Lãng Tử ơi !

Mi là gã Hành Khất lang thang ...

3-9 . kỷ niệm 1 tháng ngày chú đi đến xứ người

Sách khôn ngoan trong Kinh Thánh Cựu ước có kể chuyện về hai anh em. Câu chuyện kể:

Có hai anh em nhà nọ, khi cha mẹ mất, người anh có gia đình ra ở riêng. Hai anh em được chia hai mảnh đất để trồng trọt canh tác. Hai anh em cùng nhau lao động trên hai mảnh đất phần mình để canh tác trồng trọt lương thực. Khi mùa gặt đến. Đêm đó, người em nằm vắt tay lên tráng vui mừng vì vụ mùa của mình được bội thu, rồi người em chợt nhớ tới anh. Người em rất thương anh và ngẫm nghĩ "anh mình phải lao động cực nhọc, anh còn có cả một gia đình để lo lắng, nuôi các con, nếu chỉ với lượng lương thực bằng với mình, chắc rằng gia đình anh sẽ rất khó khăn. Trong khi mình sức khỏe tràn đầy, chẳng phải lo lắng gì cả". Nghĩ rồi người em trở dậy, nhân đêm tối, chất lúa từ đống lúa của mình lên đầy gánh, rồi gánh sang bỏ thêm vào đống lúa của người anh. Người em cứ gánh lúa như vậy, đến khi nghĩ phần lúa còn lại của mình còn đủ để mình sống đến mùa thu hoạch sau, thì trở về vui vẻ ngủ ngon. Cũng trong đêm đó, người anh sau khi đã được một mùa bội thu, nhìn thấy cả gia đình vui vẻ quây quần bên nhau, anh rất hạnh phúc, chợt nhớ đến em mình. Anh nghĩ thầm "mình có cả một gia đình hạnh phúc đầy đủ, trong khi em trai mình chỉ có một thân một mình cơ cực, lỡ đêm hôm trái gió trở trời, mưa không thuận gió không hòa, mùa màng thất bát, biết lấy gì sống?". Nghĩ rồi khi trời còn tối người anh mới trở dậy, chất lúa từ đống lúa của mình lên gánh và gánh sang bỏ thêm vào đống lúa của người em. Người anh cũng cứ gánh từng gánh lúa của mình bỏ sang phần lúa người em. Đến khi trời gần sáng thì vui vẻ về nhà.

Sáng ra khi người em và người anh cùng ra đồng thăm phần lúa của mình, ai cũng yên tâm và vui vẻ. Người em nghĩ chắc với phần lúa của mình, gia đình anh mình sẽ được sống no đủ. Người anh cũng cùng ý nghĩ như vậy.

Nhưng khi người em đến nhìn thấy đống lúa của mình vẫn đầy vun chẳng vơi đi chút nào, liền đi sang đống lúa người anh, thấy vẫn như vậy, chẳng nhiều hơn chút nào. Người anh cũng vậy. Hai anh em ngạc nhiên trong bụng, chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng chẳng ai nói gì với ai về việc tối qua cả. Hai anh em vẫn vui vẻ canh tác trên phần đất của mình. Đêm đến, người anh quyết định sẽ gánh lúa sớm hơn, sang bỏ vào đống lúa người em. Người em cũng chờ trời vừa tối thì liền gánh lúa của mình để bỏ sang lúa của anh.

Hai anh em với hai gánh lúa trên vai, với ý nghĩ muốn chia bớt phần lúa của mình cho nhau, chợt gặp nhau giữa đồng...

------------

Câu chuyện cảm động về tình anh em trong thánh kinh chợt đến với anh. Anh nghĩ rằng em đang ở nơi đất khách quê người, một thân một mình, không biết lúc khó khăn, lúc trái gió trở trời làm sao sống đủ, trong khi anh còn có cả một gia đình lớn bên cạnh, một người bạn đời bên cạnh luôn quan tâm chăm sóc cho anh.

Anh đã chẳng thể làm gì được để giúp em, anh cũng chẳng có gánh lúa nào trên vai để gánh sang đống lúa cho em, đúng không em ?

Anh chỉ có thể cầu nguyện, mong cho em được sống bền vững và đi trọn con đường mà em đã chọn.

tui dang yeuRu đời đi nhé, cho ta nương nhờ lúc thở than ...

Write a comment

New comments have been disabled for this post.