Cảm nhận ca khúc "Biển, Nỗi nhớ và Em "!!! by Nguyễn Dự Biên
Saturday, February 21, 2009 4:20:28 PM
Sáng tác: Phú Quang

Bài cảm nhận thứ nhất : " Biển, Nỗi nhớ & Em "
Trưa nay cũng như bao buổi trưa khác, ngồi một mình giữa căn phòng máy lạnh –bốn bức vách của Công Ty trong cái tĩnh lặng của những giờ phút nghĩ trưa hiếm hoi..nghe bài hát “Biển, Nỗi nhớ và Em” lại thấy lòng dâng sóng …Để máy ở chế độ review để nghe đi nghe lại bài hát này và bắt đầu say sưa nghiền đôi mắt, ngồi gục xuống bàn, mặc cho dòng cảm xúc đang tìm về trong sâu thẳm........
Từng lời của ca khúc trôi qua 1 cách nhẹ nhàng, êm dịu, Em "thấm đẩm", Em "ướt át" nổi lòng như đang ướt phải nước mưa ngoài khung cửa sổ,như se lạnh trong buổi sang mưa Sài gòn nơi này lòng em thấy tê tái làm sao.
Có lẽ chỉ có những người yêu nhau , khắc khoải da diết trong nỗi nhớ ,niềm thương ..mới cảm thấy hết những sâu kín , thẫn thờ của từng câu thơ Hữu Thinh và được phổ nhạc bởi Phú Quang này . Lại những bản nhạc réo rắc tím ta ..những ca từ của Phú Quang cứ thấm, cứ thẫm thấu vào lòng ..nghe một trời man mác chơi vơi …
"Em xa anh, trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ
Biển vẫn thấy mình dài rộng thế
Xa cánh buồm, một chút đã cô đơn"
Vâng Biển - thật dài thật rộng , thật to lớn , thật dữ dội – Biển có thể đương đầu với bao táp , mưa sa, với bao trắc trở của cuộc đời ..có thể nhấn chìm dưới chân Nó muôn nghìn những trở ngại ..để vươn lên để ào ạt thét gào ..Thế nhưng Biển lại “cô đơn “ khi xa “cánh buồm “ ..Có phải sự tương phản giữa cái mênh mông của Biển và cái thực tại của Thuyền ..như một minh chứng cho tình yêu kia không thể cách trở ..
Em nhớ đến câu thơ về Thuyền và Biển của Xuân Quỳnh khi nói về tình yêu và nỗi nhớ da diết , dữ dội được nhân hóa trong lời nhạc
Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau rạn vỡ
Nó chợt thấy tim run lên khi biết rằng “Em xa anh, trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ “
Tất cả những cảm giác ấy lại làm lòng Em quay quắt ..vì nghĩ về một ngày ..một ngày đã qua ..
Người ta vẫn nói “nước chảy đá mòn “ Thế nhưng Em lại bắt gặp “gió bào mòn núi “
"Gió âm thầm không nói
Mà sao núi phải mòn"
Có phải nhũng nhớ thương , trăn trở , những dồn nén đã bào mòn “đá “ núi chăng ? Gió mang linh hồn, mang theo tình cảm và những cảm xúc chân thành bay dến để từng ngày , từng ngày .núi cũng phải lay .
Nếu anh là gió
Em xin làm núi
Gió đùa mây
Núi và gió
Cùng bay ….
Những ca từ tiếp theo lại mang tâm sự của Em ..bởi Em yêu lắm màu tím ..màu của pense của một thủy chung ..để giờ đây bức tranh được chấm phá và da diết với từng thanh âm..nao lòng ;
"Anh đâu phải là chiều
Mà nhuộm em đến tím
Sóng có nghĩa gì đâu
Nếu chiều nay anh chẳng đến
Dù sóng đã làm em nghiêng ngả vì anh"
Anh ! anh đâu là “chiều “ sao nhuộm em chi “tím “ – Câu hỏi hay câu khẳng định ? Có phải “Anh” chính là nguyên nhân –là kết quả ..để “tím “ cả hoàng hôn, tím cả dợi chờ ..Hình ảnh màu tím biên biếc trên biển chiều .có cái gì đó nao nao ..buồn, trầm, nghe nhớ thương dịu vợi ..Em lặng nhớ về từng dề lục bình tim tím trôi tuột về phía hoàng hôn và con thuyền giấy chao đảo trên sóng nước dập dờn …Em hiểu rằng Thuyền và Biển cần có nhau trong đời biết bao …và sự xa cách nhuộm màu tình yêu thành biếc tím ..và có ai trong đời một lần nghe màu tím ..nói tiếng yêu thương ?
Màu xanh của tình yêu đã chuyển sang màu tím của đợi chờ , màu tím của man mác buồn thương …để lại cảm xúc rơi hết vào những câu kết . Sẽ chẳng có nghĩa gì, sẽ chẳng còn điều gì khi “Anh chẳng đến “ cùng em . Lời bài hát trầm hắn ,cung bậc kéo dài , làm Em “nghiêng ngả “, chao dảo – Nếu như “sóng “ của Xuân Quỳnh “ dữ dội và dịu êm/sóng không hiểu nổi mình sóng tìm ra tận bể “ ..thì cũng sóng ấy , cũng những đam mê , khát khao nồng cháy ấy sẽ chẳng là gì …so sánh với Anh ...Nó sẽ chỉ là nỗi cô dơn trống vắng ..nếu vắng cánh thuyền ..nơi thăm thẳm đại dương …Sóng chẳng nghĩa gì cả ..dù sóng đã làm em nghiêng ngả ..nhưng trước sự chời đợi tình anh ..tất cả là sự không tưởng phải thế không Người ? và như hai câu thơ của Xuân Quỳnh : sẽ chẳng là gì nếu thiếu Anh , ……
“Nếu từ giã Thuyền rồi Biển chỉ còn sóng gió
Nếu phải cách xa Anh-Em chỉ là bão tố “
Giờ đây Em nghe lại lần nữa những giai diệu tha thiết của Phú Quang đã được chuyển tải bằng tình Anh trong đó với giọng hát nhẹ nhàng của Mỹ Linh .đua Em về với những ngọt ngào ..bình yên của ký ức . Mỹ Linh – một lần nữa chị lại thổi vào bài hát nổi lòng của mình, hay bao nổi lòng của người khác, của những người đang say đắm màu đỏ của trái tim? Em cũng không biết được, nó chỉ biết rằng sao giờ phút này Anh "hiểu" Em thế...!!! Tiếng đànngân lên réo rắt hòa lẩn vào tiếng sóng biển ngay đầu đoạn nhạc thật nồng nàn và quyến rủ, giọng hát da diết càng làm cho em thêm cảm giác thổn thức cỏi lòng mình
Ngoài trời mưa vẫn rơi, và Em biết rằng em không còn tỉnh táo nửa, em đã "chập chờn" tìm thấy trong giấc mơ với nhửng kỷ niệm trong ký ức, với những dòng suy nghĩ mông lung, và với dòng cảm xúc mênh mông. không điểm dừng, và cứ thế lặng lẽ nơi góc bàn Biển, Nỗi Nhớ và Em vẫn nhẹ nhàng "trôi qua", từng giọt mưa vẫn "vô tình" nặng hạt…
Trưa 1/08/2007
Nguyễn Dự Biên
Bài cảm nhận thứ hai : " Biển, Nỗi nhớ & Em "
Tôi lại nghe bài hát Phú Quang để một lần ngấm nỗi buồn theo từng thanh âm réo rắc ..Bài hát có dư vị của sóng , có mặn mà của biển có từng đợt cuộn trào nhấp nhô phả từng hơi lạnh trong một ngày tháng chạp –năm 2007.
Biển –Nổi nhớ - và Em - ba vế nối với nhau – dung hòa và cho ta một màu sắc dung dị gần gủi của từng tiết tấu đang chuyển tải cho những tâm hồn đồng điệu ,những giao thoa lồng vào nhau ..vỡ tan và đan xen như những vòng tròn cộng hưởng lan dần ..lan dần nơi tít tắp . Hãy cùng tôi lắng nghe bài hát , lắng nghe tiếng lòng …Đây là lần thứ hai tôi viết cảm nhận cùng một bài hát . Có thể mỗi lần là một tình cảm khác nhau ..nhưng âm nhạc , chất thơ của Hữu Thỉnh cứ như những thanh âm, như những phím đàn cứ ngân mãi lòng tôi không ngơi nghĩ …để có một buổi se se lạnh của một ngày cuối năm ..ngồi nghe lại để thấm hết vào lòng nỗi tê tái..mùa đông .
Anh xa em, trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ
Biển vẫn thấy mình dài rông thế
Xa cánh buồm, một chút đã cô đơn
Gió âm thầm không nói
Mà sao núi phải mòn
Anh đâu phải là chiều
Mà nhuộm em đến tím
Sóng có nghĩa gì đâu
Nếu chiều nay anh chẳng đến
Dù sóng đã làm em nghiêng ngả vì anh.
Biển cậy mình dài rộng..biển tưởng chừng có thể nuốt chửng Thuyền đó ..tưởng rằng Thuyền sẽ mãi trong lòng biển ...nó cậy mình dạt dào, nó cậy mình menh mông cậy mình đầy ắp tàu bè nườm nượp ....Nó cậy đôi tay thật dài ...có thể với và nắm bắt được nơi xa thẳm....có lẽ từ "cậy " đã cho biết Biển sai rồi chăng ?
Giờ mới thấm thía "xa cánh buồm 1 chut đã đơn côi " Biển quen với hình ảnh cánh buồm .con thuyên giăng giăng trong màn sương cứ lầm lủi dù gió mưa bão táp ...biển quen với con thuyền cứ rào rạt vỗ bở cứ bên nhau thủ thỉ ...thuyển trong Biển ấm áp một tình người ..giờ xa rồi mới hiểu quặn cả tim ....
Gió không nói ..mà núi phải mòn ...Câu hát chuyên chở cả một sức nặng vô bờ ...Gió cứ thổi cứ trôi cứ lặng lẽ , cứ âm thầm ...vậy mà núi đá chơ vơ kia "mòn " trong sự "âm thầm " của gió ...lại nhớ câu hát "em có nghe thấy gió nói gì không ?" Gió mang nhiều tâm sự ..gió chở che , gió réo rắc, gió mời gọi gió thầm thì...Gió là chứng nhân để bạt ngàn du dương thổi lên những giai điệu đẹp nhất ..thổi tung từng tảng đá vô tri ..cứng ngắt hoang tàn , lạnh lẽo xam xám ....Gió thổi vào núi cái hồn của của gió để "mòn núi " để rung rinh cả một trái tim sắt lạnh ...để núi đá chơ vơ kia phải mòn trước những yêu thương -
Hình ảnh "gió cứ âm thầm..để núi bị bào mòn " là một hình ảnh đẹp ..đã tạc vào tượng tình yêu ..khắc họa rõ nhất cái sức mạnh nghìn cân của hai chữ tình yêu vậy
để rồi sự so sánh tăng thêm một cung bậc cho vế thứ hai :
Anh đâu phải là chiều Mà nhuộm em đến tím
Vây đó...chiều nhuộm hoàn hôn sẫm tím, chiều nhuộm cả đất trời nghiêng ngả chênh chao , chiều làm tối sầm trong mắt , làm thay đổi vạn vật ..làm ngày thành đêm..chiều như một sự kết thúc ..cho màu tìm lan tỏa trên không gian trầm lặng ngan ngát một màu hoa ..Tôi lại nhớ cái trầm mặc của bài thơ "màu
tím hoa sim " của Hữu Loan
Những đồi sim, những đồi sim, đồi tím hoa sim
Tím cả chiều hoang biền biệt
Rồi mùa Thu trên những dòng sông
Những dòng sông, những dòng sông làn gió Thu sang
Gió rờn rợn trên mộ vàng
Cái màu tím đó đã làm tím cả lòng ..tím cho sự phân ly cho sụ chia cắt ..tím của buổi hôn hoàng giờ mới hiểu da diết không nguôi
Anh đâu phải chiều....câu hỏi lạ lùng quá ..có phải anh ? có phải vì anh... vì anh chính là chiều để nhuộm cả một màu tím lên tâm hồn em .....đã làm vần vũ lòng em ...đã nhuộm em đến tím..?
Bài hát cứ da diết thấm nhè nhẹ ...cứ chuyển từ màu xanh của biển sang màu tím của chiều để rồi
Sóng có nghĩa gì đâu
Nếu chiều nay anh chẳng đến
Dù sóng đã làm em nghiêng ngả vì anh.
Tôi nghe tiếng rì rầm của sóng, nghe tiếng thầm thì của biển , nghe tiếng ngân của Mỹ Linh và từng câu chử tròn trịa được nhấn nhá , kéo dài như một sự tiếc nuối nào đó . Có phải khi xa nhau mới thấm thía hết nỗi đau ? có phải khi thiếu nhau mới thấy nặng lòng từng câu chữ và có phải “ sóng đã làm em nghiêng ngã vì anh “ ?
Con sóng cuộc đời , con sóng số phận rồi sẽ dồn dập xô bờ , rồi sẽ hất tung trắng nỗi mong chờ và bạc cả thời gian ..Sẽ có ngày ta sẽ thản thốt gọi tên ..dể âm vang hát bài ca về Biển – Biển là Em bình minh rồi sẽ đến – Bến bờ nào cho sóng ..ngã chiều nay .
Xin hãy dừng lại một chút để cảm cho hết để nuốt vào lòng từng thanh bậc đang rung để hiểu rằng :
Biển đánh bờ,
Xôn xao bờ đánh biển
Đừng đánh nhau ... Ơi biển sẽ tàn phai
Đừng gạch tên vì yêu đừng xé nát
Biển là em ngọt đắng trùng khơi
Chiều 28/12/2007
Nguyễn Dự Biên














