Waiting....
Monday, August 10, 2009 5:26:32 PM
When I cry or laugh...whatever i do..i know that i'm not alone. No matter how far we are apart... you'll always be in my heart.I miss u...and waiting 4u...
Monday, August 10, 2009 5:26:32 PM
Friday, July 17, 2009 4:58:35 PM
Saturday, June 13, 2009 4:01:00 PM

Thursday, June 11, 2009 1:35:00 PM
Có những ước mơ sẽ vẫn chỉ là ước mơ dù cho ta có nỗ lực đến đâu nhưng nhờ có nó ta mạnh mẽ hơn, yêu cuộc sống hơn và biết cố gắng từng ngày.
Có những lời hứa cũng vẫn chỉ là lời hứa dù ta có mãi chờ đợi, bởi người hứa đã không còn nhớ nhưng nhờ có nó ta biết hi vọng và mong chờ.
Có những ước hẹn cũng sẽ chỉ là ước hẹn nếu một mai một người đã bỏ đi, nhưng nhờ có nó đã có những giây phút thật sự tuyệt vời.
Có những nỗi đau vẫn mãi là nỗi đau một khi ta không thể thoát khỏi chúng, nhưng nhờ có nó ta đã trưởng thành hơn.
Có những sai lầm sẽ mãi là sai lầm và ta đau khổ khi nhận ra mình sai lầmnhưng nhờ có nó bỗng giật mình: điều sai lầm duy nhất của ta là phủ nhận những gì trái tim ta thật sự cảm nhận.
Có những lần tình cờ gặp nhau đơn giản chỉ biết mặt nhau hay thậm chí chẳng để ý tới nhưng nhờ có nó ta chợt nhận ra: vô tình gặp nhau ba lần đó là nhân duyên.
Có những người bạn đơn giản chỉ là người quen, nhưng nhờ có họ ta nhận ra tên bạn thân của ta tuyệt vời lắm.
Có một người sẽ luôn chỉ là một của thế giới nhưng mãi mãi là cả thế giới của một người và nhờ có người ấy ta đã có một tình yêu.
Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm, nhưng nhờ có nó ta hiểu rằng tình yêu là giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau.
Và sẽ có những người làm nên tất cả vì họ có ước mơ; họ tin vào lời hứa; họ có những lời ước hẹn; họ đã trưởng thành từ nỗi đau; họ nhận ra sai lầm; họ có một người bạn thật sự và vì bên họ còn có một tình yêu.
Thursday, June 11, 2009 1:02:00 PM
Ngày tháng bon chen xô bồ cứ cuốn anh đi, mải mê kiếm tìm, để rồi một chiều, đôi chân lạc bước về lại con đường ngày xưa với đúng khung cảnh mưa ngày xưa, với một mái hiên nghiêng nghiên mái đổ, anh tìm lại dáng em năm nào, chông chênh bé nhỏ.
Tất cả dường như trở lại vẹn nguyên trong trái tim anh. Em - cô gái nhỏ, đã bước vào cuộc sống của anh, nhẹ nhàng hồn nhiên như cơn mưa đầu hạ, để rồi khi chẳng vì lý do nào cả chúng ta chia tay. Chia tay mà chẳng hiểu vì sao, chia tay mà chẳng phải chia tay, dường như vẫn còn một lời hứa nào đó mờ nhạt cho một tương lai chẳng ai quan tâm đến nữa.
Anh lao vào cuộc sống như chỉ biết có mình nó, với bon chen mong mỏi một điều gì đó thành công, hay bận rộn? Anh cũng chẳng biết nữa, cũng chẳng thèm tìm hiểu làm gì, cốt sao để cuộc sống này không trống trải...
|
|
|
|
Em ra đi? Cho đến giờ anh vẫn tự hỏi, có phải thực sự em đã ra đi? Có phải thực sự anh đã mất em?
Vẫn còn đây con đường đầy lá, vẫn còn đây cơn mưa chiều mùa hạ, vẫn còn đây mái hiên cũ ngày xưa, vẫn còn đây anh đứng một góc chờ, nhưng tất cả dường như không phải thế. Anh chẳng còn là anh của ngày xưa – anh chẳng có em ở bên.
Bao nhiêu mối tình đã đi qua, bao nhiêu cô gái đã ghi tên mình trong đời anh? Anh không biết nữa, mà cũng chẳng quan tâm làm gì (anh vẫn là thế mà-em biết điều đó). Còn em ư? Cũng chẳng phải là quá đặc biệt hơn những điều, những cô gái anh đã gặp nhưng em khác một điều đó là Anh đã ghi tên Em vào cuộc sống của anh. Không quá yêu em để mọi thứ phải đánh đổi, nhưng đâu đó trong những buổi chiều mưa, đâu đó trong một góc của thành phố, vẫn có em, vẫn có anh của ngày xưa. Anh mong lắm một lần được nhìn lại hình ảnh em trong chiều mưa ngày ấy, nếu em chịu mở lời có lẽ ta đã không xa nhau, nếu anh chịu bỏ qua cái tự cao cá nhân kia có lẽ ta đã bên nhau mãi.
Anh không ước thời gian trở lại, cũng không ước em sẽ rời bỏ tất cả để về bên anh, nhưng anh mong và luôn mong rằng những cảm xúc, hình ảnh về em vẫn cứ thế nhé, vẹn nguyên trong trái tim anh. Để một ngày khi mọi bộn bề đè chặt lên anh, anh còn biết có em nơi mái hiên mưa ngày nào!
|
Ngày Mai Em Đi |
Wednesday, May 6, 2009 6:13:00 AM
Wednesday, May 6, 2009 4:26:00 AM
Thursday, March 26, 2009 4:54:00 PM
Wednesday, February 11, 2009 4:57:00 PM


(
Chiếc vé về tuổi thơ đã hết ..nhưng vẫn có thể trở về qua những ký ức trong trẻo..bất cứ khi nào mình muốn...[kỉ niệm luôn ở mãi trong tim ta đó]...la la la'..
Đâu phải cứ trưởng thành là ko được yêu thương như trẻ con....
Đâu phải cứ suy nghĩ nhiều là ko tốt..là phiền phức..là mệt người...suy nghĩ để thấy mình đủ sâu để sống trọn vẹn..==>tập suy nghĩ đi nghe chưa???
Trưởng thành hơn để học cách chờ đợi...[[dù chỉ đơn giản là chờ đèn xanh,đèn đỏ]]...Sống là phải bước về phía trước...nhưng đôi khi..phải biết dừng lại..chờ đợi..rồi đi tiếp....Sự chờ đợi nào cũng có một ý nghĩa..và rằng sống là phải biết chờ đợi...
Trưởng thành hơn để biết kìm chế:(( ....để ko vô tình nói những lời làm tổn thương ng` khác.
Trưởng thành hơn để biết chăm sóc bản thân mình ...vì chỉ khi biết chăm sóc bản thân mới có thể chăm sóc người khác[những người mà mình yêu thương]...hay đơn giản chỉ để ai kia khỏi phải lo lắng khi không ở bên...xương ai kia nhìu nhắm nhắm.
Trưởng thành để biết...con đường phía trước sẽ rất dài và gian nan[con đường đi tìm chính mình và khẳng định bản thân]...và rằng mình phải mạnh mẽ bước tiếp...vấp ngã đó nhưng mỗi lần đứng dậy đôi chân sẽ thêm vững chắc...
Trưởng thành để "vẽ" tiếp ước mơ thưở còn ''cởi truồng tắm mưa"
...
Và trưởng thành để học cách yêu thương vô điều kiện....Wednesday, February 11, 2009 2:28:00 PM
|
It's Not Goodbye Ca sĩ: Laura Pausini |
![]() |
Nếu em chẳng khi nào còn được đặt nụ hôn
Thật dịu dàng, lên đôi môi anh nồng ấm
Nếu em chẳng còn được thu mình nhỏ nhắn
Trong vòng tay anh, ấm áp xiết bao
Thì cuộc đời này, em sống tiếp được sao?
Ngoài anh, em chẳng thuộc về một nơi nào khác
Rồi một ngày, trong lòng em thầm ước
Tình yêu sẽ dẫn lối anh về lại bên em
Nhưng cho đến ngày ấy, con tim em trống rỗng
Nên sâu thẳm trong lòng, em chỉ ước mong
Rằng ở một nơi kia, anh vẫn nhớ đến em
Rằng cho đến ngày em để anh ra đi
Cho đến ngày ta chào nhau… gượng gạo
Thì chúng mình vẫn chưa hẳn đã chia tay…
Cho đến lúc mình gặp lại nhau… đến một ngày
Em sẽ chỉ ở đây, chìm trong hồi ức
Và nếu vào đúng thời gian, em thầm ước
Sẽ chẳng còn lệ rơi trong những bước đường mình
Và một điều, em vẫn mãi đinh ninh
Rằng thế nào đâu đã là chia tay được…
Anh nghĩ em đủ mạnh mẽ để tiến về phía trước?
Và vươn mình đối mặt với mưa giông
Nhưng điều này, thực sự khó vô cùng
Khi ta luôn nhớ một ai kia… sâu đậm
Nhưng đó chỉ là vấn đề thời gian, em chắc chắn
Nhưng thời gian cứ trôi, em chẳng thể chịu đựng thêm
Vậy liệu anh có cố gắng bằng cả bản thân
Để gắn lại những mảnh con tim em đã vỡ?
Cho đến ngày em để anh ra đi
Cho đến ngày ta chào nhau… gượng gạo
Thì chúng mình vẫn chưa hẳn đã chia tay…
Cho đến lúc mình gặp lại nhau… đến một ngày
Em sẽ chỉ ở đây, chìm trong hồi ức
Và nếu vào đúng thời gian, em thầm ước
Sẽ chẳng còn lệ rơi trong những bước đường mình
Và một điều, em vẫn mãi đinh ninh
Rằng thế nào đâu đã là chia tay được…
| M | T | W | T | F | S | S |
|---|---|---|---|---|---|---|
|
| ||||||
| 1 | 2 | 3 | ||||
| 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 |
| 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 |
| 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 |
| 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 | |