Wednesday, 27. May 2009, 09:05:28
Câu chuyện bắt đầu từ một miếng sandwich cá mập trong bữa ăn sáng.
Đó là cái đuôi bánh hình tam giác mà mình rất thích. Và vì mình rất thích nên Thiết nhìn thấy và lấy được nó trên đĩa trước đâu có nghĩa là Thiết được quyền giấu ra sau mông và bảo là ‘của em chứ’. Thế nên mình đã lao tới chiếm lại bằng được. Hự. Hạ. Ô, thằng bé này gan gớm nhỉ. Không chịu nộp lại cho mình

Mẹ hình như không hiểu nhiều về đàn ông. Rõ ràng mình chỉ thích đúng cái đuôi bánh mỳ Thiết đang cầm kia thôi. Mẹ đưa một mẩu i thế cho mình làm gì. Trông thì giống nhau đấy nhưng nhất định không-phải-là-miếng-Thiết-đang-cầm. Mà Thiết thì cũng quá lắm. Mẹ rủ rỉ đến 3 lần, thuyết phục nó nhường cho mình cái đuôi bánh nhưng cả 3 lần nó đều quay ngoắt đi và lạnh lùng tuyên bố ‘không’. Vậy mà nó là em ruột của mình cơ đấy.
Mình đến phải khóc toáng lên mất. Mình thích cái đuôi bánh ấy quá rồi. Mình đã thử mếu một chút, hét một chút. Vẫn không thấy mẹ giật mẩu bánh từ tay Thiết cho mình là sao. Ôi thật không còn phải trái trên đời nữa. Có lẽ mình phải bóp nát tất cả chỗ bánh mỳ kẹp pâté và cá ngừ này mới nguôi ngoai í nhỉ. Nào, tiến hành xem sao.
Mẹ lại quát to rồi. Người lớn có cần thiết phải nóng nảy như thế không nhỉ. Chỉ là bóp bánh mỳ thôi mà. Ok, nếu mẹ muốn thì mình đứng dậy.
Ồ, mới đứng có năm phút mẹ đã mời mình ngồi xuống bên cạnh, tiếp tục bữa sáng dang dở của mình rồi ư? Hầy à, mình vẫn có thể đứng thêm năm phút nữa cơ mà.
Có lẽ mẹ nên biết, khi đàn ông đã thích mà không được, khi đàn ông đang đau khổ lại phải nghe mắng mỏ, tình hình sẽ trở nên rất phức tạp. Thì đấy mình đã từ chối đề nghị của mẹ. Mình đã nhịn đói đi học còn gì.