Monday, 7. December 2009, 02:25:32
Nếp nhà
Chia sẻ của anh HùngNM – PTGĐ Viettel
---------------------Gần đây, cư dân mạng xôn xao về cuộc giao lưu giữa TGĐ FPT tại Viettel và PTGĐ Viettel tại FPT. Bởi hai doanh nghiệp này dường như có nhiều nét trái ngược nhau, vậy mà họ lại chia sẻ được với nhau rất nhiều. Thế nhưng, rất ít người biết rằng, Viettel từng có một cuộc giao lưu “vô tiền khoáng hậu” ở Việt Nam – cuộc đối thoại chính thức giữa một cơ quan quản lý nhà nước và một doanh nghiệp. Tại đây, anh Nguyễn Mạnh Hùng PTGĐ của Viettel đã đưa ra một số vấn đề về cách dùng người cũng như quản lý cán bộ ở VIETTEL.
Dưới đây là chia sẻ của anh Nguyễn Mạnh Hùng do phóng viên Nội san Viettel ghi lại: Read more...
Thursday, 26. November 2009, 03:48:18
Chuyện hàng ngày
Quang Sơn
Star Telecom
-------------------
Cũng giống như khi triển khai dịch vụ di động tại Việt Nam hay Campuchia, người Viettel ở Lào cũng đang phải thực hiện một công đoạn mất thời gian và công sức nhất – đi thuê trạm. Mỗi nơi người Viettel đều phải trải qua những khó khăn riêng khi thuê trạm nhưng tất cả đều có chung một điểm là bằng sự linh hoạt và hiểu rất rõ văn hóa từng nơi, người Viettel đều đã vượt qua những khó khăn ấy. Dưới đây là một trong những câu chuyện như thế…
Read more...
Friday, 20. November 2009, 01:36:01
Nếp nhà
T.D
Văn phòng TCT
--------------------
Trụ sở của Viettel ở số 1 Giang Văn Minh, Ba Đình Hà Nội là một tòa nhà 16 tầng, khang trang và hiện đại. Trong số 16 tầng của tòa nhà, tầng số 2 là tầng đặc biệt nhất. Nó đặc biệt không phải bởi vì yếu tố vật chất mà vì yếu tố tinh thần. Tại đây, có một phòng đặc biệt. Nó đặc biệt vì đấy chỉ là một khu hành lang được trang bị bàn ghế salon để ngồi uống nước. Nhưng, đó lại là nơi các vị lãnh đạo cao cấp nhất của Viettel hay ngồi. Và chính tại nơi ấy, các chiến lược, định hướng của Viettel ra đời.
Dưới đây là câu chuyện của một nhân viên chuyên phục vụ ở phòng đặc biệt này.Read more...
Wednesday, 18. November 2009, 04:31:19
Cây nhà, lá vườn
Nguyễn Đình Cởi
Khối 2 – Trường Thi, TP Vinh, Nghệ An
-------------------------------------
Chương trình mổ tim nhân đạo “Trái tim cho em” được VIETTEL, VTV và tổ chức Đông Tây Hội Ngộ khởi động từ tháng 10- 2008, đến nay đã phẫu thuật thành công cho 305 em nhỏ trên cả nước. Tháng 12 tới đây VIETTEL sẽ tiếp tục phối hợp với VTV và tổ chức Đông Tây Hội Ngộ tiến hành mổ tim cho các cháu nhỏ tại một số tỉnh miền Trung, Tây nguyên và miền núi phía Bắc.
Bài thơ này là cảm xúc của một khán giả gửi tặng tới Viettel...
Mỗi người có một trái tim
Sống bằng trái tim
Nhưng không phải trái tim nào cũng khoẻ
Tim không phải là máy móc bán ngoài kiốt làm phụ tùng thay thế
Tim là cỗ máy tuyệt vời mà tạo hoá cho ta
Từ em bé mới sinh ra có nụ cười hồn nhiên, bụ bẩm
Đến cụ già 99,100… vẫn thông minh mà không hề lẩm cẩm
Tim – quý hơn vàng, hoặc ngọc chẳng thể tìm đâu ra
Vua, lãnh tụ đều qua đời chỉ khi tim ngừng đập
Trong thế gian, trong con người còn có gì quý hơn tim???
Nhìn em bé chào đời nhưng trái tim ốm yếu
Trong em bao ước mơ… bao lý tưởng mong chờ…
Song – em có thể chết bất ngờ ngoài ý muốn
Nhờ VIETTEL có tấm lòng vàng trái tim cho em
Em sống lại không chỉ riêng em sống lại
Gia đình em và nhân loại vẫn mong chờ
Người đạp xích lô góp đồng tiền nhỏ nhoi vẫn mong em sống từng giờ
Nhà khoa học ngành y cống hiến cho đời những công trình tài năng xứng đáng
Các doanh nghiệp nối vòng tay theo năm tháng
Chỉ mong em sống lại với đời
Quà của thượng đế ban cho mọi kiếp người
Trời – không muốn ai bất hạnh
Chỉ cần trái tim ta đừng lạnh cùng VIETTEL [/ALIGN
Story:
"Em mặc đồ bệnh nhân vào nhé, chuẩn bị cho ca mỗ nào..."
"Cố lên nhé, sau cậu là đến lượt tớ, để 2 đứa mình cùng có trái tim khỏe..."
Kiểm tra xem có đủ sức khỏe cho ca mổ không
Hai mẹ con chờ đợi trước khi vào phòng phẫu thuật..."Chỉ ngày mai thôi, con có thể tự tin bước ra bầu trời ngoài kia, chạy nhảy nô đùa cùng bạn bè..."
Mang Trái tim khỏe cho em...
Friday, 13. November 2009, 10:30:27
Nếp nhà
Hoài Nam
Trung tâm CNTT
-----------------Ở Viettel có một quy định: bất kì một nhân viên nào khi trúng tuyển vào Viettel sẽ phải tham gia khóa đào tạo sau tuyển dụng (khoảng 10-12 ngày) trước khi chính thức thử việc và nhận nhiệm vụ tại các đơn vị.
Điều đặc biệt của khóa học này là ở chỗ, các học viên sẽ phải học tập trung (cấm trại) tại Trung tâm đào tạo Viettel (An Khánh, Hoài Đức, Hà Nội) – cách trụ sở chính của Viettel 10km và cách trung tâm thành phố khoảng 20km. Nhưng đó lại chưa phải là điều đặc biệt nhất. Cái khiến nhiều học viên phải ngỡ ngàng và lạ lẫm chính là các môn học đầy chất “nhà binh”. Từ việc hô nghiêm, nghỉ đến việc gấp chăn, màn; từ việc đi đều bước đến việc báo động ban đêm … Khóa học được nhiều người ví von là đi “nhập ngũ”.
Nhập ngũ cũng phải thôi bởi nhập gia phải tùy tục. Đây là thủ tục ban đầu để các thành viên mới của Ngôi nhà chung Viettel quen với nề nếp, tác phong ở một đơn vị quân đội; quen với tính kỷ luật, quen với tinh thần đoàn kết, đồng đội; quen với việc phải hy sinh cái tôi cá nhân để hòa nhập với tập thể; quen với việc từ bỏ những thói quen hàng ngày để chiến thắng chính bản thân mình … Khóa học tưởng như chẳng liên quan gì đến những trạm BTS, những gói cước, những chiến dịch kinh doanh mà họ sẽ phải làm sau này, nhưng thực chất, họ lại tích lũy được rất nhiều kỹ năng mềm mà không phải cứ muốn là chúng ta có được.
Hoài Nam – một người vừa trải qua khóa huấn luyện ở Trung tâm Đào tạo đã phác thảo vài nét về 12 ngày đầy khác biệt và thú vị.Read more...
Wednesday, 11. November 2009, 08:23:33
Chuyện hàng ngày
Diệu Thúy
Chi nhánh Viettel Vũng Tàu
----------------------------------Tháng 6/2009, Viettel và tổ chức Operation Smile VietNam khởi động chiến dịch phẫu thuật Nụ cười trẻ thơ tại các tỉnh miền Đông Nam Bộ. Sau 3 tuần thực hiện phẫu thuật liên tục tại Bình Phước và Hồ Chí Minh, đã có gần 300 em nhỏ bị hở hàm ếch được mổ thành công. Đây là 300 nụ cười rạng ngời nhất bởi đó là những nụ cười hạnh phúc đem lại sự tự tin cho cả cuộc đời 300 con người.
Dưới đây là ghi chép của Diệu Thúy (nhân viên kinh doanh Chi nhánh Viettel Vũng Tàu) về một ngày tình nguyện đưa 20 em nhỏ bị hở hàm ếch của tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu đi khám và phẫu thuật tại Tp. Hồ Chí Minh.
Read more...
Wednesday, 11. November 2009, 04:04:28
Chuyện hàng ngày
Nguyễn Thanh Xuân
Ban chính sách BCVT
-----------------------
Hồ sơ 3G xong đã lâu, và Viettel cũng đã có được giấy phép. Với tôi, điều này có nghĩa là một công việc đã được hoàn tất. Nhưng đối với những đồng nghiệp của tôi trong đội 3G thì mọi chuyện mới chỉ bắt đầu, họ còn cả một con đường dài phía trước khi phải lập dự án, triển khai lắp đặt và kinh doanh. Họ thậm chí còn bận rộn hơn cả khi làm hồ sơ, đến nỗi không có thời gian, dù chỉ một vài phút ngắn ngủi, để kể cho những người xung quanh nghe về chuyện họ đã làm như thế nào, họ đã nghĩ gì vào lúc đó. Cứ tự nhận mình là kẻ rỗi rãi nhất, và cũng là nhờ có sự động viên của các bạn đồng nghiệp, tôi kể lại vài chuyện dưới đây, để chúng tôi không ai quên mất quãng thời gian ngắn ngủi nhưng căng thẳng và quyết liệt ấy.
Không muốn nói về mình.Nói về mình là điều không dễ dàng, đó là những gì tôi cảm nhận được khi đi tìm gặp những người tạo nên bộ hồ sơ 3G với số điểm gần như tuyệt đối của Viettel 7 tháng trước đây. Trong khi rất nhiều người trong Tcty tò mò muốn biết câu chuyện hậu trường 3G làm những gì, tính toán như thế nào, thì những người trong cuộc chỉ cười tự hào và có phần bí hiểm, và bảo: “đấy là do anh này làm tốt, nhờ có chị kia bảo cho…” chứ chả mấy ai thấy nói “tôi góp phần này, tôi làm phần kia” cả… Và những gì mà tôi kể ra ở đây hoàn toàn là những nhận xét khách quan của một người cùng làm trong “đội 3G Viettel” mà thôi.
Ấn tượng nhất đó chính là Hà Minh Tuấn (TT Điều hành Viettel telecom) và đội kỹ thuật (Lưu Mạnh Hà, Nguyễn Quang Huy, Lê Thị Ngọc Bích, Huỳnh Quang Nghĩa, Nguyễn Văn Thắng): họ chính là người tạo nên số điểm cao cho Viettel bằng cách tối ưu vùng phủ sóng: với cùng số lượng trạm nhưng với cách phân bố theo vị trí địa lý khác nhau thì điểm của Viettel cao hơn điểm của đối thủ. Phương án phân chia trạm của Tuấn đã đem về cho Viettel 600/967 điểm.
Còn Lan Hương (Phòng Đầu tư Tcty) thì luôn được mọi người nhận xét là chi tiết, tỉ mỉ và vô cùng sắc sảo. Bởi có sự chi tiết, tỉ mỉ đó mà những bảng tính toán dài dằng dặc (tổng cộng có khoảng 30 bảng tính khác nhau trong Hồ sơ) được đảm bảo về độ chính xác và hợp lý một cách tuyệt đối. Và cũng nhờ có sự sắc sảo của Hương, chúng tôi mới tránh được những sai sót “quái gở” không ai ngờ đến như việc tính doanh thu của dịch vụ di động = ARPU của thuê bao trả sau * số thuê bao trả trước.
Trong đội, có một người luôn phải chạy đua với thời gian là chị Hà Thị Sơn Bình (Phòng Tài chính Tcty). Ngay khi Bộ vừa ra Hồ sơ thi tuyển, chị Bình đã phát hiện 1 điều rất nguy hiểm: đó là Viettel chưa có báo cáo tài chính có kiểm toán cho năm 2007 (trong khi HSTT yêu cầu phải có báo cáo tài chính có kiểm toán các năm 2006, 2007). Thời gian thì gấp rút, chỉ có 2 tháng trời để hoàn thiện việc kiểm toán (thời gian thông thường là 5-6 tháng). Nhưng nhờ có sự nhanh nhẹn và quyết liệt của chị Bình, chỉ 2 tuần trước khi nộp Hồ sơ, các báo cáo đã được hoàn thiện theo đúng quy định.
Có lẽ, trong số người làm hồ sơ 3G, Hoàng Sỹ Hùng (Viettel Telecom) là người mang nhiều lo lắng nhất. Bởi lẽ, việc tính toán của Hùng rất lớn (chiếm 2/3 số bảng biểu trong Hồ sơ), nhưng lại phải phụ thuộc hoàn toàn vào 2 nhóm kinh doanh và kỹ thuật. Mà phương án kinh doanh và kỹ thuật thì thay đổi liên xoành xoạch (bản cuối cùng nộp cho Bộ TT&TT phải là version thứ 100 kể từ khi ra HSTT chính thức). Nhưng Hùng cũng là người có trách nhiệm nhất: không bao giờ Hùng chịu ngồi đợi người khác gửi phương án tính toán rồi mới xem, mà luôn chủ động tham gia các cuộc họp của nhóm kinh doanh và kỹ thuật, qua đó, Hùng vừa hiểu được bản chất cách làm của các nhóm, vừa link đến cách tính phương án đầu tư của mình, để khi có bất kỳ thay đổi nào, Hùng cũng sẵn sàng để thực hiện.
Trịnh thị Lan và Trần Đức Hùng (Viettel Telecom): xương sống của toàn bộ phương án kinh doanh 3G, và là những người kiên trì nhất, linh hoạt nhất (với các phương án kinh doanh thay đổi liên tục), đau khổ nhất (vì đến sát ngày nộp, vừa sửa xong phương án thì máy treo, Hùng mất toàn bộ dữ liệu; còn Lan thì sau khi nộp hồ sơ mới phát hiện “hình như” bị thiếu 1 Phụ lục quan trọng nên thấp thỏm mất cả tuần). Làm vì có chung một niềm tự hào: danh tiếng của Viettel.Thực ra, đã có một đội “tiền 3G” được thành lập từ cuối năm 2007, và đã mất một cái Tết mất ăn mất ngủ rồi. Ấy thế nhưng, đã ra nhiều phương án mà Hồ sơ chính thức của Bộ thì vẫn chưa thấy đâu. Sau khoảng 2 tháng với điệp khúc “chị ơi, hồ sơ 3G ra chưa” liên tục mà vẫn không thấy tôi có câu trả lời, đội “tiền 3G” đó tạm giải tán, cho đến tháng 11/2008 mới thành lập lại, đầy đủ hơn, nghiêm túc hơn và quyết chiến hơn.
Thời điểm làm hồ sơ là lúc hết sức không thuận lợi, đó là khi các đơn vị phải làm và báo cáo kế hoạch năm, chưa kể cuối năm cũng là thời gian Viettel chạy nước rút để hoàn thành mục tiêu “4 năm liên tiếp tăng trưởng gấp đôi”. Ai cũng bận, vì những người trong đội 3G đều là những cá nhân chủ chốt của các mảng kỹ thuật, kinh doanh và đầu tư của Viettel Telecom. Trong 2 tuần đầu, mọi người còn sao nhãng 3G đến nỗi tôi phải nhắc đi nhắc lại “nếu không lấy được giấy phép 3G thì 10 năm nữa, chúng ta chẳng còn gì mà làm nữa”.
Ấy thế nhưng, khi họp với BGĐ và đặt ra quyết tâm “Người Viettel đã không làm thì thôi, đã làm thì phải là số 1”, cả đội lại hừng hực khí thế. 29 Tết, đội 3G vẫn còn họp và phát cho mỗi người một quyển tổng hợp dày cộp để nghiên cứu trong mấy ngày Tết. Đội kinh doanh và đầu tư thì tính đi tính lại dễ đến cả trăm phương án trước khi lựa chọn. Đội kỹ thuật trắng đêm 2 tuần liền để ra được 16 phương án đặt trạm khác nhau để đảm bảo sự an toàn cho hồ sơ.
Tuần cuối trước khi nộp, cả đội căng thẳng, gầy rộc đi trông thấy, đến mức anh em trong Tcty còn tếu táo gọi 3G là “gấp, gắt, gầy”. Những kẻ lười ăn như tôi và Lan Hương thì thường xuyên bỏ bữa, hoặc tiện gì gặm cái nấy, còn lại là toàn sống bằng nước lọc và không khí. Anh em có gia đình thì tranh thủ giờ nghỉ trưa, tạt về nhà tặng vợ bông hoa hồng và sô-cô-la nhân ngày lễ Tình yêu rồi lại vội vàng đến công ty chiến đấu tiếp.
Điều tôi cảm nhận lớn nhất trong những giây phút ấy đó chính là sự tự hào và khát khao được bảo vệ, gìn giữ danh tiếng của Viettel. Biết tận hưởng vinh quang trong 1 giây.Một ngày trước khi chính thức công bố kết quả, Hà Minh Tuấn và Hoàng Sỹ Hùng gọi điện rụt rè hỏi tôi “Chị ơi, điểm của mình thế nào hả chị?”. Và khi nghe tôi nói số điểm cao nhất 967, hơn đối thủ thứ 2 đến 300 điểm, cả 2 đều mừng rỡ bảo “Thôi thế là em yên tâm rồi, từ hôm nộp hồ sơ, em vẫn cứ lo mãi, sợ có sai sót ở đâu, hoặc sợ mình không được giải nhất…”
Nhưng cũng chỉ vài ngày sau, khi nhiều người Viettel vẫn đang “lâng lâng” trong cảm giác say sưa của người chiến thắng với giấy phép 3G trong tay, và đội phóng viên “Tin tức Viettel” đến gặp họ để viết bài về chuyện làm hồ sơ 3G, thì Lan Hương ngập ngừng bảo “Mình quên mất rồi”, còn Tuấn thì tiếc “giá như đối thủ tương đương một chút thì những ưu việt trong cách tính của mình còn được thể hiện rõ nét hơn”, Hoàng Sỹ Hùng, Trịnh Thị Lan và Trần Đức Hùng thì còn khó tìm hơn, bởi với họ, có được giấy phép 3G thì cuộc chiến mới bắt đầu. Hoàng Sỹ Hùng bắt tay vào làm dự án, Lan và Trần Đức Hùng thì lại tính toán và xây dựng chiến lược kinh doanh nội dung và chiếm lĩnh thị trường. Tuấn, Hà, Bích, Huy, Nghĩa – những con người đã làm nên “600 điểm” ấy thì miệt mài với việc làm thầu, chấm thầu, thiết kế mạng và chạy thử nghiệm để kiểm tra dịch vụ. “Đội 3G” lại bước vào một guồng quay mới, mạnh mẽ hơn, quyết liệt hơn để thể hiện rõ quyết tâm của người lính Viettel: đã nói là làm, và đã làm thì làm đến tận cùng. Và không quên một ai, dù là những người nhỏ nhất…Viettel vẫn có một câu nói mà tôi rất yêu thích “Không ai là số không cả”. Và sẽ rất thiếu sót cho tôi nếu trong câu chuyện này không có những gương mặt “không – rõ - tên”, những người đứng đằng sau thùng hồ sơ hoành tráng nhất buổi sáng ngày 18/2 hôm đó. Đó là Giang, cậu thiết kế tài hoa của Ban Chính sách phụ trách phần mỹ thuật cho Hồ sơ. Đó là các chị văn thư thức suốt đêm 17 rạng sáng ngày 18 khẩn trương đóng dấu và chỉ cho tôi quy cách gắn niêm phong. Đó là anh Cường lái xe, và 2 bạn vệ binh, những người đã “hộ tống” tôi và thùng hồ sơ đến địa điểm nộp an toàn và đúng giờ. Đó là rất, rất nhiều người có mặt tại tầng 8 trong buổi sáng sớm ngày 18/2, đã giúp tôi lấy lại bình tĩnh để kiểm tra hồ sơ, và giúp tôi khiêng thùng hồ sơ lên xe, vẫy tay chúc chúng tôi may mắn khi cả đội hoàn toàn bị “treo CPU”.
Monday, 9. November 2009, 04:01:20
Chuyện hàng ngày
Hà Anh
Ban chính sách BCVT
----------------------------
Hơn 1 lần, tình yêu với VIETTEL lại trào dâng trong tôi, nhiều cảm xúc mà không thể diễn tả thành lời...
Ấy là khi, tôi ra trường và vào làm việc ở đây, tham dự sự kiện Viettel đạt 2 triệu khách hàng, sau hơn 1 năm hoạt động, chập chững những bước tiến trên thị trường viễn thông. Mà ngày ấy cứ tăng trưởng 1 triệu thuê bao thì đã là cực “oách” rồi, nên cứ mỗi lần như thế, tôi lại được làm 1 event “Viettel 2 triệu khách hàng”, “3 triệu”, “5 triệu”... (đến giờ thì Viettel đã có gần 30 triệu khách hàng). Mọi người đánh dấu sự phát triển của công ty qua những “cột mốc” này...
Ấy là khi, hơn 2 năm sau, VIETTEL có trong tay hơn 10 triệu khách hàng, được đánh giá là mạng số 1 ở Việt Nam. Lúc này, số thuê bao không còn là “thước đo” nữa vì tốc độ phát triển cũng nhanh hơn và áp lực cạnh tranh trong nước ngày càng cao, đòi hỏi phải đi sâu vào chất lượng. Ban TGĐ đánh giá thị trường trong nước nhỏ hẹp và cạnh tranh quyết liệt, mình không thể phát triển nếu chỉ ngồi trong chiếc chiếu hẹp và quyết định đầu tư ra nước ngoài.
Xúc động làm sao khi tham dự lễ khai trương Mạng Metfone ở Cambodia. Niềm vui, tự hào như vỡ òa trong vòng tay thật chặt của mọi người sống trong “ngôi nhà chung”.... Đến hôm nay, tại Cambodia, Metfone đã là hãng viễn thông lớn nhất, chiếm 60% thị phần ADSL, là mạng di động lớn thứ hai và chiếm 50% thị phần điện thoại cố định. Lại một “cột mốc” quan trọng của Viettel...
Sau 8 tháng kể từ khi tham dự khai trương Metfone, tôi có mặt để tham dự lễ khai trương thêm 1 thương hiệu nữa của Viettel tại Lào – mạng viễn thông Unitel... Khi Tổng giám đốc Hoàng Anh Xuân thay mặt hơn 20,000 CBCNV Viettel tuyên bố khai trương mạng Unitel, có bao nhiêu giọt nước mắt lăn trên gò má các đồng nghiệp của tôi. Phải rồi, họ đã “chinh chiến” qua bao nhiêu “chiến trường” để đi “khai hoang” từng mảnh đất mới cho Viettel. Để có 1 thương hiệu mới, chúng tôi đã phải huy động đội quân đông đảo đến từ khắp các đơn vị của Viettel, từ TCT, Viettel Telecom, Truyền dẫn, các chi nhánh... Bao người đã phải xa quê hương, xa chồng, xa vợ, xa con... hy sinh những ước mơ dung dị (như một bữa cơm gia đình, một thoáng gió heo may Hà Nội...) , đã và đang nỗ lực cống hiến bằng tất cả tình yêu cho Viettel. Sau khai trương, có lẽ công việc của mọi người sẽ còn bề bộn và khó khăn gấp bội... nhưng tôi có niềm tin tưởng và tự hào rằng, giống như Metfone, Unitel sẽ trở thành mạng viễn thông hàng đầu tại Lào.
Tôi luôn mong mỏi những ngày không xa, Viettel của tôi còn khai trương mạng ở nhiều vùng đất khác trên thế giới, từ Đông Dương rồi sẽ tới Châu Á, Châu Âu, Châu Mỹ... ở bất cứ nơi đâu bạn đều sẽ thấy dấu chân người lính Viettel. Sau mỗi “mốc son lịch sử” ấy, những người Viettel cũng trưởng thành hơn và “thấm” văn hóa tự thay đổi trước khi phải thay đổi. Tự thách thức để trưởng thành.Read more...
Friday, 6. November 2009, 07:28:58
Chuyện hàng ngày
Vũ Ngân
Viettel Cambodia
---------------------------------
Vũ Ngân – 25 tuổi, độc thân và vui tính, vào Viettel Telecom giữa năm 2008. Đầu năm 2009, Ngân đã được điều động sang Viettel Cambodia (VTC) để cùng các bạn Việt Nam và Cambodia xây dựng, kinh doanh dịch vụ viễn thông tại đây. Trước khi lên đường, một cô gái trẻ như Ngân có nhiều lo lắng về tương lai, những suy nghĩ lẫn lộn về công việc, về cuộc sống nơi đất khách quê người, cộng thêm sự lo lắng của ba mẹ và người thân về chuyện “thân gái dặm trường”. Em còn cả sự lo lắng về tình yêu với một chàng trai đang ở Hà Nội, giờ em đi xa thế, liệu có vững bền... Nhưng rồi, Ngân vẫn quyết tâm đi... Sau 3 tháng sống và làm việc tại VTC, 3 tháng được khám phá và trải nghiệm, Ngân đã nhận ra rằng, dường như mình đã bắt đầu THÍCH…
Read more...
Wednesday, 4. November 2009, 03:19:01
Chuyện hàng ngày
Minh Trường
Viettel Transmission
------------------------------5h sáng, khi cả thành phố Đà Nẵng còn đang chìm trong giấc ngủ yên trong những ngày mùa đông, khoác chiếc áo ấm thật giầy, tôi bước bước ra khỏi nhà phóng xe thật mau đến Trung Tâm. Hôm nay tôi phải thực hiện một việc rất quan trọng - Lên“Cổng trời Tây Giang”, thực hiện các công việc cần thiết cho đợt triển khai đưa Internet xuống đến các trường học của Tổng Công Ty.
Vượt qua gần 120 cây số đường núi với nhiều khúc cua khúc khuỷu và những đoạn đường rất xấu tưởng chừng như không thể vượt qua, tôi cùng đoàn của Trung Tâm truyền dẫn khu vực 2 (TTTDKV2) đã đến nơi cần đến đó là trường THPT Tây Giang tỉnh Quảng Nam (một huyện miền núi sát biên giới Việt Nam và Lào) khi trời đã quá trưa.
Cơn mưa chiều trong những ngày đầu đông ập xuống bao trùm cả thị trấn Tây Giang và khu nội trú của các em học sinh ở đây. Chúng tôi đã gặp được các em, những học sinh dân tộc miền núi trong khu ký túc xá được xây dựng bằng tôn và ván. Những tiếng cười, những tiếng chào bằng các tiếng dân tộc mà chúng tôi mới được nghe lần đầu, những lời chào bằng tiếng kinh lơ lớ của các em, những mầm non tương lai. Trên “Cổng trời” ấy, thực đơn hàng ngày của các em chỉ là cháo trắng ăn với rau rừng, đặc sản lắm cũng chỉ là những gói xôi và chút ít thịt mà gia đình gói lên cho các em (khoảng 3 tháng một lần, tôi nghe một em học sinh kể lại) còn nước sinh hoạt của giáo viên và các em được cung cấp bởi con suối bên cạnh.
Trường hiện nay có khoảng 45 giáo viên với 789 học sinh, ngày qua ngày ngoài việc học, các em và các thầy cô giáo còn phải lo cái ăn cái mặc hàng ngày. Khoản tiền trợ cấp cho các em hiện nay khoảng 5.000đ/người/ngày thì việc ăn cơm với muối là chuyện diễn ra hàng ngày.Tại đây, ngoài việc lo cho các em cái ăn, dạy cho các em biết cái chữ, các thầy giáo cô giáo còn phải lận lội xuống miền xuôi để bổ túc cho mình về các kiến thức từ sách báo và Internet để không bị lạc hậu về thông tin.
Lên “Cổng trời” trong những ngày mùa đông giá rét, bắt gặp được những ánh mắt, những nụ cười của các em, của các thầy cô giáo trường THPT Tây Giang, tôi thầm thán phục những sự cố gắng, nghị lực của các thầy cô giáo, các em học sinh trường THPT Tây Giang dù nơi đây vẫn còn quá nghèo khó. Chia tay các em, chia tay các thầy cô giáo với những nụ cười và những món quà, những cái áo, cái quần cũ mà chúng tôi quên góp từ các cán bộ công nhân viên của TTTDKV2, chúng tôi tìm thấy được những nụ cười thân thiện, những ánh mắt cảm ơn của các em và của giáo viên nhà trường, chúng tôi cảm thấy rất vui và phấn khởi khi được giúp đỡ các em và các giáo viên một phần nào dù là rất nhỏ.
Mùa đông Tây Giang trở nên ấm áp hơn không phải vì những món quà, những chiếc chăn, những cái áo, cái quần mà chúng tôi tặng cho các em và các thầy cô mà nó ấm hơn là do những ánh mắt, những nụ cười, những nỗ lực, những nghị lực phi thường của các thầy cô giáo, các em và của con người trên mảnh đất Tây Giang. Hy vọng khi có máy tính, có Internet, thầy và trò nơi đây phần nào giảm bớt những thiệt thòi, khó khăn trong việc tiếp cận kiến thức. Đến đây, tôi mong mình lại tiếp tục cuộc hành trình “phổ cập Internet tới 100% trường học trên toàn quốc” của Viettel, trước tiên là để ấm lòng mình...
Showing posts 1 -
10 of 22.