Skip navigation.

STICKY POST

DADDY



Nếu vắng anh



Những ngày cuối tuần vắng anh papa, luật bất thành văn vẫn là chơi xả giàn, nên chúng mình, ba đứa, tha nhau đi khắp nơi. Khốn nỗi đứa lớn nhất chỉ thích ôm khư một cái máy ảnh, rình rập, chụp choạch nên hai đứa còn lại thường tự quản và tự mua vui bằng những trò chạy nhảy, leo trèo quen thuộc tại những địa chỉ giải trí cũ kĩ. Tiếng cười vì thế không lấy làm dư giả.

Ấp ủ một í chí lớn, một mục tiêu cao cả là ‘đổi mới’ nên một ngày nọ, bọn chúng đã rủ nhau đi vầy nước ở cái nơi gọi là Con Cóc Garden Square. Ha ha :D

Đúng như dự đoán, hai đứa nhỏ khoái trá, và khua khoắng, và ướt nhẻm. Còn đứa lớn, chừng như thấy trò vui đủ hấp dẫn với hai đứa nhỏ, y thị tòn ten máy ảnh lùi xa, hí hởn, yên tâm chờ đợi, chộp lấy những nụ cười.

Nhưng than ôi!

Chưa kịp đắc chí cùng tiếng bấm máy lạch xạch, đứa lớn đã tá hỏa lao về phía đài phun nước. Thì ra, đứa nhỏ nhất trèo leo với thái độ quá phởn phơ nên đã trượt chân ngã cái tòm. Chạy về được đến hiện trường cũng là lúc thằng bé kịp lóp ngóp đứng dậy, tụt oạch xuống đất, dẩu cái miệng dính rêu cười hỉ hả với đứa lớn ‘con cứ tưởng là bị chìm’.

Bọn chúng dắt nhau về, hai đứa nhỏ vẫn cười hơ hớ, mặc đứa lớn đau khổ với thành quả của công cuộc đơn phương ‘đổi mới’

Hầy à. Vắng anh papa, kể cũng nan giải :frown:


Có một cậu bé mong trở thành người lớn



Là em, tức là khi bạn có thể tận dụng lợi thế về chiều cao và cân nặng để đu lúc lỉu sau lưng bất cứ ai và vào bất cứ thời điểm nào. Hiềm một nỗi, với những số đo hình thể khiêm tốn này, bạn sẽ khóc toáng độ dăm bẩy lần trong vài chục phút. À, cũng không có gì căng thẳng, chỉ là bạn thua trong lúc tranh nhặt mấy quả bóng, thất bại khi giành quyền xem sách Chuột Nhắt đi du lịch, hoặc quá đau khổ vì công trình lắp ghép kỳ công bị một kẻ to lớn hơn phá hủy mà thôi. Nhiều lúc quẫn chí, bạn có thể sẽ quyết định ăn một trăm bát cơm, béo ú lên, thế là hết cả thiệt thòi.

Là em, bạn phải thật nhanh nhẹn những lúc anh Hoàng khóc nhè vì mẹ sẽ nhờ bạn đi mua sữa ở đầu ngõ đấy. Một mình ôm tiền lao ra khỏi nhà, vác về 2 hộp sữa xinh xắn thực là một cảm giác rất … yomost! Nhưng kỳ tình yomost hóa ra cũng nhiều rắc rối. Làm sao không chứ, khi mà anh bạn bỗng nhiên sẽ thích sữa hương dâu, màu hồng con gái, còn bạn thì trót quyết cho anh một hộp sô-cô-la mất rồi. Đành rộng lượng cắp sữa mang đi đổi vậy thôi. Ai bảo, đã về được nửa đường bạn lại nhớ ra chưa mua sữa cho anh làm gì. Kể mà quên luôn có phải đỡ việc không.

Tình cảnh thấp bé nhẹ cân, là em, lại có một ông anh nặng ịch thích trêu trọc, hay đành hanh, nạt nộ, dễ cáu, dễ hờn, bạn không ước trở thành người lớn mới lạ.

Bơ vơ lối hẹn hò

Thật là tai hại.

Vừa trở về từ một chốn rất nhiều trò thú vị, vừa thực hiện bức tranh cát đầu tiên trong đời, ý tớ là đời đang rất tuyệt, vậy mà không hiểu xui khiến thế nào, tớ lại hát ông ổng lên rằng ‘anh đứng trên cầu đợi Nheo’. Đứng một mình.

Một mình, cảm giác đó mới đáng ngại làm sao. Hơn nữa trơ trọi trên cầu trong tình trạng chờ và đợi rõ là thật khó chấp nhận. Bố có nói nhỏ rằng hẹn với bạn gái thì không cần gọi hội, cơ mà tớ vẫn thấy bơ vơ làm sao ấy.

Ồi, đang vui, tự nhiên tớ lại… Có phải tháng nào cũng được đi Cung Thiếu Nhi đâu cơ chứ.

Thật là tai hại



Và đời còn mùa hạ tươi vui

Mùa hạ tươi vui, vâng rất tươi vui, thưa quí vị. Khi tôi có một anh chàng 3 tuổi, le te, nhiệt tình không giới hạn với các câu dạng nghi vấn. Ví dụ:

Năm tuổi: Mùa đông có gió mạnh, tuyết rơi. Mùa xuân xong rồi đến mùa hạ phải không mẹ?
Đúng rồi
Năm tuổi: Mùa hạ thì như thế nào hả mẹ?
Ba tuổi: Mùa hạ thì … như là máy bay hạ cánh í. Nhờ mẹ nhờ :left:

November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30