Thursday, 3. September 2009, 06:43:26
Rằm tháng 7 năm nay, tới lượt bố mình đăng kí đứng ra mời họ ở quê

. Chả là họ Trần nhà bố có quy định, cứ 2 đinh (mỗi con trai được tính 1 đinh

, Sóc cũng là 1 đinh của họ đấy

) làm 1 năm, vào rằm tháng giêng và rằm tháng 7. Năm nay tới lượt nhà mình, và ...50 năm nữa thì mới quay vòng tới lượt nhà mình lần nữa
Vậy là trước rằm 1 ngày, nhà mình xin nghỉ để về quê, dẫu chân mẹ còn đau phải đi cà nhắc, dẫu Sóc viêm Amidan cũng phải lôi vài loại kháng sinh liều cao theo. Cả nhà chúng ta, thẳng tiến về quê làm cỗ, cơ hội 50 năm mới có 1 lần mà

Nhà mình đi đêm nên Sóc không quấy khóc gì, cứ lên ô tô là ngủ một mạch đến sáng là tới nơi, anh tỉnh dậy, nhảy chân sáo khắp nhà, khắp vườn, nhưng anh vẫn sốt, chiều đó còn sốt cao hơn (lo quá). Mẹ một mặt vừa cho anh uống kháng sinh, rửa mũi, hút mũi; một mặt, mẹ đi bứt lá sả, ngải cứu, rẻ quạt, thạch xương bồ về giã nát, sao vàng hạ thổ, bọc khăn lại và xoa quanh người anh (đây là bài thuốc nam, ông bà ngoại Sóc hay làm cho mẹ Sóc khi còn bé vì mẹ Sóc hồi bé cũng hay ốm vặt). Cuối cùng, chắc cũng do kháng sinh mạnh, cũng có thể là do lá thạch xương bồ (một loại lá cực tốt cho chữa cảm, rất khó trồng và khó kiếm

) nên Sóc đỡ hẳn, hết sốt, mũi dãi cũng khô đi nhiều. Hôm nay thì cơ bản là khỏi ốm rồi

(trộm vía)
Chuyến đi này mẹ cũng vô cùng hài lòng với Sóc. Sóc khá thân thiện với mọi người(không như ở HN là ghét người già, sợ người lạ), tự động ngồi vào lòng cụ, bẹo má toàn da và xương của cụ; chơi với ông bà hoặc hàng xóm, thỉnh thoảng lại tự động chạy đến ôm chân ông bà hoặc chú Ninh rồi gọi "Ông ơi, bà ơi, chú ôi hoặc chụ (cụ) ơi". Nghe yêu lắm, và mọi người cũng yêu Sóc lắm!
Thỏ chuyến này tự nhiên bị say xe. Mọi khi đi Huế với ba mẹ bằng ô tô cũng không sao, giờ lại say đứ đừ, xuống xe là nôn oẹ. Híc, lại giống mẹ rồi, chán không bút mực nào tả hết

Lần này về, cá trong ao nhà ông đã lớn và nhiều lắm, có thể thịt được rồi. Mẹ Sóc và Thỏ khoái trò câu cá nhất trên đời, cứ rảnh là chạy ra câu (không thành công lắm, chỉ được 2 con

) đem vào rán, không thì ông thả lưới để bắt cá

. Kỉ lục của mẹ Sóc là làm ...
13 con cá rô phi để rán vì Thỏ thích ăn nên ông bắt nhiều quá

. Khiếp, giờ còn thấy tay nó tanh tanh

. Nhưng cũng được ông khen vớt "Cứ như là hàng cá chuyên nghiệp

, vừa nhanh vừa sạch vừa gọn gàng

)
Chuyến đi này mẹ Sóc quên đem máy ảnh, vì Sóc ốm nên cứ lấy cái này cái kia, lu bu quên cả máy

. Không chụp lần này thì có lần khác, nhưng tiếc một điều là chẳng có máy để chụp và quay lại cảnh bố và chú Ninh, mỗi người một mâm xôi gà/ lợn (khoảng 15kg mỗi mâm) đội ra nhà thờ

. Sự kiện này thì 50 năm sau mới được lặp lại, lúc đó có thể là Sóc đội, có thể là con của Sóc, cũng có thể là thông lệ này bị bãi bõ từ đời tám hoánh nào rồi. Tiếc vô cùng vô tận

(P/S: ghi ra đây kẻo 50 năm sau lại quên

. Cỗ ở quên gồm: 10 cân nếp + 3 cân đỗ để đồ xôi; gà trống 1 con, lợn cả con quay (tuỳ nhà có hoặc không) hoặc đầu lợn hoặc chân giò lợn cả móng

; hoa quả, vàng mã bày trên ban thờ; Đãi họ thì các món tuỳ nghi

) (cũng đơn giản nhờ

)
À, còn chuyện này nữa chứ! Ông muốn bố mẹ để Sóc ở quê cho ông bà chăm sóc, để tránh dịch bệnh tràn lan ở phố, để bố mẹ đỡ vất vả cảnh con mọn không có giúp việc ....vv..vv.... nhưng
bị bà can ngăn nên thôi

, cho nó về với bố mẹ vậy

. Sóc may thế!!!!!!!!!!!!
Hai ngày ở quê vừa mệt, vừa vui. Các anh chị chú bác họ hàng đến chơi rất đông và rất vui, mỗi tội mẹ Sóc chẳng nhớ được ai với ai

. Người đáng gọi bằng chú thì lại gọi bằng bác, hoặc anh, hoặc ông, lộn tùng phèo hết cả lên. Bởi ở quê, xưng hô theo vai vế chứ không phải theo tuổi tác

. Thôi thì các bác đại xá vậy, lâu lâu em mới về

. Đại xá thì em còn dám về tiếp, chứ để bụng là em kiếm cớ em .... chuồn thôi vậy