All I want is just once to see U in the light

Secret Gardent

Subscribe to RSS feed

WIND'S NOCTURNE

Wishing on a dream that seems far off
Hoping it will come today.

Into the starlit night,
Foolish dreamers turn their gaze,
Waiting on a shooting star.

But, what if that star is not to come?
Will their dreams fade to nothing?
When the horizon darkens most,
We all need to believe there is hope.

Is an angel watching closely over me?
Can there be a guiding light I've yet to see?
I know my heart should guide me, but,
There's a hole within my soul.

What will fill this emptiness inside of me?
Am I to be satisfied without knowing?

I wish, then, for a chance to see,
Now all I need, (desperately)

Is my star to come...

TÂM TƯ NGƯỜI GIÁO VIÊN

Có người bảo nghề này bạc lắm
Như bác lái đò đưa khách sang sông
Đời vẫn trôi trên bến nước lạnh lùng
Bao người khách qua rồi không trở lại

Có người mẹ dặn dò con gái:
"Con ơi con nhớ mãi điều này!
Mai khôn lớn đừng lấy chồng nghề giáo
Nghèo lắm con ơi mà bạc lắm thay!"

Có những nhà văn viết những dòng đẫm lệ
Kể cuộc sống mình trong bốn bức tường vôi
Đời lụi tàn như những dòng mực chảy
Nghề lụi tàn như bao dòng lệ trôi

Và có những người mỉa mai cười cợt
Để khóc mướn :"Thương thay người dạy học
Có bằng nghề bán rong cháo phở bên đường!?"
"Không!"-Tôi bảo-"Nghề này đẹp lắm!

Nghề của "trắng ngần" ,"xanh thắm","đỏ son"
Nghề của trái tim đùm bọc vẹn toàn
Của sâu thẳm yêu thương của tột cùng cao quý!
Tôi cũng chẳng thấy đơn côi và lạnh lẽo

Vì quanh tôi bao lớp học trò vui
Tôi chẳng thấy đời mình đơn lẻ
Lượng tăng dần theo nhịp phấn rơi
Khi sức lực và hồn người đổ xuống

Bao mầm non sẽ nảy nở sinh sôi
Tôi kiêu hãnh nhận làm người lái
Để hàng ngày đưa chiến sĩ sang sông
Dù người lính không bao giờ trở lại

Miễn cuộc đời thêm những chiến công
Ôi!Con đường ta đi phía trước
Là con đường đầy mơ ước lẫn hy sinh
Ta còn thiếu những miếng cơm manh áo

Nhưng chẳng thấy nghèo phần thưởng vinh quang
Đừng ai nghĩ trong những dòng mực chảy
Không có mồ hôi và nước mắt hòa
Nghề dạy học là nghề gian khó nhất
Bao dày vò trong thầm lặng bạn ơi!...

Có gì bằng được đi làm người thợ
Xây đắp tương lai trí tuệ con người
Nghề dạy học là nghề cao quý nhất
Hơn mọi nghề cao quý ở trên đời !!!..."

Giấy chứng nhận làm... Người



Trên đoàn tàu, cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi áng chừng đi làm thuê, hạch sách:

-Vé tàu!

Người đàn ông lớn tuổi lục khắp người từ trên xuống dưới một thôi một hồi, cuối cùng tìm thấy vé, nhưng cứ cầm trong tay không muốn chìa ra.

Cô soát vé liếc nhìn vào tay anh, cười trách móc:

- Đây là vé trẻ em.

Người đàn ông đứng tuổi đỏ bằng mặt, nhỏ nhẹ đáp:

- Vé trẻ em chẳng phải ngang giá vé người tàn tật hay sao?

Giá vé trẻ em và người tàn tật đều bằng một nửa vé, đương nhiên cô soát vé biết. Cô nhìn kỹ người đàn ông một lúc rồi hỏi:

- Anh là người tàn tật?

- Vâng, tôi là người tàn tật.

- Vậy anh cho tôi xem giấy chứng nhận tàn tật.

Người đàn ông tỏ ra căng thẳng. Anh đáp:

- Tôi... không có giấy tờ. Khi mua vé cô bán vé bảo tôi đưa giấy chứng nhận tàn tật, không biết làm thế nào, tôi đã mua vé trẻ em

Cô soát vé cười gằn:

- Không có giấy chứng nhận tàn tật, làm sao chứng minh được anh là người tàn tật?

Người đàn ông đứng tuổi im lặng, khe khẽ tháo giầy, rồi vén ống quần lên - Anh chỉ còn một nửa bàn chân.

Cô soát vé liếc nhìn, bảo:

- Tôi cần xem chừng từ, tức là quyển sổ có in mấy chữ "Giấy chứng nhận tàn tật", có đóng con dấu bằng thép của Hội người tàn tật!

Người đàn ông đứng tuổi có khuôn mặt quả dưa đắng, giải thích:

- Tôi không có hộ khẩu của địa phương, người ta không cấp sổ tàn tật cho tôi. Hơn nữa, tôi làm việc trên công trường của tư nhân. Sau khi xảy ra sự cố ông chủ bỏ chạy, tôi cũng không có tiền đến bệnh viện giám định...

Trưởng tàu nghe tin, đến hỏi tình hình.

Người đàn ông đứng tuổi một lần nữa trình bày với trưởng tàu, mình là người tàn tật, đã mua một chiếc vé có giá trị bằng vé của người tàn tật ...

Trưởng tàu cũng hỏi:

- Giấy chứng nhận tàn tật của anh đâu?

Người đàn ông đứng tuổi trả lời anh không có giấy chứng nhận tàn tật, sau đó anh cho Trưởng tàu xem nửa bàn chân của mình.

Trưởng tàu ngay đến nhìn cũng không thèm nhìn, cứ nhất quyết nói:

- Chúng tôi chỉ xem giấy chứng nhận, không xem người. Có giấy chứng nhận tàn tật chính là người tàn tật, có giấy chứng nhận tàn tật mới được hưởng chế độ ưu đãi vé người tàn tật. Anh mau mau mua vé bổ sung.

Người đứng tuổi bỗng thẫn thờ. Anh lục khắp lượt các túi trên người và hành lý, chỉ có bốn đồng, hoàn toàn không đủ mua vé bổ sung. Anh nhăn nhó và nói với trưởng tàu như khóc:

- Sau khi bàn chân tôi bị máy cán đứt một nửa, không bao giờ còn đi làm được nữa. Không có tiền, ngay đến về quê cũng không về nổi. Nửa vé này cũng do bà con đồng hương góp mỗi người một ít để mua giùm, xin ông mở lượng hải hà, giơ cao đánh khẽ, nương bàn tay cao quý, tha cho tôi.

Trưởng tàu nói kiên quyết:

- Không được.

Thừa dịp, cô soát vé nói với Trưởng tàu:

- Bắt anh ta lên đầu tàu xúc than, coi như làm lao động nghĩa vụ.

Nghĩ một lát, trưởng tàu đồng ý:

- Cũng được.

Một đồng chí lão thành ngồi đối diện với người đàn ông đứng tuổi tỏ ra chướng tai gai mắt, đứng phắt lên nhìn chằm chằm vào mắt vị trưởng tàu, hỏi:

- Anh có phải đàn ông không?

Vị trưởng tàu không hiểu, hỏi lại:

- Chuyện này có liên quan gì đến tôi có là đàn ông hay không?

- Anh hãy trả lời tôi, anh có phải đàn ông hay không?

- Đương nhiên tôi là đàn ông!

- Anh dùng cái gì để chứng minh anh là đàn ông? Anh đưa giấy chứng nhận đàn ông của mình cho mọi người xem xem?

Mọi người chung quanh cười rộ lên.

Thừ người ra một lát, vị truởng tàu nói:

- Một người đàn ông to lớn như tôi đang đứng đây, lẽ nào lại là đàn ông giả?

Đồng chí lão thành lắc lắc đầu, nói:

- Tôi cũng giống anh chị, chỉ xem chứng từ, không xem người, có giấy chứng nhận đàn ông sẽ là đàn ông, không có giấy chứng nhận đàn ông không phải đàn ông.

Vị trưởng tàu tịt ngóp, ngay một lúc không biết ứng phó ra sao.

Cô soát vé đứng ra giải vây cho Trưởng tàu. Cô nói với đồng chí lão thành:

- Tôi không phải đàn ông, có chuyện gì ông cứ nói với tôi.

Đồng chí lão thành chỉ vào mặt chị ta, nói thẳng thừng:

- Cô hoàn toàn không phải người!

Cô soát vé bỗng nổi cơn tam bành, nói the thé:

- Ông ăn nói sạch sẽ một chút. Tôi không là người thì là gì?

Đồng chí lão thành vẫn bình tĩnh, cười ranh mãnh, ông nói:

- Cô là người ư? Cô đưa giấy chứng nhận "người" của cô ra xem nào...

Mọi hành khách chung quanh lại cười ầm lên một lần nữa.

Chỉ có một người không cười.

(Vũ Công Hoan dịch, Úc Thanh (Trung Quốc))

Đọc truyện tranh - liên tưởng đến chuyện kinh doanh



Chuyện ngụ ngôn kinh doanh "Chó và Chuột"

Một lũ chuột trèo lên bàn định ăn vụng thịt, không ngờ lại khiến con chó nằm cạnh bàn thức giấc. Chúng bèn dịu ngọt thương lượng với chó:

- Nếu anh im lặng thì bọn tôi sẽ chia cho anh một miếng thịt.

Chó nghiêm mặt, từ chối thẳng thừng:

- Bọn mày mau cút đi. bà chủ thấy thịt mất thì chắc chắn sẽ nghi ngờ ta.

Lúc đó, thì ta lại trở thành miếng thịt trên bàn chứ trả chơi!

Bài học kinh doanh: Đừng hợp tác với kẻ muốn lật đổ bạn! Khi họ hứa cho bạn một chút lợi ích, thì sau đó bạn mất rất nhiều thứ.


Chuyện ngụ ngôn Kinh Doanh: Cá kiếm và mèo

Cá kiếm có bộ răng rất chắc và sắc. Vào một ngày nọ, nó bỗng giở chứng, đòi hỏi “tuyệt kỹ” của mèo là bắt chuột.

Mèo ngạc nhiên hỏi:

- Cái gì? Ôi, bạn thân mến của tôi, anh có thể làm được việc đó sao?

- Bắt chuột thì có gì ghê gớm. Ngoài biển tôi chả bắt cá lô suốt ngày sao?

- Thôi được, anh đừng quên là tôi đã cảnh cáo anh rồi đấy.

Nói rồi mèo và cá kiếm mò vào kho và mai phục.

Chỉ một lúc sau mèo đã bắt được chuột. Sau khi chơi đùa thoả thích rồi ăn một bữa no nê, mèo ta mới nhớ đến cậu bạn cá kiếm của mình. Khốn khổ thay, lúc đó cá kiếm đã bị chuột gặm hết cả đuôi, chỉ còn thở thoi thóp. Thấy vậy, mèo bèn đỡ cá kiếm dậy, thả nó trở lại biển khơi.

Bài học kinh doanh: Mọi người thường nói, người ngoài thì đừng có nói đến chuyện trong nghề. Trên thương trường cũng có rất nhiều công ty cho rằng đã làm rất tốt trong lĩnh vực của mình rồi, và muốn lấn sân sang lĩnh vực khác mà không tự trang bị cho mình kỹ năng cạnh tranh cơ bản. Bởi vậy, thất bại là điều không thể tránh khỏi.


Quan huyện

Ngày xưa, có viên quan nọ về nhận chức ở Kinh Châu. Tại đó thường có một con hổ dữ, từ trên núi xuống bắt người và súc vật ăn thịt.

Dân chúng cầu xin viên quan tìm cách bắt hổ. Viên quan nọ bèn sai khắc, chữ to mệnh lệnh của mình: “Cấm hổ vào thành” trên vách núi cao. May thay, gặp đúng dịp đó con hổ dữ kia dời khỏi Kinh Châu. Ông ta rất đắc ý, cho rằng mệnh lệnh của mình quả thực hiệu nghiệm.

Không lâu sau, ông ta được phái tới nhận chức ở nơi khác. Dân chúng nơi này rất hung dữ, bất trị. Viên quan nghĩ, lệnh của mình đã cấm được cả hổ dữ, thì lý gì lại không cấm được người! Nghĩ vậy, ông ta bèn ra lệnh cho lính lại, theo kiểu chữ to mà đã khắc lệnh của ông lên vách núi cao. Kết quả là dân không trị được, còn viên quan thì mất chức vì... không quản được dân.

Bài học kinh doanh: Rất nhiều công ty đều có lịch sử kinh doanh thành công và kiếm được nhiều lợi nhuận từ biện pháp đó. Nhưng khi một môi trường mới xuất hiện, tâm lý tiêu dùng thay đổi, thì bí quyết thành công kia lại trở lên lỗi thời.

Bài học cần rút ra là: Công ty nào cũng có phương thức kinh doanh riêng, nhưng khi thị trường thay đổi, thì công ty cũng phải điều chỉnh cách thức kinh doanh sao cho phù hợp với hoàn cảnh mới. Bởi vì thị trường luôn luôn đúng!


huyện ngụ ngôn KD - Bầy cừu và những con sói

Có một người chăn cừu quyết định đưa đàn cừu của mình lên sống ở phía bắc. Lúc đầu, khí hậu rất thích hợp cho đàn cừu, nên chúng sống rất phởn phơ, thoải mái. Cũng chính vì thế mà lũ cừu trở lên lười biếng.

Rồi mùa đông đến, nhiệt độ xuống rất thấp, khiến lũ cừu không thể chịu đựng nổi, nhiều con đã chết rét. Người chăn cừu rất lo lắng.

Anh ta suy nghĩ mãi, rồi đưa ra một giải pháp có vẻ liều lĩnh: thả vài con sói vào bầy cừu. Lúc này, bầy cừu cảm thấy tính mạng của chúng đang bị đe doạ nên không ngừng chạy chốn sự truy đuổi của bầy sói. Chính sự vận động ấy đã giúp chúng chống lại cái rét, và số cừu chết ít hơn trước đây khá nhiều.

Bài học kinh doanh:

Có thể thấy, chính những mối nguy hiểm lại khiến chúng ta sống tốt hơn. Một công ty cũng vậy, chỉ có thể sống mạnh mẽ hơn khi luôn có ý thức về nguy cơ trong công việc để không quá chìm đắm trong thành công.


Câu chuyện KD: Tiết kiệm ánh sáng mặt trời

Một công ty kinh doanh quốc tế nổi tiếng tuyển nhân viên nghiệp vụ với mức lương vô cùng hấp dẫn. Có rất nhiều người đến xin thi tuyển. Trong số đó có một ứng viên trẻ tuổi có điều kiện rất tốt, tốt nghiệp ở một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm làm việc ba năm ở một công ty nước ngoài.

Vì vậy khi đứng trước ban tuyển dụng, anh tỏ ra rất tự tin. Vị chủ khảo bắt đầu hỏi anh:

- Công việc cụ thể của anh khi ở công ty nước ngoài là gì?

- Tôi nghiên cứu trồng rau xanh.

- Vậy theo anh, đối với một nhân viên nghiệp vụ thì khách hàng quan trọng hay sản phẩm quan trọng?

Anh thanh niên suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Tôi nghĩ khách hàng là quan trọng.
Chủ khảo nhìn anh ta một lần nữa rồi hỏi:
- Anh nghiên cứu rau xanh thì cũng biết là trong các loại rau, cây đuôi chồn chủ yếu được xuất khẩu sang Nhật. Trước đây tiêu thụ rất tốt, sản xuất bao nhiêu thì tiêu thụ bấy nhiêu. Nhưng mấy năm trở lại đây, các công ty nước ngoài lại không đặt hàng nữa. Theo anh là vì sao?

- Vì rau không tốt!

- Anh thử nói xem vì sao lại không tốt.

- Ừm...Người thanh niên dừng lại trong giây lát rồi tiếp tục - Vì chất lượng không tốt.

Chủ khảo nhìn lại anh ta rồi nói:

- Tôi dám khẳng định là anh chưa từng ra ruộng rau!

Người thanh niên nhìn vị chủ khảo, im lặng trong ba mươi giây, không tỏ vẻ đồng ý hay phản đối phán đoán vừa rồi, mà hỏi lại:

- Ngài có thể nói là tại sao ngài lại biết tôi chưa từng ra ruộng rau được không?

- Nếu anh đã từng đến ruộng rau thì anh phải biết tại sao rau lại không tốt. Thời gian thu hoạch cây đuôi chồn tốt nhất là trong vòng trên dưới mười ngày. Lúc đó cây đang xanh tươi nhất và cũng ngon nhất, thu hoạch sớm cũng không được, mà muộn cũng không được. Sau đó, phải để dưới đất phơi nắng một ngày, ngày hôm sau lại lật lên và phơi tiếp một ngày nữa để nước trong rau bốc hơi hết. Xong xuôi, sẽ bó rau thành từng bó và đóng gói. Khi sử dụng chỉ cần nhúng rau vào nước một chút là được. Nhưng bây giờ, để tiết kiệm thời gian và bán được nhiều hàng, người nông dân sau khi lấy rau về không phơi nắng nữa, mà chất rau vào lò sấy. Như vậy chỉ cần có hai tiếng là rau đã khô. Cách gia công này khiến rau nhìn bề ngoài không thay đổi, nhưng khi ăn, dù có ngâm thế nào cũng vẫn cứ dai và cứng như là rau đã già, không thể ăn được. Các công ty nước ngoài sau khi phát hiện đã cảnh cáo chúng ta một lần, rồi hai lần mà tình hình vẫn không có gì tiến triển, nên họ mới quyết định không đăt hàng nữa.

Anh thanh niên nghe xong, cúi đầu xấu hổ:

- Đúng là tôi chưa từng đi đến đơn vị sản xuất nên không biết được chuyện ngài vừa nói.

Anh thanh niên lòng đầy tiếc nuối bước ra khỏi trụ sở công ty. Anh ta là ứng viên có nhiều triển vọng nhất, nhưng cuối cùng lại không được lựa chọn. Kết quả này chúng ta đã biết ngay sau khi ra khỏi phòng thi. Anh biết rất rõ rằng, một công ty kinh doanh quốc tế nổi tiếng như vậy sẽ không bao giờ tuyển dụng một nhân viên, tuy có kinh nghiệm làm viêc ba năm nhưng toàn đi ăn nhậu, bù khú với khách hàng, mà không hề bước chân xuống thực địa như anh. Anh cũng giống như những người nông dân muốn có nhiều cây đuôi chồn kia, muốn tiết kiệm hai ngày phơi nắng, nhưng cuối cùng chính họ hoá ra lại bị...' phơi áo'.

Bài học kinh doanh: Kinh nghiệm không hẳn là đồng nghĩa với năng lực. Năng lực chỉ thuộc về những người chăm chỉ làm việc và biết suy nghĩ trước sau thật thấu đáo.


"Mèo đen mời khách"

Mèo đen mời sơn dương đến nhà dùng bữa. Sơn dương khoái lắm, bèn vác bụng rỗng đến chỗ mèo đen. Mèo đen đã chuẩn bị một bữa ăn thật thịnh soạn: nào là thịt chuột nướng, da chuột chiên xì dầu, đầu chuột chiên dòn, chân chuột nướng... để thiết đãi.

Thấy sơn dương đến, mèo đen mừng lắm, vồn vã mời sơn dương ăn, và mình cũng ngồi ăn ngon lành.

Sơn dương cũng ngồi yên một chỗ, dù bụng đang đói cồn cào, vì nó chẳng hề hứng thú gì với mấy món này. Sơn dương ngập ngừng nói:

- Tôi không ăn thịt chuột bao giờ cả!

Nói rồi, sơn dương bèn ra ngoài vườn ngấu nghiến gặm cỏ. Mèo đen chợt hiểu ra vấn đề, cười phá lên. Còn sơn dương thì vừa chén cỏ vừa sung sướng kêu 'be be' để cảm ơn thịnh tình của mèo đen.

Bài học kinh doanh: Nhu cầu của khách hàng rất phong phú. Một công ty nọ cho ra đời sản phẩm mới, và cứ đinh ninh rằng khách hàng sẽ thích nó. Đó thực là một quan niệm sai lầm. Nếu bạn đứng trên lập trường của khách hàng để suy nghĩ vấn đề thì điều này có xảy ra không?


Câu chuyện kinh doanh - Làm mũ cho vua nhổ gai cho hổ

Có người thợ rèn nọ thường gánh đồ nghề đi khắp làng để sửa chữa đồ dùng cho mọi người. Vì ông làm việc khéo léo, lại tốt bụng và giá cả cũng phải chăng nên có rất đông khách hàng. Chỉ dựa vào công việc này mà ông có thể nuôi sống cả gia đình.

Một hôm, ông lại gánh đồ nghề đi trên đường làng như mọi khi. Bỗng nghe tin Hoàng thượng sắp đi qua đây. Ông vội tránh vào vệ đường và qùi rạp xuống, hy vọng có cơ hội ngắm nhìn dung nhan thánh thượng.

Không ngờ, ông có cảm giác như là tiếng vó ngựa rất gần mình. Ông tò mò ngẩng đầu lên, thì thấy ngự giá của Hoàng thượng đang ở ngay trước mặt. Quá sợ hãi, ông vội dập đầu lia lịa xin tha tội.

Hoá ra khi đi ngang qua người thợ rèn, Hoàng thượng nhìn thấy gánh đồ nghề bên cạnh ông nên nghĩ ông là một người thợ sửa chữa. Lúc này vương miện của Hoàng thượng đang có mấy chỗ lỏng lẻo vì xe quá xóc, nên nhà vua mới quyết định đỗ lại để sửa chữa.

Người thợ rèn vội quì xuống bắt đầu sửa vương miện. Nhà vua thấy tay nghề của ông giỏi, nên rất ưng ý, thưởng ngay cho ông một trăm lạng bạc.

Người thợ rèn sung sướng chạy như bay về nhà. Nhưng ông chợt nhìn thấy có một con hổ ở bên vệ đường. Ông vô vùng sợ hãi song vội định thần lại, vì thấy con hổ hình như không có ác ý gì. Nó đang giơ cao một chân trước lên, nét mặt lộ rõ vẻ đau đớn.

Ông lấy hết can đảm tiến lại phía con hổ, phát hiện chân nó bị một cái gai rất to đâm vào. Ông vội vàng lấy dụng cụ ra, giúp con hổ bỏ cái gai đó đi. Con hổ tỏ ra rất biết ơn và đền ơn ông một con hươu to.

Người thợ rèn cảm thấy vô cùng tự hào và hãnh diện. Từ hôm đó, ông không gánh dụng cụ đi khắp nơi nữa, mà treo một cái biển to trước cổng nhà với nội dung: "Chuyên sửa mũ cho vua, nhổ gai cho hổ".

Nhưng cũng từ đó, công việc làm ăn của ông ngày càng sa sút, khiến gia đình khốn đốn.

Bài học kinh doanh:
Sai lầm của người thợ rèn là ông lấy vận may ngẫu nhiên để làm cơ sở lập nghiệp cả đời, lại còn không chăm chỉ làm việc! Trên thị trường có rất nhiều công ty "phất" lên nhờ một cơ hội đặc biệt. Nhưng cơ hội không phải ngày nào cũng có. Chỉ có dựa vào năng lực và tài nguyên kinh doanh của công ty để điều chỉnh cho phù hợp với sự thay đổi của thị trường, không ngừng xác định đúng vị trí của mình, và luôn xác định khách hàng là mục tiêu chính thì công ty mới có thể tồn tại được.


Chuyện ngụ ngôn kinh doanh - Thỏ già thỏ trẻ

Một ngày nọ, thỏ già nhìn thấy thỏ trẻ đang chạy hớt ha hớt hải bèn gọi lại hỏi chuyện:

- Tại sao cháu lại chạy loạn lên thế?

- Bác không biết là mùa săn bắn đã đến rồi sao?

- Chàng trai ạ, ta có một cách để giải quyết việc đó. Cháu hãy biến mình thành một cây to, dù người thợ săn có đi qua cũng không thể bắn cháu được, vì họ cứ tưởng cháu là một cái cây.

- Cách này thật tuyệt! Sao trước đây cháu không nghĩ ra nhỉ? Cám ơn bác nhiều lắm.

Thỏ già lại nhẹ nhàng rảo bước trong rừng. Được một lúc nó nghe tiếng thỏ trẻ đuổi theo:

- Bác ơi, nhưng làm thế nào để biến được thành một cái cây?

Thỏ già đứng lại, nhún vai nói:

- Chàng trai, ta đã đưa cho cháu một cách tốt, cháu phải cảm ơn ta chứ không nên làm phiền ta bằng những câu hỏi đó. Cháu nên tự mình suy nghĩ mới phải chứ.

Bài học kinh doanh: Trong kinh doanh, thực tế cho thấy, một chiến lược được vạch ra rất tốt nhưng lại không được triển khai thực hiện cho tốt, thì chiến lược đó cũng không có giá trị gì cả.


Câu chuyện kinh doanh - Ngố như gà gỗ

Có một người họ Kỷ chuyên luyện gà cho vua Tề. Những con gà này không phải là gà bình thường mà là những con gà chọi để thi đấu.
Mới nuôi được có mười ngày , Tề vương đã sốt sắng hỏi:
- Ngươi luyện được chưa?

- Thưa, vẫn chưa được. Hiện chúng vẫn còn rất kiêu ngạo.
Mười ngày trôi qua, vua Tề lại sai người đến giục. Kỷ tiên sinh bảo:
- Vẫn chưa được! Khi nhìn thấy bóng người, nghe thấy tiếng người, chúng vẫn rất sợ hãi.
Lại là mười ngày nữa, vua Tề đã sốt ruột lắm nhưng Kỷ tiên sinh vẫn một mực:
- Chưa được. Cần luyện cho chúng mắt sáng quắc, có khí thế nuốt tươi địch thủ mới được.
Mười ngày sau, Tề Vương thất vọng đến xem con gà chọi của mình. Không ngờ, Kỷ tiên sinh tâu:
- Cũng tạm được rồi! Tuy có lúc vẫn còn kêu, nhưng đã không sợ hãi nữa, nhìn nó cứ tưởng gà làm bằng gỗ vậy. Các mặt căn bản cũng đã chuẩn bị chu đáo. Những con gà khác đều không dám đến khiêu khích nó, mà bỏ chạy xa cả...

Bài học kinh doanh:
"Ngố như gà gỗ" kì thực không phải là ngố thật, mà là có thể thi đấu, có thể chiến thắng mọi con gà khác. Những con nhảy nhót tung trời, kiêu ngạo không phải là những con gà hay. Những con có ánh mắt kiên nghị nhìn thẳng vào đối thủ, cơ gân không động đậy, sắc mặt như gỗ, mới chính là cao thủ; căn bản không cần xuất chiêu mà đã làm đối thủ, sợ hãi, chạy dài.


Quạ và thỏ:
Thấy Quạ ngồi trên cây cả ngày mà không làm gì, Thỏ con hỏi:
- Tôi có thể ngồi cả ngày mà không làm gì như anh không?
- Tất nhiên, tại sao lại không. - Quạ nói.

Vậy là Thỏ con ngồi dưới đất nghỉ ngơi. Bỗng nhiên, Cáo già xuất hiện,
vồ lấy Thỏ và ăn thịt.

Bài học rút ra: Ðể được ngồi không, bạn phải ngồi ở vị trí rất, rất cao.


Gà tây và bò tót

Gà tây nói với Bò tót:
- Tôi muốn nhảy lên ngọn cây kia nhưng tôi không đủ sức.
- Vậy thì rỉa phân tôi đi. - Bò tót khuyên.

Gà tây mổ phân của Bò tót và thấy thực sự đủ sức để nhảy lên cành cây thứ nhất. Ngày tiếp theo, sau khi ăn một ít phân bò, Gà tây nhảy được đến cành cây thứ hai. Cứ thế đến nửa tháng sau, Gà tây đã lên tới ngọn cây. Không lâu sau đó, Gà tây bị một bác nông dân bắn rơi.

Bài học rút ra: Sự ngu ngốc có thể đưa bạn lên đỉnh cao nhưng không
thể giữ bạn ở đó mãi.


Chú chim non

Chim non đang bay về phía nam để tránh rét thì bị đông cứng và rơi xuống một cánh đồng. Trong khi nó đang nằm đó thì Bò cái tới và phóng uế lên người nó. Trong lúc bị đông cứng vì rét, bãi phân bò lại làm cho Chim non thấy ấm lên và tỉnh lại. Nó cất tiếng hót vì sung sướng thì một chú mèo đi qua nghe thấy. Mèo tìm đến bãi phân bò, lôi Chim non ra rồi ăn thịt.

Bài học rút ra:
1) Không phải bất cứ ai vây bẩn lên bạn cũng đều là kẻ thù.
2) Không phải bất cứ ai kéo bạn ra khỏi chốn bẩn thỉu cũng đều là bạn.
3) Khi bạn đang ở sâu trong chốn bẩn thỉu, hay im lặng.

Cánh cửa hạnh phúc

Khi một cánh cửa hạnh phúc đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra.

Nhưng thường ta cứ ngắm mãi cánh cửa đóng lại để rồi không thấy cánh cửa đang mở ra.




Tôi thường hay nghe người ta nói câu này để khuyên nhủ ai đó, hay chính bản thân mình để mạnh dạn hơn, vượt qua nỗi đau của tình yêu cũ và đón nhận tình yêu mới, nhưng đối với bản thân tôi, câu nói này có lẽ không thể xảy ra.

Tình yêu đối với tôi, đơn giản chỉ là tình cảm, cảm xúc của bạn khi bạn gặp ai đó khiến trái tim bạn nhảy múa và sau đó khiến tâm trí bạn nhớ nhung, và cuối cùng bạn khao khát được có lại cái cảm giác nhảy múa của trái tim lần nữa. Và khi sự khao khát không được thỏa mãn, tình yêu sẽ tự nó ra đi.

Tình yêu chỉ ở lại khi nó được đáp trả, và chính vì thế mà tình yêu của tôi không bao giờ ở lại bên tôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ yêu một ai đó đến hết cuộc đời mặc cho người ấy quay lưng ra đi. Tình yêu tôi, cũng giống như hạt giống nhỏ, nằm lạnh giá trong mùa đông, đợi khi nắng ấm xuân về, nẩy mầm, ra lá, đón nhận nắng ấm vươn lên.

Một ngày nọ, mùa xuân đến, tình yêu đã đâm chồi nảy lộc trong trái tim tôi khi tôi gặp người ấy. Trái tim tôi đã nhảy múa, thế nhưng có chỉ là khoảng khắc ngắn ngủi, vụt qua. Tôi mong mỏi sẽ gặp lại người ấy, sẽ được có một tình yêu đáp lại, thế nhưng điều đó là không thể.

Tôi đã nghĩ rằng, một lần nữa, tình yêu của tôi sẽ ra đi, thế nhưng sao thật khó. Lần đầu tiên trong đời, tôi đã hỏi chính mình. “tôi sẽ giữ mãi hình bóng người ấy trong tim? mãi mãi?” Điều đó khó có thể nói trước được. Tình yêu muốn tồn tại cần có thời gian, không gian và tình yêu đáp lại. Thời gian và không gian, người ấy đã không yêu thì thời gian và không gian không còn quan trọng nữa.

Vậy mà khi ai hỏi tôi đã có người yêu chưa? Tôi cười và gật đầu có. Thế nhưng nếu hỏi tôi đã có bạn trai chưa? Tôi ngập ngừng chẳng biết trả lời ra sao. Vì người ấy đang ở trong trái tim tôi nhưng người ấy không thuộc về tôi.

Cánh cửa kia đã đóng lại, sao tôi vẫn hướng nhìn về nó? Tôi có nên bước vào những cánh cửa khác đang mở ra hay không? Câu trả lời đã có. Không thể nắm tay một ai đó khi tôi không hề yêu họ, trái tim tôi không hề nhảy múa khi đi bên cạnh họ. Đừng vì sự cô đơn của trái tim mà trở nên ích kỷ. Có thể trong giây phút ngắn ngủi bạn sẽ khiến cho họ hạnh phúc nhưng trong con đường dài trước mắt, bạn đã lừa dối họ và một ngày nào đó, sự lừa dối này sẽ tạo ra vết thương trong lòng họ và chính bạn.

Tôi thà dõi theo người tôi yêu, thầm chúc người ấy hạnh phúc. Để mỗi khi tôi thấy người ấy mỉm cười, trái tim tôi hạnh phúc.

viết cho ai đó đã yêu đơn phương hay cho chính bản thân mình

Angel in my heart



Trình bày: Jump5
Thể loại: Nhạc An
I heard a whisper that touched deep inside my soul
Like some familiar melody
A hidden chapter from a story left untold
I gotta feeling, I could believe in

There is an angel in my heart
Feels like I'm guided by a candle in the dark
It's taken all this time
To finally find out what I could never see
You were there for me
Now there is no doubt that there will always be
An angel in my heart

You were the friend, you were the one I could confide in
You gave me strength that I could never find
Deep emotions that I've always been denying
I believe in, it's so close now, it's you that
I'm feeling

Finally found what I've been searching for
(All my life)
It was right before my eyes
Oh, you are my angel
I know you'll always be there
You are my one and only angel

To finally find what I could never see
(You were there for me)
Now there is no doubt that there will always be
An angel in my heart


Lời dịch:
Thiên thần trong tim tôi

Tôi lắng nghe những lời thì thầm chạm sâu vào tận đáy lòng
Như một giai điệu quen thuộc nào đó
Như một chương chưa biết ẩn số của một câu chuyện thật dài
Một cảm giác mà tôi không thể tin được

Có một Thiên thần ngự trị trong trái tim tôi
Tôi như được thắp sáng ngọn nến trong bóng đêm
Nó chiếm trọn cả thời gian này
Để cuối cùng tìm ra được điều gì,tôi cũng chưa biết
Em luôn bên cạnh tôi
Giờ không nghi ngờ nữa, vì em luôn là một thiên thần trong tim tôi

Em là một người bạn, một người tôi có thể đặt lòng tin
Em cho tôi sức mạnh mà trước đây tôi đã không nhận ra
Những cảm xúc sâu lắng mà tôi luôn phủ nhận
Tôi luôn tin, và bây giờ nó đến thật gần, là chính em đó
Tôi đã nhận thấy


Cuối cùng tôi cũng tìm thấy điều mà tôi hằng mong mỏi
(trong suốt cuộc đời tôi)
Điều đấy hiện diện ngay trong đôi mắt tôi
Em yêu, em chính là thiên thần trong mắt đó
Tôi biết em sẽ luôn bên tôi
Em là của tôi và là một thiên thần duy nhất

Để cuối cùng tôi tìm ra một điều mà trước đây tôi không nhận ra
(Em luôn bên tôi)
Giờ không nghi ngờ nữa, vì em luôn là một thiên thần trong tim tôi


http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=G4HwgG4utB

Color of the night





You and I moving in the dark
Anh và em khuất dần vào bóng tối
Bodies close but souls apart
Xác thân gần gũi nhưng tâm hồn cách xa
Shadowed smiles and secrets unrevealed
Nụ cười bí ẩn, bí mật chưa tỏ lộ
I need to know the way you feel
Em cần biết cảm xúc của anh

Chorus (Điệp Khúc)

I'll give you everything I am
Em sẽ trao anh tất cả những gì em có
And everything I want to be
Và tất cả những gì em mong muốn
I'll put it in your hands
Em đặt hết chúng vào tay anh
If you could open up to me
Nếu anh có thể mở rộng tâm hồn với em
Can't we ever get beyond this wall
Liệu chúng ta có thể vượt qua bức tường này không anh?

'Cause all I want is just once
Bởi vì tất cả những gì em muốn là chỉ một lần
To see you in the light
Được nhìn thấy anh trong ánh sáng
But you hide behind
Nhưng anh lại dấu mình phía sau
The color of the night
Sắc màu của bóng đêm

I can't go on running from the past
Em không thể chạy trốn khỏi quá khứ
Love has torn away this mask
Tình yêu đã lột gỡ chiếc mặt nạ này
And now like clouds like rain
Và bây giờ, như mây như mưa
I'm drowning and I blame it all on you
Em gục ngã và em trách tất cả tại anh
I'm lost - God save me...
Con lạc lõng, Chúa hãy cứu con

Chorus (Điệp Khúc)

'Cause all I want is just once
Bởi vì tất cả những gì em muốn là chỉ một lần
To see you in the light
Được nhìn thấy anh trong ánh sáng
But you hide behind
Nhưng anh lại dấu mình phía sau
The color of the night
Sắc màu của bóng đêm

Chorus (Điệp Khúc)

'Cause all I want is just once
Bởi vì tất cả những gì em muốn là chỉ một lần
Forever and again
Mãi mãi và một lần nữa
I'm waiting for you, I'm standing in the light
Em vẫn đứng trong ánh sáng chờ anh
But you hide behind
Nhưng anh lại dấu mình phía sau
The color of the night
Sắc màu của bóng đêm

Please come out from
Xin anh hãy bước ra khỏi
The color of the night
Sắc màu của bóng đêm

You'll never walk alone


"When you walk, through the storm
Hold you head up high
And don't be afraid , Of the dark
At the end of the storm, is a golden sky
And sweet silver song of our love
Walk on, through the wind
Walk on, through the rain
Though your dreams be tossed
And walk,
Oh, walk on, walk on
walk on, walk on
Walk on, walk on
With hope in your heart
And you'll never walk alone
You'll never walk alone".

Thank u so much. I wanna say that to u from bottom of my heart.

In this evening, I had a good cry because of "a wind" - sweeped off my luv and a close friend - sweeped off my trust of friendship. U said: " a best friend who is always beside us when life is up and down. But if the faith is stolen, nothing to say. Although we can pardon them for their mistakes, we never forget the pain they brought to us. Yr boy didn't reciprocate yr luv but I luv U, I luv my younger sis best. Yr friend pained U but I'll always have a sincere respect for U. In every circumstances, U always have me 'coz I'm yr bro, always and forever".

I'm really touched by yr kind . U're right, luv isn't all. Do I have a mistake between luv and gratitude? Love can't repay love and work is also that. I coundn't agree more! But in luv, how many people can awake to understand things? 'Cos luv is blinded. I'm been blinded by luv n hatred. Both she n I are all luv him, she n I are all luv unilaterally him , so stupid! Although he doesn't love her n me, why do she n I hurt each others ? Too unwise . Thank u for helping me to recognize the truth . Don't luv unilaterally 'coz person suffer a pain is me. Don't luv the wind 'coz when night falls, the wind'll come bach to me, but when dawn, the wind'll leave me. Luv is so nice to have the same heart beats ^^ . U're warm sunshine in the cold winter days ^^ . I'm so lucky 'coz u're always beside me happy as well as sad.

I'll try my best to live - live a helpful life - live a happy life 'coz peple - I - luv, U and me . I'll be yr younger sis. I trust in you . Love U more than I can say

Thất bại - Người ta đã nói gì về nó?

Cuộc đời có những thăng trầm , những gam màu sáng tối , những khúc cua cheo leo và những thất bại đáng nhớ. Nhiều khi người ta né tránh nói về nó , để không cho tâm trí hay cảm xúc đau buồn , tiếc nuối nữa .

Song có-bao-giờ-chúng-ta-tự-hỏi : Từ những thất bại đó , thay vào cứ suy nghĩ đến những mất mát , đau khổ thì chúng ta được những gì? Cần phải làm những gì để thay đổi nó hay không?

1. Failure doesn’t mean that you don’t have abilities , but simply that you haven’t had success .
Thất bại không có nghĩa rằng bạn không có năng lực , mà chỉ đơn giản rằng bạn đã không thành công

2. Failure doesn’t mean that you can’t do anything, but simply that you can learn one more thing .
Thất bại không có nghĩa là bạn không thể làm nổi bất kì điều gì, mà chỉ đơn giản là bạn học được thêm nhiều điều hơn

3. Failure doesn’t mean that you are locked down , but simply that you are brave enough to face up.
Thất bại không có nghĩa là bạn đã cúi đầu , mà chỉ đơn giản là bạn phải đủ can đảm để đương đầu với nó

4. Failure doesn’t mean that you have nothing to do , but simply that you have one in other ways.
Thất bại không có nghĩa là bạn chẳng còn gì để làm , mà bạn đã có thêm được một trong nhiều cách khác nữa .

5. Failure doesn’t mean that you are weak, but simply that you are not perfect the same everybody is .
Thất bại không có nghĩa rằng bạn là người yếu ớt , mà chỉ đơn giản rằng bạn không hề hoàn hảo hơn tất cả mọi người mà thôi

6. Failure doesn’t mean that you waste your life and hands, but simply that is reason for the new begining .
Thất bại không có nghĩa là bạn đã lãng phí đi cuộc sống và trách nhiệm của mình , mà chỉ đơn giản rằng : đó là lí do cho một sự bắt đầu thật mới mẻ .

7. Failure doesn’t mean that you get rid of it, but simply that you have to try more .
Thất bại không có nghĩa rằng bạn từ bỏ nó , mà chỉ đơn giản là bạn phải cố gắng nhiều , nhiều hơn.

8. Failure doesn’t mean that you’ll never succeed, but simply that you need more training .
Thất bại không có nghĩa rằng bạn sẽ chẳng bao giờ thành công, mà chỉ đơn giản rằng bạn cần phải rèn luyện nhiều hơn nữa .

9. Failure doesn’t mean that we get rid of yourself, but simply that we need a better will .
Thất bại không có nghĩa rằng chúng ta từ bỏ đi bản thân mình , mà chỉ đơn giản là chúng ta cần một tương lai tốt hơn .

10. And at last simply that : Failure is the success’s mother !!!
Và cuối cùng thật đơn giản rằng : thất bại là mẹ của thành công !!!

Thất bại của bạn không định nghĩa bạn ♥

Xin hãy nhìn bằng đôi mắt của một đứa trẻ

Chúng ta hãy làm những gì có thể khi người thân yêu còn ở bên ta, đừng để đến khi nhận ra họ sắp rời xa, sắp vuột mất lúc đó mới vội vàng, quáng quàng hoảng hốt cố níu giữ. Chúng ta hãy học cách yêu thương nhau cho đủ khi chúng ta còn may mắn có họ, hãy đối tốt với nhau khi mọi thứ còn ở bên ta!

Dù nó chỉ là một đứa trẻ, nhưng khi nhìn thấy sự đau đớn của mẹ thì cũng biết vỗ về, an ủi. Song đứng trước những đứa trẻ cùng trang lứa, khi say sưa với những trò chơi quen thuộc thì nó cũng nhanh chóng quên ngay và lại đắm chìm trong những niềm vui của con trẻ. Trẻ con mà, đứa nào cũng vậy thôi chúng vẫn rất hồn nhiên, rất vô tư, trong sáng. Nhưng khi phải chứng kiến cảnh sống chậm của người thân, nó đã vô cùng hoảng hốt. Khi hàng ngày sống bên mẹ mà nó cứ phải cố gắng đếm thật chậm từng ngày để mong giữ được mẹ ở bên mình lâu hơn thì thật đáng thương.

Lần đầu tiên chứng kiến vẻ mặt thảng thốt khi thấy từng mảng tóc trên đầu mẹ nó rụng, nó đã chết lặng người đứng chôn chân như trời trồng mà không hiểu có chuyện gì đang xảy ra với mẹ nó. Nó chỉ biết mẹ bị bệnh, một căn bệnh khó chữa nhưng nó cũng không hiểu tại sao bệnh đó lại làm mẹ nó bị rụng hết tóc. Nó lặng lẽ, mon men ngồi gần mẹ và tỉ mỉ nhặt từng sợi tóc rồi dùng dây chun nịt chặt lại với nhau. Cho đến một ngày mẹ nó bật khóc nhìn trong gương cái đầu trọc lốc, để lộ da đầu trắng hếu, rất đáng sợ. Lúc đó, nó cũng òa lên khóc nức nở. Nó thấy sợ, nó khóc rống lên như những đứa trẻ, như nó vẫn làm khi nó hốt hoảng muốn giữ lại một cái gì đó, hay như khi dồn hết sức, cố gắng giành giật lại món đồ mà nó sắp bị mất.

Nó đã dùng số tiền được mừng tuổi trong con lợn đất nhờ người mua tặng mẹ một bộ tóc giả. Và mẹ đã gọi đó là món quà đặc biệt.

Những ngày sau đó, nó luôn quanh quẩn bên mẹ. Không biết thời gian mẹ còn ở bên nó được bao lâu nữa, nhưng hàng ngày, nó luôn phải sống trong tâm trạng nơm nớp lo sợ, cứ nghĩ đến ngày mẹ nó phải rời xa nó, nó lại sợ hãi và không rời mẹ nửa bước. Nó sợ ngày mai thức dậy cầm cốc nước bưng đến mời mẹ mà không có bàn tay nào đưa ra đỡ lấy. Nó sợ khi nó đi chơi về gọi mẹ ơi mà không có tiếng ai trả lời. Nó sợ ngày mai đi học, cô tặng giấy khen mà không được nghe tiếng mẹ biểu dương, chúc mừng. Nó không còn mải mê với những trò chơi với các bạn như trước đây nữa, sau giờ học nó lại vội vàng chạy về bên mẹ. Nó muốn có thật nhiều thời gian để nó được yêu mẹ nhiều hơn.

Nó chỉ là một đứa trẻ, xét về sự hiểu biết, về suy nghĩ có thể chúng ta cho rằng đó chỉ là vô thức. Nhưng nhìn nó quấn quýt bên mẹ, nhìn cách nó chăm mẹ, nhìn mỗi bước chân vội vàng chỉ muốn chạy thật nhanh để được về bên mẹ thì có lẽ đó không còn là sự vô thức nữa. Nó đã vượt qua danh giới tâm hồn của một đứa trẻ, nó đã hoàn toàn thuộc về sự thiêng liêng của tình mẫu tử.

Nhất là khi, xã hội hàng ngày vẫn lên tiếng cảnh báo sự xuống cấp về lối sống, về tư chất đạo đức làm người và kêu gọi lòng hiếu thảo từ những đứa con đã vô tình bỏ quên mẹ ngay khi mẹ còn sống, và sống ngay bên cạnh mình. Những câu chuyện đau lòng về những đứa con bất hiếu vẫn còn nhiều trong xã hội: từ chuyện tranh giành đất cát, đến chuyện phân chia chăm nuôi, đẩy mẹ vào nhà dưỡng lão hay chuyện ngược đời như đưa mẹ ra tòa để đòi công phụng dưỡng. Thì hành động của đứa trẻ kia đã cho ta một cái nhìn khác lạc quan hơn mà đâu đó trong những góc khuất của một xã hội xô bồ, không nhiều tiền, không đua tranh, không mưu tính vẫn có những tâm hồn trong sáng cần được nuôi dưỡng, và trân trọng. Dù đó chỉ là một đứa trẻ, nhưng nó là một đứa trẻ mà nhiều người lớn, nhiều doanh nhân thành đạt khi nhìn vào nó đếu thấy giật mình, ái ngại về tấm lòng hiếu thảo của bản thân mình, về sự đức độ, về tình yêu thương của chính mình.

Nó còn quá nhỏ để hiểu hết được tại sao mẹ nó lại bị mắc căn bệnh quái ác đó và tại sao cuộc sống của mẹ nó đang bị cướp đi từng ngày? Khi cuộc sống hàng ngày của gia đình nó, của toàn xã hội vẫn phải đối mặt với những ô nhiễm, với rác thải, hay từ chính những dòng khói thải đen kịt được xả ra từ các công ty, các nhà máy mà hàng ngày đi học về nó cùng bao đứa trẻ khác vẫn vô tư men quanh đó để chơi. Nó sẽ không thể hiểu được hàng ngày báo chí vẫn thường nhắc đến biết bao nhiêu vụ thực phẩm bẩn, thực phẩm chứa chất gây ung thư, liệu nó có chắc chắn mẹ nó chưa từng một lần ăn những thực phẩm kém chất lượng, không đủ tiêu chuẩn ấy do chính các nhà sản xuất trong nước tung ra thị trường nhằm kiếm lời để làm giàu cho chính cuộc sống của họ. Nó cũng còn quá nhỏ để hiểu thế nào là đạo đức, là lương tâm của những nhà sản xuất, của những người có trách nhiệm liên quan, lương tâm, đạo đức của xã hội. Nhưng chẳng phải nó đang là nạn nhân đang phải gánh chịu hậu quả của sự vô tâm đó, chính từ sự mưu lợi, tính toán của người lớn đó hay sao.

Chúng ta đã bao giờ thử lắng nghe những tiếng khóc xé lòng của những đứa trẻ khát sữa mẹ? Đã bao giờ chúng ta lắng nghe giấc mơ của một đứa trẻ mồ côi tha thiết mong được gọi hai tiếng "mẹ ơi"? Đã bao giờ chúng ta lắng nghe nỗi lòng của một đứa con mới lên 9, lên 10 đang lăn lộn ngoài xã hội, để kiếm những đồng tiền với hi vọng mong manh có thể giành được bố mẹ từ bàn tay thần chết? Chúng ta hãy làm những gì có thể khi người thân yêu còn ở bên ta, hãy biết trân trọng, bảo vệ những hạnh phúc, những may mắn mà không phải lúc nào cuộc sống cũng ưu ái ban tặng. Đừng để đến khi nhận ra họ sắp rời xa, sắp vuột mất lúc đó mới vội vàng, quáng quàng hoảng hốt cố níu giữ. Chúng ta hãy học cách yêu thương nhau cho đủ, hãy đối tốt với nhau khi mọi thứ còn ở bên ta!