Blog cua tui- Smallwonder

Anh có thích nước Mỹ không?



Anh có thích nước Mỹ không?
Cái tựa sách làm người ta nghĩ rằng truyện kể về những người Hoa kiều sống ở Mỹ, giống kiểu “Người Bắc Kinh ở New York”, nhưng không phải. Câu chuyện xảy ra tại 1 thành phố miền Nam TQ, về cô gái trẻ Trịnh Vi 17 năm yêu tha thiết anh chàng Lâm Tĩnh, yêu đến độ quyết tâm vào đại học Xây Dựng ở thành phố G để được gần anh (vì anh học trường Luật cũng ở thành phố này). Thế nhưng, vì mẹ Trịnh Vi lại yêu cha của Lâm tĩnh, gây ra bao rắc rối. Lâm Tĩnh thất vọng, chán nản mà bỏ đi Mỹ, không từ giã, không hẹn ước làm Trịnh Vi phải đau khổ một thời gian dài.
Rồi Trịnh Vi cũng đem long yêu 1 anh chàng khô như ngói. Trải qua thời yêu đương lãng mạn trong trường đại học với anh chàng Trần Hiếu Chính, tưởng rằng Trịnh Vi sẽ được hạnh phúc, nhưng lại 1 lần nữa, nước Mỹ đã cướp mất chàng trai của cô…..Chính vì điều này mà sau này, khi được mai mối với chàng trai nào, Trịnh Vi đều đặt cho chàng ấy câu hỏi “Anh có thích nước Mỹ không?”
Rồi thời gian trôi qua, cô gái hoạt bát nhưng vụng về Trịnh Vi đã trưởng thành trong công việc lẫn trong suy nghĩ và ..................
khúc sau còn hấp dẫn lắm , không đọc uổng rang chịu. hehe…

Thực ra tựa tác phẩm dịch từ tiếng Trung là “Cho những năm tháng thanh xuân đã qua của chúng ta” (hehe, mình dịch nghe thấy gứm). Cái tựa này hay hơn nhiều, nhưng chắc tại ko “giật gân” nên dịch giả hay nhà xuất bản “xào” lại tựa khác.
Truyện này, theo mình thì rất phù hợp cho những người lứa tủi “hơi hơi già” như mình. Đọc thấy “thấm” lắm. những năm tháng sinh viên đúng là khoảng thời thanh xuân đẹp nhất của con người. Ai trải qua thời này cũng đều đồng cảm với những nhân vật trong tác phẩm, rất gần gũi với thời sinh viên của chúng mình
Đúng như tác giả muốn chuyển tải, thời sinh viên và thời “hậu sinh viên” khác nhau nhiều lắm. Ra trường rồi mới thấy những gì mình cho là lý tưởng thật ra không lý tưởng đến như vậy. Cứ tưởng chúng ta sẽ không sống nổi nếu không có nó, nhưng rồi cũng phải sống. Tưởng rằng sẽ không thể yêu ai khác ngoài anh, nhưng rồi chúng ta vẫn cứ yêu. Tưởng rằng mình sẽ không thể làm những điều đó, nhưng mình vẫn đang làm….Haizzz sao tác giả này tâm lý thế không biết….
Trong toàn bộ tác phẩm, hình như không có chi tiết nào là thừa. Truyện cũng không phải là truyện phiêu lưu hay trinh thám mạo hiểm gì cả, cũng không lãng mạn đến mức “chảy nước” ra, nhưng có sức hấp dẫn lạ kỳ..hehehe… sao mình lại phải quảng cáo không công cho nó vậy ta….
Mình thích những chi tiết này:
- Trịnh Vi cuối cùng chọn Lâm Tĩnh, theo mình là đúng, vì cuối cùng thì Lâm Tĩnh vẫn là sự lựa chọn an toàn cho Trịnh Vi. Phụ nữ cuối cùng thì cũng vẫn đặt gia đình lên trên hết thôi. Lâm Tĩnh có đủ điều kiện và bảo đảm cho Trịnh Vi một cuộc sống như thế. Còn Hiếu Chính, mặc dù rất yêu Trịnh Vi, nhưng lại yếu đuối, không dám đấu tranh cho tình yêu của mình, không dám hy sinh vì tình yêu …nói túm lại là không thể giao cuộc đời cho anh chàng này được.
- Mỗi người trong nhóm “lục đại thiên hậu” của Trịnh Vi đều thấp thoáng hình ảnh của những người phụ nữ hiện đại chúng ta. Mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười. Người thì chấp nhận cuộc sống bình dị vì tình yêu, người thì coi công danh sự nghiệp là trên hết, người thì coi học vấn là quan trọng. Còn nhân vật Nguyễn Quản thì rất thú vị. Xinh đẹp, tài hoa, nhưng lại lận đận về tình duyên… đến phút cuối tưởng rằng Nguyễn Nguyễn sẽ sống hạnh phúc, bình lặng với cuộc sống mới của mình, nhưng tiếc 1 chút là Tân Di Ổ lại để nhân vật này chết. hic. Mà cũng đúng thôi,làm như thế thì chỉ có Nguyễn Quản sẽ giữ được mãi tuổi thanh xuân của mình. (hic, nhưng tui thì không thích cách giữ tủi thanh xuân thế này đâu nhớ)
- Thích cách miêu tả thế giới “đi làm” và thế giới “sinh viên” trong truyện này. Thời sinh viên thì vô tư bao nhiêu nhưng khi đi làm phải “giả” đi hết. Chẳng mấy người đồng nghiệp mà thật lòng như bạn bè xưa kia cả. haizz, cái này thì chắc nhìu người đồng tình.
- Kết thúc truyện được xem là “happy ending” đi, cuối cùng thì nhân vật chính cũng được hạnh phúc. Không ung thư….hê hê……
Nhưng cũng có nhiều cái làm mình chưa thích lắm, vẫn thấy thiếu thiếu thế nào.
- Nhân vật cuối cùng giành chiến thắng là trái tim của Trịnh Vi là Lâm Tĩnh. Nhưng nhân vật này hơi mờ nhạt, chưa đủ độ “chín” để độc giả có thể thông cảm cho anh ta.
- Nhân vật chính hơi bị hoàn hảo…(mà cũng đúng thôi, không hoàn hảo thì làm sao làm nhân dzật chánh dc chứ). Trịnh Vi thì tài sắc vẹn toàn, không xuất sắc như Nguyễn Quản nhưng nói chung là Khá-Giỏi. Còn nhân vật nam chính thì khỏi nói, Lâm Tĩnh tài giỏi đã đành, du học Mỹ, về nước làm Viện phó Viện Kiểm Sát… Oai chưa! Còn Trần Hiếu Chính thì cũng giỏi từ trứng giỏi ra…. Sao mà cô Trịnh Vi này may mắn thế ko biết! dc yêu 2 anh mà anh nào cũng “điểm 10 cho chất lượng” thế kia thì làm sao mà chọn lựa nhỉ.


Nói túm lại là I LIKE IT!
Đọc xong rồi cứ muốn đọc lại lần nữa………

Entry mo man`Quay lại đây!

Comments

Unregistered user Friday, March 12, 2010 10:09:32 AM

Fiona writes: Truyện hay! Hôm qua mình đọc đến 2 giờ sáng chỉ để xem hết cuốn truyện này. Khóc theo cảm xúc của nhân vật, đam mê theo đam mê của nhân vật. Cuối cùng chỉ có 1 câu thôi. Hay.

Unregistered user Wednesday, June 30, 2010 12:55:50 AM

Anonymous writes: Hi, minh cung da khoc khi doc cau chuyen nay, nhung minh khong thic ket cuc cau chuyen lam. Co le tai mo ta tinh yeu voi Tran Hieu Chinh qua sau dam nen ket cuc thay qua buon tham cho anh ay. Trinh Vi da co luc nhay tu tren tau xuong chi vi thay Tran Hieu Chinh qua lac long, qua co don, chi co minh co ay o ben canh. The ma rut cuc co ay van bo lai nguoi do voi noi co don cua minh. Xet cho cung, THC lai la nhan vat bat hanh nhat trong chuyen nay

Unregistered user Thursday, September 2, 2010 3:56:35 AM

Anonymous writes: mình thích nhân vật THC.thanh cao nhưng cô đơn...

Unregistered user Wednesday, September 15, 2010 3:54:01 AM

Do u like USA ???? writes: Tran Hieu Chinh.lanh lung nhung co don,yeu duoi qua.chon Lam Tinh co le la lua chon chinh xac cua Trinh Vy.tinh yeu khi vao doi roi se khac voi luc dai hoc.luc dau khi doc den doan TV chon LT minh da tham phan doi.LT mo nhat hon so voi THC.nhan vat nay duoc nhac den it qua.minh khong co an tuong gi nhieu.nhung cang doc den cuoi minh da phai nghi lai.thuc ra la con gai,mot nguoi dan ong chinh chan,tu tin,co the che cho cho minh ca cuoc doi moi la ben bo binh yen cuoi cung.

Unregistered user Thursday, October 21, 2010 4:02:20 PM

Anonymous writes: Cảm thấy truyện này hay hơn rất nhiều so với các loại tiểu thuyết TQ khác đc bày bán ở nhà sách, nhưng có lẽ số đông thích thể loại gây shock với nội dung đề cập những tệ nạn mới của đời sống hơn?

Unregistered user Saturday, December 4, 2010 10:35:04 AM

Anonymous writes: thật sự vẫn chưa hết buồn khi đọc xong truyện này, đau nhói, ko thể như thế được, ko can tâm

Unregistered user Wednesday, February 2, 2011 3:01:41 PM

Anonymous writes: bùn thiệt là khôg cam tâm vẫn thích THC hơn ! tình yêu của THC và TV quá sâu đậm hic sao tác giả lại cho anh í không có nhiều cơ hội bằng LT huhu

Unregistered user Sunday, November 13, 2011 2:01:37 PM

C.nam writes: Minh doc xog thj van thay day dut. Thay tjec cho Thc , 1 thoi yeu nhau say dam. . .

Unregistered user Wednesday, December 21, 2011 4:27:42 PM

Anonyme writes: doc xong that buon kinh khung!!! co le do cai chet cua nguyen nguyen.... hix thich Trinh Vy ve voi THC hon, vi tinh yeu cua ho sau dam, con anh Lam Tinh qua mo nhat! khong cam tam!!!! cach viet truyen cua tac gia that su rat loi cuon! noi chung day la mot tac pham dang de doc.

Write a comment

New comments have been disabled for this post.