Something to remember...

Treasure all memories...

Subscribe to RSS feed

Trọng sinh ta là ảnh hậu

, , ,

Phải công nhận là truyện này hấp dẫn, mặc dù thực sự thì nội dung của nó chưa thể gọi là hay được.
Mình thích nửa đầu của truyện khi diễn biến tâm lý của các nhân vật còn khá tự nhiên và có thể lí giải được. Nửa sau hơi nhanh và có phần gượng ép, đặc biệt là đoạn cuối. Có lẽ là do tác giả quay ngoắt từ mô típ "gương vỡ lại lành" sang "bỏ lại quá khứ, tìm được hạnh phúc mới", chuyển vai nam chủ từ Cố Thành Quân sang Đường Hựu Đình chăng?
Uhm, mình vẫn cảm thấy Cố Thành Quân bỏ cuộc hơi bị nhanh và bất ngờ. Nếu như anh ta không bỏ cuộc mà vẫn tiếp tục cố gắng ly gián và chen vào giữa 2 nvc thì sao? Có lẽ cuối cùng họ vẫn sẽ vượt qua mọi hiểu lầm và khó khăn nhưng chặng đường đó hiển nhiên sẽ khó khăn và dài dòng hơn rất nhiều.
Truyện này có khá nhiều điểm làm mình thắc mắc hoặc nuối tiếc:
- Tác giả xây dựng quá trình "thoái hóa" và "biến chất" của Tô Khả Tình hơi qua loa, nhanh chóng. Mình không tin 1 cô gái ngây thơ, trong sáng lại quay ngoắt 180 độ chỉ sau 1 đêm như thế. Ít ra tác giả cũng nên cho nhân vật này tí thời gian để biến thành 1 nhân vật phản diện hoàn toàn chứ. Dù thế giới showbiz có độc hại thế nào đi chăng nữa thì con người ta cũng cần thời gian tiếp xúc rồi mới "ngã bệnh" được chứ.
- Ban đầu tác giả xây dựng nhân vật Chân Tích khá ghê gớm làm mình vô cùng kì vọng, ai ngờ về sau nhân vật này chìm quá.
- Hứa Nhã Vân - bạn thân ở kiếp trước của nữ chính - đột nhiên lặn mất tăm từ sau khi biết thân thế thật sự của Chu Minh Vi => hic, mình cứ trông ngóng nhân vật này mãi. Tác giả làm mình thất vọng quá! Sao lại nỡ bỏ rơi 1 nhân vật đầy tiềm năng đem lại bất ngờ như thế?
- Mình vẫn nghĩ rằng 1 người có tính cách trẻ con hoặc ngây thơ thì khó mà trở thành 1 diễn viên giỏi được, bởi sói giả nai thì dễ chứ nai thì khó mà giả sói thành công. Tính cách như Minh vi và Hựu Đình mà có thể trở thành ảnh hậu với diễn viên ngôi sao thì hơi khó tin à nha.
- Mình ứ thấy mấy cảnh 16+ trong truyện này có ý nghĩa gì, đặc biệt là khúc Minh Vi đem trả vòng cổ cho Hựu Đình ở buổi lưu diễn của hắn trước khi trận động đất xảy ra ở Nhật Bản. Chẹp, "thịt" này là để câu khách chứ không mang ý nghĩa truyền tải hay nghệ thuật.

Tuy nhiên, nhìn chung đây vẫn là 1 truyện đáng đọc trong mớ trọng sinh phủ bụi trong máy mình.
Chuyển biến tâm lý của Minh Vi ở đoạn đầu truyện được xây dựng rất tốt. Cách kể chuyện lôi cuốn độc giả. Các tình tiết dù hơi cường điệu tài năng của nữ chính nhưng vẫn còn ở mức chấp nhận được.

Tiên lôi cuồn cuộn đến

, , , ...

Chưa bao giờ thất vọng khi đọc truyện của Thập Tứ Khuyết.
Vẫn là ngôn tình mang đậm chất trinh thám. Xuyên suốt câu chuyện là những bí mật được hé lộ từ từ. Sự thật chỉ có thể hoàn chỉnh khi ta kiên nhẫn đọc đến chương cuối cùng.
Vẫn là kiểu "thả mồi" quen thuộc của Thập Tứ Khuyết khi luôn khiến cho người đọc chỉ đoán được 1 nửa, khiến cho mình vừa thích thú với kết quả suy đoán của bản thân vừa không kìm được sự tò mò mà phải tiếp tục đọc mãi.
Ban đầu mình còn hơi ngờ ngợ và cảm thấy lạ khi nữ chính bị ngược tâm nhưng rồi càng đọc thì càng cảm thấy sự quen thuộc ^_^. Đã là truyện của TTK thì chắc chắn người bị ngược tâm nhiều hơn sẽ là nam chính, và đã là nam chính trong truyện của TTK thì chắc chắn phải thâm tình và toàn tâm toàn ý yêu nữ chính. Đấy là sự đảm bảo đầu tiên và nặng kí nhất mỗi khi mình chọn đọc 1 truyện của tác giả này mừ bigsmile

Đây là câu chuyện về Giang Dạ Bạch, vị đại tiểu thư của Giang gia - gia đình giàu nhất thời bấy giờ. Cha của Dạ Bạch cực xấu nhưng là thiên tài buôn bán, có gia tài cực kì đồ sộ, thậm chí còn giàu hơn cả hoàng đế. Còn mẹ của nàng là thiên hạ đệ nhất mĩ nhân, người mà bao kẻ tranh cướp muốn có được. Dạ Bạch không đẹp bằng một nửa mẹ nàng, cũng không có gì nổi bật ngoại trừ đầu óc khá thông minh, học gì cũng nhanh, tinh thông nữ công gia chánh. Dạ Bạch vốn có hôn ước với Cảnh Nguyên - vị thần đồng + thiên hạ đệ nhất mĩ nam mà nàng chưa bao giờ gặp mặt - nhưng đột nhiên bị từ hôn sau khi Cảnh Nguyên bỏ học lên Thục Sơn tu tiên được 5 năm. Mẹ của Dạ Bạch tức giận, bắt nàng lên Thục Sơn tu tiên nhằm đánh bại Cảnh Nguyên. Lớn lên trong yên bình và yêu thương, giờ đây Dạ Bạch lại phải đối mặt với 1 con đường gian khổ, đầy chông gai và xui xẻo ngay từ ngày đầu tiên. Hết chết đuối, bị sét đánh, hủy dung, hồn ám, biến thành quái vật,... lại bị cuốn vào âm mưu liên quan đến đại chiến giữa nhân giới và ma giới. Dạ Bạch đi từ nghi ngờ này đến nghi ngờ khác, luôn ở trong tình thế nguy hiểm phải cố gắng dùng trí tuệ của mình để vượt qua, giữ được mạng sống. Đến cuối cùng, khi mọi bí mật được phơi bày thì Dạ Bạch mới thực sự thoát khỏi hiểm nguy và trở lại với cuộc sống bình yên của bản thân, đồng thời cũng tìm được 1 vị phu quân hoàn hảo.

Chỉ nói là tầm thường

, ,

Lâu rồi mới lại đọc 1 truyện ngọt ngào như thế này.
Tuy nội dung không thật xuất sắc nhưng quyển này đúng là 1 truyện không thể bỏ lỡ. Đơn giản bởi gì nó chứa đựng những giấc mơ khác nhau của các cô gái về "chân mệnh thiên tử", đặc biệt là những giấc mơ về "thanh mai trúc mã" và tình yêu thời còn đi học.

Mình thích cách hành văn nhẹ nhàng, đan xen nhiều khung cảnh giản dị, ấm áp của truyện này. Dù mình không thích "Tháng 6 thiên vi lam" cũng của tác giả này nhưng mình vẫn phải công nhận rằng đây là một tác giả có thể "chọn tên mua sách". Không phải bởi vì sự xuất sắc trong nội dung mà đơn giản chỉ vì những khung cảnh khiến cho người ta xao xuyến, mộng mơ, vì những hồi ức đan xen với thực tại làm cho người đọc chìm đắm vào 1 câu chuyện xa xăm và nhiều hoài niệm. Nói chung, tác giả thành công nhất là ở việc dàn dựng khung cảnh và xây dựng không khí.
Mình ấn tượng nhất là với hình ảnh hoa sơn chi xuyên suốt truyện, sau đó mới tới ngõ trúc tía, bờ sông và vườn cây sau trường.
Hình ảnh được nhắc tới nhiều thứ 2 trong truyện là ánh sáng.
Năm Tịch Nhan 8 tuổi, nàng là ánh mặt trời ấm áp duy nhất trong cuộc sống tăm tối của cậu bé Kiều Dật 10 tuổi. Đến khi Tịch Nhan 14 tuổi, nàng gặp được Tô Hàng - ánh mặt trời trong cuộc đời đi học của nàng, thứ ánh sáng ấm áp mà nàng cố đuổi theo nhưng chưa bao giờ thực sự có được. Năm 22 tuổi, Tịch Nhan chìm trong đau đớn khi Tô Hàng sang Mỹ du học. Đến năm 26 tuổi, nàng mới tìm được định mệnh thực sự của mình - Địch Thanh Liên.
Tô Hàng đã dùng sự ấm áp của mình để cho Tịch Nhan có đủ động lực đi qua thời thơ ấu cô đơn, lạc lõng, nhưng cũng chính anh ta đã nhận sai ánh sáng trong trái tim mình. Kết thúc cho Tô Hàng có lẽ là tất yếu, bởi vì con người vẫn luôn như thế, chẳng bao giờ biết quý trọng những gì mình đang có cho tới tận khi thực sự mất đi mới lại hối tiếc. Tô Hàng đã 2 lần bỏ qua Tịch Nhan. Lần đầu tiên có thể hiểu được khi anh ta chỉ thương hại Tịch Nhan và sự chói mắt của Triều Nhan có thể dễ dàng làm cho người ta choáng ngợp. Nhưng khi Triều Nhan - mặt trời chói lóa trong mắt anh ta - bỏ đi thì Tô Hàng đã lợi dụng Tịch Nhan một cách đáng khinh bỉ. Anh ta coi Tịch Nhan là thế thân, là thứ đồ chơi để giết thời gian, là cái phao dễ dàng có được mà cũng dễ dàng ném đi. Mình rất ủng hộ sự dứt khoát của Tịch Nhan khi nói lời chia tay với Tô Hàng. Dù cho cô còn yêu Tô Hàng, luôn bị tra tấn bởi những đau đớn trong tim, thì chia tay vẫn là lựa chọn sáng suốt nhất trong lúc đó. Con người không thể cứ làm thiêu thân lao đầu vào lửa. Cô đã mất 9 năm trời đuổi theo hắn ta trong vô ích, nay đã đến lúc dừng lại, ít nhất là quyết tâm dừng lại. Dù sao cũng cám ơn Tô Hàng vì đã cho Tịch Nhan 1 cơ hội, dù là trong nháy mắt, để nhận ra rằng hắn không bao giờ thuộc về cô. Và cũng cám ơn Tô Hàng vì hắn đã bỏ lỡ Tịch Nhan, để cho Tịch Nhan có thể gặp được hạnh phúc thật sự của cô - Địch Thanh Liên.
Còn với Địch Thanh Y, ánh sáng của nàng chính là Phó Viêm. Một kẻ nổi loạn trong cô độc, bất cần và tổn thương cuối cùng cũng gặp được thiên thần bảo vệ của riêng mình.
Mình thích Tịch Nhan, vì tâm hồn cô ấy thanh thuần nhưng không thánh mẫu, khi yêu rất cuồng si, cố chấp nhưng khi từ bỏ cũng rất dứt khoát, tiêu sái.
Mình thích cả Kiều Dật, dù cho quá khứ trăng hoa của anh này làm mình hơi ngứa mắt, vì anh ta đã hết lòng yêu Tịch Nhan, dành cho cô toàn bộ trái tim, tin tưởng cô tuyệt đối, luôn cố gắng che chở, bảo vệ Tịch Nhan, cũng như chưa bao giờ ép buộc cô làm điều gì trái với nguyện vọng của bản thân. Tuy nhân vật này có phần hơi giả tạo nhưng... uhm... thì coi như đây là 1 chàng "bạch mã hoàng tử" thời hiện đại đi.
Phải công nhận là mình cực thích việc tác giả xây dựng nguyên nhân khởi nguồn tình cảm của Kiều Dật dành cho Tịch Nhan. Nó hơi mang tính "bài học dành cho trẻ em về lòng nhân ái" nhưng ít ra nó làm mình hả hê, nó cho mình 1 niềm tin tuyệt đối vào việc 1 kẻ có hình tượng hoàn mĩ như Triều Nhan cũng không thể cướp được Kiều Dật từ tay Tịch Nhan.
Mình ghét Triều Nhan. Ban đầu còn thông cảm được với cô ta chứ càng về sau càng ghét. Hừ, thế mới bảo nhân cách mới là thứ khiến người ta thích hay ghét một người mừ.

Truyện này có nhiều câu nói khá hay. Khi nào rảnh đọc lại sẽ trích dẫn sau ^_^.

PS: Giờ mới biết Sơn Chi chính là Dành Dành. Chưa thấy cây dành dành cổ thụ bao giờ (chỉ ấn tượng với cái cây ẻo lả trong vườn dược liệu của trường mình thôi) nên vô cùng ngạc nhiên khi khám phá ra sự thật này. Chẹp, thế mà lúc đọc truyện cứ tưởng tượng ra cái cây như cây hoa anh đào trắng chứ p . Giờ cũng chẳng nhớ hoa dành dành có mùi như thế nào. Truyện mô tả mùi hoa này thật là thanh nhã nhưng cũng vô cùng hấp dẫn làm mình tò mò quá đi.

Ỷ Thiên chi nhất tần nhất tiếu giai nhiên

, , , ...

Lần đầu tiên đọc một truyện đồng nhân "Ỷ Thiên Đồ Long ký" có nam chính là Vi Nhất Tiếu. Thế mà vừa đọc đã thích ngay Vi Vi, thậm chí còn sẵn sàng gia nhập fanclub của nhân vật này lol.
Thật ra mình chỉ thích nửa đầu của truyện này thôi. Hài vừa đủ, nữ chính còn tương đối đúng mực, Vi Vi thì đáng yêu quá cỡ. Đến khi cả 2 bị cuốn vào vụ đi tìm chiếc nhẫn Thất Bảo của chưởng môn phái Tiêu Dao thì mình bắt đầu hơi bị dội vì mức độ yy và BT của tác giả (bà này là hủ nữ 1 cây).
Nữ chính: Lâm Nhất Tần, 22 tuổi, đang sống ở năm 2028, nghề nghiệp chủ yếu là game thủ, trong một lái xe đi du lịch thì xuyên không (mang cả người lẫn xe) tới thế giới "Ỷ Thiên Đồ Long ký" khi Vi Nhất Tiếu mới gia nhập giang hồ. Lâm Nhất Tần cứu hắn một mạng rồi giả tiên (nickname: Lâm Tiểu Tiên) lừa Vi Nhất Tiếu nhưng không thành công. Do Nhất Tần chưa đọc hoặc xem "Ỷ Thiên Đồ Long ký" bao giờ, chỉ chơi game dựa trên truyện này nên cũng không biết gì về cốt truyện, chỉ biết sơ sơ vài nhân vật nổi đình nổi đám. Nàng cùng Vi Nhất Tiếu cưỡi "lợn rừng" (tên chiếc siêu xe của Nhất Tần) đi khắp Trung Nguyên và bị người ta đặt cho biệt hiệu "Song Sát". Sau 2 người gặp Tạ Tốn và cùng hắn đi đào trộm mộ tìm khúc "Quảng Lăng tán". Rồi Nhất Tần gặp Diệt Tuyệt sư thái (lúc này còn chưa làm trưởng môn Nga Mi) và Cô Hồng Tử rồi vô tình gây thù với Dương Tiêu (cái tội hủ nữ rình coi Dương Tiêu với Cô Hồng Tử đánh nhau mà tưởng tượng ra đủ thứ đam mỹ) => thái độ thù địch của Vi Bức Vương với Dương Tả Sử khởi nguồn từ đây. Ngoài ra, "nhờ" Lâm Nhất Tần mà Vi Nhất Tiếu thay vì là "hấp chocolate vương" đã trở thành "hấp huyết vương", đi đâu cũng xách theo... con gà....
Nói chung là truyện này hài, ít liên quan tới nguyên tác. Mấy đoạn nói về nguyên tác được lướt nhanh. Mình không thích đoạn cuối cũng chính vì tác giả cố gắng đi theo nguyên tác, đâm ra truyện hơi gượng ép, đặc biệt là khúc Nhất Tần quay về hiện đại mất 4 năm, sau đó trở lại tìm Vi Vi thì đã là 30 năm sau trong truyện.
Nhìn chung, tất cả tình yêu đối với truyện này đều xuất phát từ việc vô cùng yêu thích nhân vật Vi Nhất Tiếu. Bé vi Vi vừa dễ thương, giỏi võ, gian trá, độc miệng lại vừa vô cùng ngây thơ, ngốc nghếch (hehe, bé ý cực kì mâu thuẫn. Tư tưởng có nhiều điểm tiến bộ nhưng căn bản vẫn là người xưa, rất nề nếp trong chuyện yêu đương nhưng bị Nhất Tần câu dẫn thì thành "cầm thú" ngay, không tin thần thánh lẫn ma quỷ nhưng luôn lo sợ Nhất Tần sẽ giống các tiên nữ trong cổ tích, bỏ lại hắn mà bay về trời).
Chẹp, Dương Đỉnh Thiên mà được như trong đồng nhân này thì mình không thể hiểu nổi tại sao vợ của ông ý lại ngoại tình được. Haha, giáo chủ gì mà... không đỡ được.

Puss In Boots (2011)

, ,

Phim này hình ảnh và âm nhạc tốt nhưng nội dung và độ hấp dẫn chỉ ở mức tàm tạm.
Uhm, đại khái thì cũng giống như những phim khác trong series film Sherk, mới đầu còn hay chứ càng về sau càng thiếu ý tưởng, khan hiếm sự mới lạ và độc đáo, thường chỉ đi theo lối mòn của vô số phim hoạt hình và phiêu lưu khác.
Không hiểu sao trong phim này mình có cảm giác Puss In Boots nhìn già hơn trong các cuộc phiêu lưu của Sherk, chắc là ấn tượng sai lầm thôi.
Nội dung phim không có gì mới, toàn xoay quanh các đề tài quen thuộc như:
- Tình bạn, sự phản bội và tha thứ
- Chủ nghĩa anh hùng
- Tình yêu giữa chàng lãng tử và cô trộm xinh đẹp
- Sức mạnh của ước mơ trẻ thơ
Quan trọng nhất là trong tất cả những đề tài đã quá quen thuộc đó, tác giả chưa tìm ra cách nào để làm rung động tâm hồn người xem. Cái gì cũng nhàn nhạt. Một câu chuyện chỉ mới dừng lại ở mức độ "nghe được" chứ không gây hào hứng, thú vị gì. Chưa có đề tài nào khiến mình khám phá ra khía cạnh mới lạ, độc đáo. Cũng chưa có thứ tình cảm nào khiến mình phải cảm động, trầm trồ.
Tóm lại: phim nhạt, không có gì đặc sắc, âm nhạc và hình ảnh ổn.

Devil (2010)

, ,

Lại thêm 1 bộ phim gây thất vọng nữa! Haizzz
Nhớ hồi xưa nghe quảng cáo rầm rộ lắm nên giờ mới lọ mọ đi download về xem, ai ngờ không được như mong đợi.

Đây là 1 bộ phim được dán mác "kinh dị", nói về vụ giết người trong thang máy của 1 toàn cao ốc ở Philadelphia. Thang máy có 5 người và bị sự cố kì lạ, ngừng lại giữa lưng chừng tòa cao ốc. 5 người bọn họ chỉ có thể nghe thấy tiếng của trạm an ninh bên ngoài nhưng bên ngoài lại không thể nghe thấy những gì họ nói. Các nhân viên an ninh và kĩ thuật cố gắng để khắc phục sự cố, khiến thang máy hoạt động trở lại nhưng vô vọng. Điện chập chờn và tai nạn xảy ra, 1 cô gái trong thang máy bị đâm vào lưng. Cảnh sát được gọi đến, nhưng đó cũng là lúc các vụ giết người bắt đầu...

Mình thực sự không hiểu câu chuyện mà phim cố truyền tải.
Nếu như con người phải trả giá vì những tội ác mà mình đã gây ra và 4 người bọn họ bị tập trung lại trong cái thang máy đó là do con quỷ sắp đặt thì tại sao những người vô tội - những người chỉ đơn thuần muốn giúp đỡ hoặc làm công việc của họ - cũng bị chết? Giải thích theo kiểu "Tai bay vạ gió" chăng?
Rồi còn vụ nhảy lầu tự sát ở đầu phim là sao? Có ý nghĩa gì?
Nếu bà già đó là hiện thân của ác quỷ thì chẳng lẽ vị cảnh sát kia lại là hiện thân của chúa trời để tha thứ cho tội lỗi của anh chàng kia?
Việc phạm lỗi và tha thứ dễ dàng thế sao? Chỉ cần thừa nhận tội lỗi của bản thân và sẵn sàng nhận hình phạt là có thể thoát khỏi tay ác quỷ à? Chẹp, đúng kiểu "buông đao xuống, quay đầu lại là bờ"!
Nói chung là phim này chỉ có hiệu quả âm thanh tương đối tốt chứ xem xong cứ mơ mơ hồ hồ, chả sợ hãi mà cũng chả cảm được cái gì.

Hero (2010)

, ,

Xem xong mà ngỡ ngàng vì đến cuối phim vẫn chẳng thấy nó truyền tải được cái gì.
Vote 1 phiếu đề cử phim này trở thành phim dở nhất mà mình xem trong năm nay.
Nội dung vừa nhảm vừa xàm, diễn biến vừa chậm vừa vớ vẩn. Dùng tốc độ 4x để xem mà còn ngáp lên ngáp xuống. Lấy đề tài ma cà rồng hút máu um xùm mà chẳng thấy tí kinh dị nào. Dùng cái tên "Hero" vô cùng câu khách thế mà xem xong vẫn chẳng biết ai là hero. Ca ngợi ác quỷ (vampire boss) cho lắm vào, cuối cùng chết lãng xẹt.
Trong tất cả các nhân vật, chả có nhân nào mình ưa được.
Xem phim này mới hiểu mấy cảnh bạo lực học đường, quẩn ẩu bạn học ở VN hiện nay là từ đâu mà ra. Nhìn cảnh HQ thế thì ai dám cho con người ta qua đó du học nhỉ?
Hối hận vô cùng vì đã ngồi xem phim này. Tội nghiệp cho các bạn đã chăm chỉ làm sub. Bộ phim này không xứng đáng để các bạn ấy bỏ ra nhiều công sức như thế.

Chilling Romance 2011

, , ,

Lần đầu tiên mình xem một phim dạng hài - kinh dị như phim này.
Thật ra thì yếu tố kinh dị cũng không nhiều, tạo hình ma quỷ cũng không đến nỗi rùng rợn. Yếu tố hài và tình yêu kinh điển kiểu HQ vẫn là chính.
Phim này xem vui. Tuy vài đoạn hơi tấu hài quá lố nhưng nhìn chung là được. Tuy đề cao sức mạnh của tình yêu nhưng vẫn giữ được vài yếu tố chân thực. Điển hình là nỗi sợ hãi của nam chính Jo Goo rất thực tế. Mình thích cách xây dựng tình huống: "sợ nhưng vẫn yêu, yêu nhưng vẫn sợ" như thế này. Như thế mới làm cho hình ảnh nam chính gần gũi và con người hơn, đúng với cuộc sống hơn.
Về nam chính, mình không thích nhất là cái đoạn khóc lóc ở sân bay.
Còn về nữ chính thì mình không thích tính cách của nhân vật này, nhưng cũng không ghét. Chỉ là vài đoạn say xỉn nhìn hơi ngứa mắt tí thôi.
Có 1 việc mình phản đối, đó là: tại sao nữ chính giúp nhiều hồn ma như thế mà chẳng có hồn ma nào chịu giúp cô ấy khuyên giải âm hồn của người bạn thân đã mất? Kì cục quá đi!
Đến cuối cùng, tại sao bạn nữ chính vẫn đi theo cô ấy thế nhỉ? Lý do là gì? Chẳng phải nữ chính đã trả lại chiếc dây chuyền cho cô ấy rồi sao? Mà tính ra thì nếu theo những gì phim kể thì đúng là nữ chính đã "cướp" mất cơ hội sống của bạn cô ấy rồi. Chẹp, khó xử thật đấy!
Tạo hình của nam và nữ chính trong phim này khá ổn. Nhưng mình thích tạo hình lúc nam chính lên sân khấu hơn lol.
Tóm lại: Phim này xem được, có tính giải trí, vui là chính, các bạn nào sợ phim kinh dị nhưng lại tò mò muốn nếm thử 1 xíu kinh dị thì nên xem p .
PS: thắc mắc nữa là tại sao cái đêm 2 nvc ngủ lại trong lều của nữ chính thì không bị âm hồn kia tới phá nữa? Chẳng phải lúc ngủ ở nhà nam chính vẫn bị dọa đó sao?

"Chuyện con mèo dạy hải âu bay", NXB Văn Học

Đọc đi đọc lại vẫn thấy truyện này hay. Bao giờ mới lại có 1 câu chuyện làm cho mình thích thú và yêu mến nhiều đến thế này nhỉ? Yêu Zorba quá đi mất! flirt
Mỗi lần cảm thấy áp lực hay mệt mỏi là lại lôi truyện này ra đọc. Cũng vài năm rồi nhỉ? Kể từ cái ngày đầu tiên mình đọc câu chuyện này online trên truongton.net đến giờ, chưa có lúc nào là không yêu thích truyện này cả. Dù người ta nói rằng Luis Sepulveda có quyển "Ông già thích tiểu thuyết tình yêu" nổi tiếng hơn nhưng mình vẫn thích "Chuyện con mèo dạy hải âu bay" cơ. Truyện "Ông già thích tiểu thuyết tình yêu" có nét độc đáo riêng của cuộc sống kì lạ nơi rừng rậm Nam Mỹ nhưng không có được sự ngây thơ, hồn nhiên, dễ thương mà cũng tràn dầy nghĩa khí như trong "Chuyện con mèo dạy hải âu bay". up
Yêu Zorba và các bạn của nó quá đi thôi!heart heart heart
Tuy quyển truyện này không có vẻ ngoài hoành tráng hay hào nhoáng gì nhưng nó cho mình cảm giác thanh bình mà vẫn mộng mơ đến kì lạ, giống như không khí của thành phố cảng xinh đẹp và yên bình nơi Zorba sinh sống. Lời giới thiệu của nó cũng khá tốt yes (không bị lệch lạc thông tin như "Công Tử Liên Thành" của Văn Việt và NXB Lao Động). Phần hình ảnh chưa thể gọi là xuất sắc nhưng mình rất thích. Nhìn Zorba đáng yêu chết đi được! heart heart heart Thích hình minh họa của đoạn Zorba "dằn mặt" 2 con mèo hoang vô cùng!!! Dễ thương quá đi!!! heart heart heart
Thôi, lên cơn cuồng nhiệt nữa rồi! bigsmile Đi ôm quyển truyện tiếp đây! p Cứ nhìn thấy hình Zorba là lại không kìm được kích động!
Không hối hận vì đã trữ ebook rồi mà vẫn đi mau sách về ôm cho sướng! Zorba và các bạn của nó xứng đáng để cho mình làm như thế!!! Dù đang khủng hoảng kinh tế nhưng thấy Zorba là duyệt tuốt! Huống hồ đây là truyện mà mình có thể đọc mãi không chán cơ mà! Vả lại giá của nó chỉ là "muỗi" khi so với đống tiểu thuyết tình cảm dày cộp đang tràn lan ngoài nhà sách.

Touch (2011) - Chạm

, ,

Lần đầu tiên được trải nghiệm cảm giác xem xong 1 bộ phim mà chẳng hiểu nó muốn nói lên cái gì.
Đúng như quảng cáo, suốt phim toàn là cảnh các nhân vật "touch" nhau. Nhưng khổ nỗi mình chẳng thấy những hành động đó có ý nghĩa gì, thậm chí còn thấy nó có phần vớ vẩn.
Diễn xuất của Porter Lynn (vai Tâm) còn ổn chứ Ruby (vai Brendan) đóng thật là gượng gạo. Cô bé con đóng vai Tâm hồi nhỏ diễn cực kì chưa đạt, đặc biệt là phần biểu hiện cảm xúc (trong cả giọng nói lẫn hành động).
Phần dàn dựng và logic trong các chi tiết nhỏ chưa được đạo diễn chăm chút kĩ, khiến cho 1 đứa ngơ ngơ như mình mà còn nhiều lần phải mở mồm ra hỏi "Sao lại thế này được? ... phải thế này... mới đúng chứ?". Điển hình như nhân vật cha của Tâm. Diễn viên đóng cảnh chân bị liệt chưa đạt. Cảnh đầu tiên Tâm tắm cho cha có thể nhìn thấy chân của ông ấy (đặc biệt là bàn chân) vẫn có phản ứng né tránh đối với chướng ngại vật. Rồi cảnh ông ấy cố gắng 1 mình leo lên xe lăn cũng thế. Muốn leo lên thì phải gài chốt cho xe lăn đứng yên đã chứ, không thì leo lên làm sao được?... Ở phía đầu cũng còn ối cảnh nữa mà giờ mình không nhớ. Túm lại là nếu cố tình soi thì còn tìm được ối chỗ nữa để moi móc.

Phim "Touch" kể câu chuyện về Tâm, cô bé người Mỹ gốc Việt làm nghề nails. Hồi nhỏ Tâm bị 1 kiểu bệnh tâm lý là lúc nào cũng ôm chặt lấy mẹ, đặc biệt là thích ôm theo kiểu trực tiếp tiếp xúc da thịt. Mẹ của Tâm chết trong tai nạn xe cộ vào đúng ngày sinh nhật năm ngoái của cha cô. Còn cha của Tâm bị liệt 2 chân sau tai nạn đó. Việc mất đi người vợ và khả năng tự nuôi sống bản thân khiến cho ông nhìn đời càng tiêu cực, ông trở nên trầm cảm, im lặng, tự ti và hà khắc, thường làm tổn thương con gái bằng những lời giận dỗi, đay nghiến của mình. Tâm đi làm nails ở tiệm nails V.I.P. của 1 người Mỹ gốc Việt khác. Từ bà chủ tới nhân viên của tiệm nails này đều "tám" kinh khủng, chuyện gì cũng đem ra "buôn" được, thậm chí còn dựa vào việc khách hàng không hiểu tiếng Việt để nói xấu họ. Tâm ít nói nên khá lạc lõng trong tiệm. Bắt đầu từ 1 ngày kia, khi Brendan tới tiệm V.I.P. và yêu cầu Tâm giúp anh rửa sạch hết những vết dầu mỡ trên tay anh, mối quan hệ khó có thể làm sáng tỏ giữa họ hình thành. Từ việc giúp Brendan rửa sạch những vết dầu mỡ do công việc thợ sửa xe của anh ta gây ra, Tâm trở thành vị "quân sư" giúp Brendan cố gắng cứu vãn cuộc hôn nhân sắp tan vỡ của anh ta. Đầu tiên, Tâm gợi ý cho Brendan những việc anh ta có thể làm để cải thiện mối quan hệ vợ chồng đang đóng băng: bắt đầu bằng việc thay đổi cách thể hiện tình cảm của bản thân, tỏ ra quan tâm hơn đến vợ, đến việc dành cho vợ những niềm vui và bất ngờ nho nhỏ. Sau đó Tâm tiếp tục dẫn dắt Brendan đến bước tiếp theo bằng cách khơi gợi lên dục vọng trong Brendan qua những lần hẹn anh ta đến nhà cô và tiến hành các bước "touch" càng ngày càng sâu (gđ 1 là Brendan khỏa thân để Tâm tắm cho, gđ 2 là ngược lại), để rồi Brendan sẽ đem những dục vọng bị kìm nén đó về nhà và giải quyết trên người vợ anh ta. Mối quan hệ giữa vợ chồng Brendan được cải thiện đáng kể. Nhưng Brendan bắt đầu hoang mang. Một mặt, mặc cảm tội lỗi khiến anh ta không dám gặp lại Tâm. Mặt khác, tình yêu của Brendan dành cho vợ ngày càng giảm sút và anh ta không còn hứng thú trong việc quan hệ tình dục với vợ mà không có sự mào đầu của Tâm, tâm trí anh ta đã đặt ở 1 nơi khác, ở những kí ức khác về những lần "touch" khác. Tâm đi tìm Brendan và nhận ra rằng anh ta sẽ không đến chỗ cô nữa nên Tâm quyết định lợi dụng tình yêu của Kì - một anh chàng tiến sĩ ngốc nghếch, người mà Tâm đã từ chối trước đó. Tâm gọi Kì đến nhà để ôm ấp, sau đó 2 người phát sinh quan hệ thể xác và trở thành người yêu. Hết phim.

Xem phim này mình cười khá nhiều, nhưng không phải vì nội dung của nó hài hước.
Yếu tố gây cười nhiều nhất chính là những nhân viên ở tiệm nails V.I.P.. Các bà các cô ở đây nhiều chuyện cực kì đến nỗi làm cho người ta phải dở khóc dở cười.
Yếu tố gây cười thứ 2 là nhân vật Kì. Chưa bao giờ mình thấy 1 tiến sĩ nào ngố ngố, ngớ ngẩn như anh ta. Xem mà cười vì thấy nhân vật này thật là vớ vẩn và giả tạo.
Yếu tố thứ 3, cũng là yếu tố quan trọng nhất khiến mình có thể kiên nhẫn xem hết phim, đó là có 2 chiến hữu chuyên tấu hài ngồi kế bên. Nhớ tới những đoạn mình và Bo liên tục hỏi nhau "sao Bo/Lư hổng hiểu gì hết vậy Lư/Bo?" hay "Cuối cùng là nó muốn nói cái gì?" mà vẫn còn buồn cười. Rồi những câu phát biểu của Bo như "Nhìn poster Bo cứ tưởng đây là phim của Châu Phi chứ." hoặc là "Kì là đứa trẻ ngoan, phải kêu "Hành động" thì Kì mới có hành động." hay "Nhỏ này có sở thích tao nhã quá nha!" rồi "Thay áo chi cho lại mắc công cởi ra.""Em hỏi lúc đó anh nghĩ gì? Thì anh nghĩ bao giờ em mới hô "Hành động!".",... làm mình cười đau cả bụng.

Mọi người cứ khen hay rần rần chứ mình không thích phim này.
Đúng là nó trần trụi như chính cuộc sống nhưng cách kể của tác giả chưa làm nổi bật lên 1 thông điệp thật sự có ý nghĩa nào, cũng chẳng cho mình thấy tính nhân văn nào cả trong bộ phim. Thậm chí đến phút cuối, khi bộ phim khép lại, ánh sáng đèn tràn ngập phòng chiếu, suy nghĩ duy nhất của mình là muốn "ném đá" nữ nhân vật chính.
Nhìn cách bố của Tâm dạy con, mình chỉ biết lắc đầu thất vọng. Nó chẳng giúp gì được cho bệnh tình của cô bé cả, chỉ làm mọi thứ thêm màu sắc u ám và tiêu cực thôi. Để rồi lớn lên Tâm vẫn là 1 đứa trẻ khép kín, có lối tư duy kì lạ. Có lúc mình đã nghi ngờ rằng liệu Tâm thực tâm muốn giúp Brendan cứu vãn cuộc hôn nhân của anh ta hay chỉ đang lợi dụng sự ngờ nghệch và lòng tin vô điều kiện của anh để tìm sự thỏa mãn cho căn bệnh ghiền đụng chạm thể xác của bản thân. Đến khi nhìn thấy Tâm gọi Kì đến nhà và dùng anh ta để lấp đầy chỗ trống mà Brendan để lại thì mình càng tin vào sự nghi ngờ của bản thân. Và nếu sự thật đúng là như thế thì mình ghét Tâm, ghét kiểu người tìm đến với người khác chỉ vì giá trị lợi dụng của họ như thế. Bỗng dưng thấy tội cho nhân vật Kì. Thực ra mà nói thì Kì cũng không chịu thiệt vì anh ta cũng đã có được Tâm. Nhưng liệu đó có thật sự là "có được"? Cảm thấy cứ như Kì đang bị Tâm đùa giỡn trong lòng bàn tay chỉ vì cái tội của anh ta là đã ngốc nghếch đi yêu Tâm. Có lẽ Tâm nói đúng, cô chưa bao giờ là 1 đứa con gái ngoan. Bản chất của Tâm không xấu nhưng cái bệnh kì lạ của Tâm đã khiến cho cô có những hành động và suy nghĩ bất thường đến khó chấp nhận. Vì thế mà đã có lúc mình thấy nhân vật này đáng thương. Nhưng nhìn cảnh Brendan mất hồn lạc phách, dao động trong hôn nhân thì mình lại ghét Tâm. Đây không phải là vấn đề "nguy dốt + tích cực = phá hoại" mà là 1 sự phá hoại trắng trợn đối với cuộc sống của người khác. Ai dám nói rằng hành động của Tâm không phải là cố tình quyến rũ Brendan? Dù cho với mục đích gì đi chăng nữa thì chẳng lẽ Tâm không lường trước được tí gì về hậu quả của nó? Vậy tại sao Tâm vẫn cứ làm như thế? Ích kỉ! Tâm đã quá ích kỉ! Dù có người sẽ nói rằng không có Tâm thì cuộc hôn nhân của Brendan cũng sẽ đổ vỡ nhưng việc để 1 thứ tự hỏng với việc cố tình làm hỏng nó là 2 việc hoàn toàn khác nhau. Tội lỗi nào cũng phải trả giá. Cho nên mình không hài lòng với kết thúc phim như thế.
Mà nói cho cùng thì sự tiến triển trong tình cảm của vợ Brendan cũng đâu phải do Tâm. Rõ ràng vấn đề mấu chốt nằm ở đống công việc chất cao như núi của cô ấy. Cho nên khi hợp đồng sáp nhập thành công, cô ấy mới có tâm tình và thời gian để thỏa mãn dục vọng của Brendan đó chứ. Những gì Tâm chỉ cho Brendan chỉ là thứ yếu mà thôi. Thế thì cuối cùng Tâm đã là được gì? Hình như là không nhiều đâu nhỉ? Sức phá hoại còn lớn hơn ấy chứ.

Tóm lại, phim này được nhất là phần nhạc phim, còn lại chỉ nhảm nhảm, vớ vẩn như 1 vở kịch truyền hình tầm thường, chẳng có gì đáng để được tâng bốc và ca ngợi đến thế.
Xong, hoàn thành phần ném đá tại đây! Muốn ném nữa cũng được nhưng mỏi tay rồi!