Subscribe to RSS feed

Sticky post

Lời ngỏ

Mưa & Mặt trời - Cả hai đều tươi sáng nhưng sao tôi lại chọn nền đen cho blog của mình? Có phải chăng vì trước khi mặt trời lên là đêm tối? Trước những trận mưa là bầu trời vẫn vũ?

Tôi sẽ tự chọn cho mình con đường nào trong cuộc sống? Mặt trời sau cơn mưa hay giữa tâm bão xoáy? smile Hãy để thời gian trả lời vậy.

Mo list friend ra & chang the nao tim duoc nguoi de chuyen tro

đôi khi
nỗi cô độc là quá lớn để nâng niu
thế nên
lẫn trong mưa & đêm
vẫn chỉ là tiếng thở nhẹ nén lại
nhẹ nhàng

Đọc trong tâm tưởng & không thấy gì trong đó. Uh, không phải là hư không, người ta vẫn gọi nó là lỗ đen - chứa tất cả & không chứa gì cả.

Vậy nên
không thể an nhiên mà sống
không thể ray rứt mà sống
không thể thờ ơ mà sống
không thể cắn răng mà sống
không thể cười khẩy mà sống

Hư không là gì hư không nhỉ
Là chút hồng phai chút hoài nghi
Hoài nghi là chiếc hôn có lẽ
Đã tàn phai quá giữa đường về
(TCS)

Có những ngày úa lắm
Có những ký ức thực sự đã tàn phai

Còn biết bao nhiêu lần trong đời sẽ gặp lại nhau nữa đây

Chúng ta đã từng tuyệt vọng đến mức sợ cả những tiếng cười
đến mức tự hỏi bản thân cần chi phải sống
đến mức nhìn một chiếc lá rơi mà cũng ứa nước mắt
đến mức đột nhiên muốn chưa hề gặp nhau trong một phần ký ức
có lẽ người sẽ vui…?

Còn biết bao nhiêu lần trong đời sẽ gặp lại nhau nữa đây?

Nguyễn Phong Việt

Theo những cánh rong trôi mang niềm đau

Như cánh chim khuất ngàn
Như cánh chim khuất ngàn

Đã có lần tôi bảo người ấy là bóng tối để tôi là ánh sáng, uh thì là vậy, là vậy. Để giờ đây ngược lại, những nỗi buồn cứ hãy để mình tôi riêng mang, người ấy hãy cứ vui như nắng sớm mai mỗi ngày thu nhẹ, hãy để tôi trầm mình trong bóng đêm mỗi tối, người ấy hãy cứ an nhiên. Là vậy.

Xin em hãy cho tôi tạ tình


Mùa qua

Xin lỗi, ta chẳng thể làm một người dưng đứng nhìn mọi thứ trôi qua trước mắt, đành đóng cửa tim, & xua vội đi cảm xúc. Có chăng ngày dây đàn sẽ lại ngân vang từng tiếng tơ êm êm nhịp?

Mưa

Mưa nhỏ tí tách trên mái tôn nhà hàng xóm, mưa rào rào trên ruộng cải đối diện nhà, ấy là tôi tưởng tượng thế. Chứ hôm nay SG không mưa, và hàng xóm nhà bên cạnh trần đúc, tường gạch thì lấy gì mà nghe mưa? Chỉ là vài hôm nay HN mưa nhiều lắm, đi đâu người ta cũng nhắc tới mưa làm tôi có cảm giác mưa vây quanh mình.

SG những buổi mây mù, trời mát, đi thênh thênh giữa đường lòng không chút vướng bận - không chút vướng bận. Mà sẽ được bao lâu?

Có đường phố nào vui cho ta qua một ngày…

Làm sao có thể nhắc hết những con đường kéo dài xuyên suốt trong ky’ ức. Đường lăn dài theo từng vệt bánh xe từ lúc cấp hai lần đầu rụt rè cầm tay lái, đường tung tăng theo từng nhịp bước chân những lúc mẹ dẫn đến trường thuở bé, đường rong ruổi cùng chúng bạn mỗi độ tan trường khi đã vừa bắt đầu cấp 3…

Con đường dẫn vào nhà cũ mỗi độ mưa về phố đã thành sông, trốn mẹ chân trần dầm mưa thả thuyền giấy, thả lá bàng, những sáng trời mây xám xịt, khoanh mình trong chiếc áo mưa màu vàng tươi ngồi sau xe đạp cho mẹ dắt bộ ra đến đường lớn, nước ngập hơn nửa vành xe, loang thành từng vòng rộng rồi tan đi mất. Những ngày mưa hiện tại đôi khi dừng chân nơi quán tránh một cơn mưa rào bất chợt đôi lúc vẫn thấy thấp thoáng trong màn mưa hình bóng một cô bé con ngồi sau lưng mẹ, tay ôm choàng lấy mẹ, đầy tin tưởng, chẳng một thoáng ngại ngần.

Đường Phùng Khắc Khoan rợp bóng cây xanh và những buổi trưa im ắng. Đường trầm mặc với những ngôi biệt thự kín cổng cao tường như giấu trong mình bao thăng trầm thời cuộc.

Đường Bùi Thị Xuân, đường Võ Văn Tần, đường Hồ Xuân Hương, không xấu không đẹp nhưng đầy ăm ắp hàng quán, mỗi hàng quán ăm ắp kỷ niệm, những kỷ niệm chỉ toàn giành nhau từng muỗng phục linh hay chè thập cẩm

Đường Trần Hưng Đạo mỗi sớm mai khi vẫn còn rải rác lá vàng, hoa xoay xoay và từng cánh chò nâu khô cũ, không phải là đường bây giờ với từng dòng nước đục ngầu rỉ ra từ các công trình đang xây dở, với các chốt lắp cống, đào đường và ùn tắt giao thông.

[/IMG]

Đường Điện Biên Phủ với cây hoa sữa nằm đâu đấy trên đường, từng hứa với một người sẽ ngắm hoa sữa giữa lòng thành phố, ngắm Hà Nội giữa Sài Gòn. Người thì xa tít tắp, lời hứa cũng trôi nổi đâu đấy chẳng hẹn ngày thực hiện. Đôi khi thấy mình quá đỗi vô tâm.

Và một con đường rất riêng. Chẳng có gì đặc biệt ngoài việc tự lấy nó làm của riêng mình, để lâu lâu bất chợt muốn chạy qua ghé thăm như một người bạn cũ. Đi đâu cũng ráng vòng vèo để về bằng đường đó, để lẩm nhẩm ‘đổ trời xanh ngọc qua muôn lá’, khe khẽ thì thầm ‘đi quanh một vòng thôi…’

Đường vòng quanh một hồ tưởng tượng, bắt đầu và kết thúc bằng tượng Trần Nguyên Hãn mà lúc ấy cứ khăn khăn cãi rằng đó là Trần Hưng Đạo. Người thì xa và đường thì quên…

Đông qua...

Uh, qua lâu lắm lắm rồi, cửa nhà bỏ ngỏ, cỏ dại mọc tràn và khắp nơi ánh lên nét hoang liêu. Rồi thì cũng lại trở về, dù chỉ là một thoáng dừng chân, nhẹ thả mình xuống chiếc ghế bập bênh được, chậm rải lật những trang sách vương bụi trên chiếc bàn cũng vương bụi nốt. Cửa sổ mở toang để từng luồng nắng xuyên rọi chiếu thẳng vào chiếc bình hoa chỉ chứa nước, lướt tay chạm nhẹ từng thứ, cười và lại đi.... Đã hứa với một người thức dậy, nên...

Chỉ hơn nửa năm một chút, thời gian không nhiều với một đời người nhưng quá nhiều cho những đổi thay. Rời bỏ một chút bản thân để thử một cách sống mới, không còn những đêm lang thang trên net, không còn những icon sad, smile, thi thoảng vẫn tự hỏi lựa chọn của mình có là đúng đắn. Nhưng nguyên tắt tin tưởng bản thân vẫn còn đó nên vẫn sẽ cố gắng đi tiếp con đường đã chọn.
Một chiếc dù bé xíu
Màu hồng, xanh và vàng
Đủ che cho cô bé
Đi dưới trời mưa thu ^^

Đó là đoạn thơ bạn H xuất thần đọc ra khi đi ngang bàn làm việc của Tôi và nhìn thấy mảnh poster Tôi dán cạnh máy tính ^^. Thật ra thì trong hình bao gồm 1 cô bé và 1 cậu bé cùng khoát tay nhau đi dưới trời mưa. Cô bé che dù nhỏ còn cậu bé đội 1 chiếc nón màu vàng nhạt. Bức tranh có rất nhiều màu sắc nhưng vẫn hài hoà với nhau và nó là thứ duy nhất Tôi đặt bên cạnh máy tính của mình. Nó nhắc tôi về một ngày mưa xưa cũ...

Đôi khi nhìn lại, chợt thấy mình nghĩ nhiều về quá khứ, nói nhiều về quá khứ hơn tương lai. Đó có phải là tính tốt?

SG chuyển mùa từ lâu lắm, kèm với những dự báo bão nên trời trở lạnh. Đi đâu cũng thấy ai nhắc về lạnh với cảm giác thích thú

Sẽ chờ cho hết mùa đông này, cho nắng vàng thật ngọt, cho tim hân hoan hát lời ca, cho lòng dâng tràn yêu thương chỉ muốn giang tay ôm lấy mọi người, muốn tặng những nụ cười thật tươi cho tất cả những người xa lạ gặp trên đường. Chẳng phải vì tình yêu đang đơm nụ, chẳng phải vì tìm ra ý nghĩa của cuộc đời, chỉ là 1 giây phút thoáng xao động, phải lòng cuộc sống tươi đẹp, phải lòng những gì đang diễn ra xung quanh, và con tim ngân nga lời ca, và trí óc ngập tràn tiếng chuông lanh tanh như đón chào mùa mới

Tự mình biết đến riêng mình mà thôi

Có Những Niềm Riêng
- Lê Tín Hương-

Có những niềm riêng làm sao nói hết
Như mây như mưa như cát biển khơi
Có những niềm riêng làm sao ai biết
Như trăng trên cao cách xa vời vợi.

Có những niềm riêng lệ vương khóe mắt
Như cây sau mưa long lanh giọt sầu
Có những niềm riêng làm tim thổn thức
Nên đôi môi xinh héo hon nụ cười.

* Này niềm riêng như nước vẫn đầy vơi
Đâu đây vang vang tiếng buồn gọi mời
Ôi nỗi sầu đong chất ngất
Như một ngày như mọi ngày
Như vạn ngày không thấy đổi thay.

* Có những niềm riêng lòng không muốn nhớ
Nhưng sao tâm tư cứ luôn mộng mơ
Có những niềm riêng gần như hơi thở
Nuôi ta cô đơn nuôi ta đợi chờ.

* Có những niềm riêng một đời dấu kín
Như rêu như rong đắm trong bể khơi
Có những niềm riêng một đời câm nín
Nên khi xuôi tay còn chút ngậm ngùi...