Mẹ của Sếu và Dim ngoan

Subscribe to RSS feed

Một ngày

Sáng mẹ và bố thường đặt báo thức 5.45, nhưng dậy lúc 6 h hoặc muộn hơn. Bố có trách nhiệm gọi các con dậy còn mẹ nấu bữa sáng, các con thì chuẩn bị đến trường. Bữa sáng mẹ thường chuẩn bị xong lúc 6h15 hoặc 6h20.

Thực đơn buổi sáng thường là:
- Mì tôm ô ma chi nấu với thịt bò hoặc rán giòn hoặc trộn với sốt như mì ý ấy.
- Mì ý với sốt pho mai, cà chua và thịt bò băm
- Cơm nguội rang với trứng
- Bánh bột mỳ rán với trứng và đường
- Bánh mỳ với trứng, xúc xích, bơ và Patê
- Bánh mỳ với sữa đặc có đường
Tráng miệng thường là sữa tươi hoặc hoa quả, nước hoa quả hoặc đơn giản là trà chanh.

Các con được bố đưa đến trường, mẹ thường đứng cửa vẫy chào. Bố đưa các con đi học xong rồi đến cơ quan làm việc. Còn mẹ trở vào nhà có 1 tiếng buổi sáng trước khi đi làm.

Chiều các con sẽ được ông nội hoặc bố đón ở trường lúc 4h15'. Trở về nhà lúc 5h các con sẽ kịp tắm rồi ăn cơm tối, ngồi vào bàn hoàn thành bài tập lúc 9h. Còn mẹ thường về nhà lúc sau 7h tối. Mẹ sẽ lấy 1 tô cơm lên phòng vừa ăn vừa xem ti vi hoặc lướt nét. Sau đó mẹ kiểm tra bài cho con hoặc chơi đùa với các con. Bố thường về nhà khá thất thường, bố về lúc 7-8-hoặc thậm chí là 10h.

10h là các con đi ngủ. Mẹ nhắc là các con tự đi ngủ, hết đòi mẹ kể chuyện, đọc truyện hoặc chỉ đôi khi nũng nịu đòi mẹ trò chuyện thôi. Mỗi đứa ngủ 1 giường riêng, Sếu thường ngủ cùng bà nội hoặc em Minh Phương, còn Dim ngủ 1 mình, đôi khi ngủ cùng bà nội. Có đôi khi Dim sẽ ngủ cùng bố còn Sếu ngủ cùng mẹ.

Mẹ và bố đi ngủ lúc 11h hoặc muộn hơn.

Trời trở lạnh

Nhiệt độ xuống tới 25 độ, và có gió mùa về. Quần áo bị chật và ngắn hết, năm nay Sếu và Dim đều cao lên khá nhiều. Mẹ dẫn cả 2 đi mua quần áo, một việc mà các con chả khoái gì mấy. Sau rồi đi hiệu sách, cả 2 đều rất khoái. Mẹ con mình kiếm được khá nhiều sách quý.

Mẹ mua được hàng loạt sách tiếng Anh để dạy cho con:
1. Reading Rocket 1-2-3: là cuốn sách của E-future Hàn Quốc biên soạn. Nội dung khá tốt, in rất đẹp và có đĩa kèm theo sách để các con có thể vừa nghe vừa theo dõi theo sách.
2. My English Diary: dành cho Sếu học viết nhật ký bằng tiếng Anh.
3. Family and Friends 3: Cuốn này rất hấp dẫn, vì có trò chơi trên máy tính, được biên soạn khá công phu và nội dung rất tốt.
(mẹ thầm nghĩ, HQ họ khôn thiệt, làm được sách xuất khẩu sang VN mà không nhà giáo nào ở VN có thể làm sách tốt như thế cho trẻ em).

Dim thì kiếm được 2 cuốn:

1. Sao lại là tao và
2. Bọn con gái thật là chán chết.
Cuốn thứ nhất là do Dim nghe bạn khen và tự đi tìm mua, thì ra đã có một hội mọt nhí ở trường con đấy nhỉ smile

Sếu kiếm được 3 cuốn:
1. Thám tử 3 cò
2. Suối nguồn yêu thương
3. Điều kỳ diệu của cuộc sống.

Sinh nhật tôi tám tuổi

Tôi đã tròn 8 tuổi rồi.

Thứ bảy

Dim đi CLB Takewondo và Cờ tướng, Sếu đi học ở trường, bố chở các con đến trường rồi đi cà phê với bạn, sau đó đón các con về nhà còn mẹ ở nhà làm gì tuỳ thích. Mẹ viết blog, mẹ đọc sách, thi thử tiếng Anh, xem ti vi, và ngủ nữa.

Mẹ chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà lúc 6h. Hôm nay ăn bánh mỳ với pho mát, bơ, trứng, xúc xích, sữa đặc có đường và hoa quả. Sếu khen ngon còn Dim lại nhăn nhó, vì con không thích bánh mỳ.

Buổi tối

Sếu và Dim tự hoàn thành bài để kịp giờ chơi với mẹ. Mẹ tự hoàn thành công việc để sớm trở về nhà chơi với con.

Mẹ kiếm một bộ Tam Quốc Diễn Nghĩa, cả nhà ngồi xem cùng nhau. Đến đoạn Đổng Trác nói với Điêu Thuyền "Nàng ơi, ta muốn sống cùng nàng tới răng long đầu bạc" Dim bèn lẩm bẩm: "Ông này đã răng long đầu bạc rồi còn gì nữa!: bigsmile bigsmile bigsmile . Xem được một đoạn, Dim chán bèn lục các cuốn sách ra đọc. Dim kiếm được cuốn sách tập bài hát lớp 5 bèn ngồi hát í a một mình. Mẹ sẽ kiếm cây đàn để con học chơi nhé. Lần lữa mãi mà mẹ vẫn chưa mua.

Đã lâu mẹ không ngủ chung với Sếu. Sếu vẫn thường ngủ chung với bà Nội. Mẹ đi ngủ cùng chị Sếu thế là Dim không chịu ngủ một mình, con cũng muốn ngủ chung với mẹ và chị cho vui. Sau rồi mẹ thuyết phục Dim ngủ chung với bố. Sếu vui vẻ khoe với mẹ, con được các bạn tín nhiệm bầu làm tổ trưởng. Mẹ bảo: "vậy thì phải tận dụng tối đa cơ hội nhé, ghét bạn nào phải dìm bằng hết cỡ nhé: bạn nói chuyện 1 lần phải ghi là 3-4 lần vào, bạn đi muộn phải cộng thêm vài lần đi muộn" Sếu phá ra cười và hứa với mẹ rằng con sẽ cố gắng công tâm và thật công bằng. Sếu đạt giải khuyến khích cờ vua cấp trường nhé. Con rất vui sướng, nhưng vẫn tiếc mãi vì để thua do không chú ý đến nước đi của bạn.

Cả ba mẹ con đều thích chơi tam cúc. Bộ bài tam cúc có 32 quân, có thể chơi 2-3-4 đều được, khá dễ chơi và giúp việc nghĩ chiến thuật, chiến lược, tính toán và đặc biệt rất vui. Chơi ba người, mẹ thua, chị Sếu cũng thua, Dim thắng. Mẹ "sợ quá" bèn che kín mặt khi phải chịu để Dim tét mũi no , Dim lấy quân bài tét mũi mẹ rất khẽ nhé love , còn Dim tét mũi chị Sếu thì đòi cầm cả đống bài để tét mũi cho đau cry

Mất ngủ

Chỉ tại cafe thơm quá, mẹ uống một ly lúc 5h chiều, và bây giờ làm gì cũng không thể ngủ được, báo hại mai còn cả một đoàn đến văn phòng họp nữa. Híc.

Trời HN trở sang cuối thu đầu đông, những cơn gió mùa đầu tiên đã tràn vào phố, bắt đầu có mưa phùn. Mẹ lại lo chuẩn bị quần áo mùa lạnh cho các con. Năm nay Sếu cao nhanh quá, nàng đã cao gần 1.5m rồi, gầy nhẳng. Năm nay ngày nào con cũng phải mặc đồng phục, chỉ còn mỗi ngày chủ nhật là mặc quần áo bình thường. Nếu chẳng đi chơi đâu thì chẳng phải mua quần áo cho con diện luôn.

Năm nay Dim béo tròn, sắp thừa cân. Khi mẹ hỏi các món ăn yêu thích, Dim liệt kê tới gần chục món: hầu như món nào nhớ ra là bảo ngon. Còn Sếu khó khăn lắm mới tìm được 2-3 món, kêu ầm lên là Dim tham ăn, haha...

Đây là món Dim thích ăn buổi sáng:
1. Mì ý sốt cá ngừ, 2. Mì tôm rán 3. Bánh mì kẹp trứng và pho mát, 4. Cháo quẩy và sữa chua ở hàng bác Hải. 5.Phở 100, 6. Cơm rang, 7. Bánh bột mì rán với Trứng và đường...

Đây là món của Sếu: 1. Xôi ngô, 2. Cơm rang, 3. Bánh mì rán vơí trứng và sữa tươi.

Chiến lợi phẩm

Lượn qua các cửa hàng đĩa, mẹ thu được khá nhiều chiến lợi phẩm thú vị với giá khá phải chăng. Đây là danh sách:

1. Art Garfunkel - Across America với các bài ca mê mẩn một thời của mẹ: The Sound of Silence, Scarborough Fair... Mẹ chỉ mong mau chóng trở về nhà, lao vào xử lý chiếc đĩa này đầu tiên. smile

2. Diary of Pumky Kid: Dim reo vang khi thấy đĩa này. Đó chính là bộ phim dựng từ cuốn "Nhật Ký Chú Bé Nhút Nhát" mà Dim vô cùng khoái đọc. Dim xem phim, thỉnh thoảng dừng lại, tua lại, tua nhanh, xử lý chiếc đĩa khá kỹ càng smile Sếu đầu tiên không khoái, sau lại rụt rè đề nghị mẹ cho con xem đĩa ấy.

3. August Rush: một bộ phim rất cảm động. Mẹ và Sếu dành cả 100 phút ngồi xem, rưng rưng và sung sướng tận hưởng từng cảnh quay. Phim kể về chú bé vô tình bị bỏ rơi, với tình yêu và niềm hi vọng, chú đã vượt qua và tìm thấy cha mẹ. The music is everywhere. All You Have To Do Is Listen!

A River Runs Through It: Bộ phim khá hấp dẫn về một gia đình Mỹ, những trăn trở về cuộc sống của một con người. Mẹ cũng có một dòng sông, sống trong trái tim mình, tiếc là dòng sông ấy không trong mát như sông ở trong phim. Dù sao, dòng sông ấy đã từng có ông Ngoại, với những chiều mùa hè nóng nực, ông bơi cõng theo mẹ ra xa giữa dòng nước khá trong.

The Last Station: Bộ phim về những ngày cuối cuộc đời của Lev Tolstoi. Bộ phim này cũng thực sự rất hấp dẫn.

An Education: một bộ phim mẹ đang xem dở thì bị lỗi (đấy có lẽ vì đĩa giá phải chăng đây mà). Có một chút tiếc nuối cũng là một gia vị chăng?

The Last Song: hôm nay mẹ vừa nghiền xong bộ phim này. Mẹ rưng rưng khóc vì nhớ ông Ngoại quá. Một tình yêu cha con tuyệt vời, một tình yêu đồng loại sâu sắc. Mục đích xem phim là để vừa giải trí, vừa học tiếng Anh, vì mẹ xét thấy vốn tiếng Anh ngày một mai một. Nhưng hoá ra phim lại quá hấp dẫn, mẹ xem hết đĩa này đến đĩa khác smilesmile thấy Tiếng Anh cũng khá hơn 1 chút.

Còn một số chiến lợi phẩm chưa xài tới:

1. Elizabeth
2. Hà Nội Mùa Đông Năm 46
3.Con chim vành khuyên
4. Làng Vũ Đại Ngày Ấy
5. P.S. I Love You
6. Tam Quốc Diễn Nghĩa
7. Bố Già (The Godfather)
8. Up in the air

Đĩa ĐVD ở HN có 2 loại: Loại cao cấp giá 30K/chiếc, còn loại thấp cấp giá 15K/chiếc. Mẹ thì không phân biệt được chất lượng, nhưng thấy loại cao cấp có cái vỏ trông cứng cáp, đẹp hơn. smile.

Mẹ hình như đã bắt đầu nghiền, mẹ sẽ đi tìm thêm nhiều chiến lợi phẩm về học tiếng Anh nhóc nhỉ. smile

10-10-10

Đi bộ xem diễu binh. 7.30 ra đường đã thấy lũ lượt đoàn người từ khắp nơi đi bộ xem, vì đường cấm không đi được. Đường Kim Mã với chật cứng người xem.

Những ngày Đại Lễ 1000 năm

Mới hồi nào còn nghĩ: xa lắm mới tới năm xa lắc xa lơ đó. Vậy mà giờ đã là những ngày đang hội. Ngày bé, khi đọc cổ tích, mẹ thường nghĩ đến những ngày hội, kiểu như lễ hội trong chuyện Tấm Cám ấy. Bây giờ chính thức trong những ngày đất nước mở hội mà chẳng thấy vui gì. Cờ phướn rợp trời, khắp nơi tiếng loa hát, ti vi đường phố và xe cộ inh tai nhức óc. Các tụ điểm vui chơi đều rất quá tải. Hôm qua lại nghe tin vụ nổ pháo hoa trên Mỹ Đình, chỉ sợ khủng bố, nên nhất định mẹ sẽ không đi đâu hết, ở nhà xem ti vi cho an toàn.

Nói vậy nhưng mẹ vẫn dành thời gian đưa bà Ngoại đi phố phường. Mẹ lựa ngày không quá đông đưa Bà đi bát phố. Bà năm nay đã 74 tuổi, tính cả tuổi mụ (suỵt, nhưng với ai bà cũng khoe bà 75 tuổi rồi, bà sinh nhằm tuổi sửu, tức là năm 1937). Từ ngày ông Ngoại qua đời, bà thường hay khóc vì nhớ và thương ông, mẹ chỉ muốn dành một khoảng thời gian riêng cho bà. Biết đâu ngày bà ra đi còn đếm được bao nhiêu ngày. Bà đang mắc rất nhiều bệnh tật, lúc nào cũng triền miên đau đớn: đau khớp chân, đau khớp vai, mắt ngày một mờ vì biến chứng của bệnh tiểu đường, rồi huyết áp.

Mẹ đưa bà qua Lăng Bác, nhưng rất tiếc lăng Bác đóng cửa để tu bổ, đến tháng 11 sẽ mở cửa trở lại. Mẹ đưa bà qua các phố, tới chợ Đồng Xuân, mua vé đi tàu điện qua 28 con phố cổ. Loại hình du lịch này khá thích đấy, dù rằng họ cũng treo đầu dê bán thịt chó: bảo có 4 điểm dừng, nhưng tịnh chỉ có mỗi 2 điểm dừng bắt buộc là điểm đầu và điểm cuối ở cùng 1 chỗ mà thôi . Sau đấy mẹ chở bà đi thăm bà Ba, người ngày xưa đã nuôi ông ngoại ăn học nên người. Theo lời bà, ông Ba là một người thợ mộc vụng, chả ai thuê làm mấy, và bà Ba là một người chuyên đan thuê, tiền chả kiếm được là bao, họ sống tằn tiện, khổ sở trong một căn hầm, xưa là cái kho của TD Pháp để lại, sống bao đời nay vẫn ở đấy. Các cô chú đã trưởng thành, chỉ còn bà ở với một cô già không thể lấy chồng được và hiện đang đi làm tạp vụ cho 1 cơ quan kiếm sống qua ngày. Bà vẫn rất nghèo và lưng còng đến mức khi đi thì tay bà luôn chạm đất. Gặp cụ Ba, bà Ngoại khóc nức nở. Người phụ nữ đó xưa kia đã cưu mang ông Ngoại, cho ông ở nhờ, chung những bữa cơm đạm bạc, chỉ có rau muống già và 1 quả cà chua hấp cơm trộn muối. Vậy mà ông Ngoại vẫn luôn chăm chỉ học, và học giỏi nữa. Có buổi ốm quá, tưởng không qua khỏi, người hang xóm mới nhắn bà Ngoại ra thăm ông, sợ ông mất không thấy mặt con. Bà ngoại và Cụ Ba ôn cổ tri tân, bùi ngùi giọt ngắn giọt dài. Sau đó, mẹ đưa Ngoại vào ăn ở quán Ngon trên phố Phan Bội Châu. Quán này bán toàn các món ăn dân dã, không quá mắc và rất đảm bảo vệ sinh. Bà ngoại ăn món bún ốc, mẹ ăn bún riêu cua và sau đó thưởng thức một đĩa bánh Huế. Sau đó, mẹ đưa bà ngoại đi thăm đền Ngọc Sơn, nơi có cụ Rùa to như chiếc nia. Vào lễ đền, mẹ chỉ cầu mong bà ngoại luôn khoẻ mạnh.

Hôm sau mẹ lại mời bà Ngoại đi bát phố, nhưng bà đã chán. Có lẽ vì bà mệt.

Đấy, lễ hội ngàn năm, tưởng là hào hứng lắm, nhưng cũng buồn tẻ dần trôi qua. Mấy hôm nay miền trung (Quảng Bình) ngập nước tả tơi, người dân gần như mất sạch cửa nhà, giữ được mạng sống là may. Đọc/xem mà mẹ thấy xót lòng, mà thấy mẹ con mình may mắn con ạ. Mẹ con mình sẽ lựa những gì có thể sử dụng được, gửi vào cứu trợ cho miền Trung con nhé.

(TB: mẹ chỉ thích nhất 1 điều, đó là ngày đại lễ rất đẹp: 10-10-10 - Ngày 10 tháng 10 năm 2010 smile)

Favourite Songs of Seu & Dim

We are the world
Hello - Lionel Richie
L Italiano