Subscribe to RSS feed

'Gió bao nhiêu để em nghe tiếng'

Phố chớm vào mùa. Lá rơi khe khẽ. Em vẫn thích chờ một đôi cọng, vàng sầu muộn, chới với chao qua vai, vẫn thích nhẹ nhẹ hát ‘lời tình đong đưa theo gió, mình thương nhau mấy tuổi xuân rồi’. Thương nhau mùa xuân, ừ nhỉ



Đầu xuân, anh báo về, rằng có một người con gái đẹp mà cả hai cùng thích nên phải đánh nhau. Nhà nhận tin xong, cười hềnh hệch, xúm vào hỏi han về ‘cô ấy’ của anh. À, vẫn là cô gái cao hơn anh nửa cái đầu.
Anh vui, ngày nào cũng chiến với Tuấn Minh đôi bận, xem ai khỏe.

Chiều tháng 3 nắng nhẹ, gặp những cánh ban tím xòe dịu dàng, anh lựa dăm bông, nâng niu ấp ủ ghê lắm. Anh nói sẽ mang tặng cho cô gái. Qua hai ngày, hoa rũ cánh buồn hiu, anh thì quên hẳn kế hoạch tím tím, dịu dàng, ngọt ngọt, ngào ngào. Nhà thấy anh dửng dưng quá cũng có ý nhắc , nhưng anh chẳng còn tha thiết nữa.
Mùa xuân mỏng manh thế là chẳng đến tay cô.

Gió cứ thế hây hẩy thổi qua đời người trai mẫu giáo.

Nhà lại nhận tin, một cuối xuân trời trong. Anh đau khổ báo về: ‘Bạn ấy nói thẳng vào mặt con là sẽ lấy Tuấn Minh’.
Không còn ai cười hềnh hệch nữa.



Lá vẫn rơi, vàng sầu muộn.
Anh thì hát ‘gió ơi đem tình về mau, trái tim chờ đã bạc màu’
Hay là anh ấy buồn thật bigsmile



Thế cứ hát đi nhé. Nhà góp thêm gió cho anh wink




Cho tôi về với cành lau. Vàng vọ

- Mẹ này, có người giống tên con đấy, nhưng chết lâu rồi
- ???
- Đinh Tiên Hoàng


Cha chả!!! Bay là tiểu yêu phương nào? Dám sánh tên với bậc thánh triết thế à???

Còn thắm thiết giữ cho câu tình ấm

Nỗi nhớ đại dương

Tôi đến nơi đây một ngày đầy gió
Diên vĩ vàng, nắng đỏ ngọn hải đăng
Phía xa khơi bao con sóng trập trùng
Chở nỗi nhớ từng nhấp nhô khao khát

Đến nơi đây nghe rì rào biển hát
Nhìn sóng vui mừng, khấp khởi đợi trông
Nỗi nhớ kia sóng mang mãi trong lòng
Sắp vỡ òa trong niềm vui hạnh phúc

Đến nơi đây đắm chìm vào khoảnh khắc
Giây phút diệu kỳ hai con sóng hòa tan
Hai đại dương hòa nhịp đập hân hoan
Của muôn trùng niềm mong gặp nỗi nhớ

Đại Tây Dương thét gào trăn trở
Ấn Độ Dương sâu lặng chờ trông
Đến với nhau lạnh – nóng hai dòng
Hòa vào thành một tình yêu nồng ấm

Đến nơi đây mới thấu hiểu một điều
Thiên nhiên cũng biết yêu và biết nhớ
Biết hòa ca mừng reo khi gặp gỡ
Biết giận hờn, biết gào thét, ngóng trông

Nên sóng kia dẫu đi tới muôn trùng
Vẫn sẽ chờ ngày trở về đây hội tụ
Như tình yêu ở hai đầu nỗi nhớ
Vẫn dạt dào trong sâu thẳm đam mê

Đến với nhau trong giây lát rồi đi
Sẽ giữ mãi trong lòng phút giây đằm thắm
Sẽ chở theo cồn cào về sâu thẳm
Sẽ trở về trong hòa rộn tiếng ca

Chào em nhé, dẫu mai ngày cách xa
Vẫn sẽ yêu em – tình yêu hoang dại
Nỗi nhớ đại dương sẽ là mãi mãi
Như sóng trập trùng miên man, miên man

(Cape point-2010)

Chim trong vườn nhà



Anh Hoàng mình nóng nảy thấy ớn. Mình chỉ làm một cái thí nghiệm mực đơn giản mà đánh mình tơi tả. Trận sầu thế là kết chặt cơn vui.

À, pha mực với nước lã, đổ ra bàn học và sàn nhà, thí nghiệm của chú đơn giản. Anh đồng ý. Anh chỉ căn dặn thêm thế này. Chú quên mình vì khoa học, thế là rất đáng khen ngợi, nhưng đừng có dọa bôi hai bàn tay tím lịm của chú lên mặt anh. Có lấy khăn lau chùi thành quả nghiên cứu của mình chú cũng đừng vắt cho chảy tong tỏng vào sách vở của anh. Hiểu chưa. Đấm chú 2 quả, anh thế là nhã nhặn lắm rồi. Mà này, chú chính ra là nóng hơn anh nhiều í. Lần anh gọi trêu chú là Nguyễn Thị Thiết, mỗi vậy mà chú đã bốc hỏa tam tinh, giáng cho anh mấy chưởng đấy thây.

Nói không phải tự khen, chứ anh là rất để tâm dạy dỗ chú, trong khi chú thì chẳng mảy may ghi nhận cho anh.


Anh Hoàng uốn nắn mình thấy ớn. Mình chúc anh mạnh khỏe, bình an, hạnh phúc trong ngày sinh nhật, tính khái quát cao như thế, đắc tâm đắc chí như thế mà anh gay gắt sửa lưng mình: ‘không chúc anh học giỏi à?’ Xời, chúc thiếu thì thêm, làm sao phải dữ dằn thế. Lại tối thứ 7 tuần trước, mình cắn vai anh, tuy là rất đau nhưng chỉ một cái thôi, thế mà nức nở bắt mình xin lỗi đến một nghìn lần. Một-nghìn-lần-chẵn. Híc, anh ấy rèn giũa mình thì cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng, chứ mình sức vóc thế này xin sao xuể đến một nghìn lần, nhỉ.

Nói không phải tự bao che, ngụy biện, chứ mình tuy hay cắn anh, nhưng thực tâm, mình yêu quý anh Hoàng vô hạn, vô hạn, vô vô hạn.


Chú làm phước, mến anh bơn bớt đi một tí, anh đội ơn. Anh biết rồi, khi bố mắng anh học bài không tập trung, chú bần thần, buồn bã, chú muốn khóc òa đồng cam cộng khổ với anh. Anh biết rồi, khi Tuấn Minh đùa là có cháy ở đường Nguyễn Thái Học, chú sợ hãi, lo lắng đến đỗi nói với bạn rằng ‘tôi cầu xin ông, ông đừng nói như vậy nữa’. Nhưng chú nhớ lại đi, tối hôm anh dỗi mẹ, anh ra cầu thang ngồi lâu thật lâu. Lâu đến mức anh đã bật đèn - ngồi bệt trong một xó tối thật đau khổ - rồi tắt đèn - trở về cái xó tối, ngồi bệt thật đau khổ - rồi lại bật đèn - lại ngồi bệt đau khổ trong cái xó tối… cả thảy năm lần chứ chả ít. Lâu đến mức anh chán quá phải bỏ đi ngủ cơ mà. Ấy nhưng chú vẫn khểnh khang nằm chơi, có chăm sóc anh tí nào đâu.

Với lại, anh đại ghét, đại ghét, đại đại ghét cách chú lăn xả vào ôm ấp anh, lừa lừa vuốt má hoặc thơm anh chút một nhát. Ẹc, thật là ghê rợn.



Ôi, chim chóc vườn nhà thế đấy, chí chóe, chành chọe suốt thôi. Rầu ruột nhỉ!

Nắng bờ sông như màu trang vở cũ. Thuở học trò em làm khổ ai chưa

- Thiết lúc nào cũng chỉ mê mẹ thôi, mẹ là người yêu của Thiết à???
- Nhưng mà Trịnh Linh thì cao hơn em sad

(Ô ồ. Cô gái nào đã làm khổ anh ta từ mẫu giáo lớn thế này nhỉ left)

Nào thì giận nhau đi

Nào thì giận nhau đi, cho em biết, khi em thút thít, lệ hoa mấy hàng chan chứa có bạn trai bé khẽ khàng nằm bên cạnh, quàng âu yếm cho em bằng tay gầy nhỏ, miệng cong veo bạn thì thầm ngàn lời hoa gấm.

Nào thì giận nhau đi, cho em biết khi em má đào ủ dột mặt hoa âu sầu, bạn trai ân cần lo lắng hỏi han, gạt trôi muộn phiền cho em bằng ly nước trong veo bạn rót.

Nào thì giận nhau đi, cho em biết, khi em tủi phận, châu sa giọt vắn giọt dài, bạn trai vỗ về, an ủi. Trìu mến cho em mượn một anh siêu nhân nhựa khí thế hào hùng, bạn khẩn thiết dặn dò em trước khi rời bước, rằng: “nếu mẹ buồn thì mẹ nhìn Hỏa Long, mẹ thấy thích nhé’

Nào thì giận nhau đi, cho em biết, khi em rầu rĩ, sầu tuôn đứt đoạn, bạn trai lớn vẫn vô tư ngồi cổ vũ U23 Việt Nam đến phút cuối, hả hê đua veo véo tiếp mấy vòng xe mã mới nhận ra: ‘mẹ ơi, trông mẹ như con quỷ í, … vì mắt mẹ đỏ’



Nào thì giận nhau đi, cho em biết, bạn trai của em nông nổi lắm, không biết cội rễ, nguồn cơn, chỉ bênh nhau là giỏi.

- Có phải mẹ giận bố vì bố đón các con muộn không?
- …
- Chuyện đấy nhỏ mà. Không phải lỗi tại bố đâu, tại vì đồng hồ của bố bị chậm đấy.
- …
- Chuyện nhỏ mà giận lâu thế nhở

Yuck it up!



- Thiết ơi, hôm nay đi học vui không con?
- Cũng vui ạ. Lúc trưa ngủ dậy, con gọi Bin là dậy đi để tớ cất gối nhưng bạn ấy chửi con
- Bạn nói thế nào?
- Bạn bảo là ‘tớ tự cất được’
- bigeyes bigeyes


- Hoàng, lại đây mẹ ôm một cái. Đi mà! Đi mà!!
- Lại thế nữa rồi. Mẹ làm thế chẳng có giá trị gì cả.
- bigeyes bigeyes




- Mẹ ơi hôm nay Bin đá bạn. Cô giáo gọi Bin mang cái chân ra đây, nhưng bạn ấy rụt chân lại, xong bạn ấy khóc. Con thật là ghen tị với bạn ấy.
- bigeyes bigeyes


- Mẹ ơi con đau chân quá
- Sao thế Hoàng, sao đau chân hả con?
- Con không biết, nó tự giác đau
- bigeyes bigeyes
June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30