Friday, October 7, 2011 10:16:42 AM
Có phải tối hôm qua anh đã gọi cho em? Trong cơn mê ngủ em không thể nghe tiếng chuông reo ngay bên cạnh. Nửa đêm giật mình thức giấc, thấy một tin nhắn, một số lạ..
"From 0905518xx
06.10.2011 23:03
So la e ko nghe may ah. Tu nhien dem khuya lai a lai nho ve nhung lan minh lang thang. Chuc e ngu ngon."
Bất giác, em gọi lại ngay, không hề nhớ rằng đt mình chỉ còn chưa đến 200đ. Tiếng "Em à?" rất nhỏ, rất nhanh, rất ngắn từ anh trước khi đt kêu lên tút tút.. "Em à?".. luôn luôn là như thế..
Có phải là anh không?
"From 09055518xx
06.10.2011 23:11
:-) chuc mung em...Chuc SP ngủ ngon... :-)"
Có phải là anh không? Chắc chắn là anh rồi. Chỉ có anh kêu em là SP..
Anh đang chúc mừng em điều gì vậy?
4 năm rồi...anh không còn chúc em ngủ ngoan nữa. Anh không còn là cơn gió lạnh phiêu diêu khắp nơi tự do tự tại hớp hồn em và làm em buốt rét nữa. Anh không còn là Hàn Phong với tóc dài, vespa, kinh Địa Tạng, rượu và khói thuốc.. Không còn là người em đã từng yêu, không còn là bóng hình mà bao tháng năm dài em vẫn hoài nhớ tới...
Một ngày. Anh gửi em xem hình cưới. Anh biết không, em đã cố phóng to những tấm hình ấy, cố đi tìm một cái gì đó không vui, cố moi móc một nét gượng ép trên gương mặt anh để an ủi lòng mình rằng, anh cưới vì anh cần phải cưới. Nhưng rốt cuộc, em chỉ tìm được rất nhiều, rất nhiều sự ích kỷ trong mình.
Tại sao anh lại nhắn cho em? Tại sao trong đêm khuya, bỗng dưng anh nhớ tới, nhớ những phút giây lang thang phố SG bên nhau?
Em sợ anh à. Sợ câu "tình cũ..."
Sợ một người cũng là phụ nữ như em phải buồn, một đứa trẻ còn chưa rời lòng mẹ phải nhận "tin buồn từ ngày mẹ cho mang một kiếp người"...
Wednesday, May 25, 2011 8:44:59 AM
Một entry viết trong giờ làm việc. Có các cảm xúc sau:
-May quá, nay không phải đi khảo sát.
-Trưa ăn cơm vừa ngon vừa rẻ lại có trái cây tráng miệng.
-Mua được mấy thứ linh tinh dễ thương cực.
-Chả có gì để làm, ngồi online mà cũng không biết làm gì.
-Sắp gặp anh yêu rùi ^^
-Lạnh quá.
-Sao chỉ có ở công ty mới vô opera được nhỉ?
-Sao opera toàn tiếng Pháp thế này?
-Khi nào được về đây
-Lạnh quá
...
..
.
Hết
Vô duyên và lãng nhách

)
Friday, March 4, 2011 1:51:45 PM
Hôm nay trời mưa rồi. Thấy cô đơn quá. Hơi nước và hơi lạnh làm cơn bệnh ngày hôm qua của mình lại nặng thêm. Chạy xe trên đường mà nhớ mùa mưa 3 năm trước. Mưa. Lạnh. Em. Và anh.
Giờ anh đang ở xa em quá. Anh đã là một con người khác trong một cuộc sống khác. Anh có biết, dẫu em đã không là em của mùa mưa 3 năm trước nhưng cứ đến những thời điểm nhất định trong năm, em lại ốm. Căn bệnh trầm kha của tình xa, tình không trọn. Căn bệnh này em không thể gọi tên.
Hôm qua, đi đường thấy cần cẩu trên cao. Lòng em lại buốt lên nỗi nhớ. Gần đến 8-3 rồi anh. Em nhớ 8-3 năm 2008, anh đưa em về nhà cùng với một nụ hồng. Khi em quay chân vào ký túc xá, anh đã kéo em vào lòng. Tim em đập, chân em run, tay em lạnh...Đèn vàng và phố vắng. Nức nở trong em hôm nay quá khứ ngày hôm qua vĩnh cửu. Nụ hồng mong ấy đã bung cánh trong tay em, thắm sắc trong mắt em, tỏa hương trong tim em. Anh biết không, nụ hoa ấy em còn giữ được 3 cánh mỏng, trên mỗi cánh là một câu em yêu anh...
Hôm nay mưa lạnh, lại càng làm nỗi nhớ thêm uất ức. Tình yêu chúng ta ngắn nhưng có những phút giây mãi mãi. Em thấy mình may mắn vì trong đời một lần được yêu dại khờ, yêu mù quáng, trọn vẹn niềm tin, không lo sợ, không toan tính, không kiềm nén và đầy mộng đẹp. EM thấy mình may mắn vì đã yêu, đã hạnh phúc, đã tự hào, đã mê dại. Và đã đau, đã điên, đã tê tái, xót xa, tưởng chừng gục ngã và tủi thân tự đứng dậy, thấy lòng mình nhạt đi một chút, tim mình chai sạn một chút, bất cần rất nhiều và sai lầm không ít..
Em muốn nhắn tin cho anh, rất muốn. Nhưng..bên anh giờ đã có một người con gái khác. Một người đến sau em và sau khi tình yêu rời bỏ anh và em. Em không muốn cô ấy buồn khi biết em - tình cũ...
EM thấy tim mình nặng nề làm sao. Cảm xúc cứ tồn tại mà không giải quyết được, không làm gì được...EM muốn khóc...
Monday, February 21, 2011 5:29:46 PM
Cứ qua thêm một ngày mới biết thế nào là yêu. Ừ, làm sao biết được. Mới ngày hôm qua thôi, em đã quay cuồng trong những suy nghĩ, đã khóc rất nhiều. Bên bờ sông ấy, anh nghe em khóc và trách móc. Thực sự, em nhạy cảm lắm, nhất là khi mình có nguy cơ bị tổn thương. Anh biết đấy, khi lũ đến, dẫu con đê có chắc cỡ nào, người ta cũng không thể ung dung, vui chơi, ăn uống, ngủ nghỉ hay đứng trên bờ đê nhìn con nước dữ được. EM cũng không thể nào yên lặng, khi có những điều khơi dậy nỗi ghen tuông.May thay em là người không thể im lặng ôm nỗi uất ức trong lòng. Em nói ra, để anh biết, anh hiểu suy nghĩ của em và anh xua đi những hiểu lầm và cùng em gia cố thêm cho tình yêu chúng ta vững chắc.
Hôm nay, em lại ngoan hiền trong vòng tay anh, bàn những chuyện tương lai, chuyện học hành và công việc. Em lại lắng nghe tiếng tim anh đập và hơi thở anh ấm áp. Em lại thấy mình hạnh phúc như đôi chim trong cái tổ vừa dày công xây nên...
Mai anh đi rồi. Xa em 4h đi xe. Có thể em xa anh 1 ngày, cũng có thể một tuần. Biết đâu lại cả một đời thì sao. Chuyện đó cũng suýt xảy ra. Khoảng thời gian đó, em là người trầm mặc. Rất yên lặng. Và rất bình tĩnh. Nhưng mà em đã khóc. Và em chợt nhận ra mình khác với mối tình đầu. Em đã không đau đớn khổ sở ám ảnh và dai dẳng như lúc đó. Em có một nỗi buồn âm ỷ, man mác và trĩu nặng hơn...
Em sợ mỗi khi anh xa. Anh cũng sợ xa mặt cách lòng như em vậy. Anh yêu em và không chấp nhặt cái đào hoa của em. Mọi việc lỗi lầm của em anh đều biết. Nhưng đã bỏ qua được thì anh không nói và không lôi ra đay nghiến em. Em tin, những yêu thương nhung nhớ ta xây dựng được đến giờ đã đủ níu kéo chúng ta từ phương xa về gần lại. Phải không anh?
Bên nhau yêu nhau một cõi đê mê...
Friday, February 18, 2011 10:43:05 AM
Em yêu anh. Đó là điều không bao giờ nhầm lẫn. Cũng sẽ chẳng bao giờ hối tiếc. Những điều hạnh phúc tràn ngập trong tim em.
Không phải dễ dàng mà em có được những hạnh phúc này. Đã có lúc anh đến với em bằng một trái tim không trọn vẹn và em cũng không hoàn toàn tin mình yêu anh. Đã có lúc chúng ta rời xa nhau, những tưởng mỗi con người sẽ đi về một phương trời cuộc sống.
May mắn thay! Giờ đây em có quyền vòi vĩnh anh, có quyền giận hơn anh, có quyền được ôm anh và hôn anh nữa. Mọi lúc, em luôn muốn được ở bên anh, được nhìn anh, nghe anh nói và hít thở hơi ấm từ con người anh.
Anh biết không, khi ta yêu và ta nghĩ đến chuyện đám cưới, chuyện gắn bó với nhau cả đời, em thấy hạnh phúc lắm. Cuộc sống trở nên tuyệt vời lắm, tuyệt với lắm.
Anh nói "Tuần sau ta đi rồi, ta sẽ nhớ nhà ngươi lắm biết không?"
ôi...
em yêu anh nhiều quá rồi
Friday, February 18, 2011 10:43:03 AM
Em yêu anh. Đó là điều không bao giờ nhầm lẫn. Cũng sẽ chẳng bao giờ hối tiếc. Những điều hạnh phúc tràn ngập trong tim em.
Không phải dễ dàng mà em có được những hạnh phúc này. Đã có lúc anh đến với em bằng một trái tim không trọn vẹn và em cũng không hoàn toàn tin mình yêu anh. Đã có lúc chúng ta rời xa nhau, những tưởng mỗi con người sẽ đi về một phương trời cuộc sống.
May mắn thay! Giờ đây em có quyền vòi vĩnh anh, có quyền giận hơn anh, có quyền được ôm anh và hôn anh nữa. Mọi lúc, em luôn muốn được ở bên anh, được nhìn anh, nghe anh nói và hít thở hơi ấm từ con người anh.
Anh biết không, khi ta yêu và ta nghĩ đến chuyện đám cưới, chuyện gắn bó với nhau cả đời, em thấy hạnh phúc lắm. Cuộc sống trở nên tuyệt vời lắm, tuyệt với lắm.
Anh nói "Tuần sau ta đi rồi, ta sẽ nhớ nhà ngươi lắm biết không?"
ôi...
em yêu anh nhiều quá rồi
Tuesday, January 4, 2011 8:58:01 AM
Vì tôi không vẹn trọn tôi
Nên tình tôi cũng xa xôi chẳng gần
Mang tình nặng ấy đi cân
Cân đi cân lại tình gần hóa xa
Hôm rồi chợt bước ngang nhà
Bóng người mặc chiếc áo hoa trong vườn
Tóc dài gió nhẹ khẽ vương
Một vòng tay khác choàng ôm...tóc dài..
Nhớ rằng chỉ mới sớm mai
Tôi còn lau nước mắt phai má người
Vậy mà thoắt một chiều thôi
Môi người đã có nụ cười khác tôi
Đổi thay vốn dĩ ở đời
Nhưng xin chớ vội quên người nhớ em
Cho lòng này bớt buồn thêm
Cho tình này bớt chênh vênh sóng dài
Cho tôi lại một sớm mai
Còn can đảm để yêu người nghen em...
Tuesday, January 4, 2011 8:49:10 AM
có những chiều vàng em ôm lấy mùa thu
như ôm lấy anh, chiếc lá cuối mùa mong manh rét
lần tìm đôi môi và vòng tay ôm xiết
sắp đông rồi, lạnh lạnh, muốn bên nhau
....
Khi gió chiều nay đã bắt đầu
những nụ hôn thôi không còn ấm áp
ta đến với nhau bất chợt
trong lặng im và lắng sâu
Không bao giờ mình hiểu nhau đâu
hai con người, hai trái tim, hai thế giới
cùng ở trong bóng tối
Không ánh sang nào soi lối
Làm sao tìm được nhau?
Tuesday, January 4, 2011 8:30:13 AM
30.12: Sáng dậy. Ăn cháo: ói. Uống nước: ói. Ăn bánh quy và sữa chua: không ở được trong bụng mình quá 15 phút. Bố gọi, bảo 5h chiều mẹ sẽ có mặt ở SG. Chiều, nằm dài truyền vi sinh tố ngoài trạm xá. Mẹ đến. Anh đón về. Mẹ dành ăn hết nồi cháo vốn không nhiều của mình. Thương mẹ mệt. Còn mình thì bị tiêu chảy do tác dụng phụ của truyền vi sinh tố.
31.12: 7h kém 15. Bệnh viện đông nghịt người. Mình lơ ngơ xem xét cũng biết quy trình lấy số, viết phiếu hẹn va khám ra sao. Ngồi bấm số và viết cho nhiều người. Mẹ khám, những người được mình giúp ngồi nói chuyện với mình. Cũng vui. Chở mẹ qua ông xem nhà mới và 2 babies sinh đôi mới ở bệnh viện về. Chở mẹ qua thăm bạn mẹ và thăm nhóc em. Một ngày xuyên qua Gò Vấp, Bình Thạnh, Q1, q4, Q7,Q2, Q9, Thủ Đức. Con đuối. Mẹ 9h lên xe về lại PR cho kịp liên hoan cuối năm với công ty. Phục mẹ thật. Nhưng con phục con hơn. 9h về đến nhà anh, tắm, thay đồ, theo anh đi nhậu đến qua giao thừa. Đờ đẫn. Nhưng được lì xì 2usd. kaka
1.1: Trúng số. Haha. Lần đầu tiên trúng số. Năm mới có vẻ hên đây.
2.1: Làm món kimpak và trứng cút lộn xào me cho cả nhà anh. Bày ra nhậu. Lâu rồi mới uống nhiều vậy. Say thì không say. Mà lâng lâng. 12h đêm anh chở về nhà, nằm vật ra ngủ. Thấy đời bỗng vui.
3.1: Qua nhà anh. Bị chọc quê vì hum qua say. Chả biết mình có nói những điều đó không mà bị chọc dữ. Thôi, từ nay không nhậu nữa nhé. Về nghe Đăng bảo anh Giang ra một tập truyện mới. Úi, phải đi nhà sách gấp.
4.1: Ngày thực tập đầu tiên. cũng vui. Khởi đầu khá tốt. Một chỗ ngồi lạnh nhất trong phòng thẩm định giá rộn rã và vui vẻ. cầm trong tay vài cái chứng thư, có cái trị giá đến bảy mươi mấy tỷ. Cái nghề, mình sẽ phán những số tiền mà suốt cuộc đời mình chẳng bao giờ chạm được đến nó!
Những ngày đầu tiên của 2011 cũng rộn rã nhỉ! Ghét cái FB bị chặn, chán như mọt con gián huxhux. Tết này sẽ có nhiều thứ mới mẻ đây ^^. love him ^^
Sunday, October 17, 2010 11:15:03 AM
Anh ạ,
Ngoài kia trời đang mưa
Tình ta đang thác lũ
Lời anh nói ban trưa
Trong em là sóng dữ
Em im lặng ngồi đây
Thầm mong anh tha thứ
Anh ơi em xa anh
Sao lòng em vui chứ
Cuộc đời bao đưa đẩy
Em cũng sai, em sai
Chỉ mong một sớm mai
Khi em vừa thức dậy
Tin nhắn anh trong máy
Dẫu là hờn trách em
Em mong một chiều mưa
Tay em anh không nắm
Nhưng chỉ cần ánh mắt
Anh nhìn em như xưa
Thì dẫu đi lầm đường
Em vẫn quay về lại
Em sợ khóc một ngày
Nếu tình ta xa mãi
---
Anh ơi em xin lỗi
Một ngàn lần được không?
Hay em sẽ lặng im?
Chờ mong anh tha thứ?
Em cũng là phụ nữ
Sợ những thứ vô hình
Em sợ giữa chúng mình
Là bao nhiêu khoảng cách
Nói với em đi anh
Dù là lời oán trách
Xin anh đừng lặng thinh
Để nỗi sầu chôn chặt!
1 2 3 4 5 Next »