Monday, 24. August 2009, 13:34:20

Duyên.
Con trai gì mà tên lạ. Da lại trắng bóc. Người Việt 100% mà nhìn cứ lai lai.Học thì tệ mà ngồi sau người ta lại cứ hay phá phách. Được cái là hiền, người ta bảo gì cũng nghe, nhất là bảo quay bài, đọc cho người ta chép! Đó là lần đầu tiên ta thấy tim ta rộn rịp trước một con người...
Âm thầm dành tình cảm cho người ta được gần một năm thì phát hiện ra người ta là con riêng của chồng của dì họ mình. Dây mơ rễ má lùng bùng vậy mà cũng hí hửng bắt tay nhau làm bà con. Hồi ấy, trong suy nghĩ của một con bé lớp bảy, một mối quan hệ khác ngoài tình bạn càng kéo mình và người ta lại gần nhau hơn...Ngốc thiệt!
Lớp 8, bị một con nhỏ cùng lớp dằn mặt vì dàm thân thiết với người ta hơn nhỏ. Nhận ra con nhỏ kia cũng giống mình, cũng thích người ta.Khóc. Méc người ta về vụ đánh ghen. Chiều. Hai đứa lững thững đi học về, một đứa bối rối không biết làm sao để đứa kia hết khóc.
Rồi lên lớp 9, học hành, thi cử rồi tốt nghiệp gắn với những lần người ta hát cho mình nghe bài Chờ trên tháng năm, người ta bày mình khắc chữ và hai đứa chơi carô. Cấp 3, mỗi đứa một trường, không gặp nhau và bụi mờ bao phủ dần quá khứ. Ôi, tình cảm học trò, rất đỗi mong manh!
Duy.
...tình đầu. Bắt đầu bằng một âm mưu. Âm mưu cưa đổ một thằng cao hơn mình 30cm, nặng hơn mình 30kg và sinh sau mình 3 tháng chỉ vì con nhỏ theo cái thằng đó gây nhiều căm phẫn với đám bạn mình trong chuyến đi Đà Nẵng thi Olypic của khối chuyên. Và âm mưu thành công một cách dễ dàng, con nhỏ kia mặt bí xị nhìn mình với dôi mắt hậm hực. Sau chuyến đi, quá hả hê với trò ác của mình, quên mất cái thằng vô tội dính vô trò trả thù của lũ con gái và bỗng bất ngờ khi ngày nào cái thằng ngố đó cũng ghé nhà mình khi thì hỏi bài khi thì nói chuyện. Cũng chẳng biết vì sao nó lại biết nhà mình nữa!
Sau khoảng một tháng ngày nào cũng lôi mình đi tập thể dục, đi tắm biển, tám điện thoại, chợt thấy thằng nhóc trầm tư hẳn ra. 6:17 phút giữa bình minh rực rỡ trên biển xanh sâu thẳm, nó kéo tay mình và nói rằng "Duy mến Phương!" Lần đầu tiên có người ngỏ lời yêu, mình cười sắc sụa như con điên, vì chữ "mến" nghe sao mà sến quá. Rồi cũng gật đầu và hai đứa tay trong tay trước sự ghen tị của bao người. Dù gì, "hắn ta" cũng là hot boy nổi đình nổi đám của trường mà. Gia đình hai bên vốn khó, nhưng hai đứa cứ mày tao chí chéo suốt ngày nên chẳng bên nào hay biết.
Có "ngừ yêu" được mấy ngày thì nhập viện. Lúc này mới nhận thấy ý nghĩa cuả hai chữ "ngừ yêu". Thú vị làm sao khi ngoài ba mẹ tự nhiên mình có thêm một người quan tâm chăm sóc! Và cũng trong thời gian rảnh rỗi trong bệnh viện, nằm ngẫm nghĩ mới thấy mình ngộ nhận khi tình cảm mình dành cho người ta không phải như mình vẫn nghĩ...
Chia tay sau hai tháng quen nhau, "ngừ yêu cũ" vẫn sáng sáng chở mình đến trường. Một lần, mình trong tà áo trắng tinh khôi ngồi ôm bó hoa cúc trắng và bỏ trong rổ xe người ta giỏ hồng đỏ thắm(hoa mua cho lớp), hai đứa trôi trong bình minh dịu nhẹ đến trường. Từ hôm đó, trong trường ầm ĩ chuyện hai đứa quen nhau nhưng thật ra thì đã chấm dứt khi mùa hè chưa hết. Mình trở nên nổi tiếng, thành đốm sáng trong trường khi bị những kẻ hâm mộ hắn lườm nguýt, xầm xì. Ôi cảm cảm giác bị người ta ghét thật là thú vị, cứ thấy thích thú, sảng khoái thế nào ấy. Dĩ nhiên là thích hơn cảm giác được quí mến rồi^^
Năm cuối cấp trôi nhanh, những ngày áo dài tinh khôi ngồi sau lưng hắn cũng qua đi chóng vánh. Rồi ra trường, khoảng cách, môi trường mới. Mỗi đứa bị cuốn về một nẻo của cuộc đời. Số điện thoại vẫn nằm trong phonebook mà lâu lắm rồi cũng chẳng có cho nhau một cái tin...
Tình cảm học trò ngày ấy giờ trở thành kỷ niệm...Kỷ niệm đang thành nhộng, ngày mai hóa bướm, cất cánh bay đi...