Subscribe to RSS feed

Honeybunch sons

Đây là Tư Hoàng, 8 tuổi. Sợ mẹ hơn cả chuột



Đây là Tư Thiết, 6 tuổi. Sợ mẹ hơn cả gián




Đời còn chi trong tay cry cry cry

Mùa hè của tôi. Mùa hè đã qua chưa?



Ô mùa hè, í tôi chính là mùa hè năm nay đấy, cuối cùng thì cũng rất gì và này nọ. Thế mà tôi đã từng vô vàn đau khổ và tuyệt vọng gọi đến em.

Sớm mùa hè của tôi không bắt đầu trước 6 giờ; mặt trời mùa hè của tôi chẳng thể lấp loáng chiếu tia nắng đầu ngày qua những vòng quay đều đặn của chiếc xe đạp Thống Nhất màu đen; thân hình khẳng khiu mùa hè của tôi tất nhiên chưa bao giờ lướt được năm hoặc bảy trăm mét ếch... Cho dù thế thì tôi vẫn ưng mùa hè quá đi mất, ý tôi chính là mùa hè năm nay đấy, cô em ạ!

Tôi đã có những chiều dãi nắng đen thùi chân tay, nham nhở mặt mày trên cát vàng quyến rũ; có những trưa dài chói chang ngắm hàng chục cánh diều đủ màu của dân lướt sóng chấp chới trên biển xanh; có cả buổi sớm mai tanh nồng nơi bến chợ xóm chài; và có lặng lẽ dõi theo đôi thuyền thúng vất vả, dập dềnh đón tàu cá...
Mọi thứ đều quá đẹp, trừ sóng. Sóng Phan Thiết đáng gờm lắm. Không chỉ ào ạt cuốn tôi lăn lông lốc với cả vốc cát trong miệng, sóng hung tợn còn đánh tuột cái quần cũ kĩ của tôi và giật phăng kính bơi của anh Hoàng.
À, cho dù thế thì tôi vẫn ưng mùa hè quá đi mất, ý tôi chính là mùa hè năm nay đấy, cô em ạ!

Mùa hè tuyệt vời năm nay, tôi đã rụng cả thảy hai cái răng cửa hàm dưới. Khỏi phải nói tôi đã hoan hỉ đến thế nào khi chứng kiến sự thèm muốn, ghen tị của ông anh trai đáng kính. Chả là từ tháng 6 đến giờ, anh ấy chẳng có lấy một cái răng rụng. Bởi thế mong ước được giấu cái răng bé tẻo dưới gối, đổi lấy một đồng xu hay một cái kẹo của anh ấy vẫn mãi chỉ là mong ước mà thôi. Hehe.
Như đã nói, tôi hoan hỉ đến độ không muốn nhờ mẹ cất giữ hộ. Chiếc thứ nhất, tôi cho vào vào miệng nhai thử sau một hồi mê mải vật qua vật lại ngắm nghía. Diễn biến kịch tính thế nào đấy, cái răng bị văng ra sàn bếp, mất dạng. Chiếc thứ hai, tôi xin được mang đến lớp học Karate buổi tối. Tất nhiên, tôi cũng đã không thể nhớ mẩu ngà cỏn con ấy được lấy ra, cất vào bao nhiêu lần. Chỉ biết rằng nó đã lưu lạc và biệt tích ở võ đường Việt Nhật. Cũng như anh Hoàng, tôi lại chờ đợi một ban mai có đồng xu và kẹo dưới gối.
À, cho dù thế thì tôi vẫn ưng mùa hè quá đi mất, ý tôi chính là mùa hè năm nay đấy, cô em ạ!

Còn một chuyện, nhẽ ra là của mùa thu, nhưng cứ để tôi gom vào đây, phấn khởi cho nó trọn vẹn.

Cho đến cuối tháng 8, tôi đã chính thức khoác trên mình bộ đồng phục tiểu học trong mơ. Thú thật, tôi thèm muốn cái áo trắng gắn phù hiệu bên cánh tay trái và cái quần xà lỏn ống rộng toe ấy đã mấy năm nay rồi. Bộ đồng phục đầu tiên trong đời tôi cũng là bộ đồng phục đầu tiên trong đời anh Hoàng đáng kính hai năm về trước.
À, cho dù một cái cúc áo bị mất, và cái cạp quần quá rộng thì tôi vẫn ưng mùa hè quá đi mất, ý tôi chính là mùa hè năm nay đấy, cô em ạ!

Này em, chở mùa hè của tôi về đây

Mùa hè, ý tôi chính là mùa hè năm nay đấy, muôn đời không như là một giấc mơ. Tôi thề với em là như thế.

Mùa hè, anh Hoàng luôn là người đầu tiên dành được cây chổi để quét bếp cho mẹ. Anh ấy sẽ không bao giờ nhặt cái thuyền buồm ghép từ những mảnh nhựa bé xíu tôi ném trên sàn, sẽ lùa cái thuyền ấy cùng với muôn vàn thứ lẩm cẩm khác vào sọt rác. Tôi đã phải hét tướng lên, giữa mùa hè, là tôi ghét anh Hoàng, ghét luôn cả mẹ nữa. Tôi còn cẩn thận đe thêm rằng, sau này lớn lên tôi cũng vẫn ghét mẹ.

Mùa hè, anh Hoàng sẽ được mẹ nhờ tuốt rau ngót. Được tuốt rau ngót và ngều nghào hát ‘Nhật kí của mẹ’ trong khi tôi thì khốn khổ ngồi khóc ở cầu thang ấy. Tôi đã phải lấy hết sức mạnh, xì ra đằng mũi một thứ mà-ai-cũng-biết-là-thứ-gì-đó, lết đến gần và chùi vào lưng anh ấy. Vậy mà anh Hoàng chỉ thèm ngó tôi bằng nửa con mắt, ngó xong lại đủng đỉnh tuốt rau và ngều nghào ‘bao ngày mẹ ngóng, bao ngày mẹ trông’. Thật là tức quá. Tức quá đi. Tức đến nỗi, lúc đấy tôi đã phải đổ ụp rổ lá ngót vào với cuộng, trộn tung lên. Cũng nguôi ngoai phần nào.

Mùa hè, anh Hoàng sẽ thách đấu cờ vua với tôi. Cờ vua thì hay quá rồi, ai chả biết thế. Chỉ có điều anh Hoàng sẽ quên béng mất tỉ số 2-1 ngày hôm trước nghiêng phía tôi, sẽ chem chẻm phủ nhận những trận thắng tưng bừng của tôi hè năm ngoái. Lời qua tiếng lại òm xòm, thể nào rồi tôi cũng phải ôm bàn cờ, rúc vào một xó nóng nực, giữa mùa hè, mà buồn chất ngất.

Mùa hè, anh Hoàng sẽ xin được ngủ trong tủ lạnh, mà tuyệt nhiên, không thèm rủ tôi lấy một lời.
Mùa hè, anh Hoàng sẽ ôm một cái gối, rồi nằm đè lên tôi, rồi trong lúc tôi bẹp dí bẹp dúm anh sẽ cười ha hả giới thiệu với mẹ đây là món bánh kẹp.
Mùa hè, ý tôi chính là mùa hè năm nay đấy, muôn đời không như là mơ. Tôi thề với em là như thế.

Mùa hè của tôi phải thế này nhé, có biển xanh, cát vàng, có đá bóng dưới nắng chói chiều hôm, hoặc dưới mưa bay rào rạt cũng được. Mùa hè phải có anh Hoàng đi học vắng, tôi thì chén hai hũ caramen mềm, mịn, mát, mượt, uống hai chai sữa Probi bất cứ lúc nào tùy thích, và, rửa bát giúp mẹ mỏi thật mỏi hai tay.

Này em, chở mùa hè của tôi về đây

Anchors that hold mother to life



Thằng bé 6 tuổi ngước đôi mắt trong veo như nắng đầu ngày, nó vờ hỏi chị
- Mẹ có phép thần đúng không? Mẹ biến hóa mồ hôi chảy ra từ mắt. Hi hi!

Chị cười theo nó. Mồ hôi tràn mi.
Giá như buồn đau cũng chỉ là những giọt mồ hôi. Rơi vắn dài, và lòng người sẽ không sầu héo.





Tâm tư úa nhàu.
Ngón tay của thằng bé 7 tuổi rưỡi chặn nhẹ khóe mắt chị. Mồ hôi vẫn trượt, qua tay nó, buồn tênh. Nó thôi không hỏi nữa, giấu mặt trong cánh tay chị.

Mồ hôi nó cũng lặng lẽ rơi.

'It takes two boys to make one brother'

Mẹ ơi!!! Anh Hoàng ngủ dậy chưa ăn sáng mà đã trêu con rồi bomb bomb bomb



'Gió bao nhiêu để em nghe tiếng'

Phố chớm vào mùa. Lá rơi khe khẽ. Em vẫn thích chờ một đôi cọng, vàng sầu muộn, chới với chao qua vai, vẫn thích nhẹ nhẹ hát ‘lời tình đong đưa theo gió, mình thương nhau mấy tuổi xuân rồi’. Thương nhau mùa xuân, ừ nhỉ



Đầu xuân, anh báo về, rằng có một người con gái đẹp mà cả hai cùng thích nên phải đánh nhau. Nhà nhận tin xong, cười hềnh hệch, xúm vào hỏi han về ‘cô ấy’ của anh. À, vẫn là cô gái cao hơn anh nửa cái đầu.
Anh vui, ngày nào cũng chiến với Tuấn Minh đôi bận, xem ai khỏe.

Chiều tháng 3 nắng nhẹ, gặp những cánh ban tím xòe dịu dàng, anh lựa dăm bông, nâng niu ấp ủ ghê lắm. Anh nói sẽ mang tặng cho cô gái. Qua hai ngày, hoa rũ cánh buồn hiu, anh thì quên hẳn kế hoạch tím tím, dịu dàng, ngọt ngọt, ngào ngào. Nhà thấy anh dửng dưng quá cũng có ý nhắc , nhưng anh chẳng còn tha thiết nữa.
Mùa xuân mỏng manh thế là chẳng đến tay cô.

Gió cứ thế hây hẩy thổi qua đời người trai mẫu giáo.

Nhà lại nhận tin, một cuối xuân trời trong. Anh đau khổ báo về: ‘Bạn ấy nói thẳng vào mặt con là sẽ lấy Tuấn Minh’.
Không còn ai cười hềnh hệch nữa.



Lá vẫn rơi, vàng sầu muộn.
Anh thì hát ‘gió ơi đem tình về mau, trái tim chờ đã bạc màu’
Hay là anh ấy buồn thật bigsmile



Thế cứ hát đi nhé. Nhà góp thêm gió cho anh wink




Cho tôi về với cành lau. Vàng vọ

- Mẹ này, có người giống tên con đấy, nhưng chết lâu rồi
- ???
- Đinh Tiên Hoàng


Cha chả!!! Bay là tiểu yêu phương nào? Dám sánh tên với bậc thánh triết thế à???

June 2013
M T W T F S S
May 2013July 2013
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30