Hôm nay bé Vi xin Mẹ cho ăn sáng ở nhà, nhóc thèm ăn bánh cuốn . Chắc ăn cháo trong trường ngán quá rồi hay sao á . Tới trường bé Vi nói với Ba là -"Ba nói với cô con ăn sáng rồi nhe ba" -"Uh" -"Mà Ba nói chuyện với cô con mạnh dạn lên một chút được ko Ba?" -"Ơ ! là sao? Ba không mạnh dạn lắm à?" -"Bữa trước ba nói chuyện không mạnh dạn lắm nên cô bắt con ăn sáng nữa á" -"Uh, thôi để hôm nay Ba nói với cô mạnh dạn hơn 1 chút. Hix"
Thứ 7 vừa rồi Cty nâng cấp Facsys server nên Singapore yêu cầu phải có local IT trong văn phòng để support khi cần . Thế là tèo cái kế hoạch ngủ nướng, ngủ bù đã lên trong tuần. Sáng mới 7am lò mò dậy,
- "Anh ngủ với bé Ý tiếp đi, để em đưa bé Ân đi học cho." - "Thôi, hôm nay nắng lên sớm quá, em chạy đi chạy về mệt lắm, ở nhà nghỉ ngơi đi. Để anh chở con đi học sẳn ghé Cty làm chút việc rồi chờ đón con về luôn"
Định sắm cái giường này nằm thiền vài ngày cho tâm mình tịnh. Nhưng coi bộ cái dzụ thiền này mình hok có căn tập rồi . cái đầu cứ lắc lư mãi chẳng cân bằng được cho cái phần người nó yên thân.
Mấy ngày nay sức khỏe có vẻ tệ, như MeoMeo nói thì là bệnh thời đại , giá cả leo thang quá mà lương hok leo theo nên choáng . Người cứ lâng lâng như trên mây , rồi bao tử lại hành đau lại. Đói cũng đau, ăn vô cũng đau, dzọng 1 viên zantac dzô thì êm hix.
Bà xã chắc lo, vì cái mặt mình mấy hôm nay kì kì hehe, phải refresh lại cho vợ an tâm, cho con còn khen Ba nó đẹp dzai mỗi khi đi làm chứ . Dzẹp pà nó cái buồn qua một bên, tự nhiên mang về nhà lây sang không khí gia đình
Cuộc đời chỉ để mà buồn sao em mưa đêm gió oán than Còn gì đâu em khi thu lại về với lá rơi ly tan Còn gì đâu em lời thề trăm năm chỉ là dĩ vãng thôi Nay tình đã vắng như vở kịch đời giữa bóng đêm buông màn
Còn gì đâu em vì tình ra đi bay theo những bóng chim Cho ta nhức nhối đau hơn một lần khi tan rã trái tim Hạnh phúc đã héo khô giữa đôi tay như nụ hoa thời gian Có nghe đêm này tuợng đá khóc hơn mưa ngàn
Thôi thì đành quên nhau như lá chôn đi mùa đông, như nắng phai đi hình bóng, cho chết đi khung trời mơ mộng...
Thôi thì đành quên nhau cho tắt đi khung đàn đớn đau, sân khấu yêu đuơng muôn đời mang theo vạn câu gian dối
Chiều tím vây chân trời Người đã đi xa người Ngày tháng yêu nhau chỉ còn lại trong ta bao nhiêu xót xa Thôi ta cố quên đi buồn nào rồi cũng phai mờ
Đuờng phố đêm xa mù Thành phố quên lên đèn Một thoáng đam mê trả lại đời em mang đi như mũi tên Ôi tình yêu mũi tên ngập sâu vào đáy tim
** Cuộc đời chỉ để mà buồn sao em mưa đêm gió oán than Còn gì đâu em khi thu lại về với lá rơi ly tan Còn gì đâu em lời thề trăm năm chỉ là dĩ vãng thôi Nay tình đã vắng như vở kịch đời giữa bóng đêm buông màn
Còn gì đâu em vì tình ra đi bay theo những bóng chim Cho ta nhức nhối đau hơn một lần khi tan rã trái tim Hạnh phúc đã héo khô giữa đôi tay như nụ hoa thời gian Có nghe đêm này tuợng đá khóc hơn mưa ngàn
... Như hồn ta mang vết thương đời ... Kiếp này thôi trót lỡ duyên rồi
Ngày tháng yêu nhau chỉ còn lại trong ta bao nhiêu xót xa Thôi ta cố quên đi, buồn nào rồi cũng phai mờ
Ta nhìn ta cây lá sang mùa Quãng đời ta tăm tối u phiền Một thoáng đam mê trả lại đời em mang đi như mũi tên Ôi tình yêu mũi tên ngập sâu vào đáy tim. Tuấn Ngọc trình bày
Chiều qua đi làm về chả thấy bé Ý đâu, thì ra nàng chạy qua nhà mới của dì Trang mới dọn về.
Thấy Ba về chị hai chạy qua kêu mới chịu chạy về chào Ba. "Ba ơi, hôm nay con hứa ăn cơm bên nhà dì Trang rồi, con qua đó để dì Trang chờ con" (làm như nhân vật quan trọng í)
- "Chỉ hôm nay thôi nha, Ba không thích như vậy đâu" - "Con biết mà"
Thế rồi lại dzông qua đó. Ăn cơm xong chở bé Ân qua thăm ông nội, sẳn sửa cái máy tính cho chú Út. Đến gần 10 giờ thì nàng gọi. - "Ba ơi sao chưa về, con nhớ Ba qua à" - "Thôi xạo quá đi, mấy người bỏ tui ở nhà 1 mình giờ mới thèm nhớ. Tối nay Ba buồn lắm nên chắc chưa về đâu, con đi ngủ trước đi. - "Ba nói vậy con khóc bây giờ, con nhớ Ba thật mà" - "Thôi xạo quá đi, tí Ba mới về được" - "Con khóc rồi nè..." Sợ quá "Thôi Ba tắt máy nha."
Bữa giờ bị cảm + viêm xoang nó hành, cái qua viêm họng nên ho như điên. Nhằm thời điểm dịch cúm H1N1 đang tràn lan trên báo đài nên bà con nhạy cảm hẳn với các triệu chứng đặc thù của cúm .
Sáng nay xuống tầng 3 xem dùm cái máy scanner cho document team. Tại trước đó quất ly cà phê sữa đá lạnh họng quá thế là muốn ho. Ráng nén ko cho nó phát ra ho mà ko được .
Ta thấy trong mắt em ngày mưa vẫn còn đó Trên tháng năm mỏi mong tình còn trong nỗi lo Ngày tình còn xanh lời yêu xin giữ trên môi người Ngày nào tình xa ta vẫn xin yêu mãi một đời...
Đến giờ có lẽ bạn bè chẳng ai biết được lý do nó và nhỏ chia tay, ngay cả với nhỏ. Chỉ mình nó biết, nó biết nó rời xa chỉ vì 1 câu nói của nhỏ, vì cái mặc cảm tự ti nghèo khó của nó thời đó. Có thể với nhỏ chỉ là 1 lời nói vô tình và thật tình điều đó đâu có sai. Nhưng sao với nó cứ như 1 vết cắt vào tim... "hay T đi trước đi, mặc đồ đẹp vầy ngồi xe của T nhìn nó kỳ kỳ á"
Vô tình gặp lại nhỏ, rồi nhận được email nhỏ bảo : "Gặp lại T mình cũng hơi lo cảm giác cũ trong mình tràn về quá nhiều mà điều đó thì thật sự chẳng tốt tí nào khi tụi mình đã yên bề gia thất, thôi thì nhắc nhở Q vậy nhe để cùng nhau làm tốt vai trò làm cha mẹ."