Skip navigation.

Thắp lại ánh sáng một mùa trăng

28 năm trước, một chiều muộn của mùa trăng tháng 8. Con bé lơn tơn ngoài hành lang khu tập thể ngóng mẹ, như mọi ngày. 5 tuổi thì có việc gì khác đâu nhỉ. Chờ mẹ lỉnh kỉnh cặp lồng, túi xách, tất tả trở về sau một ngày dài, với nó chắc hẳn là niềm vui. Mẹ nó thường bận chiếc áo màu lòng tôm nhàn nhạt, tóc dài gọn gàng trong chiếc kẹp ba lá, chiếc kẹp mà sau này hễ xểnh ra là nó trộm lấy bằng được, hòng uốn cho đám tóc mái cong tít lại mới hả lòng.

Mẹ về. Lỉnh kỉnh cặp lồng túi xách, lỉnh kỉnh không ngờ trên tay cả lễ hội tưng bừng tháng 8: một cái đèn ông sao. Thực lòng nó đã từng mơ, mơ nhiều lần về một cây đèn như thế với năm cánh dán giấy bóng màu xanh đỏ, mơ được chạy vù xuống sân nhà những tối mùa trung thu, nắm đại đuôi áo một đứa nào đấy, cũng là trẻ con như nó, tùng dinh mê mải quên về.

Món quà trung thu đầu tiên trong đời nó sang trọng quá. Chẳng phải nó với các chị, trước nay, đồ chơi cho rằm tháng 8 chỉ là gom hạt bưởi, bóc trắng, xuôn dây thép treo từng xâu dài sau nhà, chờ khô quắt rồi đem đốt đó sao. Chẳng phải nó vẫn lê la, chầu chực xem mấy đứa con nhà cô Hòa nặn đất, dán giấy làm mặt nạ, rồi khe khẽ ước tụi nó làm cho mình một cái hình ông Địa đấy sao. So với tiếng hạt bưởi nổ lách tách bao năm, chiếc mặt nạ bằng giấy báo chằng chịt chữ đen của cái Thu mà năm nào nó cũng tơ tưởng… , cơ sự này là hơn cả một giấc mơ rồi :D

Con bé 5 tuổi hân hoan lắm, mờ mắt vì món đồ chơi hàng mã lòe loẹt, chẳng thèm biết để quyết định mua một món quà trung thu trong những ngày thiếu thốn thế này mẹ nó chắc đã phải đắn đo rất nhiều. 5 tuổi hớn hở, líu ríu hai chân, chỉ muốn nhảy tưng ra cửa với ông sao bóng kính xanh đỏ, chuyện mẹ kể đi mua quà muộn, chuyện cửa hàng chỉ còn đầu sư tử, chuyện mẹ nài nỉ một cô khách hàng gần đó đổi đầu sư tử lấy cái đèn ông sao… bập bõm, chìm lỉm trong hàng tá dự định trẻ con của nó với món đồ chung xa xỉ của cả mấy chị em.

Tối ấy, nó nhận từ mẹ một rạng rỡ niềm vui, thấy căn phòng 20m2 yêu thương lấp láy ánh đèn dầu, rồi cái sân rộng thênh chất hàng chồng sắt xây dựng ngày nào nó cũng trèo lên trèo xuống, đánh rơi chìa khóa nhà tòn ten ở cổ đến mấy lần, và cả khu nhà A3 đối diện bắt đầu xây móng, mà bọn lớn hay kể là có ma nữa, đều bừng sáng.

Nhiều nhiều năm về sau, chưa có mùa trăng nào có thể thậm thình gõ trong nó nhiều yêu thương hơn thế.

Nắng chứa những nụ hôn nồng nàn... Hooray! You're 3

Comments

Tư Tình-Chung Tình 1. October 2009, 03:31

Viết lại một kỷ niệm, gọi hỏi chị còn nhớ?
Chị gái nghĩ mãi chẳng ra :D
Bức xúc, gọi mẹ.
Mẹ cười: vẫn nhớ cả chuyện đổi đầu sư tử lấy đèn ông sao à, ừ lâu lắm rồi.
Vờ trách: đấy là lần đầu tiên và duy nhất mẹ mua quà trung thu í nhỉ.
Lại cười.
:heart:

Tine May Bee 1. October 2009, 04:05

Xúc động quá chị ơi :love: :love: :love:
Đọc entry này của chị, em lại nhớ những trung thu ngày thơ ấu của em, mà ấn tượng nhất là mơ ước đến một ngày mình có thể tự làm được con chó bằng quả bưởi (mơ ước này đến giờ vẫn chỉ là ước mơ :D)
Năm ngoái ba Tine cũng bày đặt bóc hạt bưởi ra xâu cho Tine, nhưng không đủ kiên nhẫn chờ có nắng để phơi bèn cho vào lò nướng bánh của em để nướng, 2 ba con hì hục mấy ngày trời, cuối cùng xâu được 3 xâu hạt bưởi, mang ra sân đốt lách tách, vui ơi là vui :love:

Tư Tình-Chung Tình 1. October 2009, 04:57

TMB: :smile:
Cái con chó bưởi ấy đúng là ám ảnh một thuở nhờ :D
Ngày trước chị nghĩ chỉ nhà nào thật giầu mới có. Lớn hơn một chút thì cũng có tham gia làm đôi ba con, chả đẹp tí nào nên cuối cùng cũng quyết định từ bỏ :D



huytun 1. October 2009, 06:53

Món quà Trung Thu đầu tiên của em là mặt nạ Thị Nở :D ( ngày đấy đang có phim Chí Phèo p: :D )

Một kỷ niệm có lẽ là không bao giờ quên, chị nhỉ :wink:

Thỏ- Sóc 1. October 2009, 07:52

Em vẫn tiếc là thời bao cấp trong kí ức em vô cùng nhạt nhoà, hầu như em chẳng nhớ gì, cũng chẳng nhớ nổi hồi bé mình thích cái gì nhất khi trung thu đến, chỉ nhớ mình nắm áo của các bạn đi tùng dinh theo múa lân, múa sư tử đến 10-11h đêm mới về, lúc về thì sợ ma kinh khủng! Có lẽ em có nhiều anh chị em và được chìu chuộng nên ít có cái gì thích quá đặc biệt mà mong mãi không được!

Kỉ niệm của chị em đẹp quá :love:

Tư Tình-Chung Tình 1. October 2009, 10:02

Tũn: hì hì, nhớ cái mặt nạ Thị Nở thời đấy rồi.
Sóc: Thì quà trung thu đầu tiên cũng là duy nhất mà, nên nhớ :smile:

Sam and Bơ 5. October 2009, 16:30

Viết hay và tình cảm quá à !

Tư Tình-Chung Tình 6. October 2009, 10:41

Huynhdeky: Theng kiu chị :smile:

Aboco 10. October 2009, 05:56

Hehe, mẹ 2 Tình viết hay dã man, chẹp, nuật xư za có khác :D

Hồi nhỏ ở quê em, trẻ con học thủ công là biết tự cắt giấy màu làm đèn ông sao chứ làm gì có ai bán mà mua, bố em khéo tay, làm sẵn khung cho các con rồi tự mà sáng tạo, dán giấy màu lên. Em giờ vụng thế này thôi chứ hồi bé á, đan, thêu,... đủ cả đới!!! nhà hồi đó rèm cửa tuyền được em xâu chuỗi bằng con thoi giấy màu xanh đỏ tím vàng, oách ghê lắm! :smile:

Ôi tuổi thơ tôi, xa lắm rồi...

Tư Tình-Chung Tình 10. October 2009, 07:49

Aboco: Thì cô bảo, ngồi cơ quan cả ngày cũng phải có cách sử dụng thời gian của đế quốc cho nó hiệu quả chứ lị
À hỏi nhỏ cái, quả banner happy birthday 15 tuổi cũng là đồ home-made phỏng. Ghen vật :D

Aboco 10. October 2009, 10:27

Khồng, quả banner đó không phải là home-made mà là hand-made, hehe, ông thầy dạy họa ở trường cấp 2 cắt cho đới!!! Em đoán ông í ngoài đi dạy ở trường thì ở nhà chuyên cắt chữ Vu Quy, Tân Hôn, Lễ mừng thọ đến ... Cáo Phó ... kiếm thêm :lol:

Mr Ốc 12. October 2009, 08:54

Hay

How to use Quote function:

  1. Select some text
  2. Click on the Quote link

Write a comment

Comment
(BBcode and HTML is turned off for anonymous user comments.)

If you can't read the words, press the small reload icon.


Smilies

Download Opera, the fastest and most secure browser
M T W T F S S