Thursday, 1. October 2009, 03:22:33
28 năm trước, một chiều muộn của mùa trăng tháng 8. Con bé lơn tơn ngoài hành lang khu tập thể ngóng mẹ, như mọi ngày. 5 tuổi thì có việc gì khác đâu nhỉ. Chờ mẹ lỉnh kỉnh cặp lồng, túi xách, tất tả trở về sau một ngày dài, với nó chắc hẳn là niềm vui. Mẹ nó thường bận chiếc áo màu lòng tôm nhàn nhạt, tóc dài gọn gàng trong chiếc kẹp ba lá, chiếc kẹp mà sau này hễ xểnh ra là nó trộm lấy bằng được, hòng uốn cho đám tóc mái cong tít lại mới hả lòng.
Mẹ về. Lỉnh kỉnh cặp lồng túi xách, lỉnh kỉnh không ngờ trên tay cả lễ hội tưng bừng tháng 8: một cái đèn ông sao. Thực lòng nó đã từng mơ, mơ nhiều lần về một cây đèn như thế với năm cánh dán giấy bóng màu xanh đỏ, mơ được chạy vù xuống sân nhà những tối mùa trung thu, nắm đại đuôi áo một đứa nào đấy, cũng là trẻ con như nó, tùng dinh mê mải quên về.
Món quà trung thu đầu tiên trong đời nó sang trọng quá. Chẳng phải nó với các chị, trước nay, đồ chơi cho rằm tháng 8 chỉ là gom hạt bưởi, bóc trắng, xuôn dây thép treo từng xâu dài sau nhà, chờ khô quắt rồi đem đốt đó sao. Chẳng phải nó vẫn lê la, chầu chực xem mấy đứa con nhà cô Hòa nặn đất, dán giấy làm mặt nạ, rồi khe khẽ ước tụi nó làm cho mình một cái hình ông Địa đấy sao. So với tiếng hạt bưởi nổ lách tách bao năm, chiếc mặt nạ bằng giấy báo chằng chịt chữ đen của cái Thu mà năm nào nó cũng tơ tưởng… , cơ sự này là hơn cả một giấc mơ rồi

Con bé 5 tuổi hân hoan lắm, mờ mắt vì món đồ chơi hàng mã lòe loẹt, chẳng thèm biết để quyết định mua một món quà trung thu trong những ngày thiếu thốn thế này mẹ nó chắc đã phải đắn đo rất nhiều. 5 tuổi hớn hở, líu ríu hai chân, chỉ muốn nhảy tưng ra cửa với ông sao bóng kính xanh đỏ, chuyện mẹ kể đi mua quà muộn, chuyện cửa hàng chỉ còn đầu sư tử, chuyện mẹ nài nỉ một cô khách hàng gần đó đổi đầu sư tử lấy cái đèn ông sao… bập bõm, chìm lỉm trong hàng tá dự định trẻ con của nó với món đồ chung xa xỉ của cả mấy chị em.
Tối ấy, nó nhận từ mẹ một rạng rỡ niềm vui, thấy căn phòng 20m2 yêu thương lấp láy ánh đèn dầu, rồi cái sân rộng thênh chất hàng chồng sắt xây dựng ngày nào nó cũng trèo lên trèo xuống, đánh rơi chìa khóa nhà tòn ten ở cổ đến mấy lần, và cả khu nhà A3 đối diện bắt đầu xây móng, mà bọn lớn hay kể là có ma nữa, đều bừng sáng.
Nhiều nhiều năm về sau, chưa có mùa trăng nào có thể thậm thình gõ trong nó nhiều yêu thương hơn thế.