ShaSha

The first

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Mùng 6 tết, vi vu, vật vã...

Hôm nay là mùng 6 Tết, sáng nay theo như kế hoạch là chỉ đi đám cưới của Quyên thôi rùi về nhà tu. Theo như hẹn hò thì đúng 9 giờ có mặt trước cổng trường Kinh tế rùi đi, mình không biết nhà Quyên chỉ biết là ở Thanh Trì (hix) gần Văn Điển (ặc).
Sáng 7h, Ngọc heo nhắn tin kêu ốm không đi, nản, thế là còn mỗi mình với em Mầu điêu ác rùi Đang ăn sáng thì Vân Anh heo gọi hỏi có đi không (hỏi ngu thế, đã nói trước rùi mà) rùi rủ mình đi cùng đến đón cô Xuân luôn. Bốn cô trò đi cho vui (sặc). Mầu kêu không đội trời chung với cô (hehe, thù dai thế) nên quyết định không đi nữa (mất dạy thế). Bực, đành ăn nốt bát miến rùi phi lên nhà make up cho cái mẹt nó đỡ nát . Đang chuẩn bị dắt xe đi thì Vân Anh heo gọi. Đi cùng nó đến nhà chị Yến thì biết tin "bà già" không đi được vì nhà có việc. Vậy là Quỳnh Mầu đi được rùi, bắt nó phải đi Mình ới Vân Anh đi mua tranh tặng Quyên còn chị Y thì đi mua sách (bà già nhờ mua để làm quà cưới). Nghe bà già nói thì đám cưới của sinh viên nào bà cũng tặng quyển đó và lần nào cũng tế chỉ khoảng 1 tháng sau là nghe tin mừng . Sợ vãi, à quyển đó là quyển "Cẩm nang chăm sóc bà mẹ và em bé" ạ!
Xong xuôi thì đến nhà Mầu lôi nó đi. Nhìn chung là do em đây có sự chuẩn bị từ trước nên đã hỏi đường rùi, nên tìm đường không khó lắm. Gớm, nhìn cô dâu chạy ra đón bầu đoàn thê tử mà thất vọng quá, vì dọc đường em tưởng tượng cô dâu phải trang điểm lộng lẫy, áo váy xúng xính kia, đằng này… chẹp.

Đúng là lớp văn sử có khác, đi đến đâu là nổ đình nổ đám. Vừa vào nhà đã thấy một tốp đang ngồi gặm chim rùi(há há), dám ăn trước hả, láo thế. Cả lũ xông vào không kiêng nể gì hết, mồm mép cứ oang oác, kinh quá, cười nói nổ nhà người ta.

Ăn uống no say rùi cả lũ mò lên xem cô dâu trang điểm. Trắng phớ vì chưa trang điểm xong mà. Nhìn chán mặt cô dâu thì lôi ảnh cưới ra ngó. Hình như hơn 10tr đấy cả nhà à, kinh nhỉ. Nhìn ảnh đẹp mê ly luôn, trông nhong nhanh lém (tự dưng thấy thèm ) Các bác thích ngắm xin mời sang đại bản doanh của lớp Văn sử B K31, tiến tới tổ 4 và yêu cầu khổ chủ nhá.

Hôm nay đến dự đám cưới còn có cả NGuyễn Hiền (những bạn học Văn sử B phiên bản 1 biết Hiền - cái đứa bỏ tổ quốc theo nghề công an đó, à nó học giao thông đấy, các bác nhanh chân lấy số của nó nhé).

Định ở lại đưa dâu nhưng chúng nó bảo về thế là đành về vậy. Lúc ra lấy xe, gió lạnh em cho ra mất một ít (uống rượu mà) nên đành ể VA cầm lái (con này cũng uống như em). Đi đến Phố Vọng thì thả nó cho ông Hải, một mình một lái phi về (lúc này em tỉnh như sáo, không hề say)

Đang tính về thì hội móc cống moi ra rủ đi chơi (phục thù vụ hôm mùng 4 không thành).

Đi đâu?

Đi gần gần thui! Chùa nhé

Trăm gian… Không à …. Tây Phương … chán à … đi đâu?

Bắc Ninh (sặc, xa chết)

Đền Đô, đẹp lắm…

Đi nhé cả nhà!

Đi

Thế là đi…

Đền Đô đẹp thật, rộng, hoành tráng. Nhưng mờ đường về thì xa vãi. Em ấn tượng nhất là quả hồ bán nguyệt với đường viền cực đẹp và thơ mộng (há há) Đền thờ 8 vị vua đời Lý, rất đẹp…

Lúc vào đền ấn tượng bởi màn hát quan họ và phần giới thiệu của một bác về đền (choáng toàn tập, bác đưa cả văn kiện đại hội Đảng X vào bài diễn văn, kinh chưa, lăng xê ác liệt luôn).

Lượn lờ chán trong đền thì cả lũ chui ra hè nhau mua bánh phu thê, bóc tại trận, chén tại chỗ (mấy bà bán hàng cứ nhìn bọn em cười, vô duyên nhể, người ta ăn mà cũng cười). Xong rù thì kéo nhau vào Đình làng Đình Bảng. Dọc đường em đã mường tượng cái đình nó cổ kính và uy nghi lắm nhá, nhưng vào cổng em choáng. Ngổn ngang, bừa bộn, chả có gì là một ngôi đình uy nghi hết, trông tàn hết mức, vào bên trong thì mới cảm nhận được sự cổ kính chứ chịu không thấy được nét uy nghi, mái đình ở dưới, mái tôn to uỳnh ở trên, một đống gỗ mục ở ngay trước cửa đình, pó tay.

Mệt, tưởng giải tán, ai dè, bọn nó lại lôi nhau đi vào Đền Lý Chiêu Hoàng, cóc đứa nào biết đường mà vẫn đi, sặc. Kết quả là lạc một hồi ngoài đồng, rét. Hỏi mãi mới tới nơi thì… “kia kìa, đi vào cái nhà máy gạch ấy”

Tưởng đùa, kệ cứ đi, bất ngờ lắm nhé, một cái đền đúng nghĩa cái đền, ngoài của là hai con voi con bụ bẫm, đền nhỏ xinh nằm cạnh nhà máy gạch (nếu không tinh ý là không thấy) và khuất trong một lùm cây . Ấn tượng duy nhất là đền có một cây trứng gà chi chít quả vàng xuộm, ngon cực (lâu lắm rùi không nhìn thấy cây nào to như thế) và một cây “nhồi”. Cây này lạ lắm nhé, quả nó mềm mềm, trong toàn nhựa là nhựa (chọc ra ném nhau thì hay phải biết), thân cây phủ đầy tầm gửi, không thấy lá cây đâu. Đấy, thế thôi, đền bà chả có gì là cổ cả, tất cả đều mới hết, vui nhỉ.

Mệt mỏi cả lũ kéo nhau đi về, thế là bay một ngày. Hết chuện!

P/S: Hôm nay đi ăn cưới, uống có 3 chén rượu (không rõ là rượu gì nhưng nặng hơn lúa mới rất nhiều) thế là ngất ngư say, sợ quá, thề phát nữa là từ rày trở đi em chỉ uống rượu vang thui.

Tí thì quên. Hôm nay đề về 02, con Vân Anh hôm trước được thằng bạn tư vấn cho đánh con này nhưng không nghe, chẹp, phí của giời, đang vận đỏ mà không biết đường chớp.


Sticky post

Tết! Đón Tết!

Những dịp để cả một dân tộc được sống cùng nhau trong một tình cảm, một ý tưởng chung, cùng một xúc động tập thể, bao giờ cũng hiếm. Thường đấy phải là những sự kiện quan trọng, có liên quan đến đời sống của cả một cộng đồng, mới có thể tạo nên sự đồng nhất như vậy về ý nghĩa và rung cảm của mọi người.

Người nước Nam có cái may mắn được gặp một dịp như vậy thường kỳ, vào những ngày nhất định, mỗi lần năm mới âm lịch đến. Trong dịp ấy, tất cả trẻ con Nam Việt, từ đứa giàu nhất đến đứa nghèo khổ nhất, từ đứa tân tiến nhất đến đứa lạc hâuj nhất, cũng đồng cảm trong niềm trang trọng mơ hồ vô dánh tính, ồn àn, to lớn , độc nhất, gọi là ngày Tết.

Tết, cái từ ma thuật dường như chứa đựng niềm vui mênh mông của cả một dân tộc vô tư và vui vẻ, mỗi lần một năm mới bắt đầu lại quên bẵng đi tất cả mọi tai ương và khó khăn họ đã phải chịu đựng suốt ănm qua, và sẵn sàng khởi đầu lại cuộc sống trong hy vọng và niềm vui. Vậy đâu là ý nghĩa của cái thực thể bí ẩn, kỳ lạ, mà người ta tôn sùng ngang như một vị thần và có mốt ức mạnh to lớn đến mức có thể gây cảm hứng trong mấy ngày cho cả một dân tộc cùng sống chung những tình cảm, có thể nói tạo nên một tâm hồn cộng đồng, nhất là đem lại cho họ niềm tin mỗi lần lại bừng sống lại mà ta đôi khi rất cần trong một cuộc tồn sinh thường rất khó khăn và bấp bênh?

Ngày Tết còn hơn là một ngày đầu năm rất nhiều vả chăng nó kéo dài hơn một ngày, và nếu ta tính cả những chuẩn bị trước đó cùng những cuộc vui giải trí tiếp sau thì có thể nói nó kéo dài ít nhất là ba tuần. Dù sao, tâm trạng nó gây ra không dễ bị xóa đi trong một ngày.

Trong dịp Tết, niềm vui của nhân dân được biểu hiện qua những tràng pháo đinh tai nhức óc và bất tận.

Một trong những đặc điểm của tư duy nước Trung Hoa và nước Nam là xác lập một mối quan hệ chính xác, một kiểu song hành giữa các hiện tượng của tự nhiên và các sự kiện nhân sinh. Chúng ảnh hưởng lẫn nhau và hệ quả của mỗi tương quan đó là cái điều vô cùng mong manh là hạnh phúc của con người. Vậy nên con người cần thường xuyên hành xử sao cho phù hợp với các quy luật của tự nhiên, vốn cũng là những quy luật của đạo lý và tinh thần để cho các hiện tượng của tự nhiên diễn ra theo đúng trật tự vốn có của chúng và không có nhiễu loạn nào cản trở dòng chảy bình ổn của cuộc sống và hạnh phúc của con người.

Sự nối tiếp của các mùa là môt hiện tượng tự nhiên hết sức quan trọng, nhất là đối với một dân tộc nông nghiệp. Theo những quan niệm cổ xưa về vũ trụ, kết thúc của mùa đông và bắt đầu mùa xuân được đánh dấu bằng một giai đoạn đổi mới chung trong đó tự nhiên và các sinh vật dường như được tái sinh. Con người cần đồng cảm với tự nhiên trong đà tái sinh mừng vui ấy. Họ đón mừng một cách xứng đáng “mùa xuân mới” đến. Trong mấy ngày do truyền thống đã quy định, dường như họ phải tự đổi mới mình toàn vẹn, tẩy bỏ đi con người cũ của mình trước đây và tự trang bị cho mình một linh hồn mưới; xua đi khỏi tâm trí mọi ý nghĩ u sầu, chỉ toàn những ý nghĩ tốt đẹp, chỉ nói những lời đáng yêu, gác lại mọi hằn thù và oán hận, bày tỏ đối với mọi người , ngay cả với những kẻ thù tệ hại nhất của mình, những tình cảm khoan dung và ưu ái. Bằng cách đó họ góp phần vào sự hài hòa của vũ trụ và do đó cũng là vào hạnh phúc của xã hôi và hạnh phúc của chính mình. Mọi lời nói khong hay thốt ra, mọi thái độ khó chịu bày tỏ, mọi cử chỉ không phải lối phạm phải trong những ngày Tết không chỉ là thiếu phép lịch sự vào thời điểm đặc biệt tốt lành trong năm, mà còn là một sự phản nghịch đối với tự nhiên và do vậy, có thể mang lại tai họa cho kẻ phạm phải.

Sự mê tín của dân gian càng tô đậm thêm và coi tất cả những gì diễn ra trong những ngày đầu năm là có ảnh hưởng một cách bí ẩn tốt lành hay tai nạn đối với cả năm.

Vậy nên trong buối sáng ngày mồng một Tết, người khách đầu tiên bước chân vào một gia đình được coi như là mang lại hạnh phúc hay vận rủi cho cả năm, tùy theo chỗ tự anh ta là một người có may mắn hay mang vận xấu, tùy theo vị trí xã hội, thanh danh, gia sản của anh ta, con cháu anh ta đông vui hay hiếm mọn, đến ngay cả tình trạng tâm trí và tính cách của anh ta nữa và vận may của anh ta đang nhiều hay ít. Một người đang có tang, vừa trải qua những chuyện xui xẻo, đang có những điều thất vọng trong công việc sẽ rất thận trọng tránh bước chân ra đường trong buổi sáng hết sức trang trọng ngày hôm đó, e sẽ mang theo mình số đen. Để không phải phó mặc sự tình cờ đưa đến nhà mình vị khách đầu tiên sẽ ảnh hưởng đến hạnh phúc của cả gia đình, thông thường các cuộc viếng thăm này được thu xếp tước: người ta chọn trong số những người họ hàng hoặc bạn bè một người nào đó được coi là người hạnh phúc, giàu có, khỏe mạnh, con cháu đông đúc … và đề nghị họ đến vào buổi sáng sớm để làm vị sứ giả mang đến hạnh phúc.

Hạnh phúc! Ước mơ về hạnh phúc ám ảnh đầu óc và trí tưởng tượng của mọi người. Ở xứ sở này, mỗi lần năm mới đến, người ta lại nói đến hạnh phúc, lại mời gọi, lôi kéo nó đến, người ta lại hình thượng hóa nó bằng trăm nghìn kiểu khác nhau. Người ta ngợi ca nó trên các lời ghi và câu đối viết trên giấy điều trang trí các bức tường và các cánh cửa. Và vì màu đỏ là màu sắc đặc biệt của hạnh phúc, xác pháo đỏ và những cánh hoa màu hồng rải dày trên các sân nhà và các bàn thờ. Cả con ngườ nữa cũng mang một diện mạo tươi cười, đon đả, một thái độ vui sướng như để cố níu giữ niềm hạnh phúc vốn rất mong manh và khó nắm bắt, giống như con chim vàng anh đậu trên cành liễu, cất tiếng hót một lúc và lại chuyền mất sang những cành khác. Và thật là vô cùng xúc động cái niềm hướng vọng ấu của cả dân tộc vươn tới một cảnh sống tốt đẹp hơn mà họ mơ tưởng song chẳng phải bao giờ cũng đạt được.

Tết là gì? Tết là tiếng gọi mênh mông của tất cả những người con của nước Việt Nam, trong dịp đổi mới toàn bộ cảu đất trời và của muôn vật, gào lên niềm tin vòa cuộc sống cùng niềm khát khao hạnh phúc và an vui của mình.

Nó còn là điều khác nữa. Nó là sự thánh hóa, là biểu dương, ngợi ca tôn giáo gia đình và sự thờ cúng tổ tiên. Và với tính chất đó nó là một thiết chế gắn liền với cấu trúc gia đình và xã hội nước Nam. Chính trong ngày Tết toàn bộ gia đình cùng nhau sum họp và thực sự sống một cuộc sống chung. Những gia đình mà các thành viên phân tán suốt năm trong ngày này gặp lại nhau đồng đủ dưới con mắt nhìn của tổ tiên mà các bài vị được dở ra trên bàn thờ trang trí rức tỡ, ngày đêm sáng choang đèn nến va mịt mù hương khói, chất đầy những nén vàng và bạc, những món quà của con cháu dâng lên linh hồn tổ tiên để họ sử dụng ở thế giới bên kia.

Bởi Tết không chỉ là ngày lễ của người sống, nó chủ yếu là ngày lễ của những người chết. Chính trong ba ngày Têt những người đã chết thực sự tham dự vào cuộc sống của gia đình và con cháu mình. Ngày hôm trước đó, bằng một lễ nhỏ người ta thỉnh rước tất cả họ về cùng dự Tết với gia đình. Rồi mỗi ngày hai lần người ta mời họ dùng hai bữa ăn chính, chưa kể các cuộc cúng đang trà haoa quả, bánh trái. Cuối ngày thứ ba hay ngày thứ tứ, là lễ lớn tiễn đưa và các linh hồn được coi như trở về thế giới bên kia, mang theo những lời chúc tụng và những lời tâm sự của người thận mà họ vừa chia sẻ cuộc sống trong mấy ngày và bây giờ họ để lại ở thế giới bên này, nhưng vẫn luôn theo dõi, ban phúc bảo bọc.

Suốt những ngày Tết, những người đã chết sống lẫn với người sống đến mức những người họ hàng và bạn bè đến thăm một nhà nó đó không bao giờ qưên trước hết đến cúi lạy trước bàn thờ tổ tiên, bằng cách đó dâng lời chúc tụng đến những người đã chết trước khi chúc người sống. Và nếu có điều hơi khó chịu ngày Tết đôi khi để lại cho một số người trong chúng ta, thì đấy là cái cảm giác mỏi lưng vì phải lặp đi lặp lại động tác cúi lạy suốt ba ngày đến mệt nhừ!

Song tóm lại, cuộc lễ mà tôi vừa cố gắng trình bày ý nghĩa nghi thức và biểu trưng đó, đánh dấu trong đời sống của mỗi người một giai đoạn hạnh phúc được may mắn mỗi năm lại tái diễn một lần. Được sống đôi ngày trong niềm hoan hỉ chung, tự mình cảm nhận được niềm vui hồn nhiên, vô tư lự mà đặc biệt dễ lây truyền ấy, được hòa nhập cả tư tưởng và tình cảm với tất cả những con người trong nòi giống của mình, quả thật không phải là mọt niềm hứng khởi nhỏ, và chính ngày Tết đem lại cho ta điều đó. Hãy biết ơn ngày lễ ấy.

Đối với tôi, nhớ lại những ngày thơ ấu và niên thiếu xa xôi, Tết bao giờ cũng để lại trong tôi những ký ức dễ chịu. Nếu một ngày nào đó phải bỏ phiếu xóa bỏ nó đi, thì mặc tất cả những lý lẽ hay ho người ta có thể đưa ra để biện minh, tôi tin rằng tôi sẽ bỏ phiếu chống, dù có phải mang tiếng là mọt kẻ bảo thủ ngoan cố hay hỗn xược.

Valentine, ngày không có tình yêu!!!

Chưa một lần trong đời được tận hưởng một ngày Valentine cùng người yêu mình..


Chưa một lần được khoác tay người đó đi dạo trong ngày Valentine...

Chưa một lần được ngồi trong căn phòng ấm cúng đốt lên những ngọn nến toả hương cùng người yêu...

Chưa một lần được thốt ra được 1 lời "Em yêu anh" trong ngày lễ ngọt ngào ...

Chưa một lần nắm trọn bàn tay...

Chưa một lần...
.

.

.

.

.

Chưa một lần........



Nhiều người hỏi :"tại sao mày vẫn chưa có người yêu???"....Nhe răng cười.

Nhiều người nói :"trông mày thế này mà đụt nhỉ!!!".............Vẫn chỉ nhe răng cười







Lượn lờ cả ngày buôn nước bọt vui vẻ...tối về đối mặt với bốn bức tường mới thấy là dối lòng...

Buồn lắm, đã nhiều lần xem lại tư cách của mình, cũng biết là mình hay kén cá chọn canh...Cũng biết là mình còn nhiều khuyết điểm....Nhưng vẫn muốn một lần đón nhận được một tình yêu trọn vẹn. Ngọt ngào, sâu lắng, không lo âu muộn phiền...Yêu anh không phải bởi những điều kì diệu như lúc đầu em đã lầm tưởng, chỉ đơn giản là yêu chính anh.


Muốn được 1 lần bên anh ngắm ánh hoàng hôn,

Muốn được 1 lần bên anh dạo hè phố vắng,
Muốn được 1 lần được ăn tối bên anh,


Muốn được 1 lần bên anh xếp nến thơm thắp lên ngọn lửa thay cho lời yêu nông nàn em gửi đến anh,

Muốn được 1 lần, dù chỉ được 1 lần nắm tay em và nghe anh nói:
"anh yêu em"

.

.

.

.

Muốn được 1 lần được yêu trọn con tim...

.

.

.

Valentine, ngày không có tình yêu!!!

NOTHING!!!!!!!

The depression is coming, stay calm and be strong, I am telling myself. Is it too serious to use the word “depression”, don’t know, but that is such the thing I am feeling.

Everything gets tough, studying, work and … relationship. I am some kind of a LOSER.

Can I get things that I dream of?

Can I make it when there are so many challenges ahead?

Yes, I can. Oh, really?

I still smile when I meet people, I want to hide everything I am feeling inside because that’s the way I have been. They think I am calm, optimistic, and mature. Should they think again?

So many question marks in this entry as there are in my head. Still looking for the answers.

But at least one thing I can think of, don’t be beaten, don’t give up!
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29