Sweet & Charm

Có một người đi ngang phố chiều nay, Lòng tĩnh lặng như hoa vàng dưới nắng

Subscribe to RSS feed

Sticky post

No title

Hey friends,

Need a hug?



I'm here, always here for you!
(chào ngày mới nắng lên, em giang tay chào đón..)

Ám ảnh đêm



Điều gì làm em giật thức mỗi đêm
Đôi mắt ấy
Dịu dàng như ngọn lửa
Bập bùng giữa màn đen sâu thẳm
Xa chập choạng tiếng gọi bình yên
Bàn chân em chạy suốt đi tìm
Cơn mơ ấy
Và đôi mắt ấy
Hun hút phía bên kia
Vẫn vẫy gọi
Tình yêu
Em như người say không biết lối
Chỉ biết chạy theo ảo ảnh xa vời
Đến mệt nhoài
Đến khi ngã quỵ
Ánh lửa vẫn lập lòe
giễu cợt
mù khơi
Chẳng thể tự bay như mây
Chẳng thể tự hong khô tiếng hát
Em vùng vẫy rơi
Vùng vẫy thoát khỏi ám ảnh đôi mắt êm đềm
Nên mỗi lần giữa đêm tỉnh giấc
Lại một lần em lại tập quên
Điều gì làm em giật thức mỗi đêm
Điều gì đau đến thế…

MẠC VI

Bài tình cho giai nhân

Ít có bài hát nào dễ gây "sóng" trong lòng như khi nghe Bài Tình cho Giai Nhân. Có lẽ mỗi người một cảm nhận, một rung động khác nhau. Tôi thích bài hát vì giai điệu, vì ca từ, đẹp, mượt mà, phảng phất chút gì phù phiếm. Nhạc sĩ Quốc Bảo bao giờ cũng sáng tác những bài ca như vậy, xa vời, diệu vợi, mênh mang một cảm giác lạ kì. Không biết trường hợp nào có thể mang nguồn cảm hứng cho tác giả phổ nhạc một bài tình lãng mạn tuyệt vời đến thế. Tôi chỉ có thể diễn giải theo những gì mình hiểu và theo ý mình.

Bài hát dạo đầu bằng điệu dìu dặt như tiếng tiêu, khiến ta bỗng liên tưởng đến tiếng sáo diều vi vu trong gió giữa cảnh trời mây non nước bao la, giữa những cánh đồng xanh mướt màu lá mạ, điểm xuyết bằng hình ảnh chú mục đồng vắt vẻo trên lưng trâu, hài hòa trong bức tranh đồng quê bình dị. Cũng nhẹ nhàng như thế, Trần Thu Hà mở đầu bài hát:

Con trăng rất già mà còn hào hoa
Con sông rất già mà tuôn lượt là
Còn ta riêng ta, còn em riêng em

Chàng trai và cô gái được ẩn dụ qua hình ảnh con trăng và dòng sông. Dẫu đời phong bể, dẫu thời gian trôi, trăng vẫn lung linh sáng ngời, sông vẫn dịu dàng một dải phù vân. Vẫn là cái duyên tao ngộ, mà chẳng thể nào với được tới nhau, muôn đời chỉ là cái bóng. Trăng treo trên trời, sông tuôn dưới đất. Thôi đành nén tiếng thở dài, ta nghêu ngao khúc nguyệt du: "Còn ta riêng ta, còn em riêng em…"

Em rất buồn mà tình cứ ươm
Thân ta đã mòn mà lòng vẫn son
Con trăng rất tròn dù tình héo hon
Thương vẫn trọn trầm oán không hờn

Hà giang em ơi, một kiếp cô đơn rong ruổi giang hồ mà tóc em vẫn xanh, da em vẫn phơi phới, em vẫn nồng nàn, thắm đượm như thưở hôm nao. Tháng ngày mỏi mòn, dẫu phải chờ đợi vô vọng, ta còn sắt son, tình ta còn trọn vẹn, đong đầy, được yêu em ta cho là quá đủ, dù em hững hờ, mải miết theo dòng lênh đênh

Em ơi mỗi chiều, cuộc đời mỗi xiêu
Nhưng em mỹ miều lòng ta cứ yêu
Này ta dệt chiếu chờ em yêu kiều
Này ta dệt gấm mời em sang nằm

Hồng trần trôi nổi bước lạc xiêu. Nào cuộc sống có thẳng tắp cho ta đi, để ta an lành yêu em. Nó có biết bao chông chênh vất vả. Ta chẳng ngại gian khó, chẳng quản truân chuyên, ta cứ yêu tha thiết. Trăng tuôn suối màu, trăng đan xiêm vàng khoác nhẹ trên sông. Em nguyên vẹn là giai nhân hà giang, ngọt ngào thánh thiện.

Ta gieo mầm tình sâu nghĩa thâm
Ôi em xa gần đời thay lắm lần
Tình thay gió lộng

Này thì gió thổi mây che, này thì mưa dầm rả rích ngăn trăng hiện ra, ngăn ta gặp nhau. Xa mặt nhưng không cách lòng. Nghĩa lí chi khi tình chỉ là lớp vỏ ngoài hào nhoáng, còn đây cái hồn của ta với em, bất di bất dời, không suy suyển.

Ơi em vất vả nở đời quỳnh hoa
Ơi em rất lạ hiểu được lòng ta.

Ôi em, em ơi, ta thương em đời như một nụ quỳnh mong manh, hé mở về đêm, kín đáo để rồi sống kiếp phù du, đến sáng rã tàn. Lam giang xanh ngắt một màu nhưng con nước nào đứng yên, phải trôi theo dòng ra đại dương. Cái vị ngọt lành dần chuyển sang mặn chát. Có phải cuộc đời cũng khi đắng cay, lúc ngọt bùi như thế? Em vẫn thanh tao tinh khiết, dù người đời có vấy bẩn dòng sông, lòng em vẫn trắng trong, bao dung mang nước cho người. Chỉ đêm về, hoa quỳnh mới nở. Chỉ đêm về, trăng ta mới lên, hội tụ cùng em. Tình ta sao bao nỗi dãi dầu, gặp em phút giây để rồi ngày đến, bóng ta chìm đi. Ta vẫn thấy em, vẫn nhớ em, bóng trăng soi mình dòng nước biếc. Tình ta in trong lòng em, bàng bạc ánh ngà. Mà sao sông kia chẳng bao giờ đổ nước lên trời, tưới tình nguyệt đợi? Hình như…. chỉ em mới hiểu cả nỗi niềm mình ta.

Em rất mềm dậy nghìn sóng lên
Em trông rất hiền làm sao chóng quên
Con trăng phiếm mềm ngày rằm réo tên
Trăng đã hẹn ngàn kiếp cũng đền

Mềm mại, mượt mà, mơn man tươi mát. Sóng nước em nổi hay sóng lòng ta nổi? Em chiếm hồn ta rồi, ta cách nào quên em?

Chỉ mỗi ngày rằm ta đến được với em trọn vẹn, đủ đầy. Bao kiếp trôi qua, trăng lúc nào cũng đúng hẹn, vằng vặc trên trời. Bây giờ cũng vậy, ngày sau cũng vậy.

Chân em rất dài thị thành ngất ngây
Vai em rất đầy ngủ vùi tóc mây
À ơi ngọt tiếng gọi xuân trăm miền
À ơi đời úa cần em sau mùa

Giữa phố phường tấp nập ồn ào, một dòng sông lả lướt uốn quanh như dải lục đào làm dịu những ngày hè oi ả, êm đềm những chiều thu, nao nao đêm giá đông. Phù sa bồi đắp đôi bờ, như vai em đầy vùi tóc em bay, ươm cho cây thêm xanh, cho trái thêm ngọt, cho ruộng lúa được mùa. Em vừa yêu kiều, cả tâm hồn em cũng đẹp. Có em, đời tươi hơn. Có em, đời ích hơn. À ơi…. Giai nhân của ta ơi….


Ai lên đường thả tình bốn phương
Ôi ai vô thường lòng ai khó lường
Lòng ai trễ muộn

Ta là con trăng lãng tử, phiêu du cùng gió, du ngoạn cùng mây. Em là dòng sông, nước đổi thay luôn luôn. Đời chúng mình là những chuỗi ngày lang thang, dạo chơi bốn bể. Sông sâu có thể đọ, lòng em sao anh khó dò. Rồi gió cũng lặng, rồi mây cũng ta, chỉ còn Hà giang lặng lẽ ở lại. Không xua đuổi cũng không gọi mời. "Tiến thoái lưỡng nan, đi về lận đận." Trớ trêu!

"Mau lên chứ! Vội vàng lên với chứ!
Em, em ơi! Tình non đã già rồi…"

Những xúc cảm ngọt ngào dấu yêu gieo vào lòng, làm sao ta dứt?

Biết đến bao giờ? Biết đến bao giờ…

"Tình ta thầm kín, tình trăn trở
Tình em hờ hững, tình lửng lơ…"

Ơi em mát rượi đẹp màu lụa tươi
Mong em nói cười nhẹ nhàng thảnh thơi

Tình ta cứ vu vơ, có mà không, không mà đấy. Chả ràng buộc, chẳng thề nguyền mà cứ đậm đà. Em cứ vô tình, em cứ vô tư để ta được thấy em vui, lòng ta cũng như mở hội. Cười lên em, cho ta ngắm em hây hây như thiếu nữ xuân thì, cho ta nghe tiếng cười trong trẻo khiến hồn ta ngây ngây, say say…

Ơi em vất vả nở đời quỳnh hoa
Ơi em rất lạ hiểu được lòng ta.

Tri âm là em, tri kỷ là em, hiểu ta cũng là em. Lại nén lòng, biết đến bao giờ?…

"Tình trong xa cách càng thêm nhớ
Phù phiếm tình ơi, có ai ngờ?"

Âm điệu bài hát cứ ngân nga, mượt mà, không buồn, không vui, không oán trách, giận hờn, một tình yêu thật thà, một nỗi đau ngọt ngào. Những câu cuối cùng nhẹ nhàng, thanh thoát, khiến ta lâng lâng như được nghe khúc tiêu dao, quên phiền muộn, âu sầu, chỉ thấy lòng thảnh thơi, yên ả. Cuộc đời nào phải cái mình chờ đều đến, thất vọng làm chi…. "Mong em nói cười, nhẹ nhàng thảnh thơi….."

Nhacvietplus tổng hợp




Bài tình cho giai nhân
Sáng tác: Quốc Bảo

Con trăng rất già mà còn hào hoa
Con sông rất già mà tuôn lượt là
Còn ta riêng ta còn em riêng em

Em rất buồn mà tình cứ ươm
Thân ta đã buồn mà lòng vẫn son
Con trăng rất tròn dù lòng héo hon
Thương vẫn trọn chẳng oán không hờn.

Em ơi mỗi chiều cuộc đời mỗi xiêu
Nhưng em mỹ miều lòng ta cứ yêu
Này ta dệt chiếu chờ em yêu kiều
Này em dệt gấm mời em sang nằm
Ta gieo mầm tình sâu nghĩa thâm
Ơi em xa gần đời thay lắm lần
Tình thay gió lộng.

Ơi em vất vả nở đời quỳnh hoa
Ơi em rất lạ hiểu được lòng ta.

Con trăng rất già mà còn hào hoa
Con sông rất già mà tuôn lượt là
Còn ta riêng ta còn em riêng em

Em rất mềm dậy nghìn sóng lên
Em trông rất hiền lòng sao chóng quên
Con trăng tiếc em ngày rằm réo tên
Trăng đã hẹn ngàn kiếp cũng đền.

Chân em rất dài thị thành ngất ngây
Vai em rất đầy ngủ vùi tóc mây
À ơi ngọt tiếng gọi xuân trăm miền
À ơi đời úa cần em sang mùa
Ai lên đường thả tình bốn phương
Ơi ai vô thường lòng ai khó lường
Lòng ai trễ muộn.

Ơi em mát rượi đẹp màu lụa tươi
Mong em nói cười nhẹ nhàng thảnh thơi.

Ru em…

“ Ru em nằm yên nhé . Tôi đi tìm cuộc tình cho…”

Em, nằm mơ cũng thấy bóng trăng. Chập chờn trong trái tim. Cứ khẽ cười. Rồi lại đi mất.

Ta đi tìm cho em . Cuộc tình tròn vo. Buộc vào vạt nắng

Em, ngước mắt nhìn bầu trời. Xanh veo. Tia nắng nhẩn nha dạo chơi. Bỏ quên tình em đâu đó.

Ta đi tìm cho em. Cuộc tình hình chiếc lá. Thả theo gió nhé .

Em, ngày mới, vấn tóc thật cao. Gió đi ngang em như một kẻ lạ. Tóc huyền trốn tìm. Nản lòng, gió đi mất .


Ta đi tìm cho em. Cuộc tình hình giọt nước. Giấu trong mưa.


Em, vốn ghét mưa. Mưa dai dẳng. Mưa giận dữ. Mưa đánh cắp nước mắt của em. Em cứ giữ mình thật xa. Chạy trốn Mưa .

Ta đi tìm cho em. Cuộc tình thơm mùi café. Trong 1 ly đen không đường .


Em, chỉ ưa ngọt ngào. Thấy ly đen không đường đắng nghẹn ngào. Vị ngọt chưa kịp đọng lại đã trôi tuột khỏi đầu lưỡi. Hay tại em không đủ kiên nhẫn chờ đắng cay đi qua ?


Ta đi tìm cho em . Cuộc tình xám bạc . Treo trên mảnh trăng non nhé .


Em, cứ ngày ngày ngóng trăng. Đầy rồi lại vơi. Mảnh trăng cong cong rớt vào mắt trong veo. Khi tỏ khi mờ. Mây nuốt trôi trăng. Nuốt luôn cuộc tình em. Ơi trăng non 15.

~*~

Ta đi tìm cho em . Cuộc tình …

Ta vẫn cứ đi tìm . Em chờ nhé. Hiền xinh. Ngoan ngoãn. Nhỏ dại. Có-chờ-được-không?

<MaiChi-Updatesofts>

Khói và Nắng




I

Không hiểu sao Lam vẫn hay bị khói ám ảnh. Mỗi lần cầm cái gì nong nóng lên uống, Lam hay ngây người nhìn làn khói tỏa ra từ miệng tách. Thẫn thờ.

Những lúc như thế, Nghiên hay nhìn Lam chăm chú. Chăm chú đến mức Lam không thể thẫn thờ mãi được.

- Nghiên nhìn gì?

- Nhìn khói.

- Nhìn khói sao không nhìn vào tách mà nhìn Lam?

- Khói trong mắt Lam đẹp hơn.

Phản ứng quen thuộc của Lam trước những câu nói kiểu ấy của Nghiên là cười. Cười vì không biết nói gì hơn. Cười. Vì Lam vốn hay cười.

II

Có lần, Nghiên tự nhiên nói với Lam:

- Nghiên thích nhìn Lam khóc với Nghiên hơn là cười.

Lam trợn mắt:

- Nghiên bị bệnh thích ngược đãi người khác, nhưng Lam không bị bệnh tự ngược đãi đâu.

- Ờ.

- Ờ là sao?

- Ờ là ờ. Chứ sao?

Giờ thì đến lượt Nghiên đang cười. Dù Nghiên ít hay cười.

III

Một kịch bản có thể được diễn đi diễn lại với nhiều nhân vật đổi chỗ lẫn nhau. Lam xuất hiện trong cả 2 lần diễn. Điều làm Lam không vui là, Lam biết, ở mỗi lần, Lam lại đóng một vai trái ngược nhau.

Kha đi theo ảo ảnh. Lam đi theo Kha, vì Kha cũng là một ảo ảnh khác… của Lam.

Nghiên đi theo Lam, vì Lam là ảo ảnh… của Nghiên.

Biết đâu lại có một người nào khác xem Nghiên là ảo ảnh của mình.

Những vai diễn cứ lặp đi lặp lại, chồng chéo lên nhau. Nhưng kịch bản thì chưa bao giờ thay đổi.

Chưa bao giờ cả.

IV

Rồi cũng đến lúc có ai đó mệt nhoài và dừng lại bên vệ đường. Đầu ngoảnh lại, dù chân vẫn giữ nguyên tư thế và hướng cũ, người đó an tâm chờ đợi người đi sau mình bước đến.

- Hãy nghỉ mệt ở đây một chút. – Người đó nói.

Và bên đường, có 2 người được ở bên nhau.

Rồi lại đi…

V

Có một khoảng thời gian Kha say sưa liên tục. Lam hỏi, Lam khuyên giải, giận dỗi, thậm chí là lớn tiếng, rồi lại gần như van xin thế nào, Kha cũng vẫn uống đến say mềm, chập choạng sáng mới ngất ngưởng về nhà, người nồng nặc mùi rượu, mùi bia, mùi nước hoa.

Lam thức chờ Kha, mòn mỏi và nhẫn nại. Chỉ khi nào biết chắc Kha đã về đến nhà chứ không nằm gục một nơi nào đó giữa đường, Lam mới có thể nhắm mắt tự dỗ mình vào cơn mê nặng nhọc. Trừ một đêm…

Đêm ấy gọi mãi không thấy Kha bắt máy, Lam lo đến mụ mẫm cả người. Toàn thân lúc nào cũng nóng bừng bừng như lửa đốt, như có kiến bò. Khoác vội cái áo, Lam chạy đến nhà Kha.

Chưa bắt kịp hơi thở của mình, Lam đứng ở góc đường. Ánh trăng lạnh lẽo soi vào gương mặt xanh lọc của Lam, lấp loáng những vệt sáng như vệt nước. Bên kia đường, Kha đang hôn một ai đó.

Lam đứng sững người. Thẫn thờ. Nét thẫn thờ giống như mỗi lần Lam nhìn những làn khói thi nhau tỏa lên từ tách cà phê buổi sớm.

Lam cứ đứng như thế đến sáng, khi bóng người kia xa dần cùng với tiếng động cơ xe.

Lam đẩy cửa vào nhà. Kha đang ngủ trên giường. Quần áo vứt lung tung. Đồ đạc trong nhà bừa bộn, ngổn ngang. Mùi rượu lẫn khói thuốc cứ váng vất.

Lam ngồi xuống bên mép giường, nhìn Kha. Nét mặt Kha khi ngủ hồn nhiên như trẻ thơ. Một giọt nước mắt Lam rơi trên mắt Kha, lăn dài xuống má. Kha hơi trở mình.

Lam cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên mắt Kha.

Khi Lam đã khép cửa và đi… như chưa từng đến, Kha tỉnh dậy. Sờ tay lên mắt, một khoảnh khắc ngạc nhiên khó hiểu thoáng qua. “Chắc mình khóc trong mơ mà không nhớ.” – Kha tự nói với mình.

VI

Cùng hôm ấy, khi Lam về đến nhà, Nghiên đã ở đó tự bao giờ.

Nghiên không hỏi Lam đã đi đâu, cũng như Lam không hỏi vì sao Nghiên đến.

- Nghiên làm xong bữa sáng rồi. Còn nóng đó, Lam ăn đi. – Nghiên nói dịu dàng.

Lam ngồi xuống bàn, ăn chậm rãi, từ tốn. Gương mặt trắng xanh như một pho tượng tạc bằng ngọc bích. Nghiên đặt xuống trước Lam một tách trà sữa bốc khói.

Lam ngước lên, ánh mắt dừng lại một chút ở những vệt khói, rồi lướt qua, hờ hững.

Nghiên nhìn Lam, cười dịu dàng.

Mắt Lam hơi ướt. Khi thời tiết ấm áp, có một giọt mưa vừa ngưng đọng lại từ vô vàn những vệt khói.

- Mưa trong mắt Lam đẹp hơn khói trong mắt Lam.

Đó là câu đầu tiên Nghiên nói khi họ dừng lại bên nhau.

- Lam trông thấy nắng trong mắt Nghiên.

Đó là câu đầu tiên Lam nói khi họ dừng lại bên nhau.

VII

Hãy là cơn gió
Thoảng qua nỗi buồn
Khuất sau vạt cỏ
Một chiều mưa tuôn

Hãy là tia nắng
Rọi lên nụ cười
Vu vơ mây trắng
Bay về xa xôi

Hãy là ánh mắt
Nồng nàn hương thơm
Mùa thu trong vắt
Lấp đầy hoàng hôn

Hãy là duy nhất
Một mình em thôi
Giữa trời và đất
Lẽ nào đơn côi…

Khiết Lam