Ru đời đi nhé, cho ta nương nhờ lúc thở than ...
Saturday, January 21, 2012 5:03:39 AM
Mặt tôi là vậy, tưởng là cái mặt dú đá nên teo quéo. Ít khi thấy tôi cười tươi vui vẻ.
Lâu dần bị thấm. Như người ta ướp đồ ăn, để lâu thì gia vị thấm.
Chơi thân lâu ngày với một ai đó, sẽ bị nhiễm (thấm) cái tính cách trội của người ta.
Cái mặt tôi bị thấm chất ... quéo.
Tính tình tôi, hơi thở tôi, toàn chất than. Thở than.
Hơi thở cũng ra than chứ không cần phải nói.
Hồi nhỏ tôi hay than: má ơi con mệt quá ! má ơi sao con mỏi tay quá ! má ơi sao con đau lưng quá! má ơi sao con tức ngực quá! má ơi sao con ...
Lúc đó là có má.
Lớn lên ra đời. Đời đầy rẫy những cú tát, những cẳng đạp, những hoang mang ...
Tôi luôn tự khẳng định với bản thân, mình phải cứng rắn, phải nghị lực, phải đương đầu, phải dũng cảm đón nhận tất cả. Không thở than. Vì mình thở than là hèn yếu, là nhục. Mình thở than sẽ ảnh hưởng đến người khác.
Họ không có lỗi gì và không việc gì phải chịu sự thở than của mình.
Xung quanh cuộc sống có biết bao nhiêu là thứ đau đớn, buồn chán, thất vọng mà con người đã phải gánh chịu, việc gì phải góp thêm một tiếng "buồn" cho thêm buồn cuộc sống của mọi người. Phải chịu trách nhiệm với bản thân mình, đừng bắt người khác phải hứng chịu những thở than của tôi.
Bởi vậy tôi chai lì.
Tôi cắn răng để người ta chà đạp.
Tôi im lặng nghe người ta chỉ trích.
Tôi gồng mình làm trọn khi được giao làm những công việc bẩn thỉu.
Tôi cố gắng tâm niệm, một câu thần chú mà tôi đã học đâu đó: khi tôi cười, cả thế giới cùng cười với tôi, nhưng khi tôi khóc thì chỉ có mỗi mình tôi khóc.
Nhưng rồi, sự chịu đựng của tôi cũng có giới hạn.
Bởi xét cho cùng, tôi cũng chỉ là một con người.
Tôi vứt bỏ tất cả, tôi mất hết can đảm, tôi kiệt cùng trong những lo âu, tôi nấc lên nghẹn ngào.
Tôi rơi vào than thở.
Nhưng...
Tôi không thể than thở với má.
Những than thở của tôi đã quá đủ và đã làm má tôi teo quéo, co rút trong bộ quần áo ngày càng rộng ra.
Có người thợ săn sau buổi săn bắn thường tháo dây cung ra khỏi cánh cung, người lạ ngạc nhiên thắc mắc, người thợ săn mới giải thích là để dây cung khỏi bị giãn và cánh cung khỏi bị mất lực do bị nén lâu ngày.
Con người, nhiều lúc cũng cần phải tháo ra.
Giống như một cái nồi áp suất, đến độ nào đó cũng phải tháo van cho nó xì ra bớt.
Tôi cũng không thể cứng rắn mãi, không thể chai lỳ mãi, không thể miễn cưỡng ngoác miệng cho cuộc vui giữa trần này mãi. Cứ như vậy có lẽ tôi chết mất.
Thế là tôi thở than.
Nhưng rồi, tôi biết thở than cùng ai ... ?!!
Không phải mọi người ai cũng ích kỷ không chịu chia sẻ. Nhưng hãy hiểu, cuộc sống đầy rẫy những đôi chân bước nằng nặng hoang mang, ai cũng có nỗi đau, ai cũng phải chịu đựng quá nhiều điều bất công. Không riêng gì tôi.
...ngoài má tôi ra, ai cho tôi nương nhờ lúc thở than ???
-------------------
Người hát rong họ Trịnh có hát. "Ru đời đi nhé, cho ta nương nhờ lúc thở than."
Chắc có lẽ nhại lại "mơ nhiều đi nhé, ai cho nương nhờ lúc thở than?!!"















