♫ EMERALD ♫ Thành phố nghiêng vai cho cơn mưa chảy về một phía

♥♥♥ Lối em về rẽ qua phố chợ ♥♥♥

Subscribe to RSS feed

Những ngày mưa dài

Trong những ngày nắng người ta thường mong một cơn mưa, nhưng khi đã có quá nhiều ngày mưa người ta lại thèm cảm giác ấm áp của nắng.

Khi tôi còn bé, tôi rất thích mưa. Vì nhà tôi có một mảnh sân nhỏ, mỗi khi mưa về có thể tung tăng tắm mưa, lội nước mà không sợ ba mẹ la rầy. Hơn nữa, mưa làm dịu bớt cái oi nồng, dễ ngủ mà ăn cũng ngon miệng hơn.

Lớn hơn chút, tôi ít thích mưa hơn. Những ngày mưa là những ngày vất vả cho tôi và ba. Ba chở tôi đi học bằng xe đạp, những vòng xe nặng nhọc vì gió táp, vì mưa nặng hạt. Khi ấy tôi thương ba lắm, giá mà không có mưa thì ba đã đỡ mệt hơn mà tôi cũng không phải đến lớp trong tình trạng tóc tai rối bù, quần áo ướt lạnh, tay chân run lập cập rồi.

Đi học cấp 3, tôi sợ những ngày mưa. Quãng đường từ trường đến trạm xe buýt như kéo dài vô tận. Một tay xách cặp nặng, một tay cầm dù, tôi chỉ mong khi ấy được ngồi trên xe ba mẹ như những người bạn khác. Nhưng đó chỉ là ý nghĩ thoảng qua, vì tôi biết mình phải tập tự xoay xở khi học xa nhà. Ô cửa xe nhạt nhoà hình ảnh phố xá qua màn mưa. Bài hát trong chiếc MP3 lại đem tôi đến những khoảng không gian riêng tư hiếm hoi và yên tĩnh sau một ngày dài mệt mỏi.

Càng lớn tôi càng nhận ra rằng, dù mưa đã từng đem lại cho tôi những kí ức đẹp đến như thế nào, thì đến một lúc nào đó nó cũng sẽ gợi cho tôi những nỗi buồn nhiều chừng ấy. Hakamuri từng nói :

Kí ức là thứ sẽ sưởi ấm bạn từ sâu thẳm, nhưng cũng sẽ làm bạn phải ray rứt

. Những lúc mưa bắt đầu nặng hạt, tôi lại bất chợt nghĩ đến những việc đã qua, những người đã gặp, những người đã rời xa. Đa phần trong những ký ức đó đã từng rất đẹp, nhưng theo thời gian nó chỉ còn đem lại niềm hối tiếc.

Nhiều người nói uống cà phê hoặc sữa nóng, trùm chăn và nghe nhạc trong một ngày mưa sẽ đem lại cảm giác yên bình. Tôi đã thử. Nhưng tôi chỉ cảm thấy yên bình trong một thoáng, sau đó lại là những mảnh kí ức vụn vặt ùa về. Tôi nghĩ sự yên bình thực sự chỉ đến khi tâm yên bình, khi đã biết quên, biết tha thứ và đã nắm trong tay hạnh phúc đích thực.

Chỉ khi nào có một hiện tại đẹp thì quá khứ mới có thể bị thay thế

- tôi đã đọc câu này ở đâu đó thì phải…

Bây giờ ngoài trời cũng đang mưa. Mưa không lớn nhưng rỉ rả từ sáng sớm. Tự dưng nghĩ thầm không biết vài ba năm nữa có khi nào bản thân lại thấy thích mưa lần nữa không? Người ta nói càng lớn thì lại có xu hướng quay về với những sở thích thời ấu thơ mà.

Trên bàn, ly sữa nóng vẫn còn đang toả khói giữa không gian vắng lặng và tràn ngập tiếng mưa rơi trên mái nhà …


Bài này mình viết cũng lâu rồi, bây giờ mới post. Bây giờ mới có can đảm để post.
Đọc lại sao thấy mình lúc đó uỷ mị quá smile
Mà thôi. Thỉnh thoảng cũng nên cho phép mình yếu đuối để biết mình chưa chai lì cảm xúc, vậy đi.



động lực


Trong tuần này mình làm rất nhiều việc tự nguyện. Vì tự nguyện nên mình không nên than thở. Nhưng mình vẫn cứ muốn than. Mình muốn có ai đó thúc giục mình không được bỏ cuộc chứ không phải bảo mình mệt quá thì bỏ đi.


Thực sự mình cần một cái motivation chính đáng. Một đam mê lâu dài. Một lợi ích thực tế. Mình sợ cái kiểu “làm cho có kinh nghiệm”, mình muốn khả năng của mình được đánh giá và trả giá một cách xứng đáng.

Bây giờ mình đã thực sự có cảm giác mình phải phấn đấu cho tương lai, nhưng đâu đó sâu trong mình vẫn có cảm giác mình không hợp với những công việc này, những sự cạnh tranh này.

Điều duy nhất đến lúc này mình đang cố gắng thực hiện là mỗi ngày xem FBNC. Mình không chắc là mình có muốn làm ở đó không? Nếu mình lại mất hứng giữa chừng thì sao? Nếu mình không có khả năng thì sao? Nếu nếu nếu nếu ….


Cuối tuần này phải present cho nhóm. Cổ họng thì đau. Lo quá.

mùi hương của biển

Khi nghĩ đến anh, em liên tưởng đến một mùi hương. Mùi hương của biển.

Ngay cả khi em đang ngồi đây, xung quanh là máy tính, ánh điện và bao nhiêu mùi hương quen thuộc, thì cảm nhận đó vẫn còn vương vấn đâu đây không thể nào xoá đi được.

Cứ day dứt không thôi …


Nhưng không bao giờ và không thể nào em cho phép mình giữ anh cho riêng em. Khi anh là của em rồi, anh sẽ mãi mãi không còn là mùi hương của biển nữa. Em biết điều đó và em chấp nhận điều đó - kể cả khi trong một lúc nào đó em nhận ra rằng em nhớ sự hiện diện của anh biết bao nhiêu.

Thành phố rực rỡ của em. Em lại trở về với căn phòng nhỏ, lại trở về nhịp sống bình thường như trái đất quay đang những vòng đều đặn quanh mặt trời.


Rồi cuối cùng thì cũng chỉ có mùi hương của chính mình là tồn tại bên mình mãi mà thôi smile






đừng hối hận




một tuần mệt mỏi, bao nhiêu chuyện xảy ra dồn dập.


sinh nhật 20 này, mình sẽ không thể cắt bánh kem đem xuống cho bà ăn.

bà từng nói sẽ đợi đến khi mình lấy chồng, đi làm, kiếm thật nhiều tiền và nuôi dưỡng bà. ngỡ như chỉ mới là hôm qua.


cuộc đời bạc bẽo quá, con người chẳng bao giờ dám làm phiền ai, chẳng bao giờ lớn tiếng, chẳng bao giờ tham lam, chẳng bao giờ ích kỉ, chỉ biết hy sinh bản thân vì gia đình như vậy …

vẫn biết con người sinh ra từ cát bụi sẽ trở về với cát bụi, nhưng sao lòng người ở lại vẫn đau như cắt. nước mắt hay ân hận chẳng còn tác dụng gì. tiền của hay tấm lòng giờ cũng như nhau. vô ích.


“đừng hối hận, hãy đối xử tốt với nhau khi còn có thể” - đó là một câu nói trong phim mà đến giờ mình mới thấy thấm thía.

tự dưng hình dung ra nếu một ngày nào đó không còn ba mẹ bên cạnh, sẽ thế nào đây ?

………………..




đánh mất






Có những thứ mất rồi có thể tìm lại được, có những thứ không.


Đã lấy lại được túi xách, giấy tờ tuỳ thân và tập vở linh tinh. Nhưng mất đi quá nhiều.

Là hình Sticker chụp cùng bạn thân từ hồi cấp 3.
Là card visit những nơi chốn ấn tượng mình đã qua.
Là mẩu giấy anh gửi cho em trong một ngày đặc biệt.
Là Mp3 anh tặng em.
Là USB anh cho em. Cái USB có 1-0-2.
Là lược, là gương mẹ mua cho trong một chuyến du lịch.
Là cây bút anh từng dùng viết thư cho em.

Và hơn cả, là bao nhiêu hiểu lầm, căng thẳng, bao nhiêu lời nặng nhẹ phải chịu đựng để tìm lại được chiếc túi. Khi mà ta phải trả giá quá nhiều, thì thứ mà ta phải đánh đổi để có được, đôi khi lại là một gánh nặng, một kí ức tối mà ta phải đeo theo suốt cả cuộc đời.

..................................

Nhiều lúc loay hoay không biết phải đi lối nào.
Từng khinh thường những đứa nhìn sắc mặt người khác mà sống, nhưng đến bây giờ chắc có lẽ bản thân cũng đang phải cúi đầu "chịu đấm ăn xôi" trước mặt kẻ khác. Mày ơi là mày, có khi nào mày cũng thành 1 trong số những kẻ bị người khác coi khinh đó không lol

Nụ cười cũng trở nên giả tạo.
Lời nói cũng trở nên dối trá.
Ánh mắt cũng trở nên vô cảm.

..................................


People think i'm lying about being hurt because they see me laughing. But actually, i laugh to keep myself from crying smile







chỉ nghĩ thôi


Soạn được một mớ đồ mặc được vài lần cho con cô lao công. Một cô bé bằng tuổi mình, ngày tết chỉ được mẹ mua cho đôi dép 30 nghìn, đôi bông tai 40 nghìn đã vui mừng đến nỗi không dám dùng ngay mà phải đợi đến đúng tết vì sợ làm hỏng, làm bẩn món đồ. Một người mẹ thương con nhưng không làm được gì hơn vì tiền thưởng tết 1tr rưỡi phải sau tết người ta mới trả, do họ sợ nhân viên nhận xong không đi làm nữa.


Hôm qua vào bệnh viện xem văn nghệ với mẹ, nhìn các em nhỏ chạy nhảy vô tư mà đâu biết được rằng tương lai mong manh đang chờ mình phía trước, vì nền y học VN chưa phát triển, vì chi phí điều trị quá đắt đỏ không thể chỉ trông chờ vào nhà hảo tâm, vì cha mẹ các em còn phải xếp hàng mỗi ngày để xin cơm từ thiện, vì không phải người thầy thuốc nào cũng có tâm, và vì em còn quá nhỏ ….


Trong một bộ phim mình từng nghe thế này : "người tốt bụng nhìn vào một người nghèo và nói “thật đáng thương” nhưng không làm gì để giúp người ấy. Nhưng một người có lòng thương người thì sẽ chìa tay ra và làm tất cả những gì mình có thể." Cũng đáng để tâm lắm chứ smile


Sẽ không uốn tóc duỗi tóc trong thời gian này. Thay vào đó sẽ dùng làm việc có ích hơn, chí ít là với mẹ.




Sáng nay dọn nhà. Muốn vứt nhiều thứ nhưng không nỡ. Bởi ai đó đã từng nói, kỉ niệm không có lỗi.

Thỉnh thoảng mình lại nghĩ đến người đó. Liệu ông trời có trừng phạt mình không vì đã dám mơ tưởng đến vậy?

‘Cause when i saw you across the room, I felt my heart going boom, boom, boom.
They say angels don’t exist, so why were you here ?
[/i]

Có phải em nên kết thúc ngay từ lúc chưa bắt đầu? Hay là chỉ nghĩ thôi? Nghĩ thôi cũng đủ rồi smile



Lòng người ta là giấy



Vậy là xong. Cảm giác ấy thật khó diễn đạt. Cô ấy luôn nghĩ mình sẽ là người ra đi trước, nhưng cuối cùng người khép cửa lại là anh.

Không biết ai là người ra đi, ai là người ở lại. Chỉ biết rằng giữa đôi bên đã ngăn bằng một cánh cửa. Nhưng như vậy lại tốt hơn thì phải. Chẳng ai cảm giác tội lỗi, cũng chẳng ai cảm giác hối tiếc. Chúng ta chỉ đơn thuần dừng mọi thứ lại trước khi nó đi quá xa mà thôi.

Người ta nói, khi còn căm ghét oán giận một ai đó, nghĩa là ta vẫn còn tình cảm với người đó. Cô không giận, cũng không buồn, nhưng khi người khác nói quá nhiều về tình cảm giữa cô và anh, thì cô đột nhiên khó chịu về anh, đột nhiên ghét anh và đột nhiên khinh bỉ anh.

Một buổi sáng trời lạnh, cô tỉnh dậy, xé tờ lịch và nhìn thấy một câu ngạn ngữ thế này :
" Không hứa bừa thì sẽ không phụ ai.
Không tin bừa thì sẽ không bị ai phụ."
Ngẫm lại thấy cũng đúng. Giữa anh và cô chẳng có lời hứa nào, cũng chẳng có lòng tin nào. Vậy nên kết thúc cũng chẳng có ngạc nhiên nào. Thật là lí trí và hợp logic.

Giờ cô chỉ muốn ngủ một giấc thât êm. Cô vừa uống xong một tách cà phê sữa tự pha. Tự dưng thấy ngon hơn mình nghĩ, nhưng dù sao có một ly latte hay cappu vẫn tốt hơn.

Cà phê sữa thì mãi mãi đơn giản chỉ có sữa và cà phê, quá đơn giản đối với một người yêu cầu cao như cô.

"Lòng người ta là giấy chứ không phải vàng đá. Vì vậy đừng dùng lửa mà thử lòng người."

Tư duy so sánh là một sai lầm



Trong một bộ phim, nhân vật nam hỏi một thiên thần :
- Em có nhớ em là ai không?
- Em không nhớ.
- Anh không tin.
- Vậy em sẽ kể cho anh nghe. Em bỏ học khi em 15 tuổi. Em phải nuôi 4 đứa em. Cha em là một kẻ nát rượu còn mẹ em thì mất sớm. Em đi làm gái. 20 tuổi em chết vì ung thư buồng trứng.
- [trầm ngâm suy tư suy tư trầm ngâm] Em thật đáng thương. Có lẽ chúa trời đã bù đắp cho em bằng cách để em làm một thiên thần.
- [cười rũ rượi, đập bụp bụp vô lưng thằng cha kia] Anh ngây thơ quá, em toàn nói dối đấy. Em rất giàu có. Cha em làm cho liên hiệp quốc. Mẹ em quan hệ với mọi loại người và quỹ của bà ta lớn mạnh vì bà làm tình với họ. Em chết trong khi lái xe tốc độ nhanh. Chỉ có cách đó cha em mới quan tâm đến em - trong đám tang em.
- [trầm ngâm suy tư suy tư trầm ngâm] Vậy có lẽ em đã được giải thoát.
- Vậy anh thích câu chuyện nào hơn? Cái nào đáng thương hơn. Em có thể kể hàng ngàn câu chuyện như vậy. Nhưng em không biết cái nào là sự thật. Vì em không có quá khứ ...

[Source : Angel-A ]

.........................................

Chúng ta có quá khứ. Nhưng nhiều người muốn quên đi.
Vậy : quên quá khứ và nhớ quá khứ - cái nào đáng thương hơn ?

Hôm nay hiện tại của em đã nói với em : lấy người mình không yêu là một bi kịch.

Em chỉ hỏi lại một điều : giữa lấy một người mình không yêu và một người không yêu mình, cái nào bi kịch hơn ?

Tại sao lại im lặng smile

Lan man tản mạn sau hội sách ở trường



"Please--tame me!" he said.

"I want to, very much," the little prince replied. "But I have not much time. I have friends to discover, and a great many things to understand."

"One only understands the things that one tames," said the fox. "Men have no more time to understand anything. They buy things all ready made at the shops. But there is no shop anywhere where one can buy friendship, and so men have no friends any more. If you want a friend, tame me . . ."

"What must I do, to tame you?" asked the little prince.

"You must be very patient," replied the fox. "First you will sit down at a little distance from me--like that--in the grass. I shall look at you out of the corner of my eye, and you will say nothing. Words are the source of misunderstandings. But you will sit a little closer to me, every day . . ."

The next day the little prince came back.
"It would have been better to come back at the same hour," said the fox. "If, for example, you come at four o'clock in the afternoon, then at three o'clock I shall begin to be happy. I shall feel happier and happier as the hour advances. At four o'clock, I shall already be worrying and jumping about. I shall show you how happy I am! But if you come at just any time, I shall never know at what hour my heart is to be ready to greet you . . . One must observe the proper rites . . ."

"What is a rite?" asked the little prince.

"Those also are actions too often neglected," said the fox. "They are what make one day different from other days, one hour from other hours. There is a rite, for example, among my hunters. Every Thursday they dance with the village girls. So Thursday is a wonderful day for me! I can take a walk as far as the vineyards. But if the hunters danced at just any time, every day would be like every other day, and I should never have any vacation at all."

So the little prince tamed the fox. And when the hour of his departure drew near--
"Ah," said the fox, "I shall cry."

"It is your own fault," said the little prince. "I never wished you any sort of harm; but you wanted me to tame you . . ."

"Yes, that is so," said the fox.

"But now you are going to cry!" said the little prince.

"Yes, that is so," said the fox.

"Then it has done you no good at all!"

"It has done me good," said the fox, "because of the color of the wheat fields."
And then he added:
"Go and look again at the roses. You will understand now that yours is unique in all the world. Then come back to say goodbye to me, and I will make you a present of a secret."

The little prince went away, to look again at the roses.

"You are not at all like my rose," he said. "As yet you are nothing. No one has tamed you, and you have tamed no one. You are like my fox when I first knew him. He was only a fox like a hundred thousand other foxes. But I have made him my friend, and now he is unique in all the world."
And the roses were very much embarassed.

"You are beautiful, but you are empty," he went on. "One could not die for you. To be sure, an ordinary passerby would think that my rose looked just like you--the rose that belongs to me. But in herself alone she is more important than all the hundreds of you other roses: because it is she that I have watered; because it is she that I have put under the glass globe; because it is she that I have sheltered behind the screen; because it is for her that I have killed the caterpillars (except the two or three that we saved to become butterflies); because it is she that I have listened to, when she grumbled, or boasted, or ever sometimes when she said nothing. Because she is my rose.

And he went back to meet the fox.
"Goodbye," he said.
"Goodbye," said the fox. "And now here is my secret, a very simple secret: It is only with the heart that one can see rightly; what is essential is invisible to the eye."
"What is essential is invisible to the eye," the little prince repeated, so that he would be sure to remember.

Đoạn thích nhất trong Hoàng tử bé.

Chiều đi hội sách ở Nhân Văn zìa, sách thì nhìu mà hoặc thì hàn lâm quá - hoặc sale off ít quá - hoặc cũ kĩ quá - nên sau một hồi chỉ trỏ bàn luận với bạn Hilton và bạn Cú, mình quyết định tạm gác niềm ham hố đọc sách lại và chờ 1 dịp-nào-đó có người trả tiền sách dùm, mình sẽ gom về cho thỏa thích. Ôi cái thú vui chữ nghĩa thật là hao phí.

Rất rất muốn có một ai đó để "tame" và một ai đó "tame" mình smile

Right here waiting for you


Càng ngày càng có nhiều thứ bất ngờ đến cùng một lúc.
4 tháng rồi. Quên được rồi.

Có bao giờ bạn có cảm giác chỉ cần nhìn thôi, đã biết đó là người dành cho mình ?
Dạo này hay nghĩ vu vơ, cười một mình.

Nhưng cũng một nỗi sợ len lỏi. Sợ mình lặp lại ngần ấy sai lầm trong quá khứ.

Tự dưng dạo này nhiều người chả quen mình bao lâu lại bảo : em là mẫu bạn gái lí tưởng của anh. Buồn cười.

Mới giận con bạn thân. Nó cũng chả thèm nhắn tin xin lỗi mình. Ừ thôi. Khi nào bạn cần thì hãy nghĩ đến mình là được.

Nhận được 1 cái mess đáng suy nghĩ p (ai đọc tự hiểu nha)