
Anh Hoàng mình nóng nảy thấy ớn. Mình chỉ làm một cái thí nghiệm mực đơn giản mà đánh mình tơi tả. Trận sầu thế là kết chặt cơn vui.
À, pha mực với nước lã, đổ ra bàn học và sàn nhà, thí nghiệm của chú đơn giản. Anh đồng ý. Anh chỉ căn dặn thêm thế này. Chú quên mình vì khoa học, thế là rất đáng khen ngợi, nhưng đừng có dọa bôi hai bàn tay tím lịm của chú lên mặt anh. Có lấy khăn lau chùi thành quả nghiên cứu của mình chú cũng đừng vắt cho chảy tong tỏng vào sách vở của anh. Hiểu chưa. Đấm chú 2 quả, anh thế là nhã nhặn lắm rồi. Mà này, chú chính ra là nóng hơn anh nhiều í. Lần anh gọi trêu chú là Nguyễn Thị Thiết, mỗi vậy mà chú đã bốc hỏa tam tinh, giáng cho anh mấy chưởng đấy thây.
Nói không phải tự khen, chứ anh là rất để tâm dạy dỗ chú, trong khi chú thì chẳng mảy may ghi nhận cho anh.
Anh Hoàng uốn nắn mình thấy ớn. Mình chúc anh mạnh khỏe, bình an, hạnh phúc trong ngày sinh nhật, tính khái quát cao như thế, đắc tâm đắc chí như thế mà anh gay gắt sửa lưng mình: ‘không chúc anh học giỏi à?’ Xời, chúc thiếu thì thêm, làm sao phải dữ dằn thế. Lại tối thứ 7 tuần trước, mình cắn vai anh, tuy là rất đau nhưng chỉ một cái thôi, thế mà nức nở bắt mình xin lỗi đến một nghìn lần. Một-nghìn-lần-chẵn. Híc, anh ấy rèn giũa mình thì cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng, chứ mình sức vóc thế này xin sao xuể đến một nghìn lần, nhỉ.
Nói không phải tự bao che, ngụy biện, chứ mình tuy hay cắn anh, nhưng thực tâm, mình yêu quý anh Hoàng vô hạn, vô hạn, vô vô hạn.
Chú làm phước, mến anh bơn bớt đi một tí, anh đội ơn. Anh biết rồi, khi bố mắng anh học bài không tập trung, chú bần thần, buồn bã, chú muốn khóc òa đồng cam cộng khổ với anh. Anh biết rồi, khi Tuấn Minh đùa là có cháy ở đường Nguyễn Thái Học, chú sợ hãi, lo lắng đến đỗi nói với bạn rằng ‘tôi cầu xin ông, ông đừng nói như vậy nữa’. Nhưng chú nhớ lại đi, tối hôm anh dỗi mẹ, anh ra cầu thang ngồi lâu thật lâu. Lâu đến mức anh đã bật đèn - ngồi bệt trong một xó tối thật đau khổ - rồi tắt đèn - trở về cái xó tối, ngồi bệt thật đau khổ - rồi lại bật đèn - lại ngồi bệt đau khổ trong cái xó tối… cả thảy năm lần chứ chả ít. Lâu đến mức anh chán quá phải bỏ đi ngủ cơ mà. Ấy nhưng chú vẫn khểnh khang nằm chơi, có chăm sóc anh tí nào đâu.
Với lại, anh đại ghét, đại ghét, đại đại ghét cách chú lăn xả vào ôm ấp anh, lừa lừa vuốt má hoặc thơm anh chút một nhát. Ẹc, thật là ghê rợn.
Ôi, chim chóc vườn nhà thế đấy, chí chóe, chành chọe suốt thôi. Rầu ruột nhỉ!