Dễ yêu, khó quên --> quá ngốc nghếch chăng?
Saturday, May 4, 2013 6:37:58 PM
Tớ ko bt, tớ bị thích cậu, cũng nhớ cậu, thế là chưa đủ nên tớ ko cho phép mình dấn sâu vào, mặc dù tớ ít khi nể hà lắm, thích là nhích thôi vì đời là mấy tí. Nhưng vài lần như thế, tình cảm nó dễ đến quá thì cũng sẽ dễ đi thôi. Tớ ko vấn vương điều j nữa. Cảm ơn cậu cho tớ thấy tớ còn gặp đc nhiều người hay ho nữa trong cuộc sống 
Cậu bước qua đời tớ nhanh quá, chả biết tớ để cho bản thân rung rinh đến khi nào. Nhưng chắc sẽ sớm thôi, vì tớ ko muốn mình trở thành đứa dễ dãi đâu. Tớ ngại nói, nhưng tớ cần một sự đáp trả lại, dù là nhỏ nhất. Và thực sự tớ đã quá liều khi mà chợt yêu chợt thương nhanh như vậy.
Uhm nghĩ thoáng tí thì cũng là cái may, tớ tạm nhớ cậu nhé. Như thế tớ sẽ quên đi người ko cần thiết phải nhớ, anh đáp trả để tớ hi vọng, rồi sau đó lại cướp đi niềm tin của tớ. Thôi thì cứ cho là tớ thích đơn phương đi. Cũng đc hì hì. Tạm thời giúp tớ nhé, làm ng thương của tớ vài ba bữa. Tớ đã quên anh rồi, nhưng có thêm xúc tác là cậu nữa thì cái sự quên ấy sẽ nhanh như tên lửa cho mà xem.
Cái ranh giới này khó khăn thật đấy, tớ ko hiểu sao nữa. Uhm thực ra con người tớ là thế đấy. Dù j thì giờ vẫn chị là bề nổi thôi, chạm vào tim tớ còn khoảng cách xa xa, và chắc chắn ko phải đối tượng như cậu có thể nắm bắt đc. Vì cậu bằng tuổi tớ, và cậu cũng vô tư lắm.
Thôi thế đủ rồi, tớ ko để mình đối xử tệ vs bản thân mình nữa đâu. Tớ cần ngủ để lấy sức cho cuộc sống bình yên của tớ. Chào cậu, --- à

Cậu bước qua đời tớ nhanh quá, chả biết tớ để cho bản thân rung rinh đến khi nào. Nhưng chắc sẽ sớm thôi, vì tớ ko muốn mình trở thành đứa dễ dãi đâu. Tớ ngại nói, nhưng tớ cần một sự đáp trả lại, dù là nhỏ nhất. Và thực sự tớ đã quá liều khi mà chợt yêu chợt thương nhanh như vậy.
Uhm nghĩ thoáng tí thì cũng là cái may, tớ tạm nhớ cậu nhé. Như thế tớ sẽ quên đi người ko cần thiết phải nhớ, anh đáp trả để tớ hi vọng, rồi sau đó lại cướp đi niềm tin của tớ. Thôi thì cứ cho là tớ thích đơn phương đi. Cũng đc hì hì. Tạm thời giúp tớ nhé, làm ng thương của tớ vài ba bữa. Tớ đã quên anh rồi, nhưng có thêm xúc tác là cậu nữa thì cái sự quên ấy sẽ nhanh như tên lửa cho mà xem.
Cái ranh giới này khó khăn thật đấy, tớ ko hiểu sao nữa. Uhm thực ra con người tớ là thế đấy. Dù j thì giờ vẫn chị là bề nổi thôi, chạm vào tim tớ còn khoảng cách xa xa, và chắc chắn ko phải đối tượng như cậu có thể nắm bắt đc. Vì cậu bằng tuổi tớ, và cậu cũng vô tư lắm.
Thôi thế đủ rồi, tớ ko để mình đối xử tệ vs bản thân mình nữa đâu. Tớ cần ngủ để lấy sức cho cuộc sống bình yên của tớ. Chào cậu, --- à

