Không người nào có thể tự nhiên trưởng thành trên đời này và có một cuộc sống hoàn hảo mà không có ít nhất một người hiểu mình

GaKon

Subscribe to RSS feed

Sticky post

ANH SỢ MẤT EM!

Em à! Anh không có ý gì hết. Do ghen nên anh nói năng lung tung. Cái gù em cung ưu tiên cho anh hết, mệt mỏi,buồn ngủ ... nhưng em sợ anh buồn cũng ráng qua chơi với anh. Cái gì cũng là cho anh trước hết. Anh biết những điều đó em à. Anh biết là em yêu anh nhiều lắm. Cái gì vì anh em cũng làm hết...huhu em ơi, anh chi ghen nên nói mà anh không biết mình nói gì. ANh chưa từng suy nghi gi về điều đó hết. Vì trái tim anh yêu em nhiều lắm, hạnh phúc bên em không thể nào quên. Vì anh đã quá vô tâm, anh hiểu, anh biết hết nhưng mà anh không nói ra cho em biết hu hu... ANh biết là em không có ý gì với ai hết, chỉ là đùa vui thôi, người em yêu là anh. Chỉ chuyện hôm bữa thôi, chuyện cái dòng status, em sợ anh buồn nên em đã viết theo ý anh. Bao nhiêu đó anh biết là em yêu anh nhiều lắm, vì anh em làm được. Anh hạnh phúc lắm. Anh hok nghi ngờ hay suy nghi này kia về em đâu hu hu... Anh hok thích có ai đó quan tâm tới em, anh sợ mất em. Sợ mất em lắm em à. Anh yêu em quá nhiều, lúc nào anh cũng sợ mất em.T_T. Hồng! ANH YÊU VỢ! ANH SỢ MẤT VỢ. T_T!

Sticky post

Mẹ của con!!!



Mẹ dạy con từ cách ăn mặc, đi đứng đến nói năng, giao tiếp. Con hãnh diện và hạnh phúc khi được làm con của mẹ, một người mẹ đảm đang, chung thuỷ, hy sinh lợi ích bản thân, thương chồng thương con, vun vén cho hạnh phúc gia đình. Với con, mẹ mang vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam. Biết bao những điều hay lẽ phải, những đạo đức con người, con đều biết từ mẹ.
Con cảm ơn mẹ đã vất vả, tần tảo sớm hôm nuôi con ăn học, lo cho con từng bữa ăn nóng sốt đến những giấc ngủ ngon lành. Mẹ luôn dõi theo bước con đi, lo lắng thức chờ mỗi khi con về trễ...
Con cảm ơn mẹ đã chia sẻ, động viên khi con vui, khi con buồn, mẹ luôn tin tưởng và ủng hộ con, cho con có thêm niềm tin, sức mạnh để bước tiếp trên đường đời.

Mẹ ơi, con muốn lấy đi sự mệt mỏi, ưu tư trong mắt mẹ, lấy đi dấu chân chim, sợi tóc bạc trên gương mặt mẹ. Con muốn mẹ nghỉ ngơi để con được chăm sóc, phụng dưỡng khi tuổi mẹ đã xế chiều. Con muốn mẹ được vui vẻ và luôn tự hào về con. Mẹ đã hy sinh quá nhiều vì con rồi, giờ hãy để con đền đáp lại những công ơn ấy mẹ nhé.
Điều cuối cùng con muốn nói với mẹ: con cảm ơn mẹ đã sinh ra con, để con được làm con của mẹ. Mẹ đã cho con tất cả trái tim nhân hậu của mẹ, để con biết yêu thương, biết làm Người. Cảm ơn mẹ, mẹ đã cho con những hành trang cần thiết nhất để con vững tin bước vào đời với bao thử thách và khó khăn. Cảm ơn mẹ, mẹ của con.

Anh đã làm gì sai sao?

Anh hí hửng nói về kế hoạch của mình với em. Những tưởng em là người ủng hộ, cổ vũ cho tôi. Vậy mà em nói :"anh mà làm được cái gì chứ". Em vừa nói vừa cười bỡn cợt tôi. Tôi nói" Anh nói mà vợ cứ cười hoài anh sẽ khôg nói nữa đâu". Em giận tôi. Mua cơm về hok thèm ăn, khôg nói câu nào.Tôi hỏi : "vợ sao vậy?"- không trả lời. Tôi hỏi "anh không đáng để em nói chuyện sao?" Em vẫn im lặng. Tôi dừng lại hỏi :"Em có gì nói cho anh biết" - em bỏ đi. Em có bao giờ thử nghĩ:" Anh ấy cảm thấy thế nào?". Em coi thường tôi vậy sao? Em khinh tôi tới nỗi hok thèm trả lời tôi 1 tiếng! Tinh cảm tôi dành cho em thì em biết quá rõ mà. Tôi yêu em nhiều như thế nào thì chắc khỏi cần phải nói thêm. Đi chơi với tôi có bạn bè tôi, em coi thường tới mức : đang ngồi chơi mà nt với ngta, đang ngồi bỏ đi nghe đt, xem tôi như người vô hình. Em đối xử với tôi như vậy sao? Người ta mới gặp em lần đầu cũng nói là tôi yêu em quá nhiều! EM coi thường tôi quá vậy. Tôi là thằng bỏ đi, không làm được trò trống gì đúng khôg em? Tôi buồn lắm em à!

Comment to me!

===============>>†®ung!!!<<=================
Comment voi minh`nha!!!!!

Read more...

[™†My Playlist†™]

Cau chuyen(Soc' va Kie^'n)

Sống suốt đời, bên cạnh tình yêu, chúng ta còn có những người bạn. Tình bạn làm con người ta hiểu nhau hơn và từ đó hoàn thiện mình hơn.
(Đưa tiền đa^y)

Một hôm, Kiến đề nghị với Sóc: “Mình nên xa nhau một thời gian.” Sóc thắc mắc: “Tại sao?” Kiến nói: “Để thử coi mình có nhớ nhau không.” Sóc hỏi: “Nhớ?” Kiến dạy đời: “Ừ, nhớ. Biết nhớ là gì không?” Sóc thành thật trả lời: “Không.” Kiến nói: “Nhớ là cảm giác thấy thiếu một cái gì.” Sóc lại hỏi: “Cảm giác đó ra làm sao?” Về điều này thì Kiến cũng mù tịt, nó nói: “Rồi mình sẽ biết.”

Kiến ra về, quyết định xa Sóc một thời gian để biết nhớ là gì. Ai dè, Kiến chưa ra khỏi nhà thì Sóc đã cảm thấy nhớ, nó nói: “Kiến, tôi nhớ Kiến.” Kiến vùng vằng: “Đâu lẹ vậy. Tôi chưa xa bạn mà.” Sóc nói: “Nhớ thiệt mà.” Nhưng Kiến nhất định ra về. Câu chuyện được Toon Tellegen cho chấm dứt như vầy:

“Chiều đến, Sóc không chịu nổi nữa, đi ra ngoài. Vừa bước ba bước thì gặp Kiến, có vẻ mệt nhoài, mình chảy đầy mồ hôi, nhưng gương mặt thỏa mãn. Kiến nói:
- Đúng rồi, tôi cũng nhớ bạn. Không sao quên bạn được.
- Thấy chưa.
- Ừa, thấy.
Hai đứa quàng tay nhau, đi ra bờ sông nhìn mặt nước nhấp nhô, phản chiếu ánh sáng lấp lánh.”
Sóc nói: “Tôi là người hạnh phúc nhất. Tôi không thể nào hạnh phúc hơn bây giờ.” Kiến hỏi: “Hãy tưởng tượng, có ai đem tới tặng bạn một cái bánh kem thật lớn, thì bạn có thấy hạnh phúc hơn không?” Sóc trả lời: “Thì tôi sẽ hạnh phúc hơn, nhưng đó sẽ là hạnh-phúc-lớn-nhất nhất!” Kiến lại hỏi: “Nếu tôi sắp sửa đi xa. Và cuối cùng tôi lại không đi. Tôi ở nhà với bạn, thì bạn sẽ thấy thế nào?” Sóc gật gù: “Ờ hén, thì tôi sẽ còn hạnh phúc hơn nữa.”

Vậy mà Kiến vẫn đi xa. Lâu lắm Kiến mới gặp Sóc một lần. Những lúc gặp nhau, Sóc và Kiến hạnh phúc lắm. Nhưng rồi Kiến tìm ra một định nghĩa mới về nỗi nhớ. Sóc bồn chồn hỏi: “Nhớ là gì?” Kiến trả lời: “Nhớ là cái làm cho hai người không quên nhau. Là nghĩ tới nhau thì thấy có hạnh phúc.” Sóc nói: “Vậy nỗi nhớ đâu có mang lại khổ đau. Nỗi nhớ mang lại hạnh phúc.” Kiến nói: “Đúng rồi, tình bạn mang lại hạnh phúc. Dù là đôi bạn không sống bên nhau, nhưng khi nhớ đến nhau thì có hạnh phúc.”





Sự “trượt dốc” của một thiếu nữ 16 tuổi


Em bỏ ngoại đi bụi, chấp nhận sống chung với kẻ hơn mình chục tuổi sau vài lần gặp mặt. Em lao vào cuộc tình ấy như thiêu thân, không chút đắn đo, suy nghĩ. Năm đó em 16 tuổi.
16 tuổi, ba mẹ ly dị, em sống cùng ông bà ngoại. Một cái tuổi đủ khôn để em hiểu ly dị là gì và cũng đủ để cảm nhận cú sốc quá lớn trong đời. Dường như xuất phát từ đây, cuộc sống, lối suy nghĩ của em đã thay đổi.
Ở cùng ngoại nhưng ngoại nào có thay được vòng tay ôm ấp của mẹ, sự dạy dỗ của cha. Em nhớ những bữa cơm ấm cúng cùng cha mẹ, nhớ sự la mắng của cha mỗi khi làm sai điều gì. Nhớ lúc xưa em có thể giận dỗi khóc mỗi khi cha đánh nhưng giờ em có muốn nghe một câu nặng lời của cha cũng không thể. Nhìn các bạn đồng trang lứa, nhìn tổ ấm của người khác, em đau và thấy tủi cho mình.



Thế rồi chỉ vài tháng sau, em lao vào cuộc sống buông thả. Em bỏ ngoại đi bụi, chấp nhận sống chung với kẻ hơn mình chục tuổi sau vài lần gặp mặt. 16 tuổi - cái tuổi quá nhỏ để em nhận thức được cái khó, cái khổ của cuộc sống chung đụng như vợ chồng.
Em lao vào cuộc tình ấy như thiêu thân, không chút đắn đo, suy nghĩ. Nhưng 16 tuổi, không nghề nghiệp, không học vấn thì em nào biết hết một khi đã sống chung thì có bao nhiêu thứ để lo, đặc biệt là mối lo về cơm áo gạo tiền. Cứ thế cuộc sống khốn khó đè lên em để rồi em phải cùng người ta lao vào con đường buôn bán ma túy. Trước là để kiếm tiền tồn tại và sau là tiêu xài cho những thú vui xa xỉ...
Mới ngày nào em còn phải ở căn nhà trọ thuê tồi tàn, rách nát nhưng từ khi sa vào buôn bán chất trắng thì em có thể ở khách sạn hạng sang, đi mua sắm, nhà hàng và hưởng thụ những thú ăn chơi mà có lẽ trước đây em chưa bao giờ dám mơ tới.
Trước đây trong song sắt, nắm thanh sắt mà nhìn ra ngoài. Đó là cái giá của việc em phạm tội. Em chỉ có thể nhớ ngoại, nhìn ngoại cem có ngôi nhà tràn ngập tình yêu thương của ngoại, có sự đùm bọc của bà con lối xóm dù có chút khốn khó. Nhưng giờ em phải ngồi ùng người thân trong trí óc, em không thể nhìn và ôm ngoại trong vòng tay.
Và trên hết, nỗi đau mà em đang âm ỉ, rỉ máu trong lòng lúc này chính là đứa con mà em rứt ruột mang nặng đẻ đau. 17 tuổi làm mẹ, cái giá em phải trả cho cuộc tình thơ dại và ngốc nghếch. Ngày bị bắt, em đâu chỉ khóc cho sai lầm của mình, em còn phải rơi nước mắt cho sinh linh bé nhỏ trong bụng nữa.
Từ ngày sinh con trong trại giam cho đến giờ, con của em đã được ba tháng tuổi. Nhưng sinh con trong trại giam là một điều em không nghĩ tới và có lẽ em cũng không dám nghĩ tới.
Trước tòa, em rơi nước mắt mà không nói nên lời. Khi chủ tọa hỏi: “Bị cáo chưa đủ 18 tuổi mà sống chung với người ta, tại sao bị cáo lại làm vậy?”, thì em chỉ im lặng - cái im lặng thật nghẹn ngào.
Bị cáo cột mái tóc cao để lộ vầng trán dô bướng bỉnh, đôi mắt to tròn quay lại nhìn phía sau để tìm bóng dáng người thân. Đôi mắt ấy đã sưng húp cả lên bởi những đêm thao thức không ngủ vì nhớ đứa con bé bỏng của mình.
thúc phiên tòa, chủ tọa đã nói một câu như thức tỉnh em: “Tình yêu mù quáng, thiếu suy nghĩ đã làm em khổ.” Em cũng đã nghẹn lời: “Bị cáo rất hối hận vì những sai lầm liên tiếp của mình. Bị cáo chỉ mong hội đồng xét xử giảm nhẹ tội cho bị cáo để bị cáo về nuôi con, bị cáo nhớ con lắm”.
Cuối cùng, tòa đã tuyên phạt em 5 năm tù tương xứng với hành vi phạm tội của em. Em cúi đầu chấp nhận. 5 năm có lẽ quá dài với nỗi đau nhớ con nhưng đủ để em nhìn nhận lại bản thân mình.


Yêu em nhìu nhưng anh bíc làm sao giờ!


Lại một đem nữa trôi qua anh vô vọng càng vô vọng hơn,khi em xa anh đối với anh tất cả chỉ còn là ước vọng.Anh vẫn luôn tự hỏi :"Chúng ta đã có những lỗi lầm gì mà khiến em phải rời xa anh?"....Giấc mơ nào giờ đã vội tan theo khói mây, cuộc tình đó có nuối tiếc cũng vậy thôi, giờ em đã không còn yêu em bước đi theo người vì sao em lại lãng quên...Để bây giờ một mình ta ngồi ôm đắng cay, từng chiều vắng nước mắt ta rơi nghe lòng đau>Mình tôi lặng căm bước trên con đường nghe mưa rơi nhạt nhòa....Nhớ làm gì giờ người cũng đã vội vàng quay lưng bước đi,còn ta trách than để được gì .Có bao giờ tự hỏi lòng vì sao ta cách xa,và vì sao em lại vội ra đi.Một ngày "hôm qua" đôi ta xa nhau người ơi, lòng anh nơi đây thầm mong"Mong cho em bình yên khi trái tim em không quay về!" Giờ còn lại đây 1 cuộc tình đã xa khi người ra đi còn ta trong niềm đau!... Ngày nào ta bên nhau bao nhiu bùn vui,cùng nhau tay trong vòng tay đi trên con đường xưa, bao giấc mơ dịu dàng để giwof còn anh trong nỗi nhớ mong manh ân tình xưa sao vội tan nhanh khi em không còn..Mấy khi ngưòi ta không gần nhau luôn thuỷ chung trong đời..!,bởi người yêu mới hay thường mơ_những giấc mơ lạ lùng.Khi đời luôn trắng đen đổi thay đâu cần tương lai tình yêu ra sao...Vẫn biết yêu đương phũ phàng _mà sao cứ yêu nhau ?Nước mát rơi theo nỗi buồn_cùng cay đắng trong đời . Và theo năm tháng với bao hoài mong cũng sẽ trôi mau_còn ai mà yêu như giấc mơ ... Vẫn biết yêu đương phũ phàng _mà sao cứ yêu nhau ? Nước mắt rơi theo nỗi buồn_cùng cay đắng trong đời .
Người ta luôn tiếc phút giây mộng mơ khi mới yêu nhau,rồi khóc trong thương đau.....