Saturday, 28. February 2009, 17:36:00
Tối qua ráng ngồi chuyển files và setup chương trình mới cho ngoài Hải Phòng và Hà nội nên thức đến gần sáng. Nằm được tí thì dậy đưa bé Ân đi học và đưa bé Ý đi chích ngừa.
Trưa về tranh thủ làm nốt mây cái máy còn lại ở Hà Nội, đến gần 3pm là phế. Mò lên gác nằm nghỉ. Giấc ngủ mệt nên cứ chập chờn rồi nghe loáng thoáng chương trình gì đó nói về Mẹ. Lúc đầu chỉ là loáng thoáng, nhưng càng nghe bỗng càng tỉnh và nước mắt chảy lúc nào cũng không biết.
Thì ra bà xã và 2 con gái đang xem cái đĩa VCD Bóng Mây của thầy Thích Thiện Thuận. Bà xã mua cái đĩa này ở chùa Hoằng Pháp, quay vào dịp lễ Vu Lan năm 2007 khi thầy thuyết giảng pháp cho thanh thiếu niên khóa tu mùa hè 2007.
Lần đầu tiên mình được xem và nghe thuyết pháp về Phật giáo. Hoàn toàn bất ngờ. Không cao siêu hay cao xa. Không triết lý, giáo điều. Và khi xuống xem video mình càng ngạc nhiên hơn khi thấy cả ngàn người vừa nghe vừa khóc bên dưới là những thanh thiếu niên tại Sài Gòn.
Bóng Mây
Con đi đâu, con về đâu
Cuộc đời của Mẹ là câu trả lời
Cho con nỗi nhớ không rời
Cho con ấm cả chân trời nắng lên
Ngày về tóc mẹ bạc thêm
Mong con chân cứng đá mềm phương xa
Đôi khi nhìn ráng chiều tà
Chừng như thấp thoáng quê nhà nhớ thương
Nhớ thương xin được hát thầm
Lời ru của mẹ ngàn năm mãi còn
Thầy thuyết giảng hài hước và có duyên, khúc dạo đầu các em bên dưới vừa nghe vừa cười gập người nhưng rồi từng bước khi thầy nói về Mẹ các em đã vừa nghe vừa khóc nức nỡ lúc nào không biết.
Mình không biết các bạn trong FL của mình khi xem thì tâm trạng thế nào. Có thể nhữnng ai có diễm phúc còn Mẹ khi xem tâm trạng chắc sẽ ít buồn hơn. Nhưng những người như tôi sao nghe mà cổ cứ nghẹn không thể nói chuyện được. Nước mắt cứ trào ra mà không thể kềm chế. Giọt nước mắt buồn tủi, xót xa và muộn màng. Buồn gì đâu khi nghe Thầy đọc bài thơ Mất Mẹ của Xuân Tâm
Năm xưa tôi còn bé
Mẹ tôi đã qua đời
Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận trẻ mồ côi
Quanh tôi ai cũng khóc
Im lặng tôi sầu thôi
Mặc dầu nước mắt chảy
Là bớt khổ đi rồi
Độ nhỏ tôi không tin
Người thân yêu sẽ mất
Hôm ấy tôi sững sờ
Và nghi ngờ trời đất
Từ nay tôi hết thấy
Trên trán mẹ hôn con
Những khi tôi phải đòn
Đau lòng mẹ la lại
Kìa nhà ai bên cạnh
Mẹ con vỗ về nhau
Tim mẹ tôi không thấy
Lúc buồn biết trốn đâu
Hoàng hôn phủ trên mộ
Chuông chùa nhẹ rơi rơi
Tôi biết tôi mất mẹ
Là mất cả bầu trời
Ôi trời cao xa thẳm
Có nghe rõ lời tôi
Từ trần gian cát bụi
Tôi đã mất mẹ rồi!
Mình cũng thích bài thơ thầy đọc bên dưới, không biết của tác giả nào
Ngôn ngữ trần gian như túi rách
Đựng sao đầy hai tiếng mẹ yêu
Với tay con níu thời gian
Thời gian lặng lẽ bay vào hư vô
Một lạy này xin được tạ lỗi
Ngày xưa con bất hiếu
Đã từng làm mẹ khóc như mưa
Từng làm mẹ khổ ngày xưa
Trăm ngàn lạy cũng chưa vừa ơn mẹ.
Phương trời này con ngậm ngùi rơi lệ
Đức cù lao muôn một trả chưa xong
Lá ngô lai ở bờ sông,
Bờ sông vẫn gió người không thấy về
Xin người hãy trở về quê
Một lần cuối,một lần về cuối thôi
Về thương lại bến sông trôi
Về buồn lại đã một thời tóc xanh
Lệ xin giọt cuối để dành
Vương trên mộ mẹ, nương hình bóng cha
Chỉ là những dòng viết chia sẻ cùng các bạn của tôi. Những ai còn Mẹ bên mình hãy yêu Mẹ mình nhiều hơn nhé.
Mẹ già như chuối chín cây
Gió lây Mẹ rụng...
Trên YouTube người ta cũng có upload mấy clip này. Ai muốn xem thì vào link bên dưới nhé.
http://www.youtube.com/watch?v=5XBfQWaVmB0