Tuesday, December 21, 2010 3:27:55 PM
Anh ấy đang ở rất gần mình. Bối rối, khó chịu hay vô cảm. một trong những cảm xúc của mình lúc này là thế đấy. Mình tiếc vì đã đánh mất cảm giác đắm chìm trong tình cảm với một ng khác. Giờ thì mọi việc đã hết thật rùi, cả nhớ cũng chẳng còn cơ mà. Nhưng lại tiếc. Thời gian với nỗi nhớ đã trở nên vô ích, bàn tay ấy đã tuột khỏi mình. Muốn làm lại, không bước vào đó có lẽ mọi việc đã khác. Thời gian làm thế nào để làm lành vết thương chỉ có mình là người hiểu rõ nhất. Cuối cùng lại không hiểu mình đang lảm nhảm cái j nữa. Đừng nghĩ thì mình sẽ làm j trong khoảng trống vốn dành cho anh ấy đây. Mình ích kỷ quá rùi nhưng sao ích kỷ mà chỉ làm cho bản thân thêm đau khổ thế này. Ôi cái cuộc đời này không dễ sống chút nào! làm sao đây mình ơi,mệt mỏi quá rùi
Friday, December 17, 2010 10:43:59 AM
Chỉ có thể gặp anh trong mơ. Đối với em điều đó vừa hạnh phúc vừa đau khổ. Nói hạnh phúc nghe có vẻ hơi quá! Chỉ là thấy gần anh hơn và vui vì điều đó! Tháng 12 dài quá! Nhưng em vẫn chưa sẵn sàng chờ đợi ngày anh về. Có một cái j đó mách bảo em rằng mình phải kết thúc tất cả chuyện này trc khi đau khổ hơn. Nhưng làm thế nào người ta có thể nói thế khi không ở trong hoàn cảnh của em lúc này. Đã nhiều lần em nghi ngờ tình cảm dành cho anh, nhiều lần quyết định sẽ làm j khi anh về, nhiều lần cố quên đi. Nhưng cuộc sống quá bất công. Anh là thứ tốt đẹp nhất đã từng đến với em. Em có thể nói j đây!Càng ngày em càng thất vọng bản thân mình hơn. Và hoang mang vào tương lai. Giá như em có một tài năng nào đấy. Như Sica cũng dc. Cho dù cô ấy không biết tương lai sẽ làm j thì bh cô ấy cũng đang làm tốt việc mà cô ấy thích và giỏi. Chỉ riêng điều đó cũng đủ để ngưỡng mộ! Haizz khoảng cách giữa chúng ta càng xa càng xa hơn rùi đó! Thật sự buồn!
Em muốn xin lỗi !
Saturday, November 27, 2010 6:40:34 AM
Càng ngày mình càng không hiểu mối quan hệ giữa bọn mình là j? Mình càng cố xa cách thì anh ấy càng tiến lại. Cũng chỉ để nói xin lỗi rùi khuyên mình nên tìm ng khác. Nhưng chỉ có thế thì sao cứ liên lạc với mình mãi thế! Và mình thì lại hi vọng. Có người nói chẳng có thằng con trai nào ngu ngốc đến mức từ chối ng con gái thích mình. Dù họ có không yêu người đó nhưng cũng chẳng muốn từ chối tình cảm. Thế mới nói đàn ông thật tham lam ích kỷ. Biết thế mà mình cứ dính vào. Mình đã tự nhủ với mình rùi. Nếu không phải là anh ấy thì mình sẽ không tiến tới với bất kỳ ai nữa cả. Thật sự mình sợ con trai rùi. Chẳng có ai tốt, còn 1 vài ng tốt lại chẳng hấp dẫn mình. Và mình thấy mệt mỏi lắm! Mình không phải cố gắng chờ đợi anh ấy đâu. Chỉ là mình chưa thể rung động 1 lần nữa. Bị tổn thương rùi mình lại làm ng khác tổn thương. Đó là một cái vòng luẩn quẩn của mình. Vì thế mình chẳng mong ai có thể đến bên mình lúc này. Trái tim mình vẫn ngập tràn hình bóng của anh ấy! Chỉ vì hôm qua a ấy gọi về và mình không thể nghe máy mà hôm nay mình chẳng còn tâm trí làm bất cứ việc j. Mình vừa muốn có thể làm mọi thứ vì ng mình yêu, lại vừa sợ bị lợi dụng rùi lại tổn thương. Rốt cục mình nên từ chối anh ấy hay là cứ để chuyện đến đâu thì đến. Không đòi hỏi hay bất cứ thứ j. Thế còn tương lai của mình. Mà thôi, dù j cũng chỉ còn 2 tháng nữa sẽ rõ cả thôi. Mình tin vào định mệnh. Nói cách khác là mình không có khả năng thay đổi hoàn cảnh nên chỉ còn cách tin vào định mệnh. Nếu như thật sự anh ấy và mình có duyên số thì chắc chắn cả 2 sẽ cùng cảm nhận dc, sẽ đến dc với nhau ở nơi cuối con đường. Dù có là bao lâu để đến đó mình cũng có thể chờ. Mình trẻ hơn anh ấy và luôn có thể chờ đợi dc. Chỉ cần anh ấy yêu mình.
08/10/2010
Friday, October 8, 2010 4:54:45 PM
Ôi.mình thương anh ấy quá! Không biết là anh ấy đang gặp phải những chuyện đau lòng như thế! Đáng lẽ nghe xong mình phải thấy vui mới đúng. Nhưng cứ nghĩ anh ấy đang buồn thì lòng mình cũng đen tối lại! Có lẽ mình không thể hạnh phúc khi nghĩ ng mình yêu đang đau khổ. Thà là mình chịu đựng điều đó. Dù sao mình cũng đã quen rùi!
05/10/2010
Tuesday, October 5, 2010 1:27:43 PM
Mai là sn mình! Đến h mình đã nhận được toàn là chocolate. Ngọt ngào thật! Có phải là mình đối xử tệ với mọi người lắm hay sao mà mọi ng lại làm thế với mình nhỉ? Tính cách của mình cũng tệ lắm à??? Mình buồn lắm! Anh chị ruột mà cũng chẳng có lấy tí tình cảm nào với mình. Bố mẹ cũng rất hời hợt. Từ trong lòng mình cảm thấy cô độc lắm. Có ng nói cô đơn không có nghĩa là cô độc. Vậy thì mình có cả 2. và đáng buồn gấp đôi! Không hiểu sao mình còn nên sống tiếp nhỉ? Cả thế giới nghĩ mình vô hình,hay mình đã tự biến mình thành như thế???
03/10/2010
Sunday, October 3, 2010 12:13:29 PM
Mình đang trải qua những ngày cuối tuần buồn chán. Mình thích ở nhà thật. Nhưng cứ phải ở nhà suốt thế này thì buồn quá! Mình đã làm 1 việc đúng nhưng sao thấy buồn chán và trống trải thế nhỉ. A ấy đã nói nhớ mình, về sẽ ở lại hn với mình. Nếu như cứ nhắm mắt lại để trái tim làm chủ thì có lẽ mình nên đồng ý và hạnh phúc chờ đợi a ấy. Nhưng anh ấy đang làm cái j thế mình không thể hiểu. Mới hôm qua còn nói cảm thấy tội lỗi và muốn bọn mình là anh em. Chỉ mới mấy ngày mà đã quên hết rùi à. Mình thật sự không hiểu tại sao anh ấy phải làm thế. Chẳng phải làm thế sau này gặp nhau càng ngại hay sao? Mà chính anh ấy còn thừa nhận luôn thấy ngại khi gặp mình vì đã làm thế. Mình điên mất! Chẳng có ai để mà tâm sự cả. Mình thật sự không biết làm thế là đúng hay sai. Nhưng mình đã nói đang có tình cảm với 1 ng và a ấy cứ liên lạc với mình thì mình ko thể quên a ấy được. Và thế là buổi nói ch của bọn mình kết thúc như thế. A ấy nói sẽ ko liên lạc với mình. Mình thật sự có tình cảm với a kia và cũng ko muốn nghĩ anh ấy là ng thay thế anh thế nên mình đã dứt khoát 1 lần cho xong. Nếu anh ấy làm thế thì nghĩa là anh ấy thật sự nghĩ cho mình. Nhưng trong thâm tâm mình lại mong anh ấy đổi ý. Đàn ông vốn tham lam mà. Thứ đang thuộc về mình làm sao dễ dàng trao cho người khác được. Và mình cũng mong làm thế anh ấy sẽ nhận ra có tình cảm với mình thật. Cảm xúc của mình đang lộn tùng phèo lên làm mình viết cũng lung tung quá
30/9/2010
Wednesday, September 29, 2010 6:00:24 PM
Chỉ còn 1 ngày nữa là đại lễ rùi! Cuộc sống chắc cũng đảo lộn thêm 1 tí! Mà nó đã đảo lộn rùi ấy chứ..từ khi a ấy gọi về cho mình. Bình thường đó là 1 chuyện vui..nhưng lần này thì khác. Chuyện muốn biết mình cũng đã biết rùi. Ít nhất anh ấy có trách nhiệm với những j anh làm, và không coi thường tình cảm của mình. Thôi quên đi!đi ngủ
Cuối tháng 9
Saturday, September 25, 2010 5:04:55 PM
Chẳng bao lâu nữa là đến đại lễ. Cái đồng hồ đếm ngược chắc cũng sắp được dẹp. Mỗi lần đi qua Bờ Hồ khỏi phải ngước lên nhìn nữa. Thời gian trôi qua nhanh thật là nhanh. Nhưng vẫn chưa đủ nhanh để mình biết được đáp án cuối cùng. Đêm qua mình đã mơ. Giấc mơ kì lạ rằng anh ấy đã trở về.Mình thì vẫn là nhân vật phụ trong đoàn người ra đón. Chỉ có thể lại gần anh ấy khi không còn ai ở quanh. Nhưng tại sao mình không thể nhìn thấy rõ anh ấy. Tất cả chìm trong một màu trắng như sương khói mà mình không biết đó là j. Chỉ biết rằng giấc mơ rất thật. Và anh ấy đã give a favor for me! Mình sợ rằng đó chính là điều sẽ xảy ra khi anh ấy trở về. Sợ quá!!!
Mùa thu đã đến thật rồi. Thật may vì năm nay không phải chờ xe bus một mình mỗi buổi chiều. Nghe mùi hoa sữa nồng nàn và hơi gió lạnh làm mình cô đơn. Chỉ một chút thoáng qua mỗi khi mình phóng xe ngang qua đó. có vậy thôi. Lần đầu tiên mình biết đến mùi hoa sữa là một buổi chiều thu năm lớp 6. Những năm tháng đầu cấp cô đơn và buồn đã ám ảnh mình cùng với mùi hương ấy. Giờ mỗi lần bắt gặp kí ức lại hiện lên. Dường như ngày ấy và bây giờ không khác nhau nhiều lắm! Mình vẫn cứ cô đơn!
Mùa thu đã đến thật rồi. Thật may vì năm nay không phải chờ xe bus một mình mỗi buổi chiều. Nghe mùi hoa sữa nồng nàn và hơi gió lạnh làm mình cô đơn. Chỉ một chút thoáng qua mỗi khi mình phóng xe ngang qua đó. có vậy thôi. Lần đầu tiên mình biết đến mùi hoa sữa là một buổi chiều thu năm lớp 6. Những năm tháng đầu cấp cô đơn và buồn đã ám ảnh mình cùng với mùi hương ấy. Giờ mỗi lần bắt gặp kí ức lại hiện lên. Dường như ngày ấy và bây giờ không khác nhau nhiều lắm! Mình vẫn cứ cô đơn!
Vẫn mãi như thế đến bao giờ???
Monday, September 13, 2010 6:43:18 AM
Năm tháng của những ngày đẹp nhất đời mình đang trôi đi một cách vô nghĩa. Mình không mong chờ điều j cũng ko thích hay ghét 1 cái j. cứ lơ lửng như đang bay vậy. và mình vẫn nhớ anh ấy nhiều lắm.1 năm sao mà lâu thế nhỉ. mình nhớ anh ấy đến phát điên. anh về làm đám cưới hay j cũng được mình chỉ muốn nhìn thấy anh ấy để không cảm thấy nhớ nhiều như lúc này nữa. rùi sau đó anh ấy hãy đi cùng chị ấy đến nơi thật xa để mình không còn biết j về 2 ng nữa. mình chán cái cuộc sống này lắm rùi
Trống rỗng
Friday, August 20, 2010 3:48:14 AM
Lần cuối viết entry lên đây mình cứ tưởng rằng đã được giải thoát khỏi lời nguyền với anh ấy. Nhưng mình không đành lòng. Thật ra có thể mình đã không còn hi vọng j với anh ấy. Nhưng cứ nghĩ đến chuyện mình tự đầu hàng một cách dễ dàng như thế mình lại thấy bản thân thật hèn nhát và mình không muốn.Không muốn cuối cùng mọi tình cảm của mình lại trở nên vô nghĩa và bao nhiêu hi vọng lại trở thành như là bong bóng xà phòng nổ tan tành như thế. Mình điên rùi sao??? Lại thêm 1 lần nữa anh ấy gọi về thậm chí còn có thể chat qua wc mà anh ấy cũng chẳng thèm quan tâm đến mình. Có phải bây giờ anh ấy mới quyết định kết hôn đâu. ÔI, mình đang lảm nhảm cái j thế này anh ấy làm thế là quá đúng rùi còn j nữa. Một người sắp kết hôn còn lăng nhăng với em gái của bạn mới là điều đáng sợ. Nhưng trước đó anh ấy đã làm thế rùi mà. Có lẽ nên nghĩ là anh ấy chỉ không muốn mình buồn và khó xử mà thui. Dù sao cuối cùng mình cũng phải làm cho mình hiểu là anh ấy sinh ra không để dành cho mình. Đừng cố hi vọng và mong chờ những điều vô lý thế. Nhưng nếu như có 1 nửa thật dành cho mỗi người thì tại sao anh ấy là 1 nửa của mình còn mình thì lại không phải 1 nửa của anh ấy nhỉ! Cảm xúc của mình với anh ấy tự nhiên đến mức mình không thể hiểu nổi. chỉ có thể nói là định mệnh mà thui. Mình yêu anh ấy và mình yếu đuối quá. Mình không thể chào đón một ai khác bằng cảm xúc lúc ban đầu nữa. Thật sự lúc này mình quá cô đơn và bất lực. Không có 1 người bạn nào ở bên, không thể chia sẻ cảm xúc với bất kỳ ai. VÀ mình cứ luôn tự hỏi sao lại sinh ra 1 đứa có quá nhiều khiếm khuyết trong tâm hồn như mình. Thà mình cứ ngây ngô để không phải hiểu những khiếm khuyết ấy còn hơn là biết mà không thể làm lành nó. Mình là ai nhỉ!làm ơn trả lời để mình có lí do để sống tiếp bởi bản thân mình biết quá rõ nếu cứ mãi thế này thì trăm năm cô đơn là điều dễ hiểu











