Skip navigation.

Ms.M 's blog

Cách tốt nhất để huỷ hoại nhân cách của 1 người là tàn phá tuổi thơ của người đó

Có 1 đêm mưa.....

, ,

Buổi chiều nghe thông báo có bão tràn về.Đến lúc gần tối thì trời mưa như trút nước.Đêm đó là 1 đêm mưa to...
Trong cái đêm mưa ấy có nhiều điều mà nhiều người k biết....



Trên mái của 1 căn nhà,dưới 1 tấm tôn nhỏ chìa ra bên cạnh tổ chim bồ câu,có 1 chú mèo nằm cuộn tròn ở đó.Chú liếm láp bộ lông trắng mượt của mình.Thỉnh thoảng kêu lên những tiếng nhỏ như rên.Và đôi mắt thì đang hướng về 1 nơi xa xăm nào đó trong bóng đêm đầy mọng nước.....

Bên dưới hiên của 1 căn nhà trên phố,có 1 cậu bé đang ngồi co ro.Đêm lạnh thế..!Cậu bé hơi run.Ánh mắt nhỏ nhìn vào khoảng không đen ngòm k có ánh đèn.Ánh mắt ấy đang nhìn quanh con đường vắng teo.Sau vài cái nhìn lại là 1 cái thở dài.Đôi tay bé nhỏ ôm lấy thân hình con con.Mỗi lúc 1 chặt.Chờ đợi.....

Trong 1 ngôi nhà nhỏ 1 tầng sơn màu xanh lam,có ánh nến hắt hiu.Ánh phản lên tường hình bóng 1 người đàn ông đang đi đi lại lại.Thở dài 1 cái,ông nhìn lên đồng hồ.9h30 phút.Ông lại nhìn ra ngoài trời.Đen như mực.Gió rít như gào thét bên tai.Rồi ông nhìn lên ban thờ.Ở đó có bức ảnh của 1 người phụ nữ đang cười thật hiền hậu.Ông nhìn bên ngoài 1 lần nữa rồi đến bên bàn thờ châm 1 nén hương cắm vào bát hương đã nguội lạnh từ bao lâu và lầm rầm cầu nguyện điều gì đó......

Trên tầng 3 của 1 nhà,có 1 cô bé.Cũng đang nhìn vào đồng hồ.9h30 phút.Rồi nhìn vào mâm cơm đã nguội lạnh trên bàn.Nhìn vào bộ váy cô đã cất công chọn cả buổi tối để diện.Nhìn ra bầu trời mịt mùng làn mưa lạnh lẽo.Cô nhấc điện thoai." Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang tạm khóa.Xin quý khách..". Dập máy khô khốc, cô úp mặt vào gối.Hình như k chỉ có ngoài trời biết mưa.....

1 ánh chớp chợt lóe lên..... Sáng chói như muốn xé toác bầu trời đêm.....

Chú mèo tỉnh giấc ngủ chập chờn.K phải vì chớp.Có cái gì đó.Có 1 tiếng gọi nào đó.Thân quen lắm.Chú nhìn thấy rồi,nhìn thấy rồi." Ngheoooooo.......... " Chú kêu thật to, thật dài và phóng như bay từ trên mái nhà đó xuống đến bên 1 bác gái cầm ô đang nhìn chú với ánh mắt rưng rưng.Chú nhảy vào lòng người phụ nữ đó và dụi đầu thật mạnh kêu những tiếng nhẹ nhàng." Ôi mèo của ta.Con đừng bỏ ta mà đi thế nữa.Ta chỉ còn mỗi con thôi...." Và chú mèo thấy...ở trong ô mà vẫn có mưa...

Cậu bé mở to đôi mắt nhìn ra phía trước.Ngạc nhiên..?! Xúc động..?! Hối hận..?!.Người đàn ông trong căn nhà 1 tầng đang đứng trước mặt cậu.Tay cầm ô.Cũng đứng nhìn cậu trân trân.Rồi...chiếc ô nằm lăn lóc trên đường,người đàn ông chạy đến bế cậu bé lên và ôm thật chặt trong vòng tay rắn chắc của mình như sợ cậu chạy mất.Vừa ôm ông vừa hôn lên trán cậu bé thật kêu." Bố xin lỗi đã đánh con.Bố xin lỗi...." " Con xin lỗi bố...Lần sau con k thế nữa...." Trong đêm mưa lạnh ấy 2 người thấy có những hạt mưa thật ấm áp.....

Cô bé giật mình.Ánh chớp lóe làm cô thấy sợ.Cô ra đóng cửa sổ.Nhưng, ồ kìa, dưới cửa hình như có ai. Thằng bạn trời đánh thánh vật của cô.Hắn đang nhảy như loi choi bên dưới khi nhìn thấy cô.Mồm thì hình như đang hét cái gì đó.Cô bé nghe thấy điều hắn nói rồi.Cô chạy vội vàng xuống dưới nhà, dù cái chân gãy chưa lành hẳn.Cô chạy xuống mở cửa.Tên đó cười toe toét " Biết mi đang buồn nên ta thân chinh tấm thân ngọc ngà sang chơi với mi đây.Chúc mi lên 1 tuổi mới hết đau chân để đi học còn trả nợ ta chép bài cho mi.Và k còn phải ăn sinh nhật 1 mình nhá... " và giơ lên hộp đựng bánh sinh nhật đã ướt sũng cùng bộ quần áo của hắn vì phải đứng dưới mưa gào thét 1 người đang huhu trên tận tầng 3 cao vút.Cô bé k nói 1 lời.Lặng lẽ nhìn thằng bạn của mình." Ô kìa k mời ta vào nhà mà lại đứng đó khóc à ^^ "


Cuộc sống luôn được sưởi ấm bằng những ngày nắng và làm mát bằng những ngày mưa.Nhưng ai bảo mưa k làm cho ai đó ấm áp.Nhất là khi được ở bên người mình yêu quý....

Chỉ còn là 1 nếp nhăn.......

Con người đôi khi thật khó hiểu.Lúc còn thì k biết quý trọng.Đến lúc mất đi rồi mới hiểu thế nào là nghĩa của từ "quý giá".
Lớp 9A3 trường THCS Lê Chân.Toàn 1 lũ gần nhà nhau và đa số là học với nhau từ năm lớp 1.47 con quỷ tinh nghịch, 47 cái đáng yêu của tuổi học trò,47 kí ức thời cấp 2.Chẳng có lấy 1 đứa nào nghĩ đến sau này liệu còn có được học với nhau nữa hay k.Cứ vô tư vậy thôi.Nhưng đến ngày chia tay,uk,thấy hầu hết con gái ngồi khóc.Bọn nó khóc nhiều lắm.Cứ rưng rức ấy.
Ms.M k khóc.Vì Ms.M k có nhiều bạn.Và những đứa bạn của Ms.M cũng k khóc.K phải là k buồn.Mà là còn phải dỗ dành những đứa khóc :D.
Nhớ cái ngày xưa yêu dấu.Nhớ những buổi tự học k có thầy cô quản lớp quậy tưng bừng.Nhớ cái thành tích học đỉnh nhất trường,quyên góp ủng hộ nhiều nhất trường và đánh nhau cũng ác liệt nhất trường :cool: :happy: :lol: .Nhớ những ngày ôn thi nóng nực mà cả lũ còn chạy ầm ầm toát cả mồ hôi vì lo cho con bạn thân của Ms.M bị vỡ đầu ( tai nạn ngoài ý muốn ).
Nhiều cái để nhớ lắm.Nhất thời nhớ k hết mà kể.Kể lại thì thấy mọi thứ sống động như vừa mới hôm qua thôi chứ chẳng xa xôi j`.Nhưng tỉnh lại rồi thì lại thấy như vừa nhắc đến chuyện của hàng thế kỷ trước chứ k phải của 1 năm trước.Lại nhớ ......
Biết bao kí ức tươi đẹp giờ chỉ còn là 1 nếp nhăn trong não.Như bao nếp nhăn khác.Nó cùng mình lớn lên,và cùng mình tiếp nhận những nếp nhăn mới.Cũng nghĩa là nó k mất đi.Thật vui :happy:
Ước gì Ms.M sẽ còn có nhiều nếp nhăn như thế p:

" K có gì là ngẫu nhiên.Tất cả đều là tất nhiên "
Ms.M
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31