Mùng 6 tết, vi vu, vật vã...
Tuesday, February 12, 2008 1:36:49 PM
Hôm nay là mùng 6 Tết, sáng nay theo như kế hoạch là chỉ đi đám cưới của Quyên thôi rùi về nhà tu. Theo như hẹn hò thì đúng 9 giờ có mặt trước cổng trường Kinh tế rùi đi, mình không biết nhà Quyên chỉ biết là ở Thanh Trì (hix) gần Văn Điển (ặc).
Sáng 7h, Ngọc heo nhắn tin kêu ốm không đi, nản, thế là còn mỗi mình với em Mầu điêu ác rùi Đang ăn sáng thì Vân Anh heo gọi hỏi có đi không (hỏi ngu thế, đã nói trước rùi mà) rùi rủ mình đi cùng đến đón cô Xuân luôn. Bốn cô trò đi cho vui (sặc). Mầu kêu không đội trời chung với cô (hehe, thù dai thế) nên quyết định không đi nữa (mất dạy thế). Bực, đành ăn nốt bát miến rùi phi lên nhà make up cho cái mẹt nó đỡ nát . Đang chuẩn bị dắt xe đi thì Vân Anh heo gọi. Đi cùng nó đến nhà chị Yến thì biết tin "bà già" không đi được vì nhà có việc. Vậy là Quỳnh Mầu đi được rùi, bắt nó phải đi Mình ới Vân Anh đi mua tranh tặng Quyên còn chị Y thì đi mua sách (bà già nhờ mua để làm quà cưới). Nghe bà già nói thì đám cưới của sinh viên nào bà cũng tặng quyển đó và lần nào cũng tế chỉ khoảng 1 tháng sau là nghe tin mừng . Sợ vãi, à quyển đó là quyển "Cẩm nang chăm sóc bà mẹ và em bé" ạ!
Xong xuôi thì đến nhà Mầu lôi nó đi. Nhìn chung là do em đây có sự chuẩn bị từ trước nên đã hỏi đường rùi, nên tìm đường không khó lắm. Gớm, nhìn cô dâu chạy ra đón bầu đoàn thê tử mà thất vọng quá, vì dọc đường em tưởng tượng cô dâu phải trang điểm lộng lẫy, áo váy xúng xính kia, đằng này… chẹp.
Đúng là lớp văn sử có khác, đi đến đâu là nổ đình nổ đám. Vừa vào nhà đã thấy một tốp đang ngồi gặm chim rùi(há há), dám ăn trước hả, láo thế. Cả lũ xông vào không kiêng nể gì hết, mồm mép cứ oang oác, kinh quá, cười nói nổ nhà người ta.
Ăn uống no say rùi cả lũ mò lên xem cô dâu trang điểm. Trắng phớ vì chưa trang điểm xong mà. Nhìn chán mặt cô dâu thì lôi ảnh cưới ra ngó. Hình như hơn 10tr đấy cả nhà à, kinh nhỉ. Nhìn ảnh đẹp mê ly luôn, trông nhong nhanh lém (tự dưng thấy thèm ) Các bác thích ngắm xin mời sang đại bản doanh của lớp Văn sử B K31, tiến tới tổ 4 và yêu cầu khổ chủ nhá.
Hôm nay đến dự đám cưới còn có cả NGuyễn Hiền (những bạn học Văn sử B phiên bản 1 biết Hiền - cái đứa bỏ tổ quốc theo nghề công an đó, à nó học giao thông đấy, các bác nhanh chân lấy số của nó nhé).
Định ở lại đưa dâu nhưng chúng nó bảo về thế là đành về vậy. Lúc ra lấy xe, gió lạnh em cho ra mất một ít (uống rượu mà) nên đành ể VA cầm lái (con này cũng uống như em). Đi đến Phố Vọng thì thả nó cho ông Hải, một mình một lái phi về (lúc này em tỉnh như sáo, không hề say)
Đang tính về thì hội móc cống moi ra rủ đi chơi (phục thù vụ hôm mùng 4 không thành).
Đi đâu?
Đi gần gần thui! Chùa nhé
Trăm gian… Không à …. Tây Phương … chán à … đi đâu?
Bắc Ninh (sặc, xa chết)
Đền Đô, đẹp lắm…
Đi nhé cả nhà!
Đi
Thế là đi…
Đền Đô đẹp thật, rộng, hoành tráng. Nhưng mờ đường về thì xa vãi. Em ấn tượng nhất là quả hồ bán nguyệt với đường viền cực đẹp và thơ mộng (há há) Đền thờ 8 vị vua đời Lý, rất đẹp…
Lúc vào đền ấn tượng bởi màn hát quan họ và phần giới thiệu của một bác về đền (choáng toàn tập, bác đưa cả văn kiện đại hội Đảng X vào bài diễn văn, kinh chưa, lăng xê ác liệt luôn).
Lượn lờ chán trong đền thì cả lũ chui ra hè nhau mua bánh phu thê, bóc tại trận, chén tại chỗ (mấy bà bán hàng cứ nhìn bọn em cười, vô duyên nhể, người ta ăn mà cũng cười). Xong rù thì kéo nhau vào Đình làng Đình Bảng. Dọc đường em đã mường tượng cái đình nó cổ kính và uy nghi lắm nhá, nhưng vào cổng em choáng. Ngổn ngang, bừa bộn, chả có gì là một ngôi đình uy nghi hết, trông tàn hết mức, vào bên trong thì mới cảm nhận được sự cổ kính chứ chịu không thấy được nét uy nghi, mái đình ở dưới, mái tôn to uỳnh ở trên, một đống gỗ mục ở ngay trước cửa đình, pó tay.
Mệt, tưởng giải tán, ai dè, bọn nó lại lôi nhau đi vào Đền Lý Chiêu Hoàng, cóc đứa nào biết đường mà vẫn đi, sặc. Kết quả là lạc một hồi ngoài đồng, rét. Hỏi mãi mới tới nơi thì… “kia kìa, đi vào cái nhà máy gạch ấy”
Tưởng đùa, kệ cứ đi, bất ngờ lắm nhé, một cái đền đúng nghĩa cái đền, ngoài của là hai con voi con bụ bẫm, đền nhỏ xinh nằm cạnh nhà máy gạch (nếu không tinh ý là không thấy) và khuất trong một lùm cây . Ấn tượng duy nhất là đền có một cây trứng gà chi chít quả vàng xuộm, ngon cực (lâu lắm rùi không nhìn thấy cây nào to như thế) và một cây “nhồi”. Cây này lạ lắm nhé, quả nó mềm mềm, trong toàn nhựa là nhựa (chọc ra ném nhau thì hay phải biết), thân cây phủ đầy tầm gửi, không thấy lá cây đâu. Đấy, thế thôi, đền bà chả có gì là cổ cả, tất cả đều mới hết, vui nhỉ.
Mệt mỏi cả lũ kéo nhau đi về, thế là bay một ngày. Hết chuện!
P/S: Hôm nay đi ăn cưới, uống có 3 chén rượu (không rõ là rượu gì nhưng nặng hơn lúa mới rất nhiều) thế là ngất ngư say, sợ quá, thề phát nữa là từ rày trở đi em chỉ uống rượu vang thui.
Tí thì quên. Hôm nay đề về 02, con Vân Anh hôm trước được thằng bạn tư vấn cho đánh con này nhưng không nghe, chẹp, phí của giời, đang vận đỏ mà không biết đường chớp.
Sáng 7h, Ngọc heo nhắn tin kêu ốm không đi, nản, thế là còn mỗi mình với em Mầu điêu ác rùi Đang ăn sáng thì Vân Anh heo gọi hỏi có đi không (hỏi ngu thế, đã nói trước rùi mà) rùi rủ mình đi cùng đến đón cô Xuân luôn. Bốn cô trò đi cho vui (sặc). Mầu kêu không đội trời chung với cô (hehe, thù dai thế) nên quyết định không đi nữa (mất dạy thế). Bực, đành ăn nốt bát miến rùi phi lên nhà make up cho cái mẹt nó đỡ nát . Đang chuẩn bị dắt xe đi thì Vân Anh heo gọi. Đi cùng nó đến nhà chị Yến thì biết tin "bà già" không đi được vì nhà có việc. Vậy là Quỳnh Mầu đi được rùi, bắt nó phải đi Mình ới Vân Anh đi mua tranh tặng Quyên còn chị Y thì đi mua sách (bà già nhờ mua để làm quà cưới). Nghe bà già nói thì đám cưới của sinh viên nào bà cũng tặng quyển đó và lần nào cũng tế chỉ khoảng 1 tháng sau là nghe tin mừng . Sợ vãi, à quyển đó là quyển "Cẩm nang chăm sóc bà mẹ và em bé" ạ!
Xong xuôi thì đến nhà Mầu lôi nó đi. Nhìn chung là do em đây có sự chuẩn bị từ trước nên đã hỏi đường rùi, nên tìm đường không khó lắm. Gớm, nhìn cô dâu chạy ra đón bầu đoàn thê tử mà thất vọng quá, vì dọc đường em tưởng tượng cô dâu phải trang điểm lộng lẫy, áo váy xúng xính kia, đằng này… chẹp.
Đúng là lớp văn sử có khác, đi đến đâu là nổ đình nổ đám. Vừa vào nhà đã thấy một tốp đang ngồi gặm chim rùi(há há), dám ăn trước hả, láo thế. Cả lũ xông vào không kiêng nể gì hết, mồm mép cứ oang oác, kinh quá, cười nói nổ nhà người ta.
Ăn uống no say rùi cả lũ mò lên xem cô dâu trang điểm. Trắng phớ vì chưa trang điểm xong mà. Nhìn chán mặt cô dâu thì lôi ảnh cưới ra ngó. Hình như hơn 10tr đấy cả nhà à, kinh nhỉ. Nhìn ảnh đẹp mê ly luôn, trông nhong nhanh lém (tự dưng thấy thèm ) Các bác thích ngắm xin mời sang đại bản doanh của lớp Văn sử B K31, tiến tới tổ 4 và yêu cầu khổ chủ nhá.
Hôm nay đến dự đám cưới còn có cả NGuyễn Hiền (những bạn học Văn sử B phiên bản 1 biết Hiền - cái đứa bỏ tổ quốc theo nghề công an đó, à nó học giao thông đấy, các bác nhanh chân lấy số của nó nhé).
Định ở lại đưa dâu nhưng chúng nó bảo về thế là đành về vậy. Lúc ra lấy xe, gió lạnh em cho ra mất một ít (uống rượu mà) nên đành ể VA cầm lái (con này cũng uống như em). Đi đến Phố Vọng thì thả nó cho ông Hải, một mình một lái phi về (lúc này em tỉnh như sáo, không hề say)
Đang tính về thì hội móc cống moi ra rủ đi chơi (phục thù vụ hôm mùng 4 không thành).
Đi đâu?
Đi gần gần thui! Chùa nhé
Trăm gian… Không à …. Tây Phương … chán à … đi đâu?
Bắc Ninh (sặc, xa chết)
Đền Đô, đẹp lắm…
Đi nhé cả nhà!
Đi
Thế là đi…
Đền Đô đẹp thật, rộng, hoành tráng. Nhưng mờ đường về thì xa vãi. Em ấn tượng nhất là quả hồ bán nguyệt với đường viền cực đẹp và thơ mộng (há há) Đền thờ 8 vị vua đời Lý, rất đẹp…
Lúc vào đền ấn tượng bởi màn hát quan họ và phần giới thiệu của một bác về đền (choáng toàn tập, bác đưa cả văn kiện đại hội Đảng X vào bài diễn văn, kinh chưa, lăng xê ác liệt luôn).
Lượn lờ chán trong đền thì cả lũ chui ra hè nhau mua bánh phu thê, bóc tại trận, chén tại chỗ (mấy bà bán hàng cứ nhìn bọn em cười, vô duyên nhể, người ta ăn mà cũng cười). Xong rù thì kéo nhau vào Đình làng Đình Bảng. Dọc đường em đã mường tượng cái đình nó cổ kính và uy nghi lắm nhá, nhưng vào cổng em choáng. Ngổn ngang, bừa bộn, chả có gì là một ngôi đình uy nghi hết, trông tàn hết mức, vào bên trong thì mới cảm nhận được sự cổ kính chứ chịu không thấy được nét uy nghi, mái đình ở dưới, mái tôn to uỳnh ở trên, một đống gỗ mục ở ngay trước cửa đình, pó tay.
Mệt, tưởng giải tán, ai dè, bọn nó lại lôi nhau đi vào Đền Lý Chiêu Hoàng, cóc đứa nào biết đường mà vẫn đi, sặc. Kết quả là lạc một hồi ngoài đồng, rét. Hỏi mãi mới tới nơi thì… “kia kìa, đi vào cái nhà máy gạch ấy”
Tưởng đùa, kệ cứ đi, bất ngờ lắm nhé, một cái đền đúng nghĩa cái đền, ngoài của là hai con voi con bụ bẫm, đền nhỏ xinh nằm cạnh nhà máy gạch (nếu không tinh ý là không thấy) và khuất trong một lùm cây . Ấn tượng duy nhất là đền có một cây trứng gà chi chít quả vàng xuộm, ngon cực (lâu lắm rùi không nhìn thấy cây nào to như thế) và một cây “nhồi”. Cây này lạ lắm nhé, quả nó mềm mềm, trong toàn nhựa là nhựa (chọc ra ném nhau thì hay phải biết), thân cây phủ đầy tầm gửi, không thấy lá cây đâu. Đấy, thế thôi, đền bà chả có gì là cổ cả, tất cả đều mới hết, vui nhỉ.
Mệt mỏi cả lũ kéo nhau đi về, thế là bay một ngày. Hết chuện!
P/S: Hôm nay đi ăn cưới, uống có 3 chén rượu (không rõ là rượu gì nhưng nặng hơn lúa mới rất nhiều) thế là ngất ngư say, sợ quá, thề phát nữa là từ rày trở đi em chỉ uống rượu vang thui.
Tí thì quên. Hôm nay đề về 02, con Vân Anh hôm trước được thằng bạn tư vấn cho đánh con này nhưng không nghe, chẹp, phí của giời, đang vận đỏ mà không biết đường chớp.





