Ru đời đi nhé cho ta nương nhờ lúc thở than...

Cuộc đời cho tôi cho tôi trái cấm trên đôi môi em Cuộc đời cho thêm cho em có cánh bay đi vội vàng...

Subscribe to RSS feed

Cho con ra riêng

Sáng nay chở con đi học tụi nhỏ lại nhắc.
“Ba ơi khi nào tụi con có phòng riêng?”
“Để từ từ tụi con”
“Ba ơi, khi nào làm phòng cho tụi con Ba sơn phòng tụi con màu hồng nha.”


Hix, trên đường đi làm chợt suy tư thiệt nhiều. Chờ đến bao giờ mình mới đủ tiền sửa nhà và làm phòng cho 2 con? Tụi nhỏ ngày một lớn, nhu cầu sinh hoạt học hành ngày một khác. Cứ cả nhà trong một phòng cũng tội nghiệp.

Thật ra cũng có nhiều người gợi ý giúp cho mượn không thời hạn smile. Nhưng thiệt tình mượn rồi không biết sau này mình đào đâu ra tiền trả sad. Nên cảm kích lắm tấm lòng của các bạn Việt Dũng, Tiến Dũng, anh Khoa, Chị Thảo…Nhưng chắc đành liệu cơm gắp mắm, chỉ sơn sửa lại tạm cái phòng làm việc nhỏ của mình cho 2 con.

Cuối cùng quyết định nhắn tin cho Truyền xin nghỉ phép 1 ngày. Vòng về dọn dẹp cái phòng trước, mai mua sơn về tự sơn. Mệt đứt hơi nhưng chiều tụi nhỏ về thấy đang dọn dẹp mừng cười nói tíu tít. Làm 2 vợ chồng cũng thấy ấm lòng smile.

Cố lên vậy, tranh thủ 2 ngày cuối tuần làm xong cho con 1 cái phòng thật sáng sũa và đảm bảo đầy đủ tiện nghi TV truyền hình cáp , máy tính có internet đàng hoàng hehe. Mai & mốt chắc là cực đây, sơn quét đi lại điện đớm cáp kiết hix, nhưng kệ, sẽ xong thôi…

Nhớ Mẹ- Đỗ Trung Quân

Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
Ai níu nổi thời gian?
Ai níu nổỉ bao giờ.
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm cằn cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Con không đợi một ngày kia
có người cài lên áo cho con nụ bạch hồng
Mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Giọt nước mắt kia bao lâu nữa của mình
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao nhiêu người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập cả tâm hồn
đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà ta vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lạỉ
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?

Hôm naỵ..
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ?
sao lòng anh hoảng sợ
Giọt nước mắt kia bao lâu nữa
của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như nụ bạch hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
sẽ tới !

http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-album/Me-Canh-Chim-Co-Don-2009-NS-Trinh-Cong-Son.309858.1.html

Tối nay lại mưa, vô tình nghe tác giả đọc bài thơ trên trong lúc này, tâm trạng buồn lạ... nhớ Mẹ...Bài thơ này xin thắp một bình minh Trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối Bài thơ như nụ bạch hồng Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới...

Daughters


Nhìn bé Ý ngơ ngác con nai vàng sad. Chẳng bù bình thường con lanh pà cố keke


Tấm này nhìn con xinh xinh, thương ghê.


Người mẫu nhí chưa nổi và chắc chẳng bao giờ nổi hix. Nhưng nhìn cũng có dáng lắm chứ bộ hihi.


Bé Ân chụp hình với anh già Noel. Tội nghiệp anh già Noel này chạy sô mệt nghỉ p

Hết được hun rồi sad

Muốn chở cả nhà đi dạo ngắm Sài Gòn những ngày lập đông đón Giáng Sinh xem đẹp thế nào nhưng ngán quá. Lúc này bé Ân lớn quá rồi, ngồi trước là hết thấy đường chạy luôn sad. Ngồi sau thì hok đủ chổ, đi 2 xe thì thôi thà ở nhà còn hơn hix.

Nhớ mới 1,2 năm trước cả nhà ngồi 1 xe còn gọn ơ thế mà năm nay leo lên là hết nhút nhích, đã vậy kẹt xe thì còn thảm. Đi đâu gần gần còn cầm cự nổi chứ hơi xa thì pó tay.

Hôm qua buồn buồn xin nghỉ phép ở nhà 1 bữa. Trưa hy sinh thay Mẹ bé 1 ngày đội nắng chở bé Ân đi học sad. Năm nay bé học buổi chiều nên từ đầu năm đến giờ toàn Mẹ chở. Đến trường con gái byebye xong đi tuốt hix.
“Ân”
“Dạ”
“Chưa hun Ba mà sad
“hehe thôi bạn con chọc á”

Hix, vậy là giờ chỉ còn có bé Ý chịu hun mình khi vào lớp. Nhớ lúc trước mỗi lần tới trường là bé Ân hun đúng 3 cái (má trái, má phải & trán) rồi mới đi vào. Giờ lớn biết mắc cở chả thèm hun Ba nó nữa. Nhưng cũng còn an ủi là cứ đi 1 đoạn thì quay lại cười và vẩy vẩy tay.

Vậy đó, làm Cha làm Mẹ đôi lúc vẫn thèm và cảm thấy hạnh phúc trong những lúc như vầy.

Càng lớn con cái càng ít biểu lộ tình cảm với Cha Mẹ. Chúng đâu biết đôi lúc Ba Mẹ chúng vẫn thèm cái cách chúng thể hiện như ngày xưa sad.

10 năm yêu em...

...
Dường như trong ta em có điều tuyệt vọng
Dường như trong em ta vẫn đầy hoài mong
Mười năm yêu em cũng sẽ là mãi mãi
Xin em cùng ta hát để nhớ hoài

Công nhận mình sến chảy nước luôn hén smile.
"Ba hát dở quá hà" , con nhóc lớn tạt ca nước lạnh vô người sad.
Kệ, hok chấp con nít. Nó đâu biết Ba nó hồi xưa mỗi lần cất cao tiếng hát là máy nó chấm điểm tèng tèng xong nó vỗ tay rần rần luôn á keke.

Nhanh ghê!
Mới ngày nào về Gò Vấp ở, giờ đã được 8 năm chứ ít gì. Gia đình mình trở thành 1 trong những nhà về khu đó sớm nhất. Đường xá giờ đã bớt lầy lội, ngập lụt. Mưa đêm nghe cũng đã bớt buồn. Đường từ nhà đến công ty cảm giác cũng không còn xa như lúc trước.

Mới ngày nào ngồi thấp thõm suốt ngày suốt đêm ở BV chờ đón đứa con đầu lòng, giờ đã được 9 năm. Con gái lớn đã cao đến tai của Mẹ rồi. Nhìn con lớn lên mỗi năm lại thêm mỗi ít lo lắng smile . Mong sao các con ăn học đến nơi đến chốn đễ sau này bớt vất vã.

Mới ngày nào mình trao người ta bó hoa hồng & nhẫn cưới coi như ký kết chung thân sánh bước cùng nhau trên con đường dài chẳng chút bằng phẳng, ấy vậy mà giờ đã được đúng 10 năm smile.

Nhìn lại quãng đường 10 năm thầm cảm ơn Trời Đất. Khó khăn vất vả rồi cũng đã qua, gia đình đầm ấm hạnh phúc. Dù luôn lo canh cánh trong lòng là có của ăn chứ chưa có của để sad(. Không có ngân sách dự phòng, tháng nào xào tháng đó nên có việc đột xuất là rối sad.

Hiện tại thì no way để cải thiện tình hình. Hok cắt giảm được khoản nào để tích lũy hết huhu.

Mơ ước lớn nhất trong tương lai là sửa lại căn nhà cho chắc chắn để 2 con khủng long con có giỡn trên gác vợ chồng cũng hok hồi hộp lo nó sập hay rớt đồ hoho.

Tuy già nhưng cũng còn lãng mạn lắm. Định trưa nay mời Vợ đi ăn cơm & uống cafe như mọi năm, nhưng đưa đón bé Ân đi học lỡ cỡ giờ quá & cũng muốn cả nhà cùng vui nên đổi kế hoạch. Chiều đi làm dzìa cả nhà đi ăn bụi 1 bữa keke.

Chúc mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11

Hôm nay bé Ân đến trường làm lễ rồi về được nghỉ đến hết tuần luôn, sướng ghê smile . Chỉ có bé Ý là vẫn đi học hết ngày đến mai mới nghỉ. Thế là sáng nay phải chở cả hai nàng thay vì mọi ngày trưa bé Ân mới đi học.

Một năm có mỗi 1 ngày này như ngày truyền thống của dân mình để tỏ lòng biết ơn Thầy Cô giáo. Học trò thời nào cũng vậy, thành nếp của nước nhà rồi nên ko ít thì nhiều cũng lâng lâng cảm xúc wink. Bé Ân nôn lắm, tới trường thấy sân khấu & bật nhạc ì xèo khoái chí byebye Ba xong chạy tuốt vào trường quên pà nó cởi cái áo khoác cho mình cất sad. Bé Ý thì nằn nặt đòi mua hoa tặng cô
- "Hôm qua Mẹ tặng quà cho Cô rồi con ơi"
- "Nhưng con muốn tặng Cô con hoa"

Đành chìu con mua 2 cái bông tặng Cô. Nhưng nghi nghi rồi mà hok dám nói trước, sợ thành ra là chỉ lối cho con làm sad. Nhưng thiệt tình tránh không khỏi hoho. Tới trường dẫn vô sắp tới lớp cái nhóc trỡ chứng nói
- "Thôi Ba tặng Cô con đi con hok dám tặng đâu"
- "Ê chơi kỳ nha, về Ba méc Mẹ á. Kêu Ba mua đã rồi giờ chướng hả?"
- "Thôi con ko tặng đâu...byebye Ba"

Xong, nó chạy tuốt vô lớp bỏ mình bơ vơ với 2 cái bông cry . May mà Cô nó chưa thấy p .
Xuống lầu lén lén hok ai nhìn mình cắm 2 cái bông vô chậu cây của trường bigsmile . Chạy xe đến công ty mà cứ tự hỏi sao đã mua mà mình hok liều tặng Cô bé Ý luôn ta??? Thiệt tình...

Ba phải mạnh dạn lên 1 chút sad

Hôm nay bé Vi xin Mẹ cho ăn sáng ở nhà, nhóc thèm ăn bánh cuốn sad .
Chắc ăn cháo trong trường ngán quá rồi hay sao á p .
Tới trường bé Vi nói với Ba là
-"Ba nói với cô con ăn sáng rồi nhe ba"
-"Uh"
-"Mà Ba nói chuyện với cô con mạnh dạn lên một chút được ko Ba?"
-"Ơ ! là sao? Ba không mạnh dạn lắm à?"
-"Bữa trước ba nói chuyện không mạnh dạn lắm nên cô bắt con ăn sáng nữa á"
-"Uh, thôi để hôm nay Ba nói với cô mạnh dạn hơn 1 chút. Hix" sad

Cuối tuần ngoan

Thứ 7 vừa rồi Cty nâng cấp Facsys server nên Singapore yêu cầu phải có local IT trong văn phòng để support khi cần sad .
Thế là tèo cái kế hoạch ngủ nướng, ngủ bù đã lên trong tuần. Sáng mới 7am lò mò dậy,

- "Anh ngủ với bé Ý tiếp đi, để em đưa bé Ân đi học cho."
- "Thôi, hôm nay nắng lên sớm quá, em chạy đi chạy về mệt lắm, ở nhà nghỉ ngơi đi. Để anh chở con đi học sẳn ghé Cty làm chút việc rồi chờ đón con về luôn"

Trời ơi, Vợ nhìn chồng trìu mến và mắt long lanh cảm động hehe...

Lạ, vô công ty thấy 1 đống người hok biết đang làm dziệc hay làm gì hơ hơ p . Vậy mới biết nhân viên Ờ Pờ Lờ yêu lao động và thích cống hiến cho công ty đến dường nào bigsmile . Thế mà dek thấy có cái chủ trương nào khích lệ cái tinh thần hung hăng làm việc của nhân viên hết, thiệt là tiếc quá đi.

Mọi thứ setup đều OK nên cũng chẳng phải làm gì nhiều. Chị Hằng gọi điện nói ghé nhà nhận quà của cô Claire Lee bên Singapore gửi cho tụi nhỏ. Cô Claire này tình cảm ghê, nhớ năm 1998 sau khi APL sát nhập NOL, cô ấy qua Vietnam cùng Vanessa Lau để Audit & trainning. Giờ đã 11 năm, dù chỉ gặp mặt có 1 lần đó vậy mà lần nào có người sang Sin về là cô ấy cũng gửi quà cho mình và tụi nhỏ. Mấy bộ quần áo cho bé Ân & bé Ý vừa y và xinh xắn + 1 bịch thịt nướng Bee Cheng Hiang cho mình nhậu bigsmile . Thiệt là hok uổng công hy sinh cái vụ ngủ nướng hén smile.

Trung Thu

Nhớ hồi xưa con nít như tụi mình trong xóm làm gì mua được lồng đèn đẹp & đủ thứ loại như bây giờ. Toàn vót tre tự làm, nhưng đám con trai vẫn thích nhất là làm lồng đèn bằng lon sữa bò. Thế là hứng chí hứa năm nay Ba sẽ làm cho 2 con mỗi đứa 1 cái lồng đèn đặt biệt đón Trung thu.

Thế mà hôm nay 14 rồi vẫn chưa có làm sad . Trưa giờ cơm tranh thủ chạy lòng vòng kiếm mua mấy cây căm xe đạp. Nhưng pà mợ tìm muốn đỏ con mắt mới ra chổ bán, đã vậy còn bắt mua 1 bó cho nguyên bánh xe chứ hok bán lẻ cry .

Ở nhà bữa giờ để giành được 2 lon sữa bò, vẫn còn thiếu 2 lon mới đủ làm 2 cái cho 2 đứa sad.
Ko sao, ghé quán cafe mua 3ly cafe đá cho 3 thằng IT, xong hỏi xin chị chủ quán p . Thêm được 1 cái, vô công ty xin chị Lan thêm được 1 lon nữa. Xong, coi như đầy đủ những thứ cần thiết, tối dzìa làm.

Năm nay chị Đào-HR mời mọi người tới nhà "nhậu" nhân dịp Trung Thu bigsmile . Định ghé chơi tí xíu rồi xin cáo sớm. Mà bà con tới trể quá trời thành ra chị Đào nói 8pm chị mới mở cửa cho dzìa hix.

Chở bé Thụy quá giang ra bến xe buýt xong là cắm đầu chạy. Dzìa tới nhà cũng gần 9pm, thế là hì hụt làm gấp 2 cái lồng đèn trong vòng 30' hehe. Tụi nhỏ khoái chí đẩy len ken ra ngoài đường, cái lon nó xoay chiếu ánh sáng quá các lổ mình đục nhìn rất vui mắt. Cái trò hồi nhỏ thằng con trai nào cũng biết làm thế mừ giờ thành trò lạ. Con nít ở xóm bu coi quá xá, 2 đứa con gái thì khoái chí vì có hàng độc bigsmile . Nhận được thêm 1 mớ đơn hàng lồng đèn cho ngày mai hơ hơ cool


Nằm Thiền

magnify

Định sắm cái giường này nằm thiền vài ngày cho tâm mình tịnh. Nhưng coi bộ cái dzụ thiền này mình hok có căn tập rồi sad. cái đầu cứ lắc lư mãi chẳng cân bằng được cho cái phần người nó yên thân.

Mấy ngày nay sức khỏe có vẻ tệ, như MeoMeo nói thì là bệnh thời đại sad, giá cả leo thang quá mà lương hok leo theo nên choáng p. Người cứ lâng lâng như trên mây sad, rồi bao tử lại hành đau lại. Đói cũng đau, ăn vô cũng đau, dzọng 1 viên zantac dzô thì êm hix.

Bà xã chắc lo, vì cái mặt mình mấy hôm nay kì kì hehe, phải refresh lại cho vợ an tâm, cho con còn khen Ba nó đẹp dzai mỗi khi đi làm chứ wink. Dzẹp pà nó cái buồn qua một bên, tự nhiên mang về nhà lây sang không khí gia đình smile

Phewwww cứ cố gắng thêm nữa vậy...

June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30