thể có một cách ứng xử chung cho tất cả các trường hợp. Nó phụ thuộc vào nhiều yếu tố.
Thứ nhất là mối tình đó đã tan vỡ trong hoàn cảnh nào?
Hình ảnh người tình cũ trong trái tim bạn hiện nay ra sao? Nếu đó là mối tình dang dở vì thất lạc nhau do hoàn cảnh đi công tác nước ngoài chẳng hạn thì tại sao gặp lại ta lại lờ đi? Nhưng nếu đang yêu, người ta bỏ mình để đi yêu người khác mà họ nghĩ là tốt đẹp hơn mình thì có nên gặp lại nữa không?
Cũng có khi do tuổi trẻ nông nổi, dại khờ, do hiểu lầm mà để mất nhau, bây giờ nghĩ lại cả hai cùng hối tiếc thì gặp lại nhau phải rất thận trọng, kẻo tình cũ chẳng đi đến đâu mà có khi tình hiện tại lại tan vỡ cũng nên.
Thứ hai là phải biết bản thân mình là người thế nào?
Nếu mình là người “tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát” thì có ngại gì. Nhưng nếu biết mình là kẻ đa sầu đa cảm, vừa thương vợ lại thương cả người tình cũ, nhìn thấy nhau, bao nhiêu kỷ niệm đã ào ạt tràn về, tim đập thình thình như trống trận mà lại còn hay gặp gỡ nữa, biết có làm chủ được bản thân không?

Thứ ba là cách cư xử với người tình cũ như thế nào còn tùy thuộc vào thái độ của người bạn đời hiện tại.
Có người tự tin, độ lượng, thông cảm, coi việc vợ hay chồng mình có quan hệ bạn bè với người cũ là chuyện thường tình của người ăn ở có trước có sau. Có người còn cho rằng nếu người tình cũ còn tỏ ra lưu luyến chứng tỏ vợ hay chồng mình phải tốt đẹp như thế nào mới khiến người cũ tiếc nuối, thì tại sao mình lại không tự hào là kẻ chiến thắng hoặc ít nhất cũng may mắn hơn?
Còn nếu gặp phải người bạn đời có máu “Hoạn Thư”, thấy vợ hay chồng gặp lại người xưa, mắt đã long sòng sọc, lườm nguýt, hầm hè thì dù có nặng tình xưa nghĩa cũ đến đâu cũng nên hết sức có chừng có mực để khỏi dấy lên ngọn lửa ghen tuông có khi thiêu cháy cả một gia đình đang êm ấm.
Tục ngữ có câu “Con cá sổng là con cá to”. Thường ở đời cái gì ta để tuột khỏi tay rất dễ nghĩ rằng nó đáng giá hơn cái mà ta đang có. Trong tình yêu cũng thế! Từ cổ chí kim không biết bao nhiêu văn, thơ, nhạc, họa đã từng tuôn như suối chảy ca ngợi mối tình đầu. Nhưng có lẽ tình đầu cũng chẳng đẹp đến thế nếu người ta lấy được nhau.
Văn hào Alfred De Musset còn khẳng định rằng: “Mối tình tuyệt vọng là mối tình đẹp nhất”. Quả vậy, dù bao nhiêu năm sau, hình ảnh người yêu mà ta không lấy được thường vẫn có chỗ ẩn náu trong tim, chỉ đợi một sự tình cờ nào đó là sống lại như chưa từng chết bao giờ.
Những kỷ niệm ấy được dệt bằng vô vàn sợi nhớ sợi thương trong sắc màu lung linh huyền ảo, bởi ta thường nhớ về nó qua cái lăng kính thần kỳ của tình yêu. Lăng kính này phóng đại lên hàng nghìn lần những gì tốt đẹp và cũng thu nhỏ đi ngần ấy lần những gì khiếm khuyết, nhất là khi hình ảnh “người cũ” lại được đặt bên cạnh người bạn đời hiện tại mà lực hấp dẫn đã bị xói mòn sau bao nhiêu tháng năm đầu gối má kề...
TheoHạnh phúc gia đình
1 2 3 4 5 ... 8 Next »