««[Ĕ]ñgiñ€[Ĕ]ñs€izt»»

Still loving you ...

Subscribe to RSS feed

Nhớ về em - P5



Tháng ngày hạnh phúc qua mau ...

Những cơn mưa nhẹ tháng 4 lất phất bay , tôi đang ngồi cạnh em dưới chân chiếc cầu quen thuộc , bên bờ hồ công viên . Trời tối , lạnh , chỉ có mưa và ánh đèn leo lắt , vài hôm nữa là em sẽ chuyển lên TP sống , đau đớn thay ....

_" Muội lên đó phải ráng giữ gìn sức khỏe đó "
_ " Uh "
_" Ai nói gì đừng có tin đó "
_ " Muội biết rồi "
_" Đừng có cá với ai cái gì đó "
_ " Biết rồi
_" Đừng có quên huynh đó "
...
_" Muội ko muốn đi đâu .. sad "

... Để xem , tôi và em quen nhau đc 6 tháng , rồi em đi . 6 tháng ngắn ngủi đó có giữ đc chân em , có đủ để tôi ko thay lòng . Tình yêu của chúng tôi dường như bị phá vỡ khi chỉ vừa mới hình thành ... Em đi rồi thì t/c giữa tôi và em làm sao mà tiếp tục . Tôi chỉ có thể nghĩ đến tương lai gần nhất , khi tôi và em gặp lại nhau sau 3 năm nữa . Nhưng số mệnh tàn nhẫn , liệu có tha cho mối nhân duyên này ?
" Người đến và đi. Nhân duyên chỉ chừng ấy thôi "

Tôi ko bao h muốn chập nhận , tôi đã thề với em là nếu tôi yêu ai khác ngoài em , thì tôi với người đó sẽ mãi ko thể có hạnh phúc . Và rồi em đi , ngày hôm ấy tôi khóc .

Năm đó tôi đã thay đổi rất nhiều ... tôi lớp 9

Mỗi ngày bước vào lớp tôi chỉ còn có 1 mình , cũng ko còn muốn nc với ai . Tai tọi lúc nào cũng văng vẳng lời nói của em , mắt tọi lúc nào cũng như nhìn thấy em , ý nghĩ của tôi lúc nào cũng phảng phất những hạnh phúc khi còn ở bên em , và đau đớn của hiện tại . Cả thế giới dường như chỉ còn 1 mình tôi cô đơn , tôi biết em cũng vậy . Ước gì em đc vui vẻ hơn 1 chút .

Tôi đã hứa với em sẽ thi chuyển cấp thật tốt , rốt cuộc tôi cũng ko làm đc , tôi làm ko kịp ...
Đau đớn cứ lớn dần trong tôi . Lớp 10 , tôi bắt đầu biết uống rượu , tôi sợ về nhà lại nhìn thấy những món quà của em . Có ai đã từng đau đớn đến mức ko thở nổi chưa ? Tôi ko nghe nhạc nổi , ko chơi game nổi , ko làm đc gì trong suốt thời gian đó , tôi thiếu em trong cuộc đời .

Rồi tôi cũng dần liên lạc đc với em , mỗi tuần vài phút , có khi 2 tuần vài phút , hoặc 1 tháng vài phút .

Những ngày tháng 11 năm 2008 , mỗi buổi chiều thứ 5 tôi luôn cố gắng về nhà thật sớm để gọi điện cho em , tôi ko biết lúc nào mình có thể gọi đc . Nhưng bởi vì lần trước em đã gọi cho tôi vào ngày thứ 5 nên tôi chỉ biết trông chờ đến ngày đó , tôi có thể nghe giọng nói của em . Những chiều tan học muộn , tôi đạp xe cùng lũ bạn trong mưa , ghé vào bưu điện , vội vã gọi cho em , người tôi ướt , trong phòng bưu điện lạnh lắm , nhưng giọng nói của em còn ấm áp hơn vạn lần . Bạn tôi thấy cũng chỉ biết lắc đầu .

Rồi tôi cũng liều mình bắt xe bus đi lên tp , chỉ để gặp em .. Lần đầu gặp lại em , tôi cảm ơn ông trời , thật sự tôi còn ko thể tin đc điều đó xảy ra . Tôi và em dường như ko còn biết gì về cuộc sống của nhau , tôi chỉ biết trong vào cơ hội nhỏ nhoi nào đó , khi tôi đến cổng trường em vào giờ tan học , nếu ko đc cũng ko sao , vì tôi đâu may mắn đến thế . Và vì tôi ko biết nhà em , cũng chẳng hề biết em học lớp nào , hay mấy h em ra . Tôi ngồi trước quán trà sữa nhỏ trước trường TVK , hỏi người bán nước thì họ bảo là lớp 10 h này ra hết rồi . Tôi biết mà , thôi thì cũng chuẩn bị về . Thế mà 5' sau , tôi trông thấy em từ cổng trường bước ra , tôi như nghẹn đi , còn em thì giật mình ko tin , thật sự tôi đã quá may mắn rồi ... Chỉ những giây phút ngắn ngủi đó , tôi biết rằng mình vẫn rất yêu em , và tôi cần em trong cuộc đời

Nhớ về em - P4

Đang say , ký ức có đôi phần xáo trộn ...
Chỗ ngồi mới , mỗi ngày tôi đều nghe bài 8 vạn 6 ngàn 400 lần nhớ em , tôi nhớ em , nhưng em ko chấp nhận tình cảm của tôi , tôi biết làm sao ? Mọi người đều bảo tôi nên từ bỏ , nên tìm một người khác . Tôi cũng ko còn cách nào , và tôi đã ngỏ lời với một cô bé kém tôi 1 tuổi , sau khoảng 1 tuần , cô bé đó cũng bằng lòng , cô bé cũng có tình cảm với tôi . Nhưng mà ...
Sau bao nhiêu chuyện đó , đã giúp tôi thay đổi đc gì đâu ? Tôi vẫn thích em , tôi ko thể quên đc gương mặt em lúc đang cười . Tôi đánh phải có lỗi với cô bé đó , tôi theo đuổi em , đến khi em chấp nhận , tôi lại từ chối để chạy theo con tim mình , tôi vẫn ko thể quên đc em .
Tôi vẫn thường nằm mơ thấy em , em nào có biết đc ?
Hôm ấy , tôi nói chuyện với em , tôi bảo rằng mình sẽ xin giáo viên chủ nhiệm đổi chỗ quay lại ngồi cạnh em . Nói chuyện lại với em , tôi lại thấy ấm áp . Rồi ngày đó cũng đến ...
Hôm đó , em xuống cuối lớp ngồi với bạn , tôi viết thư cho em , bảo rằng tôi thích em , một lần nữa tôi mong em hãy làm bạn gái tôi . Bạn bè tôi cũng ủng hộ , cũng giúp đỡ tôi . Tôi chỉ là nói vậy , ko dám mang 1 tia hy vọng , vì tôi sợ lại thất vọng như trước . Nhưng mà ko ngờ , em đã đồng ý , lúc đo , tôi shock thật sự ...
Tôi thật sư ko dàm thừa nhận sự thất trước mắt , em đã chấp nhận tôi sao ?
Rồi tôi đc biết , những ngày qua , em đã khóc ....
Em đã chấp nhận tôi , ko cần suy nghĩ nhiều , đây là lần đầu tiên tôi hạnh phúc như vậy ....
Hôm ấy , là ngày 6/12/2007...

Nhớ về em - P3


Rồi tôi cũng đánh liều viết thư cho em . Tôi viết là tôi thích em , và tôi nghĩ chắc em sẽ ko đến nỗi từ chối tình cảm của tôi . Tôi và em thân nhau vậy mà ?
Em mở thư ra , tôi quay mặt đi chỗ khác , ko dám nhìn những biểu hiện trên khuôn mặt em . Thế nhưng... em đã từ chối , em bảo rằng chỉ em tôi là bạn .... Tôi sững sờ , ko nghĩ gì được nhiều ...
Rồi bạn bè nói cho tôi biết , thật ra em đã có bạn trai . Trời ơi , em đã có bạn trai vậy sao ko ai nói cho tôi biết ? Tại sao mọi người đều biết chỉ trừ tôi ? Chuyện gì em cũng kể cho tôi nghe kia mà ? Lũ bạn muốn đem tôi ra làm trò hề hay sao chứ ? Nếu biết em đã có bạn trai thì tôi sẽ chẳng gửi mẩu giấy đó , sẽ giấu mãi tình cảm của mình .
Nhưng mà ... em từ chối thì sao ? Điều đó có thể khiến tôi ngừng thích em đc sao ? Bạn bè động viên , tôi được biết em ko có tình cảm gì với bạn trai đang quen , chỉ là đc bạn bè giới thiệu nên em chấp nhận , cũng chỉ là để nguôi ngoai mối tình đầu . Thế là tôi quyết định tiếp tục theo đuổi em , tôi ko màng gì nữa , ko cần em có bạn trai hay chưa , ko cần em có tình cảm với tôi hay ko , tôi vẫn cứ thích em , vẫn sẽ cố gắng .



Ngày nối ngày trôi đi , tôi và em ngày càng thân thiết hơn . Em giống như một đứa trẻ , suy nghĩ đơn giản và trong sáng , càng ngồi cạnh em tôi càng nhận ra em đáng yêu hơn tôi nghĩ . Tôi cũng bắt đầu trẻ con như em , cũng bắt đầu suy nghĩ mọi chuyện đơn giản , và tôi dần dần nói chuyện đc với hầu hết con gái trong lớp , tôi thấy mọi người dường như đều ủng hộ tôi . Lúc đó , tôi cảm thấy cuộc sống thật đẹp .
Đó là năm học duy nhất cho đến lúc này - trong cuộc đời tôi - là tôi nôn nóng đến trường . Mỗi ngày mới của tôi bắt đầu lúc 4h sáng , tôi cùng 1 thằng bạn tập thể dục . Tôi và nó hay cùng nhau chạy bộ ra công viên , và thường hay kể với nhau về những tiến triển trong chuyện tình cảm , vì nó cũng giống tôi , theo đuổi 1 cô bạn cùng lớp . Mỗi ngày , tôi lại đứng ở công viên , hít thở bầu không khí trong lành , và thầm vui vì lát nữa tôi lại được gặp em .
Rồi tôi dành ra 1h để chuẩn bị đến lớp , khi đó đang là mùa đông , trời rét , nhưng ngày nào tôi cũng tắm , dù lạnh lắm cũng cố tắm . Tắm xong tôi lại dùng sữa rửa mặt , rồi vuốt keo , xức nước hoa ..v..v. đủ cả .
Con đường từ nhà tới trường sao mà đẹp quá , cỏ cũng xanh hơn , hoa như đang cười , mặt trời lúc bình minh thì lại càng khiến tôi thấy ấm áp . Thường thì em vào lớp sau tôi , nhìn em , mái tóc xõa dài vẫn còn hơi ướt , gợn sóng , nhìn vô cùng đáng yêu , khoảnh khắc đó khắc sâu trong lòng tôi , vẫn chưa hề phai nhạt .
Tôi ghét nhất là tiết Toán , Lý , Hóa và AV . Những tiết đó tôi ko thể ngồi cạnh em . Chỉ có tiết Văn là tiết tôi thích nhất , tôi và em có thể nói chuyện thoải mái . Tôi thường hay hát cho em nghe , hát rất nhiều , và em cũng thích nghe tôi hát . Nhưng mà ... cho đến bây giờ tôi vẫn chưa một lần đc nghe giọng hát của em .
Thời gian cứ thế trôi đi , tôi vẫn chỉ là bạn . Đôi khi , nỗi đau lấn át hoàn toàn hạnh phúc nhỏ nhoi của tôi . Tôi chở em bằng xe đạp , những lúc em nghĩ là có người quen ( bạn bè ) thì tự động nhảy xuống . Em ko muốn làm bạn gái tôi , càng ko muốn người ta nghĩ em là bạn gái tôi . Những lúc như vậy , tôi buồn ko nói gì .
Tình cảm của tôi sau hơn một tháng vẫn ko hề được đáp lại , ngay cả mọi người còn chán nản thay cho tôi . Ai cũng khuyên tôi nên quên em đi , tính tình em tuy trẻ con , nhưng càng theo đuổi tôi càng thấy vô vọng , em đối xử với tôi chỉ ở giới hạn bạn bè , ko hề có chút rung động .
Hôm ấy là Halloween , tôi cùng thằng bạn ngồi ở quán net , tôi chat với em , tôi hỏi em lần nữa , vẫn câu trả lời đó , em ko hề thích tôi . Thằng bạn tôi bảo " Dù thế nào nó cũng ko thích mày đâu mày ơi " . Cảm xúc tôi hỗn loạn , đau đớn lâu nay cùng trỗi dậy , tôi đau , đó là sự thật mà tôi phải chấp nhận ? Tôi ứa nước mắt , lặng lẽ bỏ về ....
Hôm sau tôi xin cô giáo đổi chỗ ngồi . Tôi còn nhớ rõ , tôi nói với em " Huynh đi đây ! " Em và nhỏ bạn hớn hở cười " Đi đi ! Đi đi ! " , vừa nói vừa xua tay về phía tôi , tôi đau lắm , cắn răng bước đến chỗ ngồi mới .

Nhớ về em - P2

Tháng 8 năm 2007
Thời gian trôi nhanh , mấy chốc đã là ngày tập trung . Tôi phấn khởi tới lớp , để gặp lại bạn bè , và ...có lẽ ...để gặp em .
Chào hỏi bạn bè , tôi ko quên đảo mắt khắp lớp để tìm em . Em ngồi đó , đang mải mê trò chuyện , em cười một nụ cười khiến tôi ấm áp . Em hỏi thăm sức khỏe tôi , em đang quan tâm tôi phải ko ? Suốt cả ngày hôm ấy tôi vui một niềm vui khó tả .
Chúng tôi xưng hô bằng huynh và muội .
Tôi thích ngồi cạnh em , tôi ko biết tại sao . Tôi hay gọi em xuống ngồi cạnh tôi mọi lúc có thể , trò chuyện với em , tôi như quên hết tất cả phiền não . Đó là lúc tôi cười nhiều nhất trong ngày , em cũng vậy . Thường bảo em làm mai cho tôi , tôi nói với em tôi thích con gái mặt tròn , mắt to , miệng nhỏ , tính tình hiền hậu và trưởng thành hơn tôi . Tôi thật ngốc !
Rồi ngày đó cũng tới , hôm ấy em khoe tôi 1 đôi bông tai hình xương cá . Tôi bảo em đeo giúp tôi đi , em từ chối , bảo là ko đeo đc . Tôi cũng ko mấy quan tâm . Mãi một lúc sau nghe có tiếng gọi bảo tôi nhìn xem em làm gì kìa , tôi quay sang thì thấy em đang đeo cái bông tai lúc nãy em vừa từ chôi đeo giúp tôi - cho một thằng khác . Và với góc nhìn của tôi , thì trông y như rằng em đang hôn nó .
Làm sao tôi diễn tả được cảm giác của mình lúc đó , tôi tức lắm , tim tôi đập mạnh , hơi đau . Suốt gần 2 tuần sau đó , tôi giận em , nhưng tôi càng giận em , tôi lại càng giận bản thân mình . Tôi là gì của em mà có quyền giận ? Em giúp người khác ko đc sao ? Và ... tại sao tôi lại giận ? Có một ý nghĩ lóe lên , nhưng tôi lại dìm nó xuống ngay .... sao lại có thể ?
Bạn bè đè tôi ra mà tra tấn , bắt tôi phải nói ra là tôi thích em . Tôi nói rằng tôi ko thích , nhưng chẳng ai tin , ngay cả tôi còn ko tin mà ? Nếu như tôi ko thích em thì tại sao tôi lại giận em ? Ko , đó ko phải là giận , mà là ghen , tôi ghen , nêu như tôi không thích em thì tôi làm thế nào mà ghen đc . Rồi tôi cũng thừa nhận là tôi thích em , và cũng từ lúc đó tôi nhận ra mình thích em , tôi đã chấp nhận ý nghĩ mình thích em .
Tôi dừng lại để suy nghĩ về em , tôi ngắm em từ đằng xa , và tôi ngỡ ngàng khi nhận ra em , khuông mặt em , ko phải là " mặt tròn , mắt to , miệng nhỏ " mà tôi hằng tìm kiếm hay sao . Sao lại ở ngay trước mặt tôi ? Em ở ngay trước mặt tôi mà lâu nay tôi cứ nhọc công tìm kiếm ở đâu xa . Em hiền và rất tốt bụng , em hay giúp đỡ người khác , vì thế bạn bè hay nhờ em làm đủ việc , đến mức tôi thấy cứ như em bị lợi dụng ấy . Tôi ko muốn em phải chịu thiệt thòi , nếu tôi ko giúp đỡ em , bảo vệ em thì em sẽ phải tiếp tục chịu thiệt thòi mất . Giờ đây tôi chỉ muốn bảo vệ em , tôi ko cần một người con gái trưởng thành hơn tôi nữa , tôi chỉ muốn quan tâm em , muốn chăm sóc cho em , đơn giản chỉ như vậy . Mà ... nếu vậy thì em chính là mẫu con gái tôi vẫn tìm kiếm rồi , tôi đã tìm đc em , dù khó khăn thế nào tôi cũng sẽ ko từ bỏ .


Nhớ về em - P1

Trong đời tôi , nếm trải tình yêu thật sự , thì chỉ có 1 lần duy nhất .
Vài mối tình vụn vặt trước năm lớp 8 chẳng làm cho cuộc đời tôi bớt tẻ nhạt . Rồi em xuất hiện , bước vào cuộc đời tôi , kéo theo bao nhiêu sự thay đổi của bản thân tôi , đã từng có nhiều chuyện xảy ra ...



Một buổi sáng đẹp trời năm tôi 13 tuổi , lần đầu tiên tôi gặp em , ko một chút ấn tượng . Suốt cả năm học dường như tôi chẳng nói với em được dăm ba câu , toàn là những câu châm chọc , vì ngày đó tôi chẳng ưa gì em . Và tôi nhìn em cũng chẳng đc mấy lần . Trong mắt tôi em quá đỗi bình thường , ko xinh và khờ như giả tạo .

Lại 1 năm trôi đi , "Có lẽ tôi đã ko nhìn thấy đc giá trị của em" , tôi thầm nghĩ , vì em đã có người theo đuổi , đó là thằng bạn thân của tôi . Tôi vẫn hay đùa nó rằng người như em mà nó cũng thích đc , xấu như ma ấy , khó ưa nữa . Tôi vẫn hay viết thư giúp thằng bạn tôi , có lẽ nhờ vài bức thư mà tôi cố gắng suy nghĩ đó , mà sau 1 thời gian , em đã chấp nhận thằng bạn tôi . Tôi vẫn nghĩ , sao nó lại thích đc 1 đứa như vậy ? Tôi ko thể biết .
1 học kỳ qua mau , cô giáo đổi chỗ tôi ngồi cạnh em . Thằng bạn tôi có vẻ không thích thế , vì nó cho rằng tôi ko tốt , ngồi cạnh em tôi sẽ đầu độc em mất . Năm đó tôi vẫn chưa từng có 1 đứa bạn ( gái ) , vì đơn giản là tôi ko có , ko thích có , cũng ko muốn có . Lúc đó thế giới ảo là nơi duy nhất tôi tìm kiếm niềm vui , nơi duy nhất tôi đc chia sẻ . Tôi không mấy quan tâm đến những mối quan hệ bên ngoài . Ngày đó bọn con gái trong lớp ghét nhất là tôi , vì tôi hay nói tục , chửi thề và từ nhỏ đến lớn ko hế biết galant .
Tôi ngồi cạnh em , ko có gì bất thường , ngoại trừ việc , "hình như em trông xinh hơn thì phải ?" . "Ko, ko phải . Em vẫn như thế mà ?" Rồi ngày qua ngày , tôi lại thích nói chuyện với em , lần đầu tiên tôi thích nói chuyện với con gái như vậy . Và tôi giật mình khi nhận ra mình hay lén nhìn em . Nhưng mà tôi vốn đâu có cảm giác gì? Với tôi em chỉ là bạn .
Những ngày tiếp theo , tôi nhận ra rằng em thật sự rất tốt , em chép bài giúp tôi . "Tôi có nhờ em đâu cơ chứ?" . Phải , em là người đâu tiên chép bài giúp tôi .
Hôm đó tôi kẹt tiền nạp thẻ , chỉ 40k thôi , nhưng tôi xoay mãi mà không ai cho mượn , vậy mà em , em lại giúp tôi , " sao em lại tốt như vậy ? " lúc đó tôi luôn tự hỏi .
Tôi dùng số tiền đó để mua 1 con pet trong game , và ngay hôm sau tôi chụp hình lại để khoe với em . Tôi vui , và em cũng vui . Nhìn em cười trông xinh đến lạ . Trước đây sao tôi lại ko thích có bạn là con gái nhỉ ?
Dần dần tôi hiểu thêm phần nào tính cách của em , em hiền , hiền lắm , nhiều lúc em bị bạn bè giấu cặp tôi đều đi tìm giúp em . Tôi bắt đầu biết quan tâm em , tâm sự với em khi em buồn . Chính em đã dạy tôi cách quan tâm người khác .
Rồi tôi cũng phải xa em , chỉ vì tôi , vì em ghi hộ tôi quyển lưu bút mà bị giáo viên bắt được . Em bị mời phụ huynh , bị đổi chỗ ngồi , phải chuyển đi xa tôi . Em buồn , tôi cũng buồn lắm , ko đc ngồi cạnh em , cảm thấy dường như xung quanh quá trống trải . Tôi tự trách mình vì tôi mà em ra nông nỗi như vậy . Lần đầu tiên tôi cảm thấy lo lắng cho người khác và cảm thấy có trách nhiệm . Tôi ... biết an ủi người khác .
Rồi em chia tay bạn trai , thằng bạn của tôi , chỉ vì có người xen vào mà em là kẻ thua cuộc , em ko thích tranh giành , ko muốn níu kéo , nhưng mà tôi biết rõ em vẫn còn tình cảm , cho đến tận sau này ...
Lại một mùa hè
Mùa hè năm tôi 14 tuổi . Mỗi ngày em đều onl , nhưng tôi không mấy để ý . Tôi còn quá nhiều " việc " phải làm . Mỗi ngày tôi phải làm nhiệm vụ tuần hoàn trong game , phải đua top . Tôi và em chỉ nói chuyện được vài lần trong suốt thời gian ấy . Có lần em nói với tôi :
_Tao nhớ mày quá Thống ơi
Tôi nghe xong mà có quá nhiều cảm giác . Tôi bất ngờ , hồi hộp , bồn chồn , nghe như đùa nhưng tôi lại rất muốn tin , và đâu đó có xen lẫn 1 tí hạnh phúc . Tôi ko rõ nhưng vẫn còn nhớ lúc đó gương mặt tôi giãn ra , rõ ràng có xuất hiện 1 nụ cười . Tôi đáp lại đầy hy vọng :
_Nhớ tao , vậy làm bạn gái tao đi
_Ko đc đâu , tao chỉ xem mày như bạn thôi , chỉ thích chứ không có thương
_Bạn bè mới thương còn thích là ghệ mới thích đó
_Chỉ thương chứ ko có thích , mà ... ko biết nữa . Nói chung là thích chứ không có thương
Em trả lời cứ như trẻ con ấy , tôi lại cười , nụ cười thờ thẫn , có chút buồn . Tôi cũng chỉ xem em là bạn thôi mà , buồn cái gì chứ ? Thời gian còn lại của mùa hè , mỗi lần em pm thì tôi lại quát rằng đang bận game đừng làm phiền .
Rốt cuộc thì hôm sau tôi vào lớp 9 rồi , ko biết ngày mai tôi gặp lại em , em sẽ trông như thế nào ? Có khỏe ko ?

June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30