ko đau ko buồn ko cảm giác bàn tay gõ đều 1 cái tên ko còn gợi lên j cả 1 dòng pass mới hiện ra từ vô thức thật sự vết thương đã ko còn nhức nhối hay trái tim đã chấp nhận phải thay đổi
Trôi qua bao nhiêu con sông, qua bao nhiêu yêu thương, qua bao nhiêu chông gai, ôi tháng năm dài Cho hôm nay ta đi bên nhau, đi qua bao đêm thâu, đi qua bao sông sâu, đi đến chân trời Mây sao hôm nay không tan, sao hôm nay ôm bóng trăng còn đang mờ cô đơn trong bóng đêm mãi
Ahhh…………………………
Còn gì cho nhau khi bóng đêm về Tìm lại yêu thương đã mất Để ngày hôm qua sẽ quay về Tìm lại yêu thương đã vỡ
Nguyện cầu có vì sao nào bay qua chốn trần ai Âm giai những hạt mưa thật buồn, liêu trai tiếng cầu kinh Hoang mang bước chân vô thường Cô đơn vẫn còn đó
Ah……………………………
Còn gì cho nhau khi bóng đêm về Tìm lại yêu thương đã mất Để ngày hôm qua sẽ quay về Tìm lại yêu thương đã vỡ
Now I have nowhere to go Laying down and close my eyes Think about the rest of life
I’m alone and I’m away I am hurt and I am scared Make a call to mom and say:
Take me out of all the lies Feel Iike I’m now falling down forever Please help me now to find myself Now I’m loosing all my friends forever ever liar
I can hear the sound of souls I can see the blood inside Gotta believe in something real
Time to change and time to run Break away the wall of lies Take the swings and fly away
Take me out of all the lies Feel Iike I’m now falling down forever Please help me now to find myself Now I’m loosing all my friends forever ever liar
Take me out of all the lies Feel Iike I’m now falling down forever Please help me now to find myself Now I’m loosing all my friends forever ever liar
Take me out of all the lies Feel Iike I’m now falling down forever Please help me now to find myself Now I’m loosing all my friends forever ever liar Take me out
Now I’m loosing all my friends forever ever liar Take me out.
U broke my confedence Since there I haven't believed in anyone such as
I 've learnt to believe But someone broke it again
What shoud I do
When I'm looking in your eyes Everything seems to fade away After all these years we had do I know you now Have I trusted blindly in your love, too many times
You said: "hey, my love, I'm sorry but we can't go on 'cause I'm in love with someone else" Tell me, what do you want me to say When you treat me this way
Oh I love you, maybe? And I hope it goes away Oh, how I want you daily I know it's gonna stay
You are so self satisfied Always ready for a ride Double crossing, lousy cheat, love you anyway You have warm and tender devils soul, you are so low
I can hear you say: "I'm sorry, should we still go on, I'm not in love with that someone else" Tell me, what do you want me to say When you treat me this way
Oh I love you, maybe? And I hope it goes away Oh, how I want you daily Tell me now that...
I have found the whore in you why can't I tell you "NO" Time will show, the last word is for me If you fail to see the problem we have, one room full of walls Jar of love isn't dry until the last drop falls
The moment I will step aside You're ready for another ride Walking in the cool night air without underwear You have red light burning in your soul, I've seen the glow
In every dream I have I say: "I'm not in love with you" But every day I say I do You have messed with my head so many times Forced me to love you
Now that... I have found the whore in you why Can't I tell you "NO" Time will show, the last word is for me If you fail to see the problem we have, one room full of walls I will try until the last drop falls...
Có những người mà trong cuộc đời, mình chỉ gặp 1 lần, 1 lần duy nhất, nhưng 1 lần là đủ để mình nhớ mãi…
Câu nói đại loại như vậy, tôi đã đọc được ở 1 quyển sách nào đó, nhưng cũng chẳng bao giờ có “cơ hội” để gặp được 1 người như thế. Cho đến khi tôi gặp Yuu…
Cuộc gặp gỡ tình cờ, nếu tính tôi mà không ẩu đoảng thì có lẽ tôi đã không gặp cậu ấy. Năm nhất ở trường đại học, cho dù là đã 2 tháng trôi qua nhưng tôi vẫn không thể nhớ hết các phòng học, phòng thí nghiệm và địa điểm của các campus ở trường. Vì thế mà gần như lúc nào tôi cũng phải chạy toán loạn để tìm lớp học.
Vào một buổi chiều muộn, sau khi chạy nháo nhào từ khu này sang khu kia, tôi xông thẳng vào một phòng học mà tôi tin chắc đấy là nơi tôi phải họp nhóm với tutorial. Căn phòng rộng, vắng hoe, không một tiếng động, đèn cũng không bật, chỉ một màu xám nhạt và 1 dải ánh sáng cắt chéo qua căn phòng. Một dáng người gầy, cao, với mái tóc hơi dài, chỉ hơi dài 1 chút thôi, hơi loăn quăn, cũng chỉ 1 chút thôi, rất tự nhiên.
Người đó ngồi quay lưng lại với hướng cửa chính, nhìn thẳng ra hướng cửa sổ, chẳng hề giật mình hay quay lại khi nghe thấy tiếng cửa mở. Nói thế nào nhỉ ? Một kẻ kỳ cục…
Nghĩ thế nhưng chẳng hiểu sao lúc nhìn cậu ta như thế, tự dưng lại cảm thấy…yên bình kỳ lạ. Cái thói tò mò khiến tôi quên béng mất là mình đang phải đi tìm lớp học.
- Này, có sao không ? Cậu không phải ở nhóm của tôi nhỉ ? ( biết thừa rồi vì có nhìn thấy mặt bao giờ đâu, chỉ giả vờ thế thôi ).
Cậu ta quay lại, nhìn tôi rồi lại quay đi
- Nhóm gì ? Không, chẳng sao cả, ở lớp học 1 mình như thế này không phải rất thú vị sao? - Ừmn… - Đi tìm nhóm tutorial của JF à? Không phải là cái lớp cách đây 1 dãy nhà sao ? - Hử ? Sao biết, chắc thế rồi. - Đang ngồi ngắm cây ở đấy thì bị đứt đoạn vì mấy người ấy nên mới phải chuyển vào đây – cậu ta trả lời với vẻ hơi khó chịu. - Hahaha – xin lỗi vì thiếu tế nhị cơ mà buồn cười quá cơ ý. Đằng ấy là người nước nào ? Tớ người Việt, tên Trang. - Yuu…người Nh---- - Nhật !!! AAA, đọc manga thấy con trai tên Yuu nhiều lắm, nghe hiền khô à - Thế à ? Cậu ấy mỉm cười, nụ cười đầu tiên mà tôi thấy kể từ lúc nói chuyện với cậu ấy. Nụ cười nhẹ như làn gió thoảng…- Không đi đi à, cái nhóm kia đến phải tầm nửa tiếng rồi. - Ôi chết, quên béng. Đi nhé, hẹn gặp lại
Lần đầu tiên gặp và nói chuyện như thế đấy. Ngắn thế thôi.
Cách đấy gần 1 tháng sau, khi lễ Noel đến gần, trường học nghỉ. Tôi chả biết làm gì hơn là lang thang trong khu trung tâm một mình, căn bản là bạn bè về nhà nghỉ lễ hét, chẳng có ai để tụ tập cùng. Trong lúc đang lượn lờ gần cây thông to bự cồ với đám tuyết giả trước một cửa hang quần áo đông đúc, tôi gặp lại cậu ấy một lần nữa.
Vẫn gầy gầy cao cao, tóc hơi rối, tay trong túi quần…Chả hiểu sao lúc nào nhìn cậu ấy, cũng có cảm giác ung dung và yên bình thế…
- Yuuuuu - Vẫn nhớ cơ à ? - Vẫn ^^
Thế là cuộc gặp gỡ lần 2 bắt đầu. Lần này cậu ấy có vẻ bớt …đơ hơn lần trước. Cả 2 đứa cùng lang thang một mình, nên quyết định lang thang cùng nhau. Yuu là người Nhật lai Pháp, sống ở Nhật từ bé, đến năm 10 tuổi thì sang Pháp với bố, rồi đến năm 16 thì sang Anh sống một mình.
Cậu ấy chỉ bảo, sống một mình mãi quen rồi, như thế nhẹ thân, hơi buồn nhưng cũng chẳng sao. Chắc vì thế mà cậu ấy lúc nào cũng có một vẻ kỳ lạ sao đó…
Đến tầm chiều muộn, cậu ấy vươn vai
- Đi uống Sake nóng đi. - Hử ? Chưa uống bao giờ, nhưng cũng không uống được rượu - Thử thôi mà, nhé !
Thế là quyết định đi. Sake nóng, hơi nồng nồng, cay cay. Cảm giác như rượu trắng ở nhà của bố, chả khác gì cả. Nói thế nên cậu ấy cười phì, mỗi nơi đều có những điểm giống và khác nhau chứ.
Yuu khác cậu bạn trai của tôi, khác, rất khác. Cậu ấy lúc nào cũng nhẹ nhàng, hiền, ung dung… Và…khí tỏa ra xung quanh cậu ấy…lúc nào cũng bình yên… Cậu bạn trai tôi thì khác, nói nhiều, trẻ con, lúc nào cũng như tràn đầy năng lượng, làm người khác muốn chạy nhảy theo. Còn Yuu…cậu ấy làm người ta phải dừng lại vì cậu ấy. Nói sao nhỉ ? Đẹp có lẽ là từ sinh ra để dành riêng cho cậu ấy.
Lần sau đó chúng tôi thân nhau hơn. Có lẽ là tôi dành thời gian để nói chuyện và đi lang thang với cậu ấy nhiều hơn là tôi dành cho bất cứ ai. Tôi và cậu ấy, là bạn, thế thôi.
Yuu thích âm nhạc, đó là niềm đam mê của cậu ấy. Thích chương 5 của bản sonata ánh trăng, thích nghe hết từ chương 1 đến chương 3 của Au clair de lune… mỗi lần nói đến là mắt cậu ấy lim dim, ư ử ư ử theo từng bản nhạc, thâm chí còn đu đưa chân tay theo. Có 1 lần cậu ấy dắt tôi đến khu học nhạc của trường ( đừng ngạc nhiên nhé, trường đại học bên này có đầy đủ các khoa, đầy đủ các ngành, từ báo chí, đến kinh tế, khoa học, thể thao hay nhạc họa ). Từ ngoài vườn cây đã nghe thấy tiếng trống, tiếng violin, tiếng dương cầm, tiếng kèn… Yuu chỉ cười khi nhìn tôi tròn mắt thán phục cậu ấy vì biết nhiều nơi để đi quá, trong khi tôi thì lúc nào cũng đi lạc. Yuu biết chơi đàn, thừa hưởng từ bố, có lẽ thế. Từ nhỏ tôi cũng thích nhạc họa, nhưng chẳng có điều kiện để học. Bây giờ thì nghe nhạc vớ vẩn thôi. Những lúc Yuu nổi hứng chơi đàn, tôi thích ngồi yên lắng nhìn cậu ấy…Chỉ với cây đàn, Yuu thoát ra khỏi dáng vẻ chậm chậm dửng dưng, mà trở nên nhanh, thanh thoát đến kỳ lạ. Yuu thích nghe tôi nói thế, cậu ấy nói tâm hồn cậu ấy kết nối với âm nhạc.
Lần khác, Yuu chỉ cho tôi thấy cây hoa rẻ quạt ở khu trung tâm mà mọi khi đi qua tôi chẳng bao giờ để ý. Hồi đọc Conan có nhắc đến cây rẻ quạt, cứ mơ ước được nhìn thấy cây dù chỉ một lần. Thế mà cuối cùng cây sờ sờ ra đấy mà vô tâm chẳng thèm để ý. Nhắc mới thấy, lá cây mang hình rẻ quạt, lá hơi cứng, khi còn trên cây thì xanh, nhưng không xanh như các lá cây khác. Xanh cốm, lạ thế…đến khi lá cây vàng hẳn thì rơi quanh gốc…đẹp giản dị một cách kỳ lạ. Mấy cái đèn nhấp nháy treo trên cây chẳng ăn nhập gì với cây cả. Yuu ghét nó, cậu ấy thường nhìn mấy cái đèn ấy một cách khó chịu, như thế nó đang làm điều gì xấu xa lắm. Có lần cậu ấy tự dưng đứng ôm cây, mắt nhắm lại, như thể đang ôm cái gì đó mềm mại và ấm áp lắm. Rồi ngẩng đầu lên nhìn tán cây, mỉm cười với nó, vuốt ve cái thân cây ấy, rồi hỏi tôi: “ cậu có tin cây cũng có linh hồn không ?”…- “ Tin chứ, tôi cũng là tree huger mà”… Thế là cậu ấy cười vang…
Yuu thích nấu nướng, cậu ấy nói nơi cậu ấy thích nhất trong căn nhà là gian bếp, “vì bếp lúc nào cũng ấm”… Cậu ấy dạy tôi cách quấn sushi, và làm tôi nhiễm cái bệnh ăn mỳ gói không thể không thả vài lá rong biển vào nấu cùng… Yuu như một tập hợp thể của nhiều cái khác biệt, mà càng làm bạn với cậu ấy, càng hiểu về cậu ấy, lại càng muốn tìm hiểu thêm nhiều hơn. Cậu ấy thường dành cho tôi ánh mắt trìu mến khi tôi say sưa nói về ước mơ trở thành conservationist, đi đây đi kia, và đặc biệt mỗi khi tôi dở chứng nói về Kendo. “Mẹ tôi cũng tập Kendo, cũng mê Kendo lắm. Mẹ muốn tôi tập, nhưng bố lại không cho. Bố nói tập Ken có thể làm hỏng tay tập nhạc”… Cậu ấy có vẻ tiếc rẻ, nhưng rồi lại phì cười khi tôi nói rằng tôi biết Ken là đủ, có gì sẽ bảo vệ cậu ấy nếu cậu ấy bị bắt nạt.
Có lần Yuu hẹn tôi sau giờ tan học, đi lên sân thượng của trường. Cửa bị khóa nhưng chẳng hiểu thế nào cậu ta xoay xở mà mở khóa được. Hai đứa chui vào khu nhà kính mà bình thường chỉ có lũ học Botany mới được vào, rồi đứng dang tay ra hứng lấy cái gió cảng, cảm giác mình như 1 con đại bàng, muốn cơn gió mạnh đưa mình bay cao hơn, bay xa hơn.
Yuu muốn đi ngắm hoa anh đào cùng tôi…..
- Ở đây thì làm gì có hoa anh đào ?
- Ai bảo thế, ngay trước khu Henry Cotton chả có rất nhiều hoa sao ? Đợi đến tháng 3, tháng 4, hoa nở rộ, đẹp lắm. Đã là người Nhật thì ai cũng yêu hoa cả. Đi ngắm nhé.
- Ừ !
Một lần, Yuu đợi tôi trước cửa lớp học, rồi chui vào giảng đường, trèo lên bàn rồi chạy từ bàn đầu cho đến bàn cuối…Cái cảm giác chạy như thế thật sợ, như thể sắp sửa ngã đến nơi rồi… Cậu ấy nói cuộc sống cũng như thế, chạy thì sợ, dừng lại thì chán…nên rốt cuộc vẫn phải chạy cho đến đích.
- Cậu là một người đặc biệt.
- Sao tự dưng lại nói thế ?
- Vì chả có ai đi ôm cây cùng tôi, chả có ai chịu chui lên sân thượng đứng hứng gió trong cái thời tiết này, chả có ai đi chui ra cảng biển với tôi chỉ để ngắm lũ chim biển tìm mồi, chả có ai chạy cùng tôi trên những cái bàn ấy cả…Cậu là một người đặc biệt…
Nói vậy rồi cậu ấy quay đi, và lại im lặng…
Tôi chẳng biết rằng ấy là lần cuối cùng tôi được gặp cậu ấy. Những ngày sau đó thật kỳ lạ, không một tin nhắn – cách liên lạc duy nhất giữa chúng tôi, cậu ấy như biến mất khỏi mặt đất này.
Tôi đi tìm cậu ấy ở phòng học nhìn ra cây phong đỏ mà cậu ấy hay ngồi…Không ai ở đó cả. Không ai ở khu tập đàn, không ai đứng ôm cây rẻ quạt, không có cái dáng cao cao gầy gầy, ung dung tự tại đi lại trên dãy hành lang tầng 5…
Một tuần sau đó tôi nhận được thư của cậu ấy. Lần đầu nhìn thấy nét chữ của cậu ấy, cũng cao, cũng gầy như dáng người cậu ấy vậy. Cậu ấy nói mẹ cậu ấy muốn cậu ấy về Nhật cùng mẹ, bố cũng phải về…hình như gia đình có chuyện gì đó. Mẹ nói không quay lại Anh nữa, đồng nghĩa với việc có lẽ sẽ không gặp lại… câu chữ ngắt gừng, như thể cậu ấy phải suy nghĩ lung lắm khi viết.
Phần cuối thư, cậu ấy viết bằng tiếng Nhật, chỉ có 1 câu gợi ý nhỏ là nếu tôi bới gốc cây rẻ quạt thứ 3, tính từ dàn phun nước, tôi sẽ hiểu cậu ấy muốn nói gì.
Chẳng hiểu sao tôi chẳng lao đi tìm cây rẻ quạt ngay. Cảm thấy thiếu một điều gì đó quan trọng lắm, cảm thấy trống, nhưng…có những thứ đã đi mất rồi, sẽ không còn lại nữa.
Gần 1 năm rồi kể từ ngày tôi gặp Yuu…Tự dưng đọc lại thư cậu ấy, nhớ cậu ấy nhiều lắm… Gốc cây rẻ quạt, gốc thứ 3… 1 chiếc lọ nhỏ, được buộc cẩn thận vòng quanh bằng dải ruy băng vàng – cậu ấy biết tôi thích câu chuyện về dải ruy băng vàng, sự tha thứ…- 1 mẩu giấy nhỏ được kẹp bằng 1 chiếc kẹp tóc có hình hoa rẻ quạt… - Tớ thích ấy, rất nhiều, Tớ không muốn nói tạm biệt với ấy, có lẽ nó sẽ làm tớ khóc mất. Cho dù thế nào, cho dù ở nơi đâu, tớ cũng sẽ nhớ đến ấy...
Có những cảm giác thật đặc biệt khi ta gặp một người đặc biệt, một tình cảm đặc biệt dành cho một ai đó, vì nó đặc biệt, và đặc biệt đến nỗi ta chỉ sợ đánh mất nó, nên muốn giữ mãi nó như thế trong tim mình, không làm cho nó ít đi, cũng không làm cho nó nhiều thêm…
Mở đầu là đoạn Intro, cũng là những tiếng mưa rơi..như tôi đã nghe trong Forever Autumn của Lake of tears. Nhưng trong otherwhere của Lake of tears, sau những cơn mưa buồn bã.. ta cảm nhận được sự sống đang hồi sinh...cây cối đang hồi sinh... xanh tươi trở lại... tiếng trẻ em vui đùa.... Cuộc sống như lột xác sau cơn mưa đó.... nhưng trong Laments... thì chỉ mang lại cho người nghe cảm giác lạnh giá cô đơn.. cô đơn đến lạnh người, đến cùng cực trong cơn mưa giữa những cách rừng già.. tiếng kêu ai oán... tiêng rú của bầy sói.. tiếng than vãn của con người... nhưng nỗi buồn sâu thẳm đa chiều... Rồi . The writing and the cry.... mở đầu bài hát vẫn là tiếng Ghitar buồn đến lạnh người,..như xóay sâu hơn vào vết thương đó...đẩy nỗi buồn đến tận cùng của nước mắt.... Đỉnh điểm của nỗi buồn có lẽ là Laments.. nhưng theo tôi nó là sự xuyên suốt của cả Album... để làm nên 1 Laments hay và da riết đến thế... cao trào của cả Album là đây.... tôi đảm bảo ai khi nghe Laments cũng phải lặng người đi vì tiếng Ghitar... tiếng ghitar trong The Moor của Opeth cũng làm tôi có cảm giác như thế ... nhưng Aciago trong Laments còn làm được nhiều hơn thế... để dẫn dụ con người vào tận cùng của cảm xúc... của sự đau khổ tột cùng.. của nước mắt.. của những lời óan than.... Thể hiện rõ sự cô độc và lạnh lẽo của con ngừoi khi ngoài kia tuyệt trắng bao phủ, bóng đêm ập về và cơn mưa rả rít còn đó, cao trào khi tiếng hát hay tiếng hét vang vọng trong đêm thể hiện sự tuyệt vọng trong bóng đêm của con vật hay con người kia...
I will rest my head side by side To the one that stays in the night So there once will be a better tomorrow
Once I travelled 7 seas to find my love And once I sang 700 songs Well, maybe I still have to walk 7000 miles Until I find the one that I belong
I will rest my head side by side To the one that stays in the night I will lose my breath in my last words of sorrow
And whatever comes will come soon Dying I will pray to the moon That there once will be a better tomorrow
Once I crossed 7 rivers to find my love And once, for 7 years, I forgot my name Well, if I have to I will die 7 deaths just to lie In the arms of my eversleeping aim
I will rest my head side by side To the one that stays in the night I will lose my breath in my last words of sorrow
And whatever comes will come soon Dying I will pray to the moon That there once will be a better tomorrow
I dreamt last night that he came to me He said: "My love, why do you cry?" For now it won't be long any more Until in my cold grave we will lie
Sweet little words made for silence not talk Young heart for love not heartache Dark hair for catching the wind Not to veil the sight of a cold world
Kiss while your lips are still red While he's still silent rest While bosom is still untouched, unveiled Hold another hand while the hand's still without a tool Drown into eyes while they're still blind Love while the night still hides, the withering dawn
First day of love never comes back A passionate hour's never a wasted one The violin, the poet's hand Every thawing heart plays your theme with care
Kiss while your lips are still red While he's still silent rest While bosom is still untouched, unveiled Hold another hand while the hand's still without a tool Drown into eyes while they're still blind Love while the night still hides, the withering dawn
Kiss while your lips are still red While he's still silent rest While bosom is still untouched, unveiled Hold another hand while the hand's still without a tool Drown into eyes while they're still blind Love while the night still hides, the withering dawn
Trong vườn khuya trăng thanh tịnh, chàng trai đến tìm cô gái chăng? Họ dạo chơi, đùa cùng nhau trong khu vườn tuyệt đẹp và yên tĩnh?Chàng và nàng đã nói gì với nhau?Họ biết nói gì đây? Họ chỉ có 1 đêm ngắn để yêu nhau, sáng sớm mai họ sẽ rời xa nhau vĩnh viễn?
Lời nói ngọt ngào cho đêm tình lặng. Nói gì? Trái tim bé bỏng cho tình yêu anh. Không vỡ tan? Làn tóc đen nhánh em trong gió Không che nổi một thế giới lạnh lẽo, cay độc. Ngày yêu đầu sẽ không bao giờ trở lại. Những giây phút say đắm Tiếng dương cầm, đôi bàn tay thơ, Trái tim tan chảy, Hát lên khúc bi ca. Hãy hôn em Khi môi anh còn nồng, Khi mọi thứ còn yên tĩnh, Khi em còn dành cho riêng anh. Hãy nắm lấy tay em, Khi anh chưa gì vướng bận. Hãy ở yên trong mắt em, Khi họ chưa nhìn thấy ta, Hãy yêu em, Yêu khi màn đêm còn che chở, Yêu cho đến khi ánh bình minh lên.
Nguồn: NhacRockonline
Những lời tớ muốn nói. Những j tớ muốn làm. Tớ đã cố nén lại. Tớ đã ko dám. Tớ đã sợ. Để giờ hối tiếc.
Tớ đã mong 1 lần được sống đúng như mình muốn, bỏ qua mọi nguyên tắc, mọi khuôn phép, chả cần biết đến j ngoài cảm xúc của chính mình. Nhưng cuối cùng thì tớ cũng vẫn bị trói buộc trong những điều cứng nhắc đó, tớ đã không thoát ra dược. Lý trí của tớ vẫn phản kháng lại, nó quá mạnh mẽ, như mọi lần.
Cậu thổi bùng ngọn lửa cố kìm nén trong tớ, nó đang muốn thiêu cháy tất cả. Tớ sẽ không quan tâm mọi người nghĩ j, ko quan tâm sau này ra sao, tớ mệt mỏi vì những cái đó quá rồi. Tớ sẽ chẳng cần biết rằng điều tớ làm là đúng hay sai. Tớ chỉ biết, tớ cần cậu. Vậy là đủ.
"Nàng tiên cá" - Andersen Màu xanh của biển - nỗi buồn - blue
Mùa Thu và kẻ mang tên nó
Tried to take it all away Learn her freedom... just inside a day And find her soul to find there fears are laid...
Tried to make her love their own They took her love... they left her there They gave her nothing back that she would want to own...
Gold and silver rings and stones Dances slowly off the moon No one else could know, she stands alone...
Sleeping dreams will reach for her She can not say the words they need She knows she's alone and she is free...
Ocean Gypsy of the moon The sun has made a thousand nights for you to hold...
Ocean Gypsy where are you? The shadows followed by the stars have turned to gold... Turned to gold...
Then she met a hollow soul Filled him with her light and was consoled She was the moon and he the sun was gold...
Eyes were blinded with his light... The sun he gave reflected back the night The moon was waning almost out of sight...
Softly Ocean Gypsy calls... Silence holds the stars a while They smile sadly for her where she falls...
Just the time before the dawn The sea is hushed the ocean calls her Day has taken her and now she's gone...
Ocean Gypsy of the moon The sun has made a thousand nights for you to hold...
Ocean Gypsy where are you? The shadows followed by the stars have turned to gold... Turned to gold...
No one noticed when she died Ocean Gypsy shackled to the tide The ebbing waves, the turning spreading white...
Something gone within her eyes Her fingers, lifeless, stroked the sand Her battered soul was lost She was abandoned...
Silken threads like wings still shine Wind swept pleasures still make patterns in her lovely hair... so dark and fine...
Stands on high beneath the seas cries no more her tears have dried... Ocean weep for her the ocean sighs...
Ocean Gypsy of the moon The sun has made a thousand nights for you to hold...
Ocean Gypsy where are you? The shadows followed by the stars have turned to gold... Turned to gold...
Cô không thể nói hoặc ca hát được nữa. Cô có thể đi lại và chạy nhảy nhưng mỗi bước đi đôi bàn chân sẽ rớm máu rất đau tựa như muôn nghìn kim châm. Cô chỉ có thể mang linh hồn vĩnh cửu nếu hoàng tử yêu và lấy cô. Nhưng nếu như hoàng tử yêu và lấy người con gái khác, thì khi bình mình của ngày mới sau đêm tân hôn của hoàng tử với cô gái đó ló rạng, cô sẽ ra đi với trái tim tan nát và biến thành bọt biển. Có một cách cứu được cô, là giết chết Hoàng tử - kẻ vô tình, nhưng cô đã không làm được. Vì tình yêu ư?
Hi sinh tất cả cho người mình yêu, để được cái gì? Một tâm hồn à? Đó có phải là mù quáng, hay chính là điều đẹp đẽ nhất của tình yêu?
Wish you were here... Me, oh, my countryman, Wish you were here...
I wish you were here... Don't you know, the snow is getting colder, And I miss you like hell, And I'm feeling blue...
Wish you were here, Me, oh, my countryman, Wish you were here...
I wish you were here... Don't you know, the snow is getting colder, And I miss you like hell... And I'm feeling blue...
I've got feelings for you, Do you still feel the same? From the first time I laid my eyes on you, I felt joy of living, I saw heaven in your eyes... In your eyes...
Wish you were here, Me, oh, my countryman, Wish you were here... I wish you were here...
Don't you know, the snow is getting colder, And I miss you like hell, And I'm feeling blue...
I miss your laugh, I miss your smile, I miss everything about you... Every second's like a minute, Every minute's like a day When you're far away...
The snow is getting colder, baby And I wish you were here... A battlefield of love and fear, And I wish you were here...
I've got feelings for you, From the first time I laid my eyes on you... your company...
Dạo này lại quay trở về là 1 kẻ ghiền Rock Vậy mà trong cái thời tiết của hôm nay, lại ngồi nghe "Kiss the rain" ko biết chán Cảm thấy nhè nhẹ, miên man Niềm vui ở lại còn nỗi buồn được cuốn trôi, dần dần, dịu ngọt
Mùa lạnh giá Mùa sinh nhật Bao chuyện vui chuyện buồn đã qua Nhưng sinh nhật nào cũng đọng lại trong sự ấm áp
Mỗi năm 5 lần sinh nhật Đều khô và đầy gió lạnh Như tính cách của cả 5 đứa Nhưng lại tràn ngập tình yêu thương Như những gì ẩn giấu trong mỗi trái tim
Năm nay nữa thôi Là ko còn cùng chung 1 cái nghề Sinh viên nữa rồi Là mỗi đứa 1 phương Mỗi đứa 1 con đường, 1 sự lựa chọn
Cuộc sống sẽ xoay tròn chúng ta Hất văng mỗi đứa về 1 hướng Nhưng trong trái tim mỗi người Sẽ như thế nào đây
Mỗi đứa 1 lớp Mỗi đứa 1 chuyên ngành Gắn bó với nhau bởi cái gì Chưa ai trả lời được Vì cũng chưa có ai đi tìm câu trả lời
Đơn giản là vì Không cần phải tìm câu trả lời ở đâu cả Là trong trái tim, của bạn Và của tôi
Shadows of evening on a traveller's way Destiny tells where the strange path will lead you Alone I've been walking this path every day Under the stars and the white silver moon
I hear a song and I'm closing my eyes While it's sound is carresing my poor and sad mind Will you tonight give your promise to me For one day the silence will sleep in your dreams
I've been waiting for so long time To see the light of the golden bright sun I feel no sorrow in the heart of mine For the tears of life are now gone
Winds are whispering in the sacred forest Dancing and singing with the red autumn leaves These memories I could never forget With rising sun I shall be here with these
I've been waiting for so long time To see the light of the golden bright sun I feel no sorrow in the heart of mine For the tears of life are now gone