TULIP ĐEN

Đợi chờ một tình yêu

Subscribe to RSS feed

Ko hiểu sao dạo này cuộc sống của nó lại toàn gặp những chuyện đau lòng..khó xử như vậy?
Nó đã cố gắng để thay đổi bản thân...cố gắng vươn lên để thoát khỏi cái gọi là bản chất hay con người bên trong của nó...Nó từng suy nghĩ non nớt rằng chỉ cần nó cố gắng thì bất kể thứ j nó muốn thì nó đều làm được... nhưng nó sai rồi,có những chuyện dù nó có cố gắng đến mức nào cũng đều là vô ích cả thôi. Nó muốn tin là bản thân nó ko sai nhưng bất kể như thế nào thì niềm tin của nó cũng ko thể thay thế được sự thật.
Nó đã hi vọng anh sẽ nói với nó rằng nó là tất cả, là duy nhất là ko gì thay thế được...A đã nói những j nó muốn a nói nhưng a ko phải thật lòng iu nó, a ko phải thật sự cần đến nó...thứ a cần nơi nó là những lúc a buồn thì cho a mượn đôi vai để dựa vào, khi a vui thì chia sẻ niềm vui đó cùng anh. Trước đây nó nghe người ta nói rằng một người đối xử với nó như vậy chứng tỏ rằng trong tim người đó chỉ có nó mà thôi...nhưng đâu phải bất kì trường hợp nào như vậy cũng đều đúng cả đâu!
Anh chưa hề yêu nó bao giờ, đối với a nó chỉ đơn giản là một người thay thế cô gái trong quá khứ của a mà thôi. Nó hờn dỗi khi a trầm tư vì nó biết đó là lúc a ko thuộc về nó...nhưng hầu như cả ngày a đều trầm tư...và nó ngày nào cũng hờn dỗi một cách đáng thương!
Nó dần hiểu ra rằng tình yêu a dành cho nó là con số 0, mà nó lại ngu ngốc chờ đợi sự thay đổi hay 1 chút rung cảm nhỏ nhoi nơi trái tim a...nó ngốc thật khi tự huyễn hoặc rằng ngày nào đó a sẽ chỉ nghĩ đến nó...
Nó chợt nhớ ra 1 triết lý đơn giản:" những thứ ko phải là của mình thì vĩnh viễn cũng ko thuộc về mình"...Phải rồi, trước giờ nó ko thích giành lấy những gì mà nó ko chắc chắn, nó ko thích giữ lấy những gì vốn dĩ của người khác...Có lẽ nó nên buông xuôi, có lẽ nó nên giải thoát cho a và cũng tự giải thoát cho mình!
Nó bỏ rơi a ở lại,nó đi...đi thật xa để ko bao giờ có cơ hội gặp lại a...nó hiểu nếu bây h nó gặp a thì nó sẽ ko đủ dũng cảm để rời xa a!
Trái tim nó bình yên hơn và cũng lạnh lùng hơn khi ko có a...Nó phớt lờ bước qua những người ngỏ lời đến với nó, bởi lẽ nó sợ...phải nó sợ...nó sợ nó ko đủ sức để vượt qua tất cả, ko đủ mạnh mẽ để quên đi quá khứ. Thật ra nó sợ nó sẽ là a, sẽ giống như a, sẽ làm tổn thương người khác và chính nó như a đã từng đối với nó như vậy!
Nó sống cô đơn và lặng lẽ vì trái tim giờ đây như chai sạn đi , những kí ức...những kỉ niệm...những thứ thuộc về a trong quá khứ nó đã chôn chặt trong tim.....

Vậy mà ko hiểu sao nó lại gặp a ở đây...nơi mà nó nghĩ a sẽ ko bao giờ đến...người ta nói đó là duyên phận...hay định mệnh đã trói buộc nó và a phải làm cho đối phương bị tổn thương.
Nó ko muốn lại tiếp diễn cái quá khứ mà nó đã chôn vùi...nó lướt qua a mà trong tim ko hề xao động,ko đập rộn ràng như ngày xưa nữa!Nó nghĩ rằng nó đã thật sự hết yêu a, a đã ko còn là người quan trọng nhất trong đời nó như xưa nữa! Nó vừa mừng lại vừa cảm thấy sợ hãi...bởi lẽ nếu như đối với a nó cũng ko hề rung động thì có lẽ suốt đời nó cũng chẳng thể nào yêu ai được nữa...
Mà vậy cũng tốt, như vậy thì nó sẽ ko làm cho 1 người nào khác bị tổn thương vì nó nữa!Như vậy nó có thể sống mà ko phải mặc cảm tội lỗi khi làm người khác đau khổ, hay lo sợ mình bị tổn thương.
Nhưng cuộc đời vốn ko đơn giản như nó tưởng tượng...Nó chưa bao giờ nghĩ đến việc a đến nơi này vì tìm kiếm nó. Anh xuất hiện trước mặt nó 1 lần nữa, a mỉm cười với nó, ôm chầm lấy nó! Nó ko hiểu chuyện j đang xảy ra, có lẽ đó chỉ là 1 giấc mơ ko có thật mà thôi!
Nhưng đúng là a bằng xương bằng thịt, đúng là nụ cười ngày nào đã làm nó say nắng...Anh nói rằng a có lỗi, rằng a ko thể sống thiếu nó...mọi thứ như bị đảo lộn khỏi cái hoạch định nó đã vạch ra! Nó ko muốn ...hay là nó ko dám?
Nó thật sự ko thể hiểu được bản thân mình muốn j nữa....nó lần trốn a đến tận đây, chỉ để mong sống những ngày tháng yên bình...nhưng a lại đuổi theo đến tận đây...vậy chẳng lẽ trước giờ nó đã sai khi nghĩ rằng a ko yêu nó????chẳng lẽ nó chính là người tự tay hủy hoại tình yêu của mình???
Những câu hỏi cứ đan xen trong đầu nó...hay là a lại đến đây để trả thù nó khi nó ra đi mà ko lời từ biệt???Nó ko còn dám tin vào nó, vào a , vào những gì đang xảy ra nữa!
Nhưng a nhẹ nhàng đến bên nó...cũng như ngày xưa...a đàn cho nó nghe, cũng bản nhạc ngày xưa ...A hôn nhẹ lên tóc nó và bảo rằng a sẽ bù đắp những tổn thương a đã gây ra,rằng a rất yêu nó, yêu hơn cả bản thân a nữa...
Nó sợ hãi...vùng chạy...lại 1 lần nữa nó chạy trốn a...nhưng nó bik nó có chạy đến đâu thì cũng ko thể thoát được , bởi lẽ hình ảnh của a đã khắc quá sâu trong tim nó, tâm trí nó.
Tình yêu mà nó tưởng tượng trước khi quen a chỉ toàn là màu hồng..và bây h sao nó thấy ảm đạm vô cùng...Nó nên làm j bây h? Liệu nó có nên quay lại ? Liệu a có lừa dối nó...?

Funny ...buon` cuoi` chet' duoc

Cặp vợ chồng giận nhau đòi chia tay anh chàng ấm ức bấy lâu bị đì bèn nói:
- "Sugar you you go sugar me me go" - "Đường em em đi đường anh anh đi".

Nàng la lên:
- You think you delicious ?

Anh ta suy đi nghĩ lại thì ra nàng muốn nói "anh nghĩ anh ngon hả" cho nên anh ta đáp:
- "I love toilet you go go" - "Tôi yêu cầu em đi đi".

Nàng liền nói:
- "You think you are the belly button of the universe ?" - "Anh tưởng anh là cái rốn của vũ trụ hả ?"

Nàng bồi tiếp:
- "You live in monkey cough flamingo crows, clothes house country" - "Anh ở chổ khỉ ho cò gáy, đồ nhà quê".

Anh chàng cười nói:
- "Child salad father mother hundred sugar child spoil, you onion summer me 3 down 7 up." - "Con cãi cha mẹ trăm đường con hư, em hành hạ tôi 3 chìm 7 nổi".

Nàng không chịu thua ai:
- "You are poor as torn spinach two table hand white" -"Anh nghèo rách mồng tơi hai bàn tay trắng".

Chàng trả lời:
- "You eat criminally no star where we do beg from first" - "Em ăn gian quá, không sao đâu mình làm lại từ đầu".

Nàng nói:
- "I don't want salad again" -"Em không muốn cãi nữa!" ...

Birthday party




phù, post có mấy tấm thui mà mệt khiếp...

Người yêu thật sự


Thế nào là một người yêu thật sự? Hàng triệu người trên trái đất này đã yêu, đã nguyện thề và đã chung sống cùng nhau - nhưng có mấy ai trả lời được câu hỏi ấy và có mấy ai là người yêu thật sự.


Để là một người yêu thật sự, bạn phải biết gắn bó, hòa nhịp với vũ điệu tình cảm của người mình yêu. Bạn biết đón nhận và trân tọng những gì người ấy mang đến cho bạn như một món quà mà bạn sẽ tán dương mỗi ngày. Bạn hiểu được rằng người mình yêu ko chỉ thuộc về riêng bạn, mà người ấy thuộc về thế giới này, cuộc sống này.


Bạn là người yêu thật sự khi bạn nhận ra ko có điều gì xảy ra giữa hai người là vô nghĩa, và từng lời bạn nói đều có thể khiến người bạn yêu vui sướng hay đau khổ. Mỗi việc bạn làm đều có thể thắt chặt hay làm suy yếu mối dây liên kết giữa hai người.


Bạn là người yêu thật sự khi mỗi sáng thức dậy, bạn lại thấy lòng tràn ngập hạnh phúc và niềm biết ơn sâu sắc vì bạn sẽ sống và được sống một ngày mới trong tình yêu nồng thắm của người mình yêu.



Có một người yêu trong đời là bạn nhận được một phần ý nghĩa của cuộc sống. Bạn được ban tặng một món quà vô giá. Người ấy sẽ chia sẻ năm tháng cùng bạn, cả niềm vui lẫn nỗi buồn, cả hạnh phúc lẫn bất hạnh. Người yêu sẽ là người khám phá ra những điều thầm kín nhất trong bạn, sẽ là người hiểu và thông cảm với con người thật của ban. Người yêu sẽ là người tìm ra bạn từ nơi ẩn náu và tạo cho bạn một thiên đường ngay trên trái đất này trong vòng tay yêu thương và che chở.


Yêu nhau sẽ mang đến cho nhau những điều kì diệu nhất của cuộc sống. Người ta yêu có một thứ quyền năng có thể làm rạng ngời tâm hồn ta bằng nụ cười, bằng giọng nói, bằng mùi hương tỏa ra từ thân thể và bằng cả dáng đi của người ấy. Đó là người có thể xua đi nỗi cô đơn trong lòng ta. Ở bên cạnh người ấy, bạn bỗng thấy những điều bình thường nhất cũng trở nên phi thường và khi được siết chặt tay nhau cùng bước đi trong đời, nghĩa là bạn đã tìm thấy cánh cửa thiên đường ngay trong cuộc sống hiện tại...

PHÁO HOA


Em biết mình chẳng được cả nhà yêu quý như chị, cái con bé này không xinh như chị nó, không đảm đang khéo léo dịu dàng như chị nó. Đôi khi mẹ ao ước con rằng con trai thì hãy hẳn là con trai, con gái thì hãy ra con gái chứ tính tình con trai trong cái vỏ bọc con gái thế này thì thật không biết phải làm sao. Em cũng chẳng biết làm thế nào. Con người ta đâu có quyền lựa chọn giới tính trước khi sinh ra.

Em xấu hơn chị. Và vụng hơn chị. Và đanh đá hơn chị. Và em kết luận rằng mình thua kém chị về mọi mặt. Nhưng chị luôn dịu dàng với em. Và ông nôi nữa. Ông yêu những gì mà gia đình dành cho ít tình thương nhất và chỉ trái tim ông thôi cũng đủ để bù đắp những hờ hững ấy. Ông ôm em trong lòng, che chở bao dung một con vịt xám lúc nào cũng băn khoăn cảm giá bị hắt hủi...

Rồi ông mất. Hôm đưa ông, pháo nổ rền rĩ. Những quả pháo bật lên trước khi nổ. Như run lên vì đau. Đấy là lần đầu tiên em không thích pháo.

Lần thứ hai là ngày chị lên xe hoa. Pháo nổ tung trời, trẻ con trong xóm ào ra reo hò và nhặt pháo xịt. Chị lộng lẫy bước qua thảm pháo hồng, lướt đi nhẹ nhàng và thanh thoát. Thế là em mất chị...

Chẳng còn chị ở bên để làm chuẩn mực nữ tính cho mẹ hướng em đến một cái khuôn nữa, nhưng em vẫn không thoát nổi ý nghĩ mình chỉ là một con vịt xám xấu xí. Em luôn kém chị. Em biết vậy. Và để hoàn tất cho sự thua kém đó, em gắng biến mình thành một thằng con trai, thẳng thắn và bướng bỉnh. Em đã nghe ở đâu đó, người ta bảo con gái nên giống một con mèo, biết nũng nịu, biết tỏ ra dịu dàng hay đanh đá... Nhưng nguời ta không bảo con gái phải làm bọn con trai nể tới mức gọi là "anh".

Cũng vì thế mà em ngạc nhiên khi Vĩnh mỉm cười với em. Một đứa con trai ít nói và nhỏ nhẹ như Vĩnh mỉm cười với một đứa con gái được một nửa số con trai trong trường gọi là "anh"? Lần đầu tiên em biết Vĩnh là ai khi Vĩnh hỏi em một câu trong phòng thi thử hoá. Khi Vĩnh nộp bài với bộ mặt vui vẻ thì em bình thản cầm bài thi mà em dám chắc là sai đến hơn nửa đưa cho cô giám thị. Vĩnh chỉ nhỏ nhẹ: "Bạn làm bài tốt không?" mà làm em nhớ tới tận bây giờ. Hoá là môn em yếu nhất và là môn Vĩnh giỏi nhất. Nhưng có lẽ chỉ có em mới biết được em học kém hoá đến mức nào. Vĩnh luôn khen em. Có phải may mắn không khi em quen Vĩnh trong phòng thi tốt nghiệp, để khi thân hơn thì mỗi đứa đã ở mỗi trường, và nhờ đó Vĩnh không thấy rằng em không yểu điệu, không dịu dàng, không như một con mèo ngoan ngoãn và hiền lành.

Hay bởi vì Vĩnh thấy mà không quan tâm.

Cũng như em thích thú nhận ra rằng Vĩnh không nhát như em tưởng. Vĩnh hay gọi điện cho em, nói những chuyện không đầu không cuối, bao giờ cũng là chuyện học hành rồi dần dà có thể đến việc hôm qua có một con kiến bị chết đuối trong cốc nước cam. Nhưng chỉ thế mà thôi. Vĩnh không nói gì hơn.

Tình cảm của em và Vĩnh cứ mỏng manh và trong văn vắt.

Thỉnh thoảng Vĩnh cho em những lọ hoá chất xinh xinh. Những lọ dung dịch muối đủ màu. Vĩnh đưa em một bộ màu xanh, Vĩnh bảo thích màu xanh nhất với tất cả những sắc thái của nó. Rồi một lần Vĩnh cho em một gói pháo hoa, loại pháo khi đốt thì xoè ra và sáng lấp lánh. Pháo hoa Trung Quốc 4000đ một gói, có hai mươi que, khi đốt đẹp gấp 40 lần pháo của Vĩnh. Nhưng không ai hiểu em đã sung sướng như thế nào khi Vĩnh ấp úng đề nghị em thử loại pháo Vĩnh mới làm. Thỉnh thoảng Vĩnh lại đưa cho em một vài sáng chế mới của Vĩnh, còn hướng dẫn em tỉ mỉ là loài này chế từ hoá chất nào, loại kia làm sao cứ ném xuống đất là cháy được. Em chơi pháo của Vĩnh đến bỏng cả tay. Mẹ cứ quát em là bỏng phốt pho độc lắm. Nhưng em lại sung sướng ôm ngón tay bị bỏng mà xuýt xoa để nghe Vĩnh hỏi han an ủi cả tiếng đồng hồ.

Sau lần ấy Vĩnh không đưa cho em pháo hoa nữa. Mẹ cũng thôi ngạc nhiên vì sự dịu dàng nữ tính mới mẻ của em. Mẹ không còn bảo em là học đi, yêu đương sớm làm gì cho khổ.

Nhưng đã có gì để gọi là yêu? Vả lại em với Vĩnh sẽ chẳng đi đến một điều gì chắc chắn hơn là những bông pháo phốt pho chạm vào là cháy.

Em đi Sapa với lớp. Một giờ đêm, bọn con trai bỏ cả trận Anh với Đức để hộ tống lũ con gái bướng bỉnh đòi đi chợ tình. Con trai vừa đi vừa càu nhàu. Con gái đầu tiên cười như hoa, và sau đó giống quả óng bị xì hơi khi ra khỏi sân khách sạn, thấy phố dài và sâu hun hút. Lặng ngắt. Không có chợ tình. Đôi ba người đi lại cũng toàn là người Kinh cả. Và bất ngờ có ai đập vai em lúc ấy. Dứt khoát không phải là lũ bạn cùng lớp. Đúng lúc ấy. 1h đêm. Tại một nơi xa lạ. Đường phố vắng hoe. Em quay lại và nhận được một cái mỉm cười đầy dịu dàng. Vĩnh. Mặc cho cả lớp nhao nhao bên hàng ngô nướng, em đi cùng Vĩnh, đi nhẹ như hơi thở giữa gió núi buốt da buốt thịt. Đến bây giờ em vẫn nhớ mình đã nói bao nhiêu câu và cười bao nhiêu lần. Vào lúc một giờ đêm ở cái nơi cách Hà Nội ba trăm cây số ấy. Có phải may mắn không khi Vĩnh đi cùng với gia đình trùng cái ngày em đi cùng với lớp? Em và Vĩnh đã đi như thế, không phải để nói chuyện mà chỉ để nghe thôi. Cả hai đứa cùng nghe...

Bọn em chia tay ở trước nhà thờ Sapa. Vĩnh rẽ và em đi thẳng.

Đến bây giờ vẫn vậy. Em vẫn giữ cho tất cả kỉ niệm luôn mới mẻ. Còn Vĩnh đã rẽ đường khác. Khi Vĩnh nhận ra em đặc biệt chỉ bởi em giống con trai một cách không hoàn toàn. Em chỉ khác những đứa con gái khác bởi em không phải là một con mèo hay nũng nịu. Và khi, chính bởi những tình cảm của Vĩnh, em hiền lành và nhẹ bẫng đi, thì Vĩnh lại không cần điều đó. Vĩnh không cần em dịu dàng, không cần em e lệ, nhưng Vĩnh có hiểu rằng chính Vĩnh là người đêm điều đó đến cho em? Tại sao Vĩnh chỉ muốn em là một cậu bạn trai không hoàn hảo như thế?

Bởi Vĩnh không bao giờ nhìn để thấy mắt em chỉ long lanh với mình Vĩnh.

Bởi Vĩnh không bao giờ biết em thích pháo hoa, loại pháo không có tiếng nổ, chỉ cháy rực lên những ánh màu lấp lánh rồi tan vụt đi mất.

Và Vĩnh rẽ đường khác.

Bạn em bảo số em với Vĩnh chỉ đi đến trước của nhà thờ thôi chứ không vào được. Em cười. Thế ư?

Dịp lễ nào em cũng vẫn trèo lên sân thượng xem pháo nổ tung toé trên bầu trời tối sẫm. Xem một mình, như một thằng con trai, tự ti nhưng cũng khá kiêu hãnh, yếu đuối đấy mà không khóc được,

Và em biết rằng Vĩnh vẫn làm pháo hoa đấy, để cho một đứa con gái nào dịu dàng, tóc dài bên cạnh Vĩnh .

Style Harajuku


Harajuku xuất hiện từ lâu ở Nhật Bản và thực sự đã tạo nên một cơn sốt thời trang mới cho giới trẻ hiện nay.
Harajuku đi theo trường phái lạ mắt, ấn tượng, có đôi khi kèm theo cả sự quái dị đầy cá tính.Cosplay(phong cách ăn mặc theo manga) cũng là một dạng đặc biệt của Style Harajuku.
Dù có đôi khi Harajuku gây cho người đối diện cái nhìn hơi phản cảm, và quá lập dị nhưng nó vẫn tồn tại theo dòng thời trang của thế giới.
Ở đâu đó ta vẫn bắt gặp những cô gái hay chàng trai ăn mặc những trang phục kì dị , đầy màu sắc, tôi chắc chắn với bạn rằng những người đó thực sự đã mê mẩn style Harajuku...Cũng giống như tôi vậy...

Su khac nhau giua thiendang va dia nguc

Một người trò chuyện với Đức Chúa Trời về Thiên Đàng và Địa Ngục. Đức chúa trời nói với người ấy:
-Theo ta, ta sẽ cho ngươi thấy Địa ngục!
Họ bước vào 1 căn phòng nơi có một nhóm người ngồi quây quần quanh một nồi hầm to. Ai cũng đói khát, tuyệt vọng và sắp chết đói. Ai cũng cầm một cái muỗng dài hơn cánh tay của họ nhiều, đến nỗi ko thể dùng để đưa món hầm vào miệng được. Cái khổ thật khủng khiếp.
-Nào, đến đây, ta sẽ chỉ cho ngươi thấy Thiên đàng!-Đức Chúa Trời lại nói.
Họ lại vào 1 căn phòng khác, giống hệt căn phòng trước-cũng nồi hầm, cũng một nhóm người, cũng những cái muỗng cán dài. Nhưng ở đó mọi người đều sung sướng và no đủ.
-Con ko hiểu!- Người này nói _ Tại sao ở đây họ lại hạnh phúc trong khi họ lại đau khổ ở căn phòng kia và mọi thứ đều chẳng có gì thay đổi.
Đức Chúa Trời mỉm cười.
-À, đơn giản lắm! Ở đây họ giúp đỡ nhau bằng cách đút cho nhau ăn! Và ngươi thấy đó, khi con người biết giúp đỡ nhau, họ sẽ biến cuộc sống trước mắt mình thành thiên đường, còn nếu ko, nó sẽ là địa ngục.

==> Chỉ cần trải lòng ra để đối xử với nhau thì mọi thứ xuất hiện trước mắt chúng ta chính là thiên đường...
June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30