TRANCUONG'S BLOG

I AM ME: Một gã khùng được sinh ra trong những năm tháng cuối chiến tranh...

Có ai đeo mặt nạ được cả đời?

Khi tấm màn nhung của sàn diễn cuộc đời khép lại trong đêm. “Người diễn” quay trở về với thân phận thật của chính mình, và có những lúc họ sẽ nhận ra rằng giữa cuộc đời này, được, mất, bại, thành bỗng chốc hóa hư vô…

Mỗi ngày phải đối mặt với nhiều điều phức tạp diễn ra quanh mình, trong những lúc như thế vô tình hay cố ý, ta buộc phải mang lên khuôn mặt của mình những chiếc mặt nạ... Có những chiếc mặt nạ che phủ thân phận của một con người khi họ sống và diễn vở kịch của cuộc đời, hay những chiếc mặt nạ mang dáng dấp của một thiên thần trong sáng… Những chiếc mặt nạ buồn vui dù một hay nhiều lần mang tưởng chừng đơn giản, nhưng chúng có thể mãi ám ảnh và làm thay đổi cả một cuộc đời… Biết là thế nhưng sao ta lại chấp nhận sống chung với chúng? Có những cuộc đời mà số phận run rủi họ phải luôn mang trên mình khuôn mặt của người khác. Nhưng ai biết trong tận cùng góc tối của đời họ là những niềm đau kéo dài bất tận. Với họ, đối diện với cuộc sống thực tại là cả một quá trình đấu tranh dữ dội khi trở về với bản ngã đời mình. Họ dằn vặt, đau đớn khi mình không thể có được cuộc sống bình thường như bao người khác… Ngẫm đi ngẫm lại, có ai sinh ra, lớn lên lại mong muốn phải sống một cuộc sống khác với chính bản thân mình - cho dù cuộc sống ấy tốt đẹp và giàu sang phú quý đến đâu đi nữa. Thà là một cuộc sống bình dị, nghèo khó nhưng ta được thật sự là chính mình thì ta mới có thể cảm thấy hạnh phúc. Bi kịch cho cuộc đời của họ là rất ít trong số họ dám vượt qua mọi trở ngại để khẳng định “Tôi đang đi tìm chiếc bóng của chính Tôi”. Họ mãi mãi không dám để khuôn mặt thật của mình chạm ánh sáng cuộc đời…Họ cô đơn, trầm uất và luôn mong mình được giải thoát, thậm chí có người chọn cho mình lối thoát tiêu cực… Vì sao? Thành kiến của xã hội… Danh tiếng của thân phận và gia đình… Nỗi sợ hại bị bạn bè, người thân xa lánh… Thế nên, họ chỉ dám đối mặt với chính khuôn mặt của mình khi đêm về… để rồi mỗi sáng mai thức dậy, họ lại tiếp tục đeo lên khuôn mặt mình chiếc mặt nạ bi kịch của tạo hóa… Trong cuộc sống và các mối quan hệ giao tiếp hàng ngày, rất nhiều lần ta phải nói những điều khác xa sự thật, nhưng những điều nói dối này không nhằm mục đích làm hại người khác hay đem lại cho ta nhiều lợi ích, mà ngược lại nó đem tới cho người đối diện niềm vui và một sức sống mới thì ta có nên làm hay không? Bạn ơi, nếu trái tim ta biết yêu thương và nghĩ đến người khác, thì dù sống với chiếc mặt nạ nào đó, song nếu nó có thể đem lại nụ cười cho những người ta yêu quý, ta sẽ chấp nhận sống “không thật” tại thời điểm ấy… Bởi vì suy cho cùng thì những điều ta làm là mong đem lại cho họ sự bình an, lòng tin để họ vượt qua những khó khăn, đau buồn mà họ đang gặp phải...Đó là những chiếc mặt nạ nhắc nhở con tim ta biết sống quên mình vì người khác…Những chiếc mặt nạ của tình yêu thương! Nhưng... Cuộc sống cũng còn có quá nhiều người khoác lên khuôn mặt của mình những chiếc mặt nạ tưởng chừng như khuôn mặt của thiên thần... Những chiếc mặt nạ đội lớp của sự cảm thông, chia sẻ... Những chiếc mặt nạ được cố tình sơn phết bằng những sắc màu nhân ái, yêu thương... Những chiếc mặt nạ được vẽ nên những nét chân thành, độ lượng khoan dung... Những chiếc mặt nạ nhân danh tình bạn, tình yêu trong sáng... Đằng sau những chiếc mặt nạ ấy là gì? Sự toan tính cá nhân... Sự lọc lừa, giả dối... Sự phản bội... Bán đứng người thân và bạn bè... Trong nhiều điều kiện và hoàn cảnh sống, người ta buộc phải tạo cho mình nhiều chiếc mặt nạ, nhưng có mấy ai thường xuyên tự soi lại gương mặt của chính mình để nhận thức rằng “nó còn mộc và thật đến bao nhiêu?”. Để rồi, trôi theo dòng thời gian, những xúc cảm ban sơ đẹp nhất từ trong bản chất của mỗi con người cứ thế mà chai sạn, và ra đi mãi mãi…Và như thế ta cứ mãi là kẻ mang khuôn mặt của người khác… Cuộc sống đa dạng và muôn màu, do đó mặt nạ đôi khi cũng như một thứ phụ trang đi kèm khiến người ta tự tin hơn, đẹp hơn và thành công hơn nữa. Những chiếc mặt nạ xấu có, tốt có, nhưng mặt nạ cũng chỉ là mặt nạ. Nó không thay đổi được gương mặt thật bên trong của mỗi người… Dù sao đi nữa cuộc sống cũng cứ tiếp diễn... Rồi một ngày nào đó những chiếc mặt nạ kia cũng được hạ xuống khỏi khuôn mặt của những người đeo mang nó... Ta đối diện với chính ta, và biết đâu lại chua chát nhận ra rằng ở thời khắc đó, ta không còn là ta nữa… Và rồi cũng chính ta sẽ nhận thấy đâu là giá trị của những khuôn mặt thật hay giả trong cuộc đời này… Gửi từ Blogger Trần Cường: “Gã. Một thằng khùng – Lazy Puppy. Được sinh ra trong những năm tháng cuối chiến tranh...” Khi tấm màn nhung của sàn diễn cuộc đời khép lại trong đêm. “Người diễn” quay trở về với thân phận thật của chính mình, và có những lúc họ sẽ nhận ra rằng giữa cuộc đời này, được, mất, bại, thành bỗng chốc hóa hư vô…Khi tấm màn nhung của sàn diễn cuộc đời khép lại trong đêm. “Người diễn” quay trở về với thân phận thật của chính mình, và có những lúc họ sẽ nhận ra rằng giữa cuộc đời này, được, mất, bại, thành bỗng chốc hóa hư vô…

Đừng cũ quá ta ơi!Anh sẽ lại cưa em nhé

Comments

Unregistered user Sunday, September 20, 2009 3:32:10 AM

Anonymous writes: Tháo bỏ chiếc mặt nạ mình đang mang trên mặt hay cứ tiếp tục sống như thế? Đọc bài viết của anh. Tôi thấy đau đớn vô cùng. Tôi cũng như bao người khác. tôi cũng được sinh ra và lớn lên bình thường bên gia đình yêu thương. Nhưng không ai hiểu được tâm sự của tôi. Từ khi còn nhỏ, tôi cũng như bao đứa trẻ khác, nhưng khi dần lớn lên thì tôi phát hiện được giới tính của mình. Tôi đã đau khổ biết bao khi biết được sự thực, không hiểu tại sao tôi lại bị khác người như thế. Càng lớn lên tôi càng trở nên lạnh lùng và trầm cảm. Mặc dù đã cố gắng nhưng tôi không tài nào thay đổi được điều đó. Tôi ít bạn, chưa bao giờ tôi tâm sự với ai về con người thực của mình kể cả với người thân nhất. Tôi sợ một ngày nào đó cả thế giới sẽ nhìn tôi với một ánh mắt khác, tôi sợ lắm. Chưa bao giờ tôi có cảm giác được yêu ai, vì tôi không dám bày tỏ tình yêu của mình với một người đàn ông. Làm sao tôi có thể tỏ tình? Buồn lắm, đã nhiều lần tôi cố gắng quen một người bạn gái, nhưng mối tình đó cũng chẳng được bao lâu. Tôi cũng đã từng nghĩ vào một thời điểm nào đó trong tương lai, tôi cũng phải có vợ rồi sinh con, tôi sẽ thương yêu họ hết mực, nhưng lỡ một ngày nào đó gia dình tôi phát hiện ra sự thật thì sao? Hoang mang và lo sợ lắm, tôi không biết mình nên làm gì nữa. Không thể nào công bố với mọi người về con người thật của mình, tôi phải làm sao đây? Tháo bỏ chiếc mặt nạ mình đang mang trên mặt hay cứ tiếp tục sống như thế?

Unregistered user Sunday, September 20, 2009 3:34:14 AM

LT writes: Ai trên đời cũng vài lần đeo mặt nạ. Khi người ta sống càng lâu, va chạm càng nhiều thì số lượng mặt nạ và độ tinh xảo của những chiếc mặt nạ của mỗi người càng tăng. Có những chiếc mặt nạ được chế tạo tinh xảo đến mức độ làm tất cả mọi người đều lầm tưởng đó là khuôn mặt thật của người đang đeo nó. Có những người có hàng trăm cái mặt nạ đến mức chẳng còn ai biết được khuôn mặt thật của họ tròn méo thế nào, nhưng cũng có những người chẳng có cái mặt nạ nào, cứ lơ nga lơ ngơ giữa dòng đời. Thật ra thì người ta đeo mặt nạ để làm gì? Có lẽ là vì ai cũng sợ người khác nhìn thấu hết tim gan của mình, cái cảm giác đó hệt như cảm giác của một người trần truồng đứng giữa chợ vậy thôi. Người ta dùng quần áo để che đậy cơ thể và dùng những cái mặt nạ để che đậy tâm hồn. Còn nguyên nhân sâu xa của nỗi sợ đó, chẳng ai biết được. Mà nghĩ cũng lạ, ai cũng muốn che đậy tâm hồn mình nhưng ai cũng muốn cố gắng tìm hiểu tâm hồn của những người xung quanh, tìm hiểu xem họ đang nghĩ gì, tính toán gì trong đầu, để làm gì vậy nhỉ? Có lẽ người ta luôn sợ những điều người ta không biết. Tôi cũng thỉnh thoảng sử dụng và những cái mặt nạ nhưng nó thô sơ đến mức người tinh ý chỉ cần nhìn thoáng qua là nhận ra rồi... Tôi không tự tạo ra những chiếc mặt nạ hoàn hảo cho mình được. Sau những lần ấy tôi nghĩ mình nên để khôn mặt tầm thường trong cuộc sống là tốt nhất

Ngọc ÁnhĐinhPhan Saturday, December 5, 2009 2:28:49 AM

Lâu lắm rồi em mới ghé lại thăm blog opera của mình và ghé qua blog anh thăm. Đọc bài này em tâm đắc vô cùng. Anh biết không, có một thời gian em loay hoay và day dứt khi có 1 người mà em thương yêu chọ em là "người đeo mặt nạ để sống"... nhưng cái mặt nạ em thường dùng là gì: là một sự lạnh lùng, băng giá với người dối diện nhưng trong tâm em lúc nào cũng là một sư quan tâm kín đáo dành cho họ. Nhưng lắm lúc em bị người khác hiểu lầm rất nhiều.. cũng có buồn, cũng có tổn thương nhưng rồi cũng qua. Cũng có lúc cảm thấy nặng chịch và mệt mỏi với cái mặt nạ mình đang đeo mang, nhưng biết làm sao được hả anh, khi mà chung quanh em, ai cũng đeo những cái mặt nạ để đối xử với nhau... Cám ơn anh vì bài viết này thật nhiều vì ít nhiều cũng giúo em hiểu ra rằng: Đúng là ta không thể nào mang mặt nạ được cả đời, anh nhỉ?! Rồi cũng có lúc chính ta phải tháo bỏ nó ra thôi... đúng không anh?!
Chúc anh cuối tuần vui vẻ và hạnh phúc nhé!

Unregistered user Thursday, December 10, 2009 1:49:06 PM

minanakuti writes: bai viết này hay uqas cho mình coppy nhé! thanks!

mymemory244 Tuesday, February 2, 2010 5:14:04 AM

Hôm cũng như nhiều hôm, lang thang trên web và vô tình đọc được bài viết thật ý nghĩa. cám ơn anh rat nhiều. Đọc bài viết em cảm thấy được mình trong đó. Chính em cũng đã mang qua nhiều mặt nạ. Nhiều lần em đã bỏ mặt tất cả cung vì quá mệt với chúng. Nhưng em vẫn không thể bỏ lại những chiếc mặt nạ của mình. Em đã sông những năm tháng nhờ vào mặt nạ để che giấu sự sợ hãi, giấu đi nước mắt... và cũng chỉ có chúng mới giúp em đứng vững trong cuộc sống kẻ lừa người gạt này. Mõi ngày lại trở nên lạnh lùng,che giấu mọi cảm xúc của mình. Anh nói đúng không ai có thể mang mặt nạ suốt đời nhưng em không biết rằng mình sẽ phải sống đằng sau chiếc mặt nạ đến bao giờ!

Tony NguyenTony-Nguyen Monday, March 29, 2010 8:47:12 AM

Hi anh Cường !
Bài viết này rất khá ! Rất sâu sắc !
Cảm ơn anh đã chia sẻ những dòng tâm sự rất chân thành !
Tôi cũng tìm thấy hình ảnh của mình trong bài viết ...

Mang mặt nạ , chắc chắn cũng không dễ chịu gì ...
Nhưng nếu mang mặt nạ mà không hại ai , thậm chí còn đem lại Niềm Vui cho người khác thì cũng hay , phải không anh Cường !?

Rất mong những bài viết đầy cảm xúc của anh !
Chúc anh vui !

Write a comment

New comments have been disabled for this post.

June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30