Skip navigation.

Posts tagged with "Chuyện của Sóc"

Quái xế

,

KHông biết các bạn nghĩ thế nào, chứ mình nghĩ con người càng lớn càng sợ đủ thứ, và càng ngày càng nhát gan hơn. Ví dụ như trèo cao thì họ sợ ngã, chạy nhanh thì vấp té, nhảy thì sợ đập đầu, đi xe nhanh thì sợ tai nạn....

Còn mình, mình chẳng biết nhiều chuyện như thế. Ví dụ có ngã đau thì mình mau chóng quên ngay để lại được trèo lại, ví như có vấp té thì mình chỉ cần đánh chừa chỗ gây cho mình đau hoặc phủi đít một cái là đứng dậy chơi tiếp..........Mọi thứ cứ tự nhiên và tự nhiên như thế thôi.

Nhưng nếu mình lái xe nhanh và không giống người lớn, thì họ bảo mình là QUÁI XẾ. Hihi, chẳng qua là họ không chịu hiểu hoặc không muốn hiểu. Người lớn họ bắt đầu lái xe là nhìn thấy mọi người ngồi ở tư thế đó, chỗ đó và bắt chước y như thế khi cầm lái nên họ quen mắt thôi. Còn mình, mình chưa quen với cái gì cả, nên tự nhiên hơn nhiều.

Mình lên xe thì có thể lên như thế này:



Rồi lại vào ngồi như thế này



Hoặc đàng hoàng thế này:



Hoặc đứng lên như thế này nếu thấy phấn khích :D



Nếu xe không chạy thì cùng lắm cũng là nhảy xuống và đẩy, thế thôi:



Vậy mà bố mẹ mình lại đự kiến luôn nghề nghiệp tương lai của mình thêm một nghề nữa, đó là nghề đua xe, nhưng ông bà chua thêm là "đua xe công thức 1" nhá, kiểu như Michael Schumacher (Ferrari), Ralf Schumacher (Toyota), Sauber (BMW), McLaren (Mercedes) " :lol:

Bye Bye tuổi lên 2 nhé, anh mày đã lên 3 rồi, là lá la :D

, ,

Đặt tạm cái ảnh :D


Thứ 7 tuần trước, tự nhiên giật mình tự bảo "Thứ bảy tuần sau là sinh nhật thằng Sóc rồi. Nghĩ cũng nhanh ghê, chả trách mình mau già. Từ một cậu nhóc 2,6kg, giờ đã là cậu bé nặng 11,5kg và cao 87cm rồi. Vậy tương lai của con chắc cũng cao bằng bố. Phù, đỡ lo đi nhiều về chiều cao :smile:.

Cậu bé lên ba của mẹ giờ đã biết nhiều điều rồi, bi bô tập nói suốt, đôi lúc cũng làm mẹ ngỡ ngàng. Dường như, mẹ xoay không kịp với những biến hóa khôn lường do con nghĩ ra, có cái làm mẹ tức điên, nhưng đa phần đều làm mẹ hạnh phúc. Hạnh phúc nhất là khi con biết lỗi, con chạy lại, hôn chụt vào mồm mẹ hoặc ba rồi cười nịnh nọt. Chao ôi là yêu, chao ôi là ngọt ngào, khó giận được con lắm.

Read more...

Kỹ sư tương lai :(

,

Mở đầu, mình muốn hỏi các bạn tầm tuổi mình, hoặc lớn tuổi hơn cho có nhiều kinh nghiệm.

Nếu bạn đang xem Dawn of the Dinosaurs (Ice Age 3) thì bạn bỗng dưng không thích bài nhạc nền vốn rất hay của nó, mà thay vào đó là một bài hát "Bà còng đi chợ" chẳng hạn. Bạn sẽ làm gì?????

Với mình, mình cho rằng nên mở đầu đĩa, nhét thêm một cái đĩa "Bà còng đi chợ" lên trên cái đĩa đang chạy là được :D :insant:. Nhưng mình còn ý tưởng khác nữa, đó là cho thêm Tom & Jerry vào nữa cho nó thêm phần vui nhộn, và cho luôn cả Barbie nữa chứ, toàn các con vật mà không có người thì quả là chán ngán.

Chiệp, nhưng khác với những gì mình nghĩ. Ví như mình có thể ném vỡ một lúc 4 cái bát, còn máy móc nó chẳng biết chạy 4 đĩa cùng lúc. Nhất là 4 đĩa đó lại nằm chồng một cách lộn xộn lên nhau :frown:. Có lẽ cái đầu đĩa này nó bé hơn mình, nó mới 5 tháng tuổi, còn mình gần 2 tuổi rồi còn gì! Đúng là nó không bằng mình thật! Thôi, mình đành tháo ra, nhưng bấm open mãi nó cũng chỉ ra lấp ló thôi, bực quá, mình lôi mạnh ra, ai ngờ, cả khay đĩa nó cũng đi ra theo :frown:. Sợ quá, nhất là sợ mama mình, mình đành nhét ngược nó lại. Ngược đúng theo nghĩa đen :frown:. Mình ấn hết sức, càng sâu càng tốt. Xong! Vào rồi! Được rồi!. Phủi tay một phát vào đít, bấm power on, nhưng ...... không chạy. Mẹ ơi! Mẹ ơi!

Mẹ tớ, nhìn thấy cái đầu đĩa thì nghiêm mặt, nói với tớ một tràng rằng thì là mà tớ đã làm hỏng của mẹ. Rồi ới ới gọi bố lên để móc đĩa ra. Hai người lớn loay hoay cả tối, rồi kết luận là ...KHÔNG THỂ CỨU VÃN được :frown:. Chẹp, người lớn có vẻ kém, tớ nhét vào dễ dàng là thế, vậy mà họ lấy ra sao mà khó khăn. Tớ nhét vào nhanh nhẹn là thế, họ lấy ra sao mà lâu la vậy. Tớ mà lớn tí nữa, thì tớ sẽ sửa hộ cho :D :D :D.

Nghĩ tới tương lai đấy, tớ vui quá và hát vang bài hát "Con chim nó hát líu lo, líu lo, khi ông mặt trời lên cao sáng rõ. Em rửa mặt thật sạch, em chà răng trắng tinh.........", vừa hát vừa làm điệu bộ. Cả hai ông bà già nhà tớ ..lăn ra cười :lol:. Hẳn là buồn cười lắm thì phải. Nghe xong ông Papa tớ còn bảo "Thằng phá hoại, mày mà lớn tí nữa thì nát đít với ba!!!!" Rồi ông lại lẩm bẩm một mình, chỉ mỗi mẹ tớ nghe thấy "Chờ ông ấy lớn, chắc đồ đạc trong nhà tôi cũng hỏng hết rồi, tôi chắc phải sắm mới hết lại thôi!"

NGhe mà cám cảnh, nhờ!!!!!!!!!!!!!! :lol:

23 tháng rồi, còn 1 tháng nữa đã sinh nhật :)

Chàng trai 23 tháng của tôi.



Cái này gọi nôm na là Body painting :D :D :D



1. Thể chất:
- Tháng này đánh dấu một bước tiến vượt bậc, đó là em cao thêm 4cm, được 84cm rồi :happy: (hihi, vậy mà mẹ cứ sợ em chỉ có 80cm cho đến lúc 2 tuổi :o:)

- Cân nặng: 11kg (hơi hơn hơn một tí :D. Có tiến bộ so với tháng trước :happy:)

- Răng: 12 chiếc, vẫn còn thiếu 4 răng hàm và 4 răng nanh nữa :frown:

- Vận động: chạy nhảy thành thần, leo trèo các loại, đặc biệt trong tháng này, anh đã học cách chụm chân và nhảy xa.

- Đặc biệt, tháng này anh đã giã từ cháo, chuyển sang ăn cơm nát và các thứ linh tinh khác như bánh mì, bánh ngọt, bánh cuốn, xôi.... rồi :happy:

2. Trí tuệ:

- Nói được nhiều hơn, nhưng không tự nói, chỉ thích nói theo người lớn, Những câu tự nói là những câu đáp ứng nhu cầu của anh với cái gì đó mà thôi. Nhưng dù sao vẫn nhanh hơn chị Thỏ, bằng tháng này của Sóc, chị mới bibô tiếng nói đầu tiên gọi "Bộ ơi!!! :smile:)

- Hầu như thuộc rất nhiều giai điệu của rất nhiều bài hát. Bài nào cũng thuộc, cũng ê a hát theo, nhưng chỉ nhớ một số từ cơ bản của bài.

- Bắt chước rất nhanh, là chân sai vặt đắc lực của bố mẹ và chị

3. Các thứ khác:
Chẳng nhớ nổi, đặt ở đây để khi nào nhớ thì ghi vào

- Sóc và thời trang: Sóc thích một số quần áo và một số thì cương quýêt không. Ví như anh thích mặc áo sơ mi và đi dép hai quai chéo, thích quần vải chứ không thích quần cạp cứng. Mỗi lần mặc áo sơ mi là anh soi gương, chỉ vào mình và bảo: "Sóc, trai (đẹp trai); mẹ, sinh (xinh) :D". "Ba trai, Chị sinh :D :D :D"..........; Đặc biệt, thời trang ưa thích nhất của anh là không mặc gì :D cả. Chỉ khi nào mẹ bảo "Ối, không mặc con chim nó bay mất rồi, hoặc con cá cắn chim mất rồi, hoặc mất ti rồi,,,,, thì anh mới vội vội vàng vàng mặc vào, không thì còn lâu :frown:

- Sóc và Chí Phèo: Cái gì thích thì anh phải làm cho được mới thôi. Ví như anh thích sờ rốn bố, bố không cho. Hai bên giằng co nhau, anh khóc, bố anh thua, vậy là anh sờ tay vào rốn bố, ngửa mặt lên trời (i chí phèo) và cười ha hả hả :bomb:

- Sóc và đi chơi: Sóc thích lang thang, tối nào cũng ra đường, ra tháp Hoà Bình, đi siêu thị, hoặc đi ra sân chung cư chơi thì OK, ở nhà anh quấy khiếp, nhất là bàn học của chị Thỏ, như một bãi chiến trường. Nhưng anh cũng biết điều, khi THỏ học, anh phá dưới chân, khi THỏ xong, anh tót lên giá sách phá :frown: :frown:(
4. Tạm thế đã
Anh chàng 23 tháng của tôi :love:

Quà trung thu

, ,

Năm nay, quà cho các con không nhiều, nhưng dù sao cũng có quà. Một số là bố mẹ mua, một số là của chú Ninh thím Giang, một là của bác Lan bạn mẹ ở CQ. Thế thôi.

Bố đi công tác mang máy ảnh theo mất rồi, không biết khi máy ảnh về đến nhà, đồ chơi có còn nguyên vẹ để mẹ chụp hình không nữa :D :D

Read more...

Khai giảng muộn, trung thu sớm :D

,

Lớp Sóc hôm nay khai giảng muộn và đón trung thu sớm. Là trường nho nhỏ nên chỉ làm gộp hai sự kiện cùng một lúc! Nhưng cũng nhờ thế mà rộn rã và vui vẻ lắm.

Read more...

22

,

Em 22 tháng, ông trời chào đón tháng thứ 22 của em với một trận mưa như trút, chả bù cho ngày hôm qua nắng gay gắt, oi ả đến là khó chịu!

Nhìn trời mưa, em đòi đi học, lí do duy nhất là em thích được mặc áo mưa, thò cái mặt bé xíu ra khỏi mũ áo mưa và thích thú liếm các hạt mưa rơi vào mặt mình :love:

Em 22 tháng, nhiều khi yêu em đến lạ kì, nhất là khi em giả vờ làm Vampire cháp cháp cháp vàp cổ mẹ ăn thịt (hihi, tại mẹ mê anh Ed nữa ấy mà :D); hoặc là khi em lấy hai bàn tay nhỏ xíu, giữ lấy mặt mẹ rồi thơm lấy thơm để vào khắp mặt mẹ, nước dãi dây cùng mặt, nhưng yêu, yêu lắm :love:


Read more...

Ngày đẹp, việc làm cũng đẹp :D

Hôm nay nghe thiên hạ đồn là ngày cửu lộc :D. Thật tình mình chỉ biết là ngày 9 tháng 9 âm lịch là tết Trùng Cửu của người Trung Quốc (tết dành cho người già, giống ngày 1/10 dương lịch của VN). Nhưng đi một vòng, thấy nhà nào cũng đặt gạch nên đành bon chen theo :D

Read more...

Sóc 21 tháng

,

Nếu .... thì

Sóc yêu quý, con thật đáng yêu. NHƯNG:

- Nếu con cứ dẫm dẫm chân phản đối khi ai đó hỏi con, rồi tiếp đến là ngồi xuống đất, rồi nằm lăn ra đất ăn vạ nếu người đấy vẫn tiếp tục hỏi con, thì chẳng có mấy ai tiếp tục yêu con và hỏi thăm con nữa đâu!

- Nếu con thích cái gì, muốn cái gì cũng phải làm cho bằng được, không thì con khóc lóc vật vã, lăn đùng ăn vạ mãi mới thôi, thì bố mẹ sẽ ngày càng nghiêm khắc với con hơn, sẽ chẳng dám cho con đi chơi nhà ai, hoặc đi mua sắm gì cả đâu. Vì bố mẹ sợ xấu hổ với mọi người xung quanh rằng mình không biết dạy con và rèn giũa con mất thôi!

- Nếu con cứ leo trèo, đập phá, thích cái gì thì chơi, không thích cái gì thì ném, không đồng ý ai cái gì cũng ném mọi thứ đi thì dần dần con sẽ thành một cậu bé xấu tính, chẳng ai muốn yêu và chơi cùng và nhà mình thì chẳng còn thứ gì nguyên vẹn cả. Mà con đâu có muốn bố mẹ buồn vì con đâu, phải không?

- Nếu con thích gì, con toàn dắt tay mẹ ra tận nơi chỉ, mẹ đáp ứng đúng thì vui vẻ, mẹ đáp ứng sai thì xịu mặt vùng vằng hờn dỗi thì bao lâu nữa con mới cất tiếng gọi mẹ lần đầu tiên, mẹ đâu có đi theo con mọi lúc mọi nơi được, con cần phải học nói để giao tiếp với các bạn, để có thể nêu lên nguyện vọng của mình trong lớp học chứ con!

- Nếu con không thích ăn cái này, con nên thích ăn cái khác hoặc uống sữa thì mới mau lớn được chứ, không chịu ăn uống, lười ăn uống, đưa mọi thứ đến đều xua tay không ăn, như thế thì con lớn sao nổi, rồi mọi người lại gọi con là Sóc "còi" mất thôi!

- Nếu con cứ nắm tóc chị Thỏ giật, cấu chị nếu con không ưa, thì, dù chị có yêu con cách mấy và luôn tha thứ cho con, mẹ cũng không đồng ý thế đâu. Nếu còn tiếp tục thì có ngày mẹ sẽ "xử lí" con đấy!

NHƯNG (lại nhưng)



- Nếu sáng nào ngủ dậy, con cũng ghé sát mặt con vào mặt mẹ và ...mỉm cười thì cả ngày hôm ấy, mẹ cứ nhớ con mãi thôi, thấy yêu yêu thằng Sóc lạ!

- Nếu không khí gia đình đang căng thẳng, mệt mỏi, con lại chạy về phía bố, giang tay thật rộng, cười thật tươi và gọi "pa, pa" hoặc "ê, ê", rồi lại quắn đít lên, chạy sà vào lòng mẹ và mỉm cười thì sợi dây đàn đang căng cũng chùng hẳn. Ai mà cố giận được trong những trường hợp như thế được chứ! Những lời gắt gỏng, giận dữ, "vũ mồm" định bay ra khỏi miệng để thoả cơn tức giận, hậm hực cũng biến đi đâu, thay vào đó là lời trách cứ nhẹ nhàng mà ấm tình trách nhiệm gia đình. "Tội đồ" nào chả tìm đường quay lại!



- Nếu bữa cơm nào thiếu vắng thằng "phá mâm" thì bữa cơm ấy trôi qua bình yên, nhưng vẫn thấy thiếu thiếu, cứ như là bữa ăn thiếu món mặn vậy!

ÔI, thằng Sóc! Thật lạ!!!!.

- Nếu chưa có nó thì ta vẫn là gia đình 3 người hạnh phúc.

Nhưng Nếu, và từ khi có nó thì ta lại là gia đình điểm 10 hạnh phúc.

Cũng là sự khác biệt đáng kể đấy chứ! Nhỉ!

December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31