Saturday, 13. June 2009, 16:40:42
Sóc yêu quý, con thật đáng yêu. NHƯNG:
-
Nếu con cứ dẫm dẫm chân phản đối khi ai đó hỏi con, rồi tiếp đến là ngồi xuống đất, rồi nằm lăn ra đất ăn vạ nếu người đấy vẫn tiếp tục hỏi con,
thì chẳng có mấy ai tiếp tục yêu con và hỏi thăm con nữa đâu!
-
Nếu con thích cái gì, muốn cái gì cũng phải làm cho bằng được, không thì con khóc lóc vật vã, lăn đùng ăn vạ mãi mới thôi,
thì bố mẹ sẽ ngày càng nghiêm khắc với con hơn, sẽ chẳng dám cho con đi chơi nhà ai, hoặc đi mua sắm gì cả đâu. Vì bố mẹ sợ xấu hổ với mọi người xung quanh rằng mình không biết dạy con và rèn giũa con mất thôi!
-
Nếu con cứ leo trèo, đập phá, thích cái gì thì chơi, không thích cái gì thì ném, không đồng ý ai cái gì cũng ném mọi thứ đi
thì dần dần con sẽ thành một cậu bé xấu tính, chẳng ai muốn yêu và chơi cùng và nhà mình thì chẳng còn thứ gì nguyên vẹn cả. Mà con đâu có muốn bố mẹ buồn vì con đâu, phải không?
-
Nếu con thích gì, con toàn dắt tay mẹ ra tận nơi chỉ, mẹ đáp ứng đúng thì vui vẻ, mẹ đáp ứng sai thì xịu mặt vùng vằng hờn dỗi
thì bao lâu nữa con mới cất tiếng gọi mẹ lần đầu tiên, mẹ đâu có đi theo con mọi lúc mọi nơi được, con cần phải học nói để giao tiếp với các bạn, để có thể nêu lên nguyện vọng của mình trong lớp học chứ con!
-
Nếu con không thích ăn cái này, con nên thích ăn cái khác hoặc uống sữa
thì mới mau lớn được chứ, không chịu ăn uống, lười ăn uống, đưa mọi thứ đến đều xua tay không ăn, như thế thì con lớn sao nổi, rồi mọi người lại gọi con là Sóc "còi" mất thôi!
-
Nếu con cứ nắm tóc chị Thỏ giật, cấu chị nếu con không ưa,
thì, dù chị có yêu con cách mấy và luôn tha thứ cho con, mẹ cũng không đồng ý thế đâu. Nếu còn tiếp tục thì có ngày mẹ sẽ "xử lí" con đấy!
NHƯNG (lại nhưng)
-
Nếu sáng nào ngủ dậy, con cũng ghé sát mặt con vào mặt mẹ và ...mỉm cười
thì cả ngày hôm ấy, mẹ cứ nhớ con mãi thôi, thấy yêu yêu thằng Sóc lạ!
-
Nếu không khí gia đình đang căng thẳng, mệt mỏi, con lại chạy về phía bố, giang tay thật rộng, cười thật tươi và gọi "pa, pa" hoặc "ê, ê", rồi lại quắn đít lên, chạy sà vào lòng mẹ và mỉm cười
thì sợi dây đàn đang căng cũng chùng hẳn. Ai mà cố giận được trong những trường hợp như thế được chứ! Những lời gắt gỏng, giận dữ, "vũ mồm" định bay ra khỏi miệng để thoả cơn tức giận, hậm hực cũng biến đi đâu, thay vào đó là lời trách cứ nhẹ nhàng mà ấm tình trách nhiệm gia đình. "Tội đồ" nào chả tìm đường quay lại!
-
Nếu bữa cơm nào thiếu vắng thằng "phá mâm"
thì bữa cơm ấy trôi qua bình yên, nhưng vẫn thấy thiếu thiếu, cứ như là bữa ăn thiếu món mặn vậy!
ÔI, thằng Sóc! Thật lạ!!!!.
-
Nếu chưa có nó
thì ta vẫn là gia đình 3 người hạnh phúc.
Nhưng
Nếu, và từ khi có nó
thì ta lại là gia đình điểm 10 hạnh phúc.
Cũng là sự khác biệt đáng kể đấy chứ! Nhỉ!