HAPPY NEW YEAR và lễ hội hoa
Wednesday, 31. December 2008, 02:29:13

Vì đông người nên chỉ có đứng đằng xa mà chụp thôi.
Đây là hoa đèn


Hoa thật


Ba mẹ con không có cái ảnh nào tử tế vì cái thì bịngười khác đứng che đầu che mặt, cái thì Sóc không chịu nhìn vào ông kính..., nhưng có còn hơn không



Hai bố con phải vác nhau lên thế này đây















huytun # 31. December 2008, 10:51
Một năm mới tràn đầy tiếng cười và hạnh phúc ( không bị lạm phát nữa nhé
Cun - Ngoc Pham # 1. January 2009, 02:44
Năm nay tiết kiệm nhiều hơn, nhất quyết không bị "ma làm" nữa nha
Chúc gia đình lúc nào cũng hạnh phúc như bây giờ
Thỏ- Sóc # 1. January 2009, 06:08
Aleisha Ngô Hà Phương # 1. January 2009, 08:13
Nguyen Phuong Linh # 1. January 2009, 08:46
Đặng Gia Thịnh # 1. January 2009, 11:51
Đô của mìn thấp lắm, chừng đó ly là... xỉn rồi
Thỏ- Sóc # 1. January 2009, 13:58
Chíp & Bin # 2. January 2009, 01:15
Tài lộc dồi dào,
Hạnh phúc ấm no,
An khang thịnh vượng
Le Duc Hieu # 2. January 2009, 04:00
Thỏ- Sóc # 2. January 2009, 06:24
Nuôi-Dạy-Con # 3. January 2009, 05:47
Thỏ- Sóc # 3. January 2009, 12:45
Thỏ- Sóc # 4. January 2009, 02:43
huytun # 4. January 2009, 02:47
Mà đông thế, vẫn chụp được là quá siêu, mẹ Tũn ở ngay Hàng Bài thôi mà không làm thế nào chui vào được ( chỗ Tràng Tiền Plaza í nhá )
Đặng Gia Thịnh # 4. January 2009, 02:47
Thỏ- Sóc # 4. January 2009, 02:59
@mẹ Thịnh:Lúc đó đang đêm mà mẹ Thịnh, gần sáng thì họ mới ... tung hoành hái hoa chứ lúc đó có ai chen chân được vào gần con rồng đâu
huytun # 4. January 2009, 03:16
đã rồi mới tính tiếp, cuối cùng thì chen ra để về cũng không xong, thoát được là vù lên bà ngoại luôn
LinhMoon # 10. January 2009, 03:23
Thỏ- Sóc # 13. January 2009, 06:58
_ Mùa Xuân ơi, hãy tin tôi, tôi yêu em. hãy ở lại với tôi. Chúng ta sẽ cùng đi chơi, đến tất cả những nơi mà em muốn.
Nhưng Mùa Xuân không yêu Mùa Hè. Và cô ra đi. Mùa Hè buồn lắm. Mùa Hè ốm, nhiệt độ lên cao. Mọi thứ xung quanh trở nên rất nóng.
Sau một thời gian, Mùa Thu đến, mang theo rất nhiều trái cây ngon. Mùa Thu rất yêu Mùa Hè. Cô không muốn Mùa Hè phải buồn.
_ Mùa Hè ơi, đừng buồn nữa. Hãy ở lại với em. Em sẽ mang lại hạnh phúc cho anh.
Nhưng với Mùa Hè, Mùa Xuân là tất cả. Và anh ra đi.
Mùa Thu khóc, khóc nhiều lắm. Mọi thứ xung quanh trở nên ướt.
Một thời gian sau, Mùa Đông đến, mang theo cậu con trai của mình là Băng Giá. Những giọt nước mắt của Mùa Thu làm Băng Giá cảm thấy xao xuyến. Anh cảm thấy muốn đem lại hạnh phúc cho Mùa Thu
_ Mùa Thu ơi, hãy ở bên tôi. Tôi sẽ xây cho em những lâu đài, những con đường bằng băng. Tôi sẽ hát cho em nghe những bài hát hay nhất. Hãy ở bên tôi.
_ Không, Băng Giá ạ. Ở bên anh tôi sẽ luôn cảm thấy lạnh lẽo thôi.
Và Mùa Thu ra đi. Băng Giá buồn lắm. Gió thổi mạnh. Chỉ trong một đêm thôi, mọi thứ trở nên trắng xóa bởi tuyết. Mùa Đông thấy con như vậy thì buồn lắm. Bà nói:
_ Tại sao con không yêu Mùa Xuân ? Cô ấy đã đến và hứa sẽ mang lại cho con hạnh phúc.
_ Không mẹ ơi, con không thích. Chúng ta hãy rời khỏi đây đi.
Và họ ra đi.
Chỉ còn lại một mình Mùa Xuân. Cô khóc. Nhưng rôì, bất chợt Mùa Xuân nhìn ra xung quanh: "Ôi tại sao mình phải khóc chứ? Mình còn rất trẻ, và xinh đẹp nữa. Thời gian dành cho mình không nhiều. Tại sao mình không làm những việc có ý nghĩa hơn?".
Và mọi thứ như sống lại: cây cối tươi xanh, ra hoa, đâm chồi, nảy lộc....