
Ô mùa hè, í tôi chính là mùa hè năm nay đấy, cuối cùng thì cũng rất gì và này nọ. Thế mà tôi đã từng vô vàn đau khổ và tuyệt vọng gọi đến em.
Sớm mùa hè của tôi không bắt đầu trước 6 giờ; mặt trời mùa hè của tôi chẳng thể lấp loáng chiếu tia nắng đầu ngày qua những vòng quay đều đặn của chiếc xe đạp Thống Nhất màu đen; thân hình khẳng khiu mùa hè của tôi tất nhiên chưa bao giờ lướt được năm hoặc bảy trăm mét ếch... Cho dù thế thì tôi vẫn ưng mùa hè quá đi mất, ý tôi chính là mùa hè năm nay đấy, cô em ạ!
Tôi đã có những chiều dãi nắng đen thùi chân tay, nham nhở mặt mày trên cát vàng quyến rũ; có những trưa dài chói chang ngắm hàng chục cánh diều đủ màu của dân lướt sóng chấp chới trên biển xanh; có cả buổi sớm mai tanh nồng nơi bến chợ xóm chài; và có lặng lẽ dõi theo đôi thuyền thúng vất vả, dập dềnh đón tàu cá...
Mọi thứ đều quá đẹp, trừ sóng. Sóng Phan Thiết đáng gờm lắm. Không chỉ ào ạt cuốn tôi lăn lông lốc với cả vốc cát trong miệng, sóng hung tợn còn đánh tuột cái quần cũ kĩ của tôi và giật phăng kính bơi của anh Hoàng.
À, cho dù thế thì tôi vẫn ưng mùa hè quá đi mất, ý tôi chính là mùa hè năm nay đấy, cô em ạ!
Mùa hè tuyệt vời năm nay, tôi đã rụng cả thảy hai cái răng cửa hàm dưới. Khỏi phải nói tôi đã hoan hỉ đến thế nào khi chứng kiến sự thèm muốn, ghen tị của ông anh trai đáng kính. Chả là từ tháng 6 đến giờ, anh ấy chẳng có lấy một cái răng rụng. Bởi thế mong ước được giấu cái răng bé tẻo dưới gối, đổi lấy một đồng xu hay một cái kẹo của anh ấy vẫn mãi chỉ là mong ước mà thôi. Hehe.
Như đã nói, tôi hoan hỉ đến độ không muốn nhờ mẹ cất giữ hộ. Chiếc thứ nhất, tôi cho vào vào miệng nhai thử sau một hồi mê mải vật qua vật lại ngắm nghía. Diễn biến kịch tính thế nào đấy, cái răng bị văng ra sàn bếp, mất dạng. Chiếc thứ hai, tôi xin được mang đến lớp học Karate buổi tối. Tất nhiên, tôi cũng đã không thể nhớ mẩu ngà cỏn con ấy được lấy ra, cất vào bao nhiêu lần. Chỉ biết rằng nó đã lưu lạc và biệt tích ở võ đường Việt Nhật. Cũng như anh Hoàng, tôi lại chờ đợi một ban mai có đồng xu và kẹo dưới gối.
À, cho dù thế thì tôi vẫn ưng mùa hè quá đi mất, ý tôi chính là mùa hè năm nay đấy, cô em ạ!
Còn một chuyện, nhẽ ra là của mùa thu, nhưng cứ để tôi gom vào đây, phấn khởi cho nó trọn vẹn.
Cho đến cuối tháng 8, tôi đã chính thức khoác trên mình bộ đồng phục tiểu học trong mơ. Thú thật, tôi thèm muốn cái áo trắng gắn phù hiệu bên cánh tay trái và cái quần xà lỏn ống rộng toe ấy đã mấy năm nay rồi. Bộ đồng phục đầu tiên trong đời tôi cũng là bộ đồng phục đầu tiên trong đời anh Hoàng đáng kính hai năm về trước.
À, cho dù một cái cúc áo bị mất, và cái cạp quần quá rộng thì tôi vẫn ưng mùa hè quá đi mất, ý tôi chính là mùa hè năm nay đấy, cô em ạ!