"Luôn có ánh sáng ở cuối đường hầm"

Vì tôi không bao giờ để suy nghĩ của mình dừng lại

Subscribe to RSS feed

Em chỉ muốn khóc thôi, chỉ muốn nép vào anh để tìm chút hơi ấm mà thôi, liệu có khi nào anh chỉ sống trong giấc mơ của em mà thôi ...

Chương 9-1

Người trèo lên cầu thang của Heddon Hall vào tối hôm sau, bê khay đồ ăn của Alex, là một nàng trinh nữ khá ngập ngừng chứ không phải người phụ nữ đang quyết tâm thực hiện kế hoạch của mình. Một kế hoạch cho đến nay chưa tiến triển được bước nào.

Thời gian sắp hết.

Chỉ còn mấy ngày nữa cô phải về nhà, bằng không tiếng kêu la sẽ dậy lên quanh đây. Lời hứa giữ im lặng của Jane không hợp với lương tâm mẫn cán của bà. Bà đã đồng ý kế hoạch này dưới sự cưỡng ép, và cuối cùng là dỗ ngọt mới cho Laura một tuần để hé mở cảnh sống cô độc Alex tự đặt cho mình. Các bác cô, khá thoải mái và hào phóng khi cho phép cô đến thăm bạn học, khó mà tưởng tượng được đây chính là điều cô định làm trong tờ giấy cô viết vội mấy dòng để lại cho họ.

Cô có thể hình dung phản ứng của họ, hoặc của xã hội, nếu họ phát hiện ra kế hoạch của cô cho tối nay. Sự đồng lõa miễn cưỡng của Jane không vươn xa đến sự cám dỗ, hay bất cứ ý định tốt đẹp nào nó mạo danh. Bác Percival có thể mỉm cười trước khi nhốt cô vào phòng, song bác Bevil sẽ không có biểu cảm nào trên mặt khi ông vớ lấy roi.

Xét cho cùng cô không phải con ngốc. Cô chỉ là một kẻ đang yêu. Sir Walter Raleigh chẳng có cảm xúc tương tự đó sao, khi ông viết những câu – “Song tình yêu đích thực là ngọn lửa vững bền, không bao giờ tắt trong tâm trí”? Đó là tình yêu cô dành cho Alex, một ngọn lửa đã được nâng niu nuôi dưỡng cẩn thận trong suốt những năm qua, bất chấp quyết tâm dập tắt của các bác cô. Những lời nói của Jane, sự vắng mặt của Alex, hoặc chính thời gian. Nó đã cháy leo lét và âm ỉ, ngọn lửa nhẫn nại và chung thủy đó, đến khi một lần nữa nó bùng lên rực rỡ.

Đêm qua nằm trên giường, cô đã suy nghĩ về thất bại của mình, quá ư khó khăn, để dụ dỗ Alex có hành vi càn rỡ. Cô đã làm hết những việc trong khả năng, chỉ thiếu nước thoát y trước mặt anh và cầu xin anh xâm hại cô nữa thôi.

Cô đã có ý nghĩ kinh khủng nhất. Nếu anh bị thương rất nặng thì sao? Không chỉ ở vẻ ngoài? Lạy Chúa tôi, nếu như anh bị…bị thiến rồi thì sao?

Điều đó sẽ lí giải cho sự rút lui của anh khỏi thế gian, sự tránh né của anh trước những đụng chạm của cô, và sự tức giận của anh.

Bác Percival đã giảng giải cho cô, cặn kẽ, về động vật giống đực. Tất nhiên là Jane đã thất kinh khi biết chuyện, nhưng trước đó cô đã được cho xem các bức tranh tả thực và bác Percival đã trả lời chân thực và nhiệt tình các câu hỏi cô đưa ra.

Xét cho cùng, đây là thời đại ánh sáng mà.

Có phải bản thân cô không đọc kiệt tác của Aristole ở trong trường? Cứ cho là nó được giấu dưới nệm đi, nhưng tuy vậy, nó đã cung cấp hầu hết thông tin chẳng kém gì bản sao cuốn Đồi Fanny của bác Percival, nhưng không bằng cuốn Nàng ngây thơ ngoại tình và Thần vệ nữ trong tu viện.

Cô đấm tay vào gối, nhìn trừng trừng lên trần nhà, và nhớ lại câu nói của anh vì cô đã đọc thứ gì đó không có nghĩa cô được tuyên bố rằng mình đầy kiến thức như một người có kinh nghiệm. Cô khao khát muốn có kinh nghiệm đây, nhưng Alex dường như không cảm nhận được, thật là lạ.

Không thể nào là do tính cao quý mới nảy sinh của anh được.

Công tước vùng Devonshire còn có ba đứa con với nữ công tước và hai đứa với Lady Elizabeth Foster, ba người còn sống dưới một mái nhà với nhau!

Chẳng phải, như lời xì xào cô được nghe, đầy tớ gái là trò chơi dễ nhắm của những kẻ thích tán tỉnh đsao? Điều các đấng quân tử nên làm chẳng phải là tận dụng cơ hội rồi sau đó chu cấp cho bất cứ đứa trẻ do hậu quả sinh ra sao?

Thế thì, có chuyện gì không ổn với Alex?

Làm sao cô lôi được anh vào vòng hôn nhân khi mà anh còn quý phái hơn cả ngài công tước đây?
Phải làm một điều gì hơn thế nữa.

Có lẽ với bản tính rụt rè của cô thì tốt hơn cô nên thú nhận rằng cô đang sợ chết khiếp trước sự táo tợn của bản thân. Dù cô lo lắng thật, nhưng không phải vì suy nghĩ thực hiện kế hoạch. Không, nếu cô cảm thấy chút lo lắng thì đó là do Alex có khả năng, thậm chí đến bây giờ, cự tuyệt cô.

Điều đó, chắc chắn không phải lối nhìn nhận của một thiếu nữ trong trắng, mà của một người thực tế.

Cô không gặp vấn đề gì khi sửa soạn khay ăn tối của Alex, cô giải thích với bà Seddon rằng bá tước muốn làm việc trong khi dùng bữa. Việc đó được tính trong kế hoạch cám dỗ với phông nền là những ngọn nến và màn đêm êm dịu, cô thoáng nghĩ thêm cảnh chuyện đó diễn ra trong ngày, với ánh nắng rực rỡ rọi qua những ô cửa tháp Eagle. Song cô không đủ can đảm làm thế.

Không, nhất định cô phải vào hang mới bắt được cọp, và chuyện này, thành thực mà nói, là cách duy nhất cô nghĩ ra.

Chiều nay cô xin nghỉ, để chuẩn bị trước đó cô đã tắm và thoa một lớp phấn hương hoa hồng, quà sinh nhật của Jane. Dù không muốn mấy, cô đã không thay chiếc áo xám cũ ra. Theo kế hoạch, đằng nào cô cũng không mặc nó lâu.

Cô chải tóc cho đến khi nó sáng bóng lên và bặm chặt môi suốt dọc đường lên cầu thang để khi gặp anh trông nó sẽ đỏ thắm.

Cô đặt khay lên bàn, gõ nhẹ cánh cửa, và đợi câu đáp cụt lủn của anh. Khi nó vang lên cô khẽ cười, bước vào phòng, và dùng chân đóng cánh cửa lại.

Gian phòng gần như tối om, những góc khuất trong phòng chỉ sáng nhờ nhờ bởi ngọn nến yếu ớt đặt trên chiếc bàn đầu giường. Cạnh nó là một chai rượu sherry, màu hổ phách đậm của rượu phản chiếu ánh nến. Không khí ướp mùi hương ngọt ngào của những bông hoa trồng trong nhà kính và ấm áp với hơi nóng trong ngày vương lại.

Tiếng mưa rơi trên những mặt kính là âm thanh duy nhất, nhịp điệu tí tách của nó như bắt chước nhịp tim cô.

Cô đặt khay lên bàn và siết chặt hai bàn tay trước bụng.

Anh chỉ liếc mắt qua chứ không quay đầu lại, ánh mắt lướt nhanh trên người cô.

“Tôi mang bữa tối cho ngài,” cô nói run run.

“Ra ngoài đi,” anh nói, không chịu quay lại nhìn cô thêm một lần, cứ đứng trong ánh nến. Anh nhắm mắt, nhưng hình ảnh cô vẫn in sâu trong mắt anh, hình ảnh tươi mát ngọt ngào của một người lành mạnh. Một cô thôn nữ với sự ngây thơ mà anh chỉ có thể làm vấy bẩn. Một cô gái hồn nhiên có học vấn, nhưng không biết những ngoắt nghéo của thế gian. Không hay biết những tác động cô đã khuấy lên trong cuộc sống, những sức mạnh xoay quanh sự chất phác của cô cám dỗ ngay cả lúc này.

“Có thật ngài muốn tôi đi ra không?” cô hỏi khẽ, chầm chậm tiến về phía anh qua chiều dài tấm thảm nhung ngăn giữa họ. Cô chạm vào anh, một cái vuốt ve nhẹ và ngập ngừng của bàn tay mềm mại lên tấm lưng rộng qua lần sơ mi lụa của anh.

Anh nao núng.

Suốt buổi chiều anh cứ băn khoăn về sự vắng mặt của cô, sau khi được bà Seddon báo lại cô xin nghỉ nửa ngày. Phải chăng cô đi chơi với ai đó – có lẽ là một người hầu? Hoặc một gã trai làng đã mời cô? Có phải cô đã trao những nụ hôn cho gã ta, hoặc những cái ôm, hoặc những niềm vui của bọn họ còn vươn xa hơn, tới quả cấm?

“Ra ngoài,” anh nhắc lại, và mong cô hãy nghe theo. Có khi cô đúng thật khờ khạo đến mức không nhận thấy ý cảnh báo đằng sau.

Anh giơ bàn tay mang găng lên rồi hạ phắt xuống, như muốn đuổi cô đi cho dứt mắt.

Mặc dù bầu không khí trong phòng chìm trong tĩnh mịch của một ốc đảo riêng tư, cảnh cô đơn của anh, sự cách biệt của anh, đối với cô vẫn quá ồn ào. Đây là vị bá tước khó gần, một người đàn ông đứng đó lẻ loi, cứng nhắc, hết sức chuyên quyền song cũng đầy cay đẵng nhẫn nhục và bất lực.

Đây là Alex.

Cô làm ngơ cử chỉ xua đuổi của anh và áp má vào nơi cạnh bàn tay cô đang đặt, cảm thấy hơi ấm làn da anh tỏa ra qua lần áo sơ mi lụa. Chỉ có những bắp thịt cứng đờ và căng thẳng cho thấy anh nhận biết được hành động của cô. Chỉ có bàn tay siết chặt để lộ phản ứng của anh.

Cô khao khát được vuốt mái tóc anh, hoặc ôm anh trong vòng tay như anh đã từng vỗ về cô bao lần thuở trước. Chầm chậm, mỗi một inch là một sự hành hạ, đôi tay cô vòng qua eo anh, hơi ấm của chúng chuyền đến sự nhẹ nhàng, sự cẩn trọng hết mức, và sự ngây thơ yếu đuối.

Anh đã luôn ở bên cô, một quý ông chịu bỏ thời gian để dỗ một đứa trẻ.

Bây giờ cô ở đây vì anh.

Sự ngây thơ trong cái chạm của cô làm anh đông cứng tại chỗ. Nó dè dặt đến mức khiến anh ngước lên trần nhà, rồi nhắm nghiền mắt lại. Hàm răng anh nghiến chặt, ngăn tiếng rên bật ra từ cổ họng. Bàn tay cứng đờ ép bên sườn, nắm tay siết lại khiến các khớp nhô ra trắng bệch, hằn lên những đường gân. Hơi thở anh nóng rực và nặng nề như một con tuấn mã chạy quá sức, đột nhiên cái mặt nạ trở nên quá bức bối, và anh muốn lột nó ra với sự giận dữ và khao khát của một người phải ở trong bóng tối trong khi những kẻ khác sống trong một thế giới ngập tràn ánh dương.

Nhưng anh không cử động.

Với những đầu ngón tay đột nhiên trở nên nhạy cảm, cô vuốt lên lớp vải áo sơ mi của anh bằng những đường ngắn và run rẩy, không hề biết anh đã khơi mào cuộc chiến trong đó sự ngây thơ của cô ngoan cường chống trả dục vọng của anh. Cô nhích lại gần hơn, bầu ngực ép vào lưng anh, không hay mình đang khiêu khích một hành vi cướp bóc tăng dần theo cấp số nhân.
Rằng riêng mùi hương của cô cũng đủ khiến anh trở nên cương cứng và nặng trĩu. Rằng hơi thở cô, phả vào lưng anh và ngăn cách với da thịt anh chỉ bằng một lớp lụa mỏng, ẩm ướt và ấm áp và gợi lại những kí ức của da thịt ướt át và những tiếng thì thầm bất lực.

“Ra ngoài,” anh lặp lại lần thứ ba, giống như một người đang bơi trong cơn sóng dội. Làn hương của cô kéo anh về phía cô và anh chao đảo. Mỗi thớ thịt, mỗi đường gân, mỗi phần cơ thể bừng bừng và rắn đanh sẵn sàng của anh, từ mạch máu đập dồn đến cái nơi sưng phồng của anh, đều muốn áp vào cô, người đàn bà nhỏ bé với sự trơ trẽn của một gái điếm và nụ cười ngọt ngào của một đứa trẻ.

Cô vẫn không nhúc nhích.

Anh cứ để cô tra tấn sao? Anh là một thằng đàn ông, mẹ kiếp! Mắc kẹt trong hình hài một con quỷ. Chẳng lẽ cô ngu dốt tới mức không nhận ra sự đụng chạm của cô đang ngân rung qua cơ thể anh? Chẳng lẽ cô ngây ngô tới mức không hay biết mùi hương của cô ngào ngạt trong không khí quanh anh, mang theo hơi hướm ngọt ngào trộn lẫn mùi hương con gái. Mùi nữ tính thuần khiết. Phải chăng cô ngớ ngẩn đến độ không thấy nguy hiểm? Cô không nhận ra lòng kiêu hãnh và khả năng kìm chế của anh đang có nguy cơ bị hất văng, hoặc bị thế chỗ bởi một xúc cảm khác dữ dội hơn.

Trong tâm trí anh chuyện này chỉ dùng để có con thừa kế, không vì khoái cảm. Trong đó cũng không có sự sung sướng dành cho vợ anh. Chỉ là một hành động đi vào chớp nhoáng lúc nửa đêm, ở phòng vợ anh cũng như cơ thể cô ta.

Qua rồi những ngày hò hẹn bên bờ sông, những chiếc lá cọ vào lưng anh buồn buồn, hay thảm cỏ dưới lưng người tình của anh. Qua rồi ánh mặt trời rực rỡ và tiếng cười và những thời khắc tuyệt vời của trạng thái mê ly khiến anh nhắm nghiền mắt, hả hê với quyền lực của thân hình trẻ trung săn chắc của mình. Qua rồi căn phòng được thắp sáng êm đềm trong ánh nến, những bất ngờ của xác thịt, những chuyển động mềm dẻo mà đầy duyên dáng.

Đã qua rồi.

Giờ đây anh bị đày vào bóng tối, như một bóng ma. Những góc tối âm u sẽ che chắn và bảo vệ anh khỏi nỗi khiếp sợ và những tiếng thở hổn hển kinh hoàng.

Anh cảm thấy cô lùi ra xa, và đôi vai anh chùng xuống như thể cô đã giải thoát cho anh một gánh nặng khủng khiếp. Anh đứng lặng phắc, mường tượng trước tiếng chân cô đi khỏi phòng, nhưng thay vào đó chỉ nghe thấy tiếng sột soạt sau lưng. Anh nghiến răng.

“Để tôi yên!” Anh hét lên. Nếu bắt buộc, anh sẽ gọi Simons. Anh nguyền rủa cái mặt nạ đã che khuất ánh mắt thịnh nộ của anh, không cho anh nhìn thấy cô.

Anh quay phắt lại và gần như loạng choạng vì sốc.

Cô đang đứng không một mảnh vải che thân. Cô đối mặt với anh không mảy may e lệ, đón nhận cái nhìn hoài nghi của anh bằng ánh mắt thẳng thắn, như thể thách anh có dám đuổi cô đi lúc này.

Chương 9-2

Anh nuốt lấy hình ảnh cô một cách đói khát, từ bầu vú tròn đầy với hai núm vú màu đỏ san hô vươn cao kiêu hãnh cho tới đường cong duyên dáng của bàn chân, rồi lại lần ngược trở lên. Vùng tam giác của cô phủ một lớp lông quăn màu nâu vàng hòa cùng sắc vàng của búi tóc sau gáy cô.

Cô không ngoảnh đi khỏi cái mặt nạ của anh mà giữ nguyên ánh nhìn, như muốn đọc những suy nghĩ của anh. Tuy nhiên bên trong cô đang rùng mình run rẩy dưới ánh mắt khao khát của anh. Khí thế can đảm đã đưa cô đi hết cầu thang và vào căn phòng này lắng xuống trong dạ dày và chạy qua tim cô khi cô nhìn anh tiến một bước do dự về phía cô.

Anh không được từ chối cô.

Cô sẽ không cho anh làm thế.

Cô không nở nụ cười mà tiếp tục giữ nguyên tầm mắt trong lúc chầm chậm gỡ một chiếc kẹp tóc ra và vứt nó xuống thảm trải sàn như một lời thách đấu mong manh.

Khi anh vẫn nhìn cô, miệng khô khốc, thì một chiếc kẹp nữa rơi dưới chân anh, một chiếc khác bay vào trong lò sưởi lạnh ngắt. Anh chằm chằm nhìn cô buông mái tóc ra đến khi nó sóng sánh như một dòng lửa lỏng trải dài xuống hông cô.

Đôi mắt xanh của cô đột nhiên cụp xuống, vội che giấu ánh nhìn hoảng hốt thoáng qua. Nếu anh không quan sát cô quá kĩ lưỡng mấy ngày qua, chắc anh sẽ không kịp thấy. Trong một giây sự chú ý của anh dồn vào bờ môi dưới của cô, bị hàm răng cắn nhẹ như sự mô phỏng khoái cảm một cách hài hước. Phải chăng cô lo lắng, tạo vật tuyệt đẹp và đầy cám dỗ này?

Cô còn hơn cả lo lắng; cô khiếp sợ. Ngoài một bước ngập ngừng kia ra, anh không hề nhúc nhích. Anh định từ chối cô chăng? Hành động thoát y của cô đã được thực hiện bằng những ngón tay hối hả, tê cóng. Đứng trước mặt anh, khỏa thân, là một hành động mang tính can đảm vô song.

Lòng can đảm của cô đang lung lay theo từng hơi thở.

Anh chỉ dám mơ được hôn cô, không gì khác. Mơ được lùa hai tay vào ngọn lửa mùa thu là mái tóc cô, trong lúc dỗ dành đôi môi cô mở ra dưới môi anh. Anh đã muốn chạm lưỡi vào bờ môi dưới đầy đặn đó, tắm cho những chiếc răng trắng đều tăm tắp kia bằng hơi thở của anh, liếm hai bên khóe miệng cô, phần nhân trung của môi trên, chỗ cong lên đầy trêu ngươi.

Anh phải hôn cô, nhưng giờ cô đứng trước mặt anh với mọi mánh khóe của một gái làng chơi, sức cám dỗ của sự chập chững thật thà và vẻ đoan trang quyến rũ của một trinh nữ, sẵn sàng hi sinh cho một lợi ích lớn lao hơn.

Cô từ từ đưa hai tay về phía anh, lòng bàn tay ngửa lên. Chúng đang run. Anh nghĩ tim anh sẽ bật ra khỏi lồng ngực mất.

“Vì sao?” là tất cả những gì anh có thể nói trong sự im lặng nhức nhối. Vì sao? Có vẻ là một từ ngớ ngẩn, nhưng không ngớ ngẩn bằng hoàn cảnh của nó. “Tôi không cần lòng thương hại của cô,” anh nói khàn khàn, nắm chặt bàn tay lành lặn.

Cô hạ tay xuống bên sườn và ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô chiếu vào anh giờ không còn ngây thơ, và nếu cô có hoảng hốt, thì cô che giấu nó rất tốt. Tiếng chắt lưỡi của cô là một âm thấp trong cổ họng vang ngân trong căn phòng im ắng. Nụ cười của cô thuần là thách thức.

“Ngài không có được lòng thương hại của em đâu,” cô nói, bước đi với sự duyên dáng mê hồn tới chiếc bàn cạnh giường. Cô quay lại mỉm cười ranh mãnh với anh trước khi cúi xuống thổi tắt nến. Đường cong của lưng cô và cặp mông tròn trịa là hình ảnh cuối cùng anh trông thấy khi căn phòng bị bóng tối vây kín. Hình ảnh đó, anh nghĩ, sẽ kéo dài mạng sống của anh thêm một đời người.

Cô là màu đỏ và màu trắng, mùa thu và mùa đông. Màu nâu đỏ của lá sồi vào thu và trắng tinh khôi của tuyết.

Cô nhẹ nhàng lại gần anh trong bóng tối, vươn cả hai tay về phía anh. Anh không biết rằng hai đầu gối cô run dữ đến mức cô không còn hi vọng đi hết quãng đường ngắn ngủi đó.

Khi anh để cô nắm lấy hai tay anh, thực ra là nắm lấy cái găng bên ngoài bàn tay như thể nó không phải một thứ đáng sợ, anh cảm thấy những luồng run rẩy mơ hồ từ đầu những ngón tay cô truyền đến.

“Đi nào,” cô dỗ dành, dẫn anh đi một quãng ngắn tới chiếc giường lớn. Anh đứng quay lưng lại với nó, gần đến nỗi áo sơ mi của anh cọ vào ngực cô. Tuy nhiên anh vẫn không chạm vào cô. Cô đẩy nhẹ anh ngã lên giường, anh thấy mình đang nhân nhượng trước sự quyền hành của cô, không thể nói và không muốn phản đối.

Thực ra anh có hơi sốc, nhưng phần lớn là kinh ngạc trước những hành động của cô.

Cô trèo ba bước lên giường và nằm duỗi dài bên cạnh anh, cánh tay trái đặt vòng qua người anh. Cô úp mặt vào ngực anh và không thể không nhận thấy nhịp tim hối hả của mình được lặp lại bởi nhịp tim anh.

Anh không mở miệng, cũng không chạm vào cô.

Trong một lúc lâu cô vẫn nằm im tại đó, cảm nhận hơi ấm của anh, sự vững chắc của anh. Lúc này mà cô cầu nguyện một cách điên cuồng thì có vẻ không thích hợp. Cầu cho anh đừng đuổi cô khỏi phòng và khỏi Heddon Hall. Cầu nguyện cho anh không cảm thấy bị xúc phạm. Sau đấy cầu nguyện anh sẽ tha thứ cho cô vì hành động lẳng lơ này. Cuối cùng, cầu cho những bản năng hãy dẫn dắt cô và tình yêu là toàn bộ kinh nghiệm cô cần đến.

Anh ngửi được mùi hương như mọi lần, mùi dầu thơm và xà phòng anh dùng và hương thơm không thể xác định của cơ thể cô. Cô dụi má vào bề mặt rộng lớn của lồng ngực anh, như chú mèo con dụi vào chiếc khăn trải giường êm ái. Cô đang run, nhưng không phải vì sự ẩm ướt ớn lạnh của gian phòng. Những luồng run rẩy do sự liều lĩnh của cô gây ra, cộng với nỗi sợ hãi nhói lên và cảm giác về anh, rất gần song lại bị sự cách biệt của anh chôn vùi.

Thậm chí bây giờ anh cũng không làm cho mọi chuyện được dễ dàng, Alex của cô, cứ nằm không nhúc nhích, một bức tường kiên cố của sự hoài nghi kiêu ngạo.

“Cô định làm gì?” Âm thanh phát ra từ anh là tiếng thì thầm đầy nghi ngờ.

“Một chút khuây khỏa trong đêm, thưa ngài,” cô nhẹ nhàng đáp. “Chắc ngài sẽ không bực em vì điều đó.”

“Tôi đã nói tôi không cần lòng thương hại của cô,” anh phản bác, song câu nói không được uy lực như lúc trước. Bàn tay anh bắt đầu vuốt ve cánh tay cô rồi tới đường cong mềm mại của bầu vú căng đầy, như thể nó có đầu óc độc lập và không bị kiềm tỏa bởi những tư tưởng quý phái của anh. Những ngón tay đó khám phá sự mềm mại và hứa hẹn của da thịt cô, và chỉ bằng ý chí anh mới chặn được những kiếm tìm của mình trước khi chạm vào những núm vú nhỏ cứng đơ giờ đang ép vào ngực áo sơ mi của anh.

“Chúng ta không thể giả bộ được một đêm sao, thưa ngài, rằng ngài không mang mặt nạ, và em không phải người hầu của ngài? Chỉ một đêm thôi?” Giọng cô vang lên yếu ớt và chập chờn ngay với cả tai cô.

Anh không trả lời.

Cô tận dụng khoảnh khắc đó bằng cánh vòng hai tay qua cổ anh. Đôi vai anh săn chắc y như hình dáng bên ngoài, và bất chấp việc cô chỉ thấp hơn anh chục phân, cô vẫn cảm thấy nhỏ bé trước sức mạnh của anh.

Cô men theo chiếc mặt nạ bằng những ngón tay run rẩy. Nó lạnh ngắt trái với hơi ấm của bàn tay cô, trơn và sáng bóng. Anh túm lấy bàn tay cô giữ chặt trên ngực mình, một bức tường rắn chắc dưới lần vải sơ mi mát lạnh. Cô muốn lướt những ngón tay dọc theo làn da trần của anh và khám phá anh, tìm hiểu anh, cho đến khi sự tò mò lâu nay của cô về anh và về cơ thể anh được thỏa mãn.

“Em không thể hôn ngài với chiếc mặt nạ kia được. Ngài bỏ nó ra được không?”

Anh lắc đầu, không tin tưởng bản thân để mà lên tiếng. Một phần trong anh hét lên bảo anh hãy tiếp tục. Lạy Chúa lòng lành. Anh đã được trao cơ hội chào tạm biệt cảnh chay tịnh chết tiệt này. Anh đã không được giải tỏa về thể xác quá lâu rồi.

Phần khác trong anh cãi lại rằng cô chỉ là một thiếu nữ trẻ.

Với những mánh khóe dụ dỗ của một gái làng chơi.

Cô là con nhà gia giáo.

Cô ấy đang nằm trần truồng trên giường của ngươi.

Cô là người hầu trong nhà anh.

Chỉ một đêm thôi, cô muốn coi mình ở hoàn cảnh khác.

“Xin ngài?” cô năn nỉ một cách ngọt ngào, và mất một lúc đề nghị của cô được chấp nhận.

“Alex,” anh nói cộc lốc và khàn khàn. “Nếu chúng ta định giả vờ, thì hãy gọi tôi là Alex.”

Anh luồn hai tay ra sau chiếc mặt nạ và cởi một nút thắt. Đây là sự ngu ngốc tộc bậc, anh tự bảo mình. Song căn phòng đủ tối.

Anh cởi một nút nữa, và cái mặt nạ rơi xuống khăn trải giường. Anh nhét nó vào dưới gối.

Cô đặt cả hai tay lên vai anh và rướn người lên tới chỗ theo lí là môi anh. Anh lùi lại tránh.

Anh lần theo gương mặt cô bằng hai tay, cảm nhận những đốt xương mảnh dẻ ở quai hàm cô, toàn bộ phần cổ họng, tóc mai, và đường thẳng thanh tú của sống mũi. Những ngón tay đi theo đường viền đôi môi mọng và ấm của cô. Anh từ từ cúi đầu xuống. Anh tìm được môi cô một cách chính xác và gần như thở ra thành tiếng trước cảm giác về chúng. Chúng ẩm ướt, như thể cô đã liếm chúng, và mọng lên, như thể răng anh đã nhay chúng.

Chúng còn ngon hơn những trái đào.

Chúng có mùi vị của phụ nữ, ngọt ngào và ưng thuận, ấm áp và đáng yêu, mềm mại và chào đón.

Lưỡi anh lướt khẽ qua đôi môi cô và rồi lách qua chúng, vào nơi anh có thể cảm nhận tiếng vọng của nhịp tim cô bên cạnh một điểm nhỏ xíu. Ngón tay cái của anh nâng cằm cô lên, tạo một áp lực nhỏ khiến môi cô hé ra rộng hơn.

Đó là sự cọ xát ngọt ngào, vuốt ve, trêu đùa, khi anh liếm viền môi cô. Ngọt ngào. Chúa ơi. Cô quá đỗi ngọt ngào.

Đôi môi cô hé ra dưới cuộc đột kích dịu dàng của anh, khi anh khám phá vùng ấm áp và ẩm ướt trong miệng cô, cho đến khi môi cô trở nên mọng hơn và hình như vươn lên để ngậm lấy nụ hôn tiếp theo từ cái miệng đã sẵn sàng của anh.

Lưỡi anh chạm vào lưỡi cô, và thoạt đầu cô có vẻ ngạc nhiên trước sự va chạm đó, cho đến khi cô đánh mất sự trầm lặng và họ giao tranh trong trò trận giả. Nơi anh dẫn dắt và cô noi theo, với thời gian được tính toán bằng bản năng.

Cô rên lên khe khẽ, một âm thanh nguyên sơ và gợi tình bên miệng anh, anh chùn lại, anh quá hòa hợp với từng chuyển động, từng cử chỉ của cô.

Cô đưa hai tay áp lên mặt anh, nhưng anh túm lấy hai cổ tay cô, giữ lấy chúng trong sự kìm kẹp nhẹ nhàng.

“Đừng,” anh nói nhỏ, giọng anh êm tai và thấp khi không có mặt nạ. “Không.”

Cô hiểu.

Anh đặt cô nằm ngửa xuống giường. Bóng tối cho anh tự do nhưng không cho anh trông thấy cô. Đôi tay anh sẽ thay cho đôi mắt.

Với những ngón tay thành thạo anh miết những đường dài dứt khoát theo những nét lượn thon thả của hông cô. Phần bụng lõm xuống của cô là bức vẽ cho những đường tròn nhỏ vô hình, mà bút vẽ là đôi môi mút mát của anh. Phía sau hai đầu gối cô là những hõm mềm mại cho hai ngón tay cái của anh; đôi chân dài của cô dành cho lòng bàn tay ấm áp của anh.

Cô lại đặt hai tay lên đôi vai anh lần nữa. Anh vẫn ăn mặc đầy đủ. “Alex,” cô nói, giọng run run với những cảm xúc anh đã khơi lên một cách dễ dàng. “Ngài không định cởi quần áo sao?” Cô lướt tay xuống hai cánh tay anh, cảm thấy sức mạnh bên dưới những bắp thịt cuộn lên.

Lần lưỡng lự này của anh là lâu nhất.

Cuối cùng anh kéo áo sơ mi khỏi vai, và những ngón tay háo hức của cô trượt lên ngực anh rồi dừng lại. Cô không cần ánh sáng để nhìn những vết sẹo cô cảm thấy. Cô làm anh choáng váng khi nhẹ nhàng áp môi lên vết sẹo lớn nhất, một đường dài do những mảnh sắt rạch qua và đốt cháy da anh. Anh lách người khỏi sự tiếp xúc của cô và cởi nốt áo sơ mi trước khi quay lại bên cô.

Anh ôm sát cô vào cơ thể để trần của mình một lúc, hít thở hương tóc cô. Là mùi hoa hồng và gia vị, như thể cô sinh ra và lớn lên trong một khu vườn.

Cảm giác về cô, da thịt nõn nà và mềm mại của cô áp vào anh gần như vượt quá sức chịu đựng.

Và hai bầu vú cô. Anh cưỡng lại ham muốn ấy lâu thật lâu, cho đến khi trạng thái đề phòng nảy sinh trong ruột gan anh, tạo thành một cơn đói khát dữ dội ở đó.

Anh nhẹ nhàng khum lấy chúng, lắng nghe tiếng rên khe khẽ hòa theo của cô. Cô lặp lại những cảm xúc không lời của anh bằng âm thanh ngọt ngào hụt hơi đó. Thay vì làm dịu bớt ham muốn, mỗi cái vuốt ve trên cơ thể trắng ngà của cô dường như càng khắc sâu kí ức về cô trong tâm trí anh.

Sẽ không bao giờ anh quên cô.

Sẽ không bao giờ anh quên đêm nay.

Chầm chậm, từ từ, đến mức trong lòng anh gào thét vì sốt ruột, anh hạ môi xuống hai bầu vú nóng rực và nặng trĩu của cô, cảm thấy nhịp tim thình thịch của cô ngay dưới làn da với đôi môi đột nhiên có khả năng phát hiện những cảm giác mơ hồ nhất. Anh liếm vào đường cong bên dưới bầu vú một cách chậm chạp, nếm vị muối trên da cô, cố tình tránh hai núm vú đang vươn thẳng. Cô thở hổn hển và túm lấy khăn trải giường bằng những ngón tay siết chặt và anh muốn ngấu nghiến hết toàn bộ con người cô. Anh muốn tắm cho cô bằng lưỡi mình và mút cô vào miệng và cảm nhận da thịt run rẩy của cô, và vuốt ve cô với sự kiên nhẫn vô hạn cho đến khi cô quằn quại hơn nữa và hổn hển gọi tên anh, và anh muốn đi vào trong cô ngay bây giờ và kết thúc tình trạng gần không chịu đựng nổi đang hủy hoại anh này.

Anh dừng lại để bứt bứt một núm vú giữa hai ngón tay run rẩy trong lúc miệng anh ngậm lấy núm bên kia. Nó nhăn mềm và nóng rực, bị kéo dài và háo hức, và anh gần như chết lịm vì nó. Hai bầu vú cô với những núm vú dựng thẳng là những thiên đường khoái lạc, anh mút lấy cô cho đến khi hai má anh hõm vào, đến khi cô giãy giụa và thở hổn hển dưới những chăm chút của anh. Anh cảm nhận hơn là nghe được, tiếng rên rỉ của cô, và rồi lưng cô uốn cong lên như mời gọi, nài xin nhiều hơn nữa. Anh mân mê núm vú bên kia, nằm đơn độc giữa những ngón tay anh, nhẹ nhàng kéo nó cho đến khi những âm thanh phát ra từ môi cô là tiếng hổn hển ngọt ngào.

Khi răng anh nhay nhay núm vú, tiếng rên của cô dội lại từ nơi nữ tính sâu thẳm, như thể anh cũng chạm vào cô ở đó, tạo ra một chuỗi nhịp đập của tim cô, một giai điệu vô tận lặp đi lặp lại như tiếng trống nguyên thủy nhất.

Cô quằn quại và kêu lên gần như đau đớn trong sự tĩnh mịch của gian phòng, hoàn toàn im lặng ngoài trừ những tiếng động của môi anh, hay tiếng bàn tay ve vuốt của anh quét qua ngọn lửa đã trở thành cơ thể cô. Cô cảm thấy mình chìm trong một hồ nước nóng rực ướt đẫm của cảm xúc. Nỗi sợ hãi cô đã cảm thấy trong những khoảnh khắc nín thở đó đã được thay thế bằng hơi nóng. Da cô như bị hơ lửa dưới từng chuyển động êm dịu của những ngón tay anh, hai bầu vú căng nhức, núm vú là những điểm đau đớn dữ dội. Cô liếm đôi môi sưng phồng nóng rực như muốn làm mát nó, chỉ để thấy lưỡi mình bị thay thế bằng lưỡi anh.

Cô, người đã bắt đầu trò cám dỗ này, giờ lại thành nạn nhân của nó.

Anh dừng sự tra tấn tinh vi của mình lại và trở về với đôi môi cô, như để xin lỗi vì đã bỏ rơi chúng. Môi cô mở ra cho anh trước khi anh chạm vào, tìm kiếm một thứ gì đó và được trả lời bằng cú liếm chập chờn của lưỡi anh, dấn sâu vào bên trong. Miệng anh nóng bỏng và hoang dã và ẩm ướt và nghiến ngấu như miệng cô.

Cô bật ra tiếng rên khẽ, cho đến khi anh bắt lấy âm thanh ấy trong miệng và biến nó thành tiếng gầm gừ đáp trả của mình, thấp và vang vọng đến mức cô cảm thấy nó lan xuống tận đầu ngón chân cô.

Cô không còn gì ngoài cảm giác. Không còn gì ngoài cảm xúc, như thể nhân dạng cô đã bị nhào nặn dưới đôi tay anh, như thể ý chí của anh giờ là ý chí của cô. Cô rùng mình trước mỗi cú vuốt ve nhanh như gió của những ngón tay trêu ngươi của anh, kéo anh lại gần cô trong ham muốn không lời. Dường như cô không thể gần anh cho đủ.

Cô cảm thấy vật cương cứng của anh đang rung động, dài ra, chọc vào đùi cô, và thay cho nỗi e dè con gái cô chỉ cảm thấy băn khoăn.

Xin tạ ơn Chúa.

Lời cầu nguyện đó đến từ cả hai.

Về phần cô, là bởi đó là Alex và cô rất yêu anh.

Còn anh, vì cô đang tặng anh một món quà mà anh nghĩ mình đã bị từ chối quá lâu – sự dâng hiến và háo hức của một phụ nữ xinh đẹp.

Lưỡi anh vạch một đường giữa hai bầu vú cô, nếm được vị dầu hăng hăng của nước hoa. Anh nở nụ cười trong bóng tối.
Vậy là anh đã có câu trả lời. Anh tiếp tục con đường khám phá của mình trong lúc đôi tay cô níu vào lưng anh và lướt từ gáy xuống mông anh. Đầu cô trở hết bên này qua bên kia, nhưng cô sẽ không đánh đổi sự hành hạ ngọt ngào này lấy bất cứ thứ gì.

Lưỡi anh nhúng vào rốn cô, xoáy tròn và đi xuống còn thấp hơn nữa, tắm cho bụng cô bằng những đường tròn nhỏ. Tay cô vươn tới lùa vào tóc anh và anh cứng đờ người, nhưng rồi nhẹ nhõm khi nó lại lướt xuống lưng anh.

Anh thẳng người lên và lại hôn cô, lưỡi anh đẩy sâu vào trong miệng cô.

“Em đáng yêu quá,” anh thì thầm, nhưng cô chỉ rên rỉ. Anh biết cô cảm thấy ra sao. Nóng, và bức bối, với một nhu cầu dường như vây bủa mọi ý nghĩ và cảm xúc khác.

Bàn tay anh khám phá cô trong lúc anh hôn cô, xâm nhập vào nơi bí mật của cô, cảm thấy sự ướt át và đột nhiên là sự mở rộng của đôi chân cô. Anh mỉm cười trước nỗi háo hức của cô. Anh cũng có cảm giác ấy.

Cô cong người ép vào bàn tay anh, cao hơn, mạnh hơn; những cử chỉ của cô không còn là nài xin nữa; chúng đã trở thành đòi hỏi. Những ngón tay anh trượt vào giữa những nếp gấp sưng phồng và trơn mượt của cô, nhẹ nhàng lướt đi, vuốt ve trêu chọc. Tim cô chao đảo với cảm giác nó gây ra, gần như đau đớn trước sự tiếp xúc của anh. Cảm giác ấy quá sắc bén, quá khít khao, như thể thế giới của cô đã bị nén lại cho đến khi tất cả những gì cô cảm thấy là sự tiếp xúc của những ngón tay anh. Những gì cô nghe thấy là tiếng thì thầm dỗ dành của anh và hơi thở anh phải vào da thịt cô. Những gì cô nhìn thấy là tia sáng nhá lên của những ngón tay anh lấp loáng trên da cô và bóng đen của anh gần cô, bao trùm lên cô.

Anh chống tay nhỏm dậy trên người cô và giữ nguyên tư thế một lúc cho đến khi nỗi đau đớn của ham muốn được ở trong cô quá lớn không thể chịu đựng thêm nữa. Anh đi vào trong cô bằng một hành động chớp nhoáng, cảm thấy tấm màng trinh trắng của cô bị xé rách không chỉ với cú đâm đột ngột của anh mà bằng sự uốn cong bất ngờ của cơ thể cô.

“Tại sao?” anh hỏi bên tai cô, dùng toàn bộ ý chí ngăn cản sự giải thoát của mình.

“Em yêu ngài,” cô trả lời đơn giản, và như thế đủ để rút cạn thú tính của anh.

Việc anh đã sống chay tịnh quá lâu và cảm giác cô ôm khít quanh anh chẳng mấy chốc đã đánh bại chút lương tâm còn sót lại của anh.

Xét cho cùng, đây là cái cả hai đều muốn.

Anh gượng nhẹ những chuyển động của mình, đâm vào cô bằng những cú thúc nông nhẹ nhàng mà anh dùng toàn bộ uy lực để kiềm chế. Anh cắn môi khi cong người để ngập sâu trong cô, nhưng tiết chế những chuyển động của mình cho đến khi những tiếng thở hổn hển của cô gần như làm anh nhụt chí.

Cô cảm thấy sự nóng bỏng của anh giữa hai đùi cô và bên trong cô và bật rên lên trước sự rắn chắc của anh, một cảm giác như hòa quyện hòa toàn với anh. Nơi anh cứng rắn, cô mềm mại. Nơi anh to lớn còn cô nhỏ bé. Nơi anh xâm chiếm và cô chào đón. Cơn đau và sự khó chịu ban đầu đang được thay thế bằng nhịp điệu chuyển động anh đã bắt đầu, và nó đang được đáp lại trong những cử động vô thức của cơ thể cô, khi cô rướn lên gặp anh rồi lại buông người xuống dưới những cú thúc mạnh mẽ của anh.

Anh đưa tay vào giữa hai cơ thể, khum lấy cô, nhanh chóng tìm được cái nơi ngọt ngào tập trung các cảm xúc và nhẹ nhàng miết những ngón tay qua nó, vun lấy nó, xoay tròn, cho đến khi cô cứng người lại, mọi giác quan hòa theo những cử động của bàn tay anh.

Anh chống người lên hai khuỷu tay và chầm chậm rút ra khỏi cô. Cô khẽ rên lên phản đối và nhỏm dậy kéo anh xuống, nhưng anh đã cúi đầu hôn cô, một nụ hôn bão táp như nuốt lấy cô vào tận cùng khoái cảm.

Những ngón tay anh lại tìm đến cô, và tiếng rên van nài của cô suýt nữa khiến anh thúc mạnh vào cô lần nữa. Nhưng anh chưa bao giờ quên cô là trinh nữ và niềm vui duy nhất của cô đêm nay sẽ không do sự chiếm đoạt của anh, mà từ kĩ năng của anh. Một lần nữa anh đưa tay xuống, nhẹ nhàng đùa nghịch với cô một cách bớt kiềm chế hơn, những ngón tay anh thăm dò, trêu ghẹo, đẩy ham muốn của cô thành sự khuấy động sâu xa. Đầu cô nghiêng hết bên này sang bên kia, những móng tay ấn vào cánh tay anh. Hơi thở của cô thu hẹp lại thành hổn hển, những âm thanh khe khẽ cô tạo ra tương ứng với khao khát của chính anh.

“Sớm thôi, cưng,” anh thì thầm, sự kìm nén lộ ra trong giọng nói xào xạo và đói khát của anh. Quả là sự tra tấn tuyệt diệu khi ôm cô như thế này, cảm thấy hai tay cô trên người anh, cơ thể uốn cong của cô đòi hỏi anh kết thúc, chấm dứt cơn đau nhức nhối ấy trong cô.

“Bây giờ cơ,” cô khe khẽ yêu cầu, níu lấy hông anh bằng đôi tay hối thúc và ép anh đi vào trong cô hoàn toàn, như một điều gì đó kì diệu và hoang sơ xoáy lộn quanh cô và xuyên qua cô.

Mọi ý định kìm nén tiêu tan với cử chỉ ngây thơ của cô. Anh đâm lút vào trong cô cho đến khi tiếng rên rỉ của cô hòa cùng với anh.

Đây là Alex và anh đang ở trong cơ thể cô và cô là một phần của anh và anh là một phần của cô và nó thật tuyệt vời. Cảm giác ấy tăng dần cho đến khi vỡ tan, để lại cô hổn hển và bất lực dưới những cú đâm của anh.

Anh ắt sẽ hét lên trước khoái cảm mãnh liệt của nó, nhưng giọng nói của anh đã quên mất phải phát âm thế nào. Toàn bộ giác quan của anh tập trung vào cảm giác về sự bao bọc của cô ôm siết quanh anh, cho đến khi anh nổ tung thành những tia sáng trắng bao phủ mọi giác quan của anh, đến khi anh cảm thấy nó lan xuống những đầu ngón chân mình. Anh nằm thỏa mãn trên người cô, đôi tay run rẩy, nhịp thở vẫn còn hụt hơi. Hai tay cô vòng qua người anh, ôm anh thật chặt khi anh định di chuyển cho cô thoát khỏi sức nặng của anh.

“Quá háo hức bám vào cạm bẫy của thần Vệ nữ, trong lúc tứ chi như tan chảy, bị áp đảo bởi sức mạnh của niềm vui sướng,’” một lát sau cô thì thầm yếu ớt.

Anh bật cười, tiếng cười thoải mái đầu tiên anh cảm thấy sau nhiều tháng qua.

“Em định trích dẫn Lucretius cho tôi lúc này sao, Jane?” anh hỏi, dụi môi vào cổ cô. “Tôi cá là em không học bài thơ đó từ người cha mục sư của mình.”

“Không,” cô chậm chạp thừa nhận. Không hiểu sao cô cảm thấy không nên cho anh biết cô không phải là Jane, ít nhất là lúc này.

Ngoài ra, để bị tổn thương hoàn toàn, chẳng lẽ cô không cần một nhân chứng?

Người đó sẽ là Mary, khi cô ấy mang bữa sáng đến cho anh.

Cô hơi cựa quậy, yêu cảm giác anh vẫn ở trong cô. Cô thở dài, nghĩ bụng mình sẽ nghỉ ngơi thêm vài phút nữa.
Vài phút trở thành vài giờ, cho đến khi anh nhẹ nhàng đánh thức cô bằng một nụ hôn.

“Em không nhớ phần còn lại của bài thơ sao, Jane?” anh hỏi. “Nhưng rốt cuộc khi niềm đam mê của họ bùng nổ, sau đó là khoảng lặng để ngọn lửa bốc cao. Thì một lần nữa trò chơi điên rồ quay lại.”

Và quả thực là như thế.

<dỊCH: sONG vANG>

Nguồn: http://www.e-thuvien.com/forums/showthread.php?t=48153&page=5

Gốc: tác phẩm "Black Ice"


Em cần anh, rất cần anh, blog này em viết chỉ để cho em đọc, em đã không thể để mọi thứ trong lòng nữa rồi, sức em sắp cạn, em đã phải cóp nhặt những thứ như thế này để đọc dần để thỏa nỗi khát khao và chờ mong. Em phải thề rằng, em là cô gái đầy trong sáng, và em sẽ trong sáng nhất trong các cô gái mà anh từng gặp. Đọc bài này em không the61y nó dung tục, em thấy một tình yêu mạnh mẽ và sáng trong như chính tâm hồn em vậy!
Thương hai bầu vú đầy miên man chờ đợi. Khi màn đêm buông xuống cũng là lúc nỗi khát khao trỗi dậy, Lun cảm thấy nỗi cô đơn và trống trải, cô thường tự xoa vần hai bầu ngực căng mọng tưng tức để thỏa nỗi kah1t khao. Yêu và sex, cô thường rơi vào tình trạng thích ngay một người đàn ông nào đó vào giây phút đầu tiên, và nó đánh thức khát vọng muốn được yêu chiều, vuốt ve để lấp đầy cái cô đơn đang giày xé. Chẳng vì thế mà dù rất thích kết bạn, chỉ là bạn thôi nhưng phản ứng của cô trước người khác giới không phải như vậy, nó tố cáo mọi suy nghĩ trong đầu cô rằng cô đang muốn chiếm đoạt họ. Như một hệ quả, những người đàn ông tiềm năng quanh cô họ bị hút bởi cô mà không biết tại sao, nhưng chỉ sau vài lần tiếp xúc, họ lảng tránh cô hệt như chưa hề quen biết, hoặc ra đi xa mãi khuất tầm nhìn của cô. Cô đâu vồ vập, có thể vô tình là như vậy nhưng trong thâm tâm, cô là người quen biết dựa trên tình bạn và sự hiểu biết lẫn nhau sâu sắc. Có lẽ nhiều người nhìn vào sẽ đánh giá Lun là một cô gái gợi tình, cuốn hút, quyến rũ, và họ không cưỡng lại được vẻ e dè của cô ngay từ ban đầu. Nhưng sau đó thì cô bạo dạn, kết bạn với mong muốn mọi người sẽ đón nhận nó, cô muốn phá vỡ tảng băng ngại ngùng, và nhiều người đánh đồng điều đó với việc cô là người ... thích lên giường. Cái vẻ ngoài của cô với hai cánh tay chắc khỏe, không có cơ bắp cuồn cuộn như đàn ông nhưng nó to và trông rất vững chãi. Cánh tay ấy không ít hơn một lần nó làm chỗ tựa cho các chị em, các bạn của cô mỗi khi đi bên cạnh cô. Một cô gái tràn đầy sức sống với ba vòng nảy nở rõ rệt. Cô cũng hay cười và tươi tắn nhưng cứ lâu lâu, cô lại tự kỷ, nép mình với vẻ mặt buồn, nhìn xa xăm. Trong lòng cô nghĩ cô đáng thương, rất tội nghiệp, cô tội nghiệp cho chính bản thân mình vì ở đâu, lúc nào cô cũng thấy cô đơn, mọi người cười đó, nói đó, nhưng đâu ai hỏi, cũng chẳng ai biết đến sự cô đơn ấy mặc dù không biết bao nhiêu lần cô để lộ điều ấy ra. Có thể họ ngại, có thể họ không dám hỏi sợ chạm đến nỗi buồn nào đó sâu kín trong lòng cô. Cô chỉ có mỗi một niềm an ủi đó là gia đình, mặc dù gia đình cô cũng chẳng thể lúc nào cũng bên cô, bố mẹ cô cũng đang lo sốt vó lên vì con gái đã gần quá tuổi để có người yêu và xây dựng hạnh phúc gia đình. Hôm qua cô có đọc một bài nhấn mạnh về văn hóa. Cái văn hóa trong gia đình cô đã ngấm vào máu thịt cô, giờ làm sao để hòa đồng nó với mọi người. Và thật sự ra, cái văn hóa đó nó còn nặng nề hơn trong tâm hồn cô, cô phản ứng chậm chạp trong suy nghĩ, khiến bạn bè phát chán vì đôi lúc cô dường như chẳng biết gì về thế giới thực tại này. Khả năng nghe của cô không tốt, nắm bắt ý không nhanh nhạy so với người bình thường đã cướp đi của cô nụ cười trên mội, cô cảm thấy lạc lõng trong thế giới này từ khi còn bé. Phải chăng đó là bẩm sinh?

Lun vì thế mà khi bó bọc vào nỗi cô đơn càng thích ở trong bóng đêm hơn. Đêm về là lúc cô suy nghĩ nhiều nhất. Cơ thể Lun nảy nở từ rất sớm, cô dậy thì khi còn tiểu học, nên mọi thứ đều đầy đặn, cô ra dáng một thiếu nữ trước khi bước sang cấp 2. Lung hay tự vò lấy hai chiếc vú trắng nung núc của mình, từ lớp 5, nó còn to hơn vú của một số người trưởng thành. Một chuỗi ngày dài với việc luôn phải tự thỏa mãn cơn khát ngực no đầy của mình bằng cách tự luồn tay vào trong áo, vò nát sự căng đầy, vân vê núm vú đến lúc nó sưng đỏ lên mới thôi. Cảm giác muốn ai cắn vào ấy, mút lấy nó, cái đầu vú căng bóng đầy kích thích ấy. Chưa từng bị một bàn tay người khác giới nào úp cụp lên hai cái chĩnh vú tròn căng nóng bỏng ấy, nhưng nó đã bị lợi dụng, bị cọ vào, hay vô tình bị chạm thay phải rất nhiều lần. Nhưng nó chưa chọn được chủ nhân. Uh, 27 năm tính cả tuổi mụ nhỉ. hải gặp đúng anh, phải gặp được người mà nó mang nợ, phải gặp được người mang nợ nó, nợ nó rất nhiều không sao kể hết. Anh phải yêu thương nó hơn gấp bao nhiêu lần những anh chàng khác với tình yêu của họ, để bù đắp cho sự không may mắn với số phận của nó. Chỉ cần nhìn vào dáng hình nó là người ta biết nó khổ, hai bàn tay to khỏe, cặp đùi to chẳng thể nào ngăn được sự phát triển của mỡ, vốn vì nó phát triển quá sớm. Nó vẫn đang bọc úp hai bầu sữa trong những nếp chăn trắng tinh, trắng như sự trinh trắng của nó, cả thể xác lẫn tâm hồn.

Anh nợ em sự chờ đợi mòn mỏi. Anh nợ em đôi bàn tay thần kỳ vuốt ve và âu yếm. Em nợ anh một mâm vú đầy, nung núc sự khát khao. Càng gặp em muộn anh nợ em càng nhiều. Sứ mệnh của anh là phải làm cho em hạnh phúc, em vốn ít bạn, thuở bé sống với gia đình cũng nhiều nước mắt mà nhiều khi chỉ vì mọi người trong gia đình chẳng hiểu lần nhau, có quá nhiều bộn bề cuộc sống. Em không có chị để cùng lớn lên, mẹ em cũng không phải là người khôn khéo, luôn quan tâm đến con gái, không tâm lý. Điều kỳ diệu nhất, em có một cậu em trai rất khôn, thông minh và hiền từ, nó rất thương em, cả hai anh em trai đều rất thương em nhưng chẳng mấy nói chuyện với em nên em vẫn lại trở thành người cô đơn nhất. Cô đơn không phải không có ai quanh mình, cô đơn vì có quá nhiều người xung quanh nhưng chẳng ai vui buồn cùng mình ...

Khi anh vùi mặt, mắt môi vào khe vú nóng hổi ấy, em sẽ có cảm giác được yêu thương. Anh! Không phải bây giờ thì là bao giờ? Con gái không có những khát khao tình dục cháy bỏng như con trai sao? Vậy thì hãy tìm cách yêu em đi, hãy làm sao để em cảm thấy anh là chốn yên bình nhất trong lòng em. Anh sẽ là chỗ dựa vững chãi nhất, người đi đến hết cuộc đời này với em. anh! Em già rồi, em cảm nhận mọi thứ đang héo mòn, đúng, chẳng có hơi của anh, mọi thứ đang dần chết rũ, em sắp bị lãnh cảm rồi. Người ta khao khát, người ta lên tiếng không được sao. Tình dục chỉ là một phần thôi anh ạ. Em lạnh lắm, hãy ôm em vào lòng, xoa lên cơ thể em bằng hơi ấm toát ra từ lóng bàn tay anh, nhịp nhàng dùng hững ngón tay gõ lên những phím đàn cơ thể em. Sự trong trắng và trinh nguyên chưa một lần được anh biết đến. Em chỉ cần anh thôi. Nhiều lúc em thèm anh đến phát cuồng với những cơn mộng mị tưởng tượng đến sự xuất hiện của anh, chỉ là trong mơ thôi. Em không muốn anh chịu thiệt thòi, phải ôm lấy tấm thân héo rũ với cặp vú xệ nhão với những vết da bị khô sần. Người yêu của em đáng được hưởng những gì tốt đẹp nhất từ em cơ mà, em sinh ra là để dành cho anh. Anh không muốn vứt mọi công lao của em xuống sông, xuống bể chứ?

Em cũng thèm, thèm được rúc vào cặp vú trắng no tròn nóng hừng hực ấy, được mút mát, liếm láp cái hai cái nhũ hoa đỏ hoe ấy. Nhiều lúc, bàn tay mình run run ve vuốt hai trái bưởi căng đầy mà cảm giác giống như đang được che chở, đó là hành động của mỗi lần em cảm thấy cô đơn. Em viết bài này là để dành cho em, có thể em sẽ cho anh đọc, nhưng vừa gõ, vừa không ít lần em giật mình vì đang mang trên mình, trước ngực em này, đôi tuyết lê đẹp đẽ như vậy, nó đang thờ, đang thổn thức. Em muốn mình được một lần chạm lưỡi vào nó, đã từng nhưng phải bóp cho căng lên, cố rướng mình, thật chẳng thoải mái tí nào, vì sao nữa? Vì không có tình yêu anh ạ. Em tự làm điều đó cũng giống như thể xoa vuốt lên một vết thương bất kỳ thôi. Nhiều lúc em tự đưa hai tay rà lên cả hai nhũ hoa, khi đẩy cả hai chiếc vú lọt ra ngoài cổ áo rộng mà tha hồ đưa hai ngón tay lên búng lây lẫy cặp nhũ hồng căng lên đầy khêu gợi.

Đây không phải là văn học sex, đây là nỗi khao khát của một cô gái, cũng giống như bao cô gái khác được phơi bày ra mà thôi. Mọi thứ đều có thể chịu đựng được, nhưng có đáng chịu đựng không khi mà đời có bao lâu mà hững hờ. Sao số phận trớ trêu, anh và em mãi chẳng thể gặp nhau thế này, sao để em bộc bạch và tự thỏa mãn mình bằng entry này. Tình yêu đối với em sao vẫn là một thứ sa xỉ, càng ngày nó càng leo lên cùng với giá thị trường, ngày thêm một đắt anh à!
Có lẽ lúc này đây điều em cần nhất là một vòng tay chở che, điều em không thể đi xin anh bằng lời, mà chỉ bằng ánh mắt thôi, ... Em vẫn luôn cô đơn như thế mà chẳng ai hiểu. Sâu thẳm ánh mắt em là nỗi buồn vì sự buốt giá, lạnh lẽo vây quanh chứ không phải những nụ cười mà anh luôn thấy thường trực trên môi em. Em chưa bao giờ có được một cái ôm che chở thực sự, vì những cái ôm lợi dụng thể xác đã không bao giờ chạm được vào em. Nhưng thật sự em rất cần anh ôm vào lúc này ...

Nếu anh không đến ...

Cảm xúc vừa qua mất rồi. Em tin rằng con đường đi tu là con đường đúng đắn và duy nhất nếu anh không đến. Em sẽ xin một đứa con nuôi. Mỗi ngày em đối diện với sự cô đơn. Hằng đêm em vò võ một mình. Có những lời em chẳng thể chia sẻ với ai. Mỗi con người đều khao khát sự yêu thương, bất kể đàn ông hay phụ nữ, trời sinh ra con người, nhưng trớ trêu lại sinh ra cả trái tim và giới tính. Em ước mình có thể biến thành một con robot, hoặc giả là "máu lạnh", làm sao để em có thể đứng vững một mình, chẳng biết yêu thương, hờn giận. Em biết mỗi người sinh ra đều có một phần máu thịt của mình lung lạc đâu đó, và họ phải tìm được nhau để cùng vun đắp trở thành 2 nửa vừa khít với nhau, và cuộc đời sẽ tạo ra thử thách cho họ. Tiếc rằng em đã qua quá ít thử thách chăng, hoặc giả là em vô duyên, vị thần hạnh phúc chưa gõ cửa, hoặc giả là em chưa trải nghiệm nhiều. Nhưng dù gì đi nữa, cho đến khi em đủ vững chãi, có lẽ em thấy sự có mặt của anh lúc đó là sự thừa thãi, em đoán vậy. Lúc đó, sự mơ mộng về một tình yêu nơi em sẽ không còn được, em chán ngấy phải chờ đợi một ai đó đến gõ cửa trái tim mình, ai dễ yêu thì lại càng bị số phận che dấu miền yêu thương anh nhỉ? Không sao, mà có lẽ anh cũng chẳng tồn tại đâu. Em ghét nhất bị thương hại, bị xem là lựa chọn cuối cùng, nhưng dù gì em cũng sẽ cho anh thấy giọt nước mắt của em, nó luôn nóng, vì nó chưa bao giờ ngừng chảy. Nhưng có lẽ cũng dần dần, sự vô vọng xâm chiếm lấy em. Em giống mẹ, thiếu tình yêu như chẳng còn sự sống, nhất là một người luôn làm bạn với nỗi cô đơn như em. Em thề em sẽ không bao giờ bước lại con đường đã đi. Em cần ánh mắt anh, nụ cười anh, và giây phút gặp gỡ ... trời định. Nếu anh không đến ... em sẽ tiếp tục sống cuộc đời của mình nhưng chẳng với con người thật của mình, chẳng thể là mình nếu vẫn sẽ thiếu vắng anh ... và có thể là mãi mãi ...

Nếu anh ở đây giờ này, em sẽ đặt tay lên môi anh ra dấu im lặng, và em sẽ bắt anh nhắm mắt lại, và em sẽ chạy ra xa, xa thật xa, để anh không nhìn thấy em đâu nữa, và sẽ phải tìm em một lần nữa. Nếu thật sự anh không tồn tại trên đời này, vậy khao khát của em, sự khao khát sớm nóng hổi lại nguội lạnh thất thường là gì? Có ý nghĩa gì?

Chưa từng một lần hôn, chưa từng một lần được ôm ấp, che chở, chưa từng một lần hẹn hò, chưa từng được trao một lời yêu thương nồng nàn, chưa ai chạm được vào niềm tin của em cho đến phút cuối.

Mỗi câu nói của mọi người xoáy sâu vào trái tim nhỏ bé mà tinh thần rất dẻo dai này, từng ngày. Em còn có gia đình, lại càng không phải là một cô gái dễ dãi, dễ yêu nhưng đâu dễ đặt niềm tin. Em không sợ đau khổ, chỉ sợ mãi tổn thương mà vẫn chẳng tìm được anh. Khi anh đến, tâm hồn em sẽ chẳng còn nguyên vẹn, giới hạn của niềm tin sẽ hẹp lại, càng khó chạm vào, nhưng càng hẹp, nó càng cô đặc lại, chỉ sợ anh không đủ kiên nhẫn ở bên em, sẽ đánh mất em, vì em còn lớn, còn trưởng thành, chỉ sợ anh chẳng chờ nổi. Anh sẽ chờ em, hay anh đến vào lúc chúng ta chẳng còn ai bên cạnh, vào lúc chúng ta cảm thấy sự quan trọng của nhau nhất. Không! Nếu anh không đến, anh sẽ phải tìm em cả đời này. Em sẽ đi tu và cầu nguyện cho một nửa của mình giữa thế giới phàm trần kia được hạnh phúc, nếu lỡ anh có đánh lạc mất em ...

(Cảm xúc thật nhất bây giờ là gì? Đừng tự ảo tưởng nữa, dù mắt đã hơi đỏ, ... phải hấp dẫn đàn ông ... sống phải thực tế ... phải khôn khéo ... phải giấu cảm xúc tốt ... phải ... phải ... không được sống với đúng con người và cảm xúc thật của mình ... Như thế người mình gặp sẽ là một người đàn ông ... khôn, một từ không hơn không kém, có thể anh giỏi, anh tài năng, anh khéo léo, nhưng có không anh yêu em? Xin lỗi, em không thể, không thể như các cô gái khác được anh, mà em cũng hy vọng luyện được đến trình đó để tự vệ cho mình, chứ không bao giờ dể tự vệ trước anh, một nửa của mình. Nếu anh muốn tìm được em, hãy suy nghĩ bằng con tim anh nhé!)

Em chỉ sợ, mọi thứ giữ gìn cho anh, sẽ đến lúc héo úa, tàn phai theo thời gian, những điều thiêng liêng, đẹp đẽ nhất, dù chỉ là một cái ôm, hay một nụ hôn vào má. Anh, nếu anh đến, đừng quá trễ anh nhé, vì em sẽ đi tu, cũng chẳng biết bao giờ, chắc đó sẽ là lúc em thấy tủi thân nhất, thấy mình bạc mệnh nhất anh nhỉ? Em không muốn tàn úa, già nua trước mặt anh đâu, anh ạ!

Nếu đến trễ thì ... xin anh đừng đến nhé, em sẽ tự vệ cho mình với một tâm hồn vô cảm, điều em cảm nhận ngày càng rõ, đến lúc nó xâm chiếm lấy em hoàn toàn, xin anh đừng đến, vì em chẳng còn gì để cho anh nữa ..., anh của em!

Em đã từng biết yêu chưa nhỉ? Em mong là chưa, và em có hoang tưởng không nhỉ? Những điều thầm kín trong em, tình yêu thầm kín trong em càng bị vùi sâu, em đang tự hỏi, mình sẽ tìm thấy nhau ở đâu, thật khó khăn cho anh để đánh thức trái tim đầy khao khát của em chôn kín, một câu hỏi em đã từng hỏi nhưng em không còn băn khoăn nữa, em sẽ đi tu anh ạ! Sẽ đi làm từ thiện và xin con nuôi! Nếu có vậy, thì xin trời hãy cho em gặp anh một lần, một lần thôi! Nếu gặp rồi mà có phải xa mãi mãi thì chỉ trách phận em bạc mà thôi!

(Có đọc được thì chắc anh cũng chẳng hiểu hết em nghĩ gì và cảm xúc của em đâu, nếu anh không đến, em sẽ tự yêu lấy mình, một tình yêu không trọng vẹn và thiếu một sự bù đắp rất lớn của anh)

(Ánh mắt yêu thương thiết tha)
48 Nguyên tắc chủ chốt của quyền lực:


Một Cuốn Sách Thật Sự Rất Hay, Sẽ rất đáng tiếc cho những ai bỏ qua cuốn sách này .

Một Vài Tóm Tắt:

1. Không bao giờ được tỏa sáng hơn ông chủ của mình (NEVER OUTSHINE THE MASTER)

Bài học về điều này trong lịch sử rất nhiều. Và kết quả của “công cao lấn chủ” đều rất bi thảm. Vì khi con người có được một thứ càng quý giá, thì nỗi lo sợ mất nó càng lớn.Họ luôn cảm thấy không an toàn và cảnh giác với bất cứ điều gì.

Một số lời khuyên:

- Luôn tỏ ra rằng ý tưởng thành công đều bắt nguồn từ ông chủ.
- Nếu bạn thực sự thông minh hơn ông chủ, hãy hành động như không phải vậy.
- Không nên khoe khoang về những gì bạn có trước mặt ông chủ bạn.

2. Không nên đặt quá nhiều niềm tin vào bạn bè, hãy học cách làm thế nào để dùng kẻ thù (NEVER PUT TOO MUCH TRUST IN FRIENDS, LEARN HOW TO USE ENEMIES)

Chắc bạn cũng biết câu chuyện: tin bạn mất … người yêu. Khi chúng ta đặt quá nhiều niềm tin tình cảm với ai đó, sự phán đoán và nhận xét khách quan về người đó cũng mất đi.Còn khi bạn ghét ai đó, bạn sẽ chỉ nhìn thấy khuyết điểm, mà không thấy được ưu điểm của họ. Bài học ở đây là hãy giữ thái độ khách quan, công bằng khi đưa bất cứ đánh giá hay quyết định nào.

Một số lời khuyên:

- Sự tha thứ của bạn với kẻ thù sẽ đem lại lòng biết ơn lớn hơn đối với bạn của bạn.
- Khả năng quan trọng hơn những cảm giác thân thiện.
- Bạn tiêu diệt kẻ thù bằng cách kết bạn với anh ta.
- Có kẻ thù theo gót, bạn sẽ luôn giữ được sự sắc sảo và tập trung.

3. Che giấu ý định của bạn (CONCEAL YOUR INTENTIONS)

Trong binh pháp Tôn Tử có kế “giương đông kích tây”, kế này còn cao hơn nguyên tắc 3 một bậc. Không chỉ che giấu chủ ý, mà còn khiến kẻ thù bị nhầm lẫn, bất ngờ. Hiệu quả sẽ nâng thêm một bậc.

Một vài lời khuyên:

- Tung hỏa mù.
- Giương đông kích tây.
- Có sự pha trộn thật giả để giảm sự nghi ngờ.

4. Luôn nói ít hơn cần thiết (ALWAYS SAY LESS THAN NECESSARY)

Chắc các bạn đã nghe câu: “Lời nói là bạc - Im lặng là vàng” hay câu “hãy uốn lưỡi 3 lần trước khi định nói điều gì”. Chúng ta giao tiếp với nhau qua ngôn từ, lời nói.Vì vậy, mỗi lời nói cần có sự cân nhắc kĩ lưỡng để khi nói ra không phải hối hận.

Một số lời khuyên:

- Nói ít sẽ giúp bạn tránh được những lời nói ngu ngốc, thậm chí nguy hiểm.
- Một lời nói ra, khó mà rút lại.
- Giữ im lặng có thể khiến người khác tiết lộ nhiều hơn về họ.

5. Nhiều điều phụ thuộc vào danh tiếng, vì vậy hãy bảo vệ nó trong suốt cuộc đời bạn (SO MUCH DEPENDS ON REPUTATION – GUARD IT WITH YOUR LIFE)

Ở đây mình có thể dẫn chứng bằng câu chuyện “Cậu bé chăn cừu”. Những lời nói dối của cậu đã làm mất đi niềm tin của mọi người, và khi cậu nói thật, không còn ai tin cậu nữa.

Một vài lời khuyên:

- Một danh tiếng vững chắc sẽ giúp bạn thuận lợi hơn mà không tốn nhiều công sức.
- Không bao giờ tuyệt vọng khi đấu tranh bảo vệ danh tiếng của mình trước sự vu khống của người khác.
- Tấn công danh tiếng của người khác giống như con dao hai lưỡi vậy. Nếu bạn lạm dụng và đi quá xa, bạn sẽ là người chịu tổn hại.

6. Tranh thủ sự chú ý bằng mọi giá (COURT ATTENTION AT ALL COST)

Chúng ta có thể tự trả lời được câu hỏi, tại sao lại nhiều tổ chức, nhiều cá nhân làm từ thiện thế, tại sao lại có nhiều vụ xì căng đan vậy. Tranh thủ sự chú ý bằng mọi giá, là điều mà marketing mong đạt được. Và với tình hình trước mắt, LET cũng cần tận dụng nguyên tắc này.

Một số lời khuyên:

- Hãy đứng trước ngọn nến, và để mọi người nhìn thấy bóng bạn trên tường .

7. Hãy để người khác thực hiện công việc cho bạn, nhưng hãy luôn là người nhận thành quả (GET OTHERS TO DO THE WORK FOR YOU, BUT ALWAYS TAKE THE CREDIT)

Điều này nghe có vẻ tàn nhẫn, nhưng đó là điều mà cuộc sống đang diễn ra. Chúng ta thực sự không nhận được đúng thành quả mà mình đáng được nhận.

Một số lời khuyên:

- Hãy đứng trên vai người khổng lồ. Để hoàn thành công việc hãy áp dụng tất cả thành tựu mà loài người đã có.
- Tiết kiệm sức lực và năng lượng bằng cách thuê người làm việc giúp mình.
- Bạn chỉ có thể khai thác khả năng của người khác, khi vị trí của bạn là không thể lay chuyển.

8. Thu hút người khác đến với bạn – sử dụng mồi nhử nếu cần (MAKE OTHER PEOPLE COME TO YOU – USE BAIT IF NECESSARY)

Mỹ là đất nước áp dụng nguyên tắc này từ khá sớm, điều đó đã góp phần tạo lên vị trí của Mỹ hiện tại.

Một số lời khuyên:

- Đối với những người giỏi, cần tìm mọi cách thu hút và giữ chân họ.
- Hãy giữ thế chủ động, nhưng để mọi người đến với bạn nghĩ rằng họ đang nắm quyền chủ động.
- Giữ bình tĩnh trong mọi tình huống.

9. Chiến thắng qua hành động của bạn, chứ đừng dùng lý lẽ (WIN THROUGH YOUR ACTIONS, NEVER THROUGH ARGUMENT)

Dù bạn có hàng trăm nghìn lý lẽ, song nếu bạn không có hành động thích hợp thì bạn sẽ không bao giờ có được thành công.

Một số lời khuyên:

- Hãy chứng minh, đừng giải thích.
- Học cách chứng minh sự đúng đắn của bạn một cách gián tiếp.
- Chọn lựa thời cơ phù hợp.
- Không ai có thể chối cãi một bằng chứng xác đáng.
- Nếu thời gian có thể dạy người khác điều bạn cố gắng nói, hãy để thời gian làm điều đó.

10. Tránh khỏi những điều bất hạnh và không may mắn (INFECTION: AVOID THE UNHAPPY AND THE UNLUCKY)

Bạn có nghĩ rằng khi gần người bất hạnh thì bạn cũng sẽ gặp bất hạnh, gần người thiếu may mắn thì bạn cũng sẽ luôn gặp rủi ro?

Bạn không phải là người duy tâm, song những yếu tố trên vẫn gây cảm giác e ngại cho bạn. Vì vậy tốt hơn hết, bạn nên giữ khoảng cách,và hãy hướng tới những điều hạnh phúc và may mắn .

Một số lời khuyên:

- Trong trò chơi quyền lực, những người kết nối với bạn giữ vai trò quan trọng vì vậy hãy tạo những kết nối thích hợp.
- Hướng tới sự thịnh vượng và vui vẻ.
- Suy nghĩ tích cực.

11. Học cách giữ mọi người phụ thuộc vào bạn (LEARN TO KEEP PEOPLE DEPENDENT ON YOU)

Để có thể điều khiển được người khác trước hết cần khiến họ phụ thuộc vào bạn.Vậy mối liên hệ đấy xây dựng trên những cơ sở nào là vững chắc nhất? Đó chính là tình yêu và sự sợ hãi.

Một vài lời khuyên:

- Hãy khiến sự nghiệp của người khác phụ thuộc vào bạn.
- Sử dụng bí mật của người khác, hay những thông tin họ không muốn công khai để tạo sự ràng buộc. (cái này nghe giống tống tiền quá)

12. Sử dụng sự trung thực và rộng lượng khéo léo để giải tỏa sự phòng bị từ nạn nhân của bạn (USE SELECTIVE HONESTY AND GENEROSITY TO DISARM YOUR VICTIM)

Đây là bài học khi tấn công các nàng, nếu bạn không muốn bị loại ngay từ vòng gửi xe, hãy vào vai diễn thật hoàn hảo. Khi đã qua được lớp vệ sĩ vây quanh nàng, cầm được tay nàng, thì lúc đó … hãy thực hiện nguyên tắc 11 ngay.

Một số lời khuyên:

- Điều quan trọng nhất đó là bạn cần bỏ vốn, cho đi trước khi nhận lại.

13. Khi cầu xin sự giúp đỡ của người khác, hãy dựa vào những điều họ thích thú, đừng dựa vào lòng tốt hay lòng biết ơn của họ (WHEN ASKING FOR HELP, APPEAL TO PEOPLE’S SELF-INTEREST, NEVER TO THEIR MERCY OR GRATITUDE)

Điều này cũng giống như khi muốn ai đó đầu tư cho bạn, cách tốt nhất đó là cho họ thấy tiềm năng của bạn. Lợi nhuận là thứ mà họ quan tâm, sự đầu tư là điều bạn cần. Sự giúp đỡ chỉ có thể bền vững trên sự hợp tác.

Một số lời khuyên:

- Cần tìm hiểu động lực của đối tác.
- Suy nghĩ đứng trên phương diện của đối tác, tìm cách khiến họ thấy được lợi thế khi hợp tác.

14. Tỏ ra là một người bạn, hành động như một gián điệp (POSE AS A FRIEND, WORK AS A SPY)

Nếu bạn là người hay tâm sự với bạn thân của mình, hãy cẩn thận với điều đó. Nếu muốn tâm sự với ai đó hãy tâm sự với một người không biết bạn là ai hoặc ít liên quan tới lĩnh vực của bạn. Sự cẩn trọng sẽ không bao giờ thừa.

Một số lời khuyên:

- Sử dụng “Mỹ nhân kế”.
- Sử dụng thông tin giả để thăm dò đối phương, từ đó xây dựng kế hoạch chu toàn.

15. Đẩy lùi kẻ thù của bạn hoàn toàn (CRUSH YOUR ENEMY TOTALLY)

Thời xưa có câu “diệt cỏ tận gốc” cũng có ý nghĩa tương tự. Sự chủ quan coi thường địch thủ, dù họ đã yếu thế là một điều có thể khiến bạn hối hận. Những câu truyện như: Dự Nhượng - Tráng sĩ nuốt than báo thù cho tri kỷ.
Câu Tiễn - Vua mà phải nếm phân kẻ thù là bài học nổi tiếng trong lịch sử.

Một số lời khuyên:

- Khoan dung với kẻ thù là độc ác với chính mình.
- Không để cho kẻ thù của bạn có sự lựa chọn nào cả.
- Đôi khi kẻ thù tự tiêu diệt lẫn nhau.

16. Sử dụng khéo léo sự vắng mặt để tăng thêm sự kính trọng và danh giá (USE ABSENCE TO INCREASE RESPECT AND HONOR)

Đây là kế “lùi một bước để tiến hai bước”. Bạn nghĩ sao khi một ca sĩ hay một cầu thủ giải nghệ trên đỉnh vinh quang của sự nghiệp. Sự nổi tiếng cùng danh vọng của họ sẽ được tăng rất cao. Họ trở thành sự mong đợi , rào đón của mọi người, tổ chức. Để xem vị trí của bạn trong tổ chức, hãy đi đâu đó một thời gian, và xem phản ứng của mọi người. Có lẽ mình cũng thử áp dụng điều này, về quê chăn vịt một thời gian xem có ai mong ngóng không…

Một số lời khuyên:

- Biết cách tăng giá trị của mình, sẽ làm tăng sự quý trọng từ mọi người xung quanh.
- Nhận những công việc đặc biệt, giải quyết nó một cách đặc biệt và nhận phần thưởng một cách đặc biệt.

17. Giữ đối phương trong nỗi lo sợ lơ lửng: duy trì không khí bất ngờ, không thể dự đoán trước được (KEEP OTHERS IN SUSPENDED TERROR: CULTIVATE AN AIR OF UNPREDICTABILITY)

Đòn tâm lí được áp dụng rất phổ biến trong trò chơi quyền lực. Đòn tâm lí được tăng thêm sức mạnh bằng những điều bất ngờ khó dự đoán trước. Hãy để đối thủ của bạn sống trong những câu hỏi: tại sao hắn làm vậy? Có cạm bẫy gì? Làm sao để đối phó? Họ sẽ liên tục tự tra tấn mình bằng những câu hỏi đau đầu như vậy và không còn tỉnh táo tập trung vào vấn đề chính, và càng trở lên rối loạn hơn khi lại đoán trật lất.

Một số lời khuyên :

- Giữ thân bạn cách xa đối phương, nhưng con mắt bạn luôn dán vào họ.
- Không bao giờ được hài lòng với bất cứ một cách nào, hãy nghĩ ra cách mới, sự ngạc nhiên mới.

18. Đừng bao giờ xây dựng pháo đài để tự bảo vệ mình – Cô lập tạo lên nguy hiểm (DO NOT BUILD FORTRESSES TO PROTECT YOURSELF – ISOLATION IS DANGEROUS)

Nếu bạn đang xa lánh mọi người xung quanh, trong tổ chức, thì đó là cách mà bạn đang tự chặt bớt những sợi rễ sống của mình. Bức tường ngăn cản sự giao tiếp của bạn với thế giới chỉ có thể phá bỏ bởi chính bạn, và hãy làm điều đó ngay.

Một số lời khuyên:

- Pháo đài bảo vệ bạn có thể trở thành nhà tù giam cầm bạn.

19. Biết mình đang đối phó với ai – đừng xúc phạm nhầm người (KNOW WHO YOU’RE DEALING WITH – DO NOT OFFEND THE WRONG PERSON)

Nguyên tắc này tương tự câu nói: “biết người biết ta trăm trận trăm thắng”. Trong cuộc sống, trước khi đặt bất cứ mục tiêu nào, trước hết hãy nghĩ xem vị trí hiện tại của mình ở đâu, và thế giới xung quanh đang phát triển thế nào. Khi đã thực sự nhận thức đúng đắn, bạn đã cầm chắc trong tay một nửa chiến thắng, nửa còn lại là nỗ lực thực hiện của bạn.

Một số lời khuyên:

- Đừng bao giờ nhìn mặt mà bắt hình dong.

20. Đừng giao phó hoàn toàn cho bất cứ ai (DO NOT COMMIT TO ANYONE)

Để có thể tồn tại trong trò chơi quyền lực bạn cần tính toán cho mình nhiều nước cờ, tạo cho mình nhiều sự lựa chọn. Từ đó chọn con đường đi tốt nhất cho mình.

Một số lời khuyên:

- Đừng bao giờ : “Được ăn cả ngã về không”.
- Không bao giờ tin tưởng hoàn toàn vào ai ngoài chính mình.
- Hãy để cuộc đời bạn nằm trong sự kiểm soát của bạn.

21. Hãy chơi trò ngu ngốc với những kẻ ngu ngốc (PLAY A SUCKER TO CATCH A SUCKER – SEEM DUMBER THAN YOUR MARK)

Một số lời khuyên:

- Tỏ ra ngu ngốc sẽ khiến đối phương chủ quan.
- Sự chủ quan sẽ tạo nên kẽ hở và cơ hội tấn công cho bạn.
- Hãy nhớ câu : khéo quá hóa vụng.

22. Sử dụng chiến thuật đầu hàng: chuyển điểm yếu thành sức mạnh (USE THE SURRENDER TACTIC: TRANSFORM WEAKNESS INTO POWER)

Một số lời khuyên:

- Nếu chiến thắng khiến kẻ thù mù quáng thì hãy cho họ chiến thắng.
- Không nên lấy cứng chọi cứng .
- Đầu hàng sẽ co bạn thời gian để lên kế hoạch tiếp theo, và che giấu mục đích của mình.

23. Tập trung sức mạnh của bạn (CONCENTRATE YOUR FORCES)

Đoàn kết, tập trung được toàn bộ sức mạnh có thể chiến thắng bất cứ lực lượng nào đó là điều mà nhân dân ta đã áp dụng hoàn hảo trong các cuộc kháng chiến chống giặc ngoại xâm.

Một số lời khuyên:

- Một cây làm chẳng lên non, Ba cây chụm lại lên hòn núi cao.
- Luôn làm việc một cách nghiêm túc, tập trung để đạt được hiệu quả cao.
- Tìm cách gắn bó, tạo mối liên hệ bền chặt giữa các thành viên trong nhóm.

24. Làm người cận thần hoàn hảo (PLAY THE PERFECT COURTIER)

- Tránh phô trương, nói ít về bản thân.
- Tỏ ra lãnh đạm. Hoàn thành các công việc tỏ ra một cách dễ dàng không tốn nhiều công sức.
- Sàng lọc phong cách và ngôn ngữ của bạn cho phù hợp với những người xung quanh.
- Không bao giờ ngạc nhiên với những tin xấu, bất ngờ.


.....

48. Chấp nhận rằng không có gì là bất biến (ASSUME FORMLESSNESS)
(Nguồn: Internet)

The silence of love

U never know I grew up

U never know I still listening to your songs

U never know I still visit your forum

U never know a girl as living far from her dear as missing them much more than anyone besides him

U never know I always still remember any words and miss every moments with your trait inside my heart

U never know everything I said is true, without any doubt, only future-oriented dreams with you, your simple wishes



I don't know why you always live insides my mind, although no longer in my heart because it no longer beats in disorder

I don't know whether anyone else can replace the 1st position which couldn't never change

I did make myself and I have to recover myself, I hurt myself through the love I enjoy myself without you

I never afraid to meet you, the one I wish to meet ever, but I don't wanna rouse your peace in love now regardless with anyone, only wish you forget me totally and have a real happy with her

I don't wanna give somebody things they don't wanna receive, especially for you because it threaten your love

I will never let somebody know what I actually want to let you know

I did try to make a normal friend with you but you seem not wanna to build on that



I hate to think of you badly

I hate to hide my feelings

I hate to see you only having a life and you have to choose the best



If you wanna see me at the edge of mountain, we will make it on the next fate

I don't understand why as the December goes so nearby as I miss you badly, but no longer wanna see you in real


I hope that you no longer ever know what I think of you, a silence in love, you know it's sparkling as my tears, as I cry so much but alone without you besides

Thank you for leaving me!
Thank you for loving me!

When you leave me, I think I don't love you but I know the love is true.

Học cách nhìn nhận lại bản thân


Bạn có đang sống cuộc sống của chính mình hay đang sống cuộc sống mà người khác mong muốn, bạn đã làm gì để sống với ước mơ, hoài bão và nguyện vọng của mình? Đừng bao giờ nghĩ rằng : Sống một cuộc sống như ai đó mong muốn là cách để mình cảm thấy cuộc đời hạnh phúc và thành đạt!

Rất nhiều bậc làm cha làm mẹ thường bắt con cái làm theo ý muốn của mình, họ tin rằng, với kinh nghiệm và sự từng trãi của bản thân họ có cái nhìn đúng đắn hơn về hạnh phúc, về thành công cho con cái của họ. Thật ra, chính họ mới là người khiến cho con cái của mình mất đi khả năng tự tìm kiếm, tự thích nghi với cuộc sống. Hiện nay, có quá nhiều trẻ em không biết cách chăm sóc bản thân mình, gần như sống dựa dẫm vào bố mẹ! Đó có phải là kết quả mà bậc làm cha làm mẹ ào cũng mong muốn!

Bao bọc con quá nhiều sẽ làm cho con trẻ tự đánh mất những khả năng của chúng và vĩnh viễn, không thể đánh thức tiềm năng to lớn đang ẩn mình trong chúng! Cách duy nhất để biến một đứa trẻ ngờ ngệch khờ dại trở nên khôn ngoan và hoạt bát chính là “vứt” nó vào dòng đời hối hả để nó tự bươn chãi và học hỏi kinh nghiệm cho bản thân!

Cha mẹ yêu thương con nhưng không có nhiệm vụ phải mang hạnh phúc đến cho chúng, bởi vì hạnh phúc mỗi người cơ bản không giống nhau. Với cha mẹ, có thể kiếm được nhiều tiền, xây được nhà hay thành đạt là hạnh phúc, nhưng với con trẻ, hạnh phúc đó là chúng được sống, được khám phá tất cả những gì xung quanh mình.

Ngày xưa, chúng ta cũng được cha mẹ chăm bẳm như vậy, được định hướng và chỉ dẫn để trở thành người có ích cho xã hội, không đua đòi hư hỏng. Và trong số những người như chúng ta hôm nay, có bao nhiêu người vượt qua được vùng an toàn mà cha mẹ đặt ra để vươn tới tầm cao của chính mình. Tôi còn nhớ, khi chúng ta còn nhỏ, mỗi khi với tay để cầm nắm thứ gì đó, cha mẹ chúng ta thường la lên rằng : Đừng, để cha, mẹ lấy xuống cho con! Tại sao không để con tự với tay lấy! Tại vì họ sợ con mình với không tới nơi sẽ bị ngã và bị đau! Sau này, chúng ta thường có tâm lý như vậy, muốn vươn mình lên cao nhưng lại sợ vấp ngã! Đó là vì chúng ta đã quen với vùng an toàn của mình và không muốn phá vỡ sự an toàn đó!

Làm thế nào để vượt ra khỏi vùng an toàn đó? Sẽ rất khó khăn cho những ai quen với cuộc sống dựa dẫm vào cha mẹ hay được bao bọc quá kỹ. Đồng thời, cha mẹ cũng sẽ ngăn cản con cái của mình phá vỡ vùng an toàn ấy! Họ cho rằng, con cái của họ nếu làm theo những gì họ chỉ dẫn sẽ có một cuộc sống hạnh phúc như ý! Nhưng, rất nhiều người đã nếm trãi những cay đắng do chính việc bản thân không dám “ vượt quyền” cha mẹ! Họ không dám đi theo tiếng gọi trái tim, lúc nào cũng răm rắp nghe theo sự sắp đặt! Đến một lúc nào đấy, khi cuộc sống với sự che chở của cha mẹ không còn họ sẽ không có khả năng thích ứng với cuộc sống vốn đầy rẫy những cạm bẫy và thách thức bất ngờ!

Ngay từ khi ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta thường được nghe đến hai chữ : Ước Mơ! Khi bạn có một ước mơ đủ lớn, bạn sẽ biết cách vượt ra khỏi phạm vi an toàn của chính mình và theo đuổi ước mơ đó!

Hành trình 66 ngày thử thách này cũng giúp bạn học cách vượt ra khỏi phạm vi an toàn của mình để vươn đến những tầm cao không giới hạn! Mỗi ngày, bạn hãy nhìn nhận lại những việc đã trãi qua, những thách thức và khó khăn gặp phải để từ đó kiên định hơn, quyết tâm hơn! Thường xuyên nhắc nhở bản thân mình không được từ bỏ mục tiêu của mình , không được bỏ rơi ước mơ và quyết tâm làm bằng được những gì bạn đã đặt ra sẽ làm cho bạn có đủ tự tin để làm những điều bạn muốn! Khi khắc sâu những điều này, vô hình chung bạn đã tạo cho mình động lực vượt thoát khỏi lề lối quen thuộc. Từ đó, bạn bước ra khỏi vùng an toàn sẵn có.

Chúng ta đều có những điểm mốc hạnh phúc, điểm mốc này nếu chúng ta muốn hoàn toàn có thể nâng nó lên được. Cũng giống như việc bạn có dám nhìn nhận lại bản thân mình để vượt ra khỏi vùng an toàn hay không, điểm mốc hạnh phúc cũng sẽ thay đổi nếu bạn muốn! Bình thường, mỗi người khi sinh ra đều có sẵn điểm mốc hạnh phúc cho mình, chúng ta được di truyền khoảng 50% từ cha mẹ chỉ số hạnh phúc, tiếp theo đó là 10% cho hoàn cảnh mà chúng ta đang gặp phải, cuối cùng 40% phụ thuộc vào suy nghĩ của chính bản thân mình! Nếu chúng ta có suy nghĩ tích cực, biết sống quan tâm và yêu thương mọi người, lạc quan khi nhìn vào cuộc sống thì cuộc đời của chúng ta sẽ vô cùng hạnh phúc!

Hi vọng, sau khi trãi qua 66 ngày thử thách rèn luyện ý chí bạn sẽ học được cách chấp nhận hoàn cảnh như nó vốn có và một điều quan trọng hơn đó là bạn biết điều chỉnh suy nghĩ của bạn! Bất kỳ ai trong những hoàn cảnh khó khăn gặp phải lúc nào cũng có cảm giác chán nản và mệt mỏi, nhưng khi chúng ta vượt qua được chính mình, khuyến khích bản thân quyết tâm và kiên trì chúng ta sẽ vượt qua được những khó khăn ấy! Một suy nghĩ lạc quan tích cực sẽ có tác động vô cùng to lớn đến cuộc đời một con người!

Nếu chỉ biết sống hờ hững và lao nhanh qua cuộc sống bạn lúc nào cũng thấy mình đuối sức trước cuộc đời! Vì sao vậy? Bởi vì bạn đã tiêu tốn quá nhiều năng lượng cho những việc bạn làm. Hãy dừng lại thôi, đừng băng qua cuộc sống nhanh quá, bạn phải biết rằng cuộc sống nó thay đổi theo từng ngày và theo cách bạn nhìn nhận nó! Nếu bạn cho rằng, bạn có thể làm chủ cuộc sống của mình thì hãy làm tất cả để bạn có thể làm chủ nó. Đừng nghỉ rằng việc bạn tạo nên một danh sách những công việc ưu tiên, những việc cần làm trong ngày thì bạn đã biết làm chủ thời gian và cuộc sống.

Thử nghĩ xem, nếu bạn chỉ viết ra thôi, chỉ lê một danh sách thì bạn đã làm được gì cho cuộc sống bạn. Bạn chẳng thể nào có được sự tự chủ cho mình đâu! Hãy biết cách quản lý công việc và thời gian một cách hợp lý! Hãy dành thời gian để tìm hiểu xem bạn thực sự muốn gì, cần gì cho cuộc sống của bạn. Khi bạn quan tâm đến bản thân bạn cũng sẽ quan tâm đến người khác như vậy! Giống như việc bạn quan tâm đến bố mẹ hay người yêu chẳng hạn. Đó là tình yêu thương đến từ con tim bạn chứ không phải là nghĩa vụ hay trách nhiệm!

Đừng bao giờ ngừng quan tâm, ngừng yêu thương đến những người xung quanh bạn nhé, khi bạn còn yêu thương nghĩa là bạn còn muốn làm được nhiều hơn thế. Bạn muốn đem lại cuộc sống hạnh phúc vui vẻ cho người thân và cho chính bản thân mình. Bằng cách này hay cách khác bạn cũng sẽ thay đổi được điểm mốc hạnh phúc của mình! Rất nhiều người hài lòng với cuộc sống hiện tại mà quên đi việc cần thay đổi một vài điểm nho nhỏ trong cuộc sống để nó trở nên đa dạng hơn, vui tươi hơn!

Với mỗi delta, bạn hãy học thói quen nhìn nhận lại mình nhé, khi nhìn nhận lại bản thân bạn sẽ khắc sâu hơn những điều bạn thực sự mong muốn và trãi nghiệm! Hãy nhớ nhé, sống chậm để biết cuộc đời còn nhiều thứ để bạn khám phá!

Cuối cùng, chúc bạn có được cuộc sống hạnh phúc như bạn mong muốn! Nhớ nhé, là hạnh phúc của chính bạn chứ không phải là hạnh phúc theo quan điểm của người khác!

Để tình yêu bền chặt

ĐỂ MỘT TÌNH YÊU BỀN CHẶT!

Nhiều nhà khoa học từ cổ chí kim đã dày công nghiên cứu rằng làm thế nào để có một Tình Yêu bền chặt? Công trình nghiên cứu này đã khiến có người đưa ra nhiều lý do, có người cho rằng có tới 24 nguyên nhân, có người thì 12 nguyên nhân. Riêng tôi chỉ có 3 nguyên nhân, trong đó 2 nguyên nhân Chủ Quan và một Khách Quan:

Nguyên nhân Chủ Quan thứ nhất: Một người đàn ông và một người đàn bà phải có cùng tần số sóng não!

-Nguyên nhân Chủ quan thứ hai: Cùng tần số sóng sinh học ( Sóng phát ra từ thân thể )

Nguyên nhân Khách Quan: Phụ thuộc vào không gian và thời gian bao trùm giữa hai người (Khoảng cách)

Giải thích:

Thứ nhất: Nếu 2 người trai, gái có cùng tần số sóng não thì hai dải tần này khi giao thoa sẽ cộng hưởng làm hai người hiểu biết lẫn nhau, đôi khi không cần phải nói. Người này tôn trọng người kia và người này nói gì, nghĩ gì thì người kia đã hiểu?

Thứ hai: Sóng sinh học của bản thể hai người cũng cần phải nằm trên một dải tần (giải thích như trên). Đây thực sự là vật chất đã được cụ thể hoá, nghĩa là thân xác hai người phải tương xứng nhau, anh thấy nàng đẹp và em cũng thấy chàng đẹp tương xứng với mình ( Cả hai điều trên nó sẽ bỏ qua sự chênh lệch tuổi tác. Nam trẻ, nữ già hoặc ngược lại).

Điều kiện thứ ba: Do con người sống trong vũ trụ nên chịu sự tác động liên tục của sóng từ trường Vũ Trụ. Khoảng cách giữa hai người càng xa thì sóng Vũ trụ tác động vào hai dải tần trên càng dễ dàng, làm cho hai người khó hiểu biết lẫn nhau sinh ra sự ngờ vực, chán nản, trở thành nghi ngờ bạn đời của mình, tới một giới hạn nhất định và thời gian khả dỹ sẽ chia cắt hoàn toàn hai dạng sóng trên. Đối tượng (vợ chồng, người yêu) dần tách biệt để nhận bắt những dải tần mới ở gần ta hơn.

Ví dụ, vợ chồng dù yêu nhau bao nhiêu, ít nhất là sau ba năm cách xa thì hình ảnh và nếp suy nghĩ câu thông cũng bị phá vỡ, tình yêu cũng lụi tắt dần. Điều này các nhà khoa học phương Đông đã trải nghiệm nên người ta đề ra để tang chồng vợ, cha mẹ là ba năm. Họ đã dựa trên những thực tế cuộc sống của con người. Và hiển nhiên là chồng vợ xa nhau trong ba năm thì tính phai mờ cũng theo đó tăng lên. Nêu khoảng cách giữa hai người càng lớn thì niềm tin phải bỏ nhau cũng càng tăng đến giới hạn không còn nghĩ về nhau nữa. Lúc này người ta chỉ sống trong tình thương để nghĩ đến nhau mà thôi.

Qua phân tích, nếu bạn đã hội đủ 2 điều kiện Chủ Quan là bạn đã có một tình yêu, thêm vào cự ly và cường độ, gặp mặt để củng cố niềm tin yêu thì sẽ dẫn đến hôn nhân. Nếu thiếu một trong ba điều kiện ấy thì dù có là vợ chồng "đầu gối má kề" thì sớm muộn tình yêu cũng sẽ dẫn đến tan vỡ. Đó là điều khẳng định! Không tin bạn cứ thử lấy anh chàng đẹp trai hay cô nàng xinh như hoa hậu mà xem. Sẽ tan vỡ sau đó ít ngày, ít tháng hoặc ít năm thôi!

Nguồn: http://vn.360plus.yahoo.com/giavienpy/article?mid=769&fid=-1
June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30