Nơi của những nỗi buồn

Subscribe to RSS feed

"Kẻ thù" của mẹ...

"Kẻ thù" của mẹ là cái máy tính - chỗ con chơi, chỗ bố chơi, chỗ anh chơi mọi lúc, mà ko phải ngồi chơi bên cạnh mẹ. "Kẻ thù"của mẹ là những con gà chọi - nơi bố tới đầu tiên khi đi làm về, xoa bóp cho chúng mặc dù chúng chẳng cần, mà ko phải là bóp chân bóp tay cho mẹ những lúc mẹ đau. "Kẻ thù" của mẹ là những mối quan hệ của con gái, khi họ gọi là con tới, mặc cho thế nào con cũng đi, để mẹ thì mãi chờ con, khi con thưa từ rõ xa "Vâng" mà mãi ko thấy mặt con đâu. "Kẻ thù" của mẹ là những trận đá bóng của anh, mưa gió anh vẫn đi đều, đến khi mẹ gọi thì "Con còn đá bóng đã". "Kẻ thù" của mẹ là những cuộc điện thoại, những tin nhắn trên trời của bố, khi tay bố thì vừa hờ hờ bóp cho mẹ, vừa bấm bấm, trong khi mẹ đang đau lịm đi. "Kẻ thù" của mẹ là ... Sao mẹ lại nhiều "Kẻ thù" như thế? Mẹ sống tốt với mọi người, mẹ ăn ở phúc đức với gia đình, hàng xóm, đồng nghiệp? Mẹ có bao giờ làm hại ai đâu. Mẹ sống cả đời vì 2 chữ Gia Đình. Để rồi khi đến cái tuổi phải được hưởng hạnh phúc con cháu thì mẹ bị bệnh, mẹ ốm đi, mẹ kiệt sức. Mẹ nhận lại là những gì từ 2 chữ Gia Đình ấy??? - Sự vô tâm của những người mẹ thương yêu nhất - Sự hờ hững trước cảm xúc của mẹ, nỗi đau của mẹ - Sự mệt mỏi của những người chăm sóc mẹ - Sự lạnh nhạt của người mẹ đã đặt trọn niềm tin nơi ấy - .... Giờ nói ra cũng chẳng ích gì, khi con vẫn ngồi đây viết những dòng chữ này mà ko phải là ngồi bên mẹ. Con quá ích kỷ, quá bất hiếu phải ko mẹ? Con biết, con biết mẹ ơi, nhưng con đã quá vô tâm để rồi giờ khi con muốn ở bên cạnh mẹ thì đó chỉ là trong tâm thức con, mà sao con ko làm được, con ko biến điều đó thành hành động để mẹ được nguôi ngoai phần nào. Con bị vô cảm từ khi nào ko hay. Giờ con sẽ viết nốt cho xong những gì trong đầu con, để rồi đứng dậy và bắt đầu làm, làm những điều con có thể làm, dù chút chút thôi, nhưng xin mẹ hiểu cho con, tình yêu của con ko được nhẹ nhàng, ko đc âu yếm và ngọt ngào. Con chỉ biết chăm những bữa cơm, những nhu cầu sinh hoạt của mẹ thôi mẹ ơi. Con xin lỗi khi con không nói được những lời yêu thương kia dành cho mẹ. Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ. Xin cho con hét thật to "Con Yêu MẸ"

Just a dream

Cả quãng đường dài, mỗi khi anh kêu lạnh thì lại chẳng ôm anh cho ấm, chỉ biết hỏi "Anh ăn socola ko ạ?". Giờ đã hết cơ hội được ôm rồi, thì em lại làm chút socola, vậy lúc nào thấy lạnh thì anh bỏ ra ngậm nhé. Nhưng hình như trời này còn lâu lắm mới lạnh tiếp, thôi thì khi nào vui vui thì anh nhâm nhi vậy, loại đắng nhất em có thể tìm thấy đấy ạ.
Thùy Anh


------

The real:

Thím: Mấy hum nay kubeu lam j vay. Ko thay on yh.
- Thì vì trong mắt Thím, mình là đứa hay đi chơi lắm mà
- Làm j mà hay đi chơi :| ta nói thế bao h :-w với cả hay đi chơi có j xấu đâu. Ta cũng thích đi chơi mà. Đang làm j đấy. Ăn chưa?
- Uh thì theo cách hỏi của Thím thì mình thấy vậy thôi. Bụng đang khó chịu nên ko muốn ăn. Thím ăn chưa?
- Ta vừa ăn rùi. Sao mà đau bụng sad dạo này mẹ có đỡ ko?
- Ngang ngang, khó chịu thôi. Thời tiết nay thì mẹ chỉ đau hơn thôi.
- Thời tiết mà. Cố chăm mẹ xem mẹ cần j ko nhé p. Thế bụng dạ làm sao. Lại ăn linh tinh ah
- Uh thì vẫn đều mà. 2h chiều mới ăn, chả hiểu sao thấy sôi bụng.
- Lại tát cho 1 cái h. :-w ăn uống thế ah? 2h là ăn trưa hay ăn tối :-w. Mà ăn j. Ăn uống phải điều độ chứ :-w
- Hư'.. Tát á?
- Uh :-s. Hem dc ah :-s
- Quan tâm kiểu j bạo lực thế :|
- Yêu phải cho roi cho vọt mà. Các cụ nói rồi còn j.
- Yêu từ bao giờ mà roi vọt sớm thế?
- Thì cứ cho roi vọt trc. Yêu thì tính sau smile)
- Vậy cứ mơ đi nhớ.



Giả vờ thôi mà

Đang dắt xe tiến ra cổng, bỗng
- Dừng lại.
Một bé gái đứng ngay trước mũi xe, giơ chân giơ tay ra chặn xe mình
- Thu vé xe.
Cô bé hồn nhiên cười và xòe tay xin vé.
- Cô ko lấy vé.
- Giả vờ thôi mà.
Bé con cúi cúi đầu, cười nhoẻn 1 cái. Mình chợt nhận ra một trò của những đứa trẻ đó là giả vờ làm những j mình muốn. Thế là 1 tay giữ xe, 1 tay thò vào túi áo lấy chiếc vé vô hình đưa về phía bé con:
- Vé đây.
Tét, 2 tay chạm nhau coi như đã thu vé.
- Cô đi được chưa nào?
- Chưa..chưa... lùi lại 1 bước nhưng chân tay vẫn dang ra chắn đầu xe mình. Xe cô phải trả 100k,200k nữa.
Lúc đấy mình định tìm cái j để trao đổi chứ ko phải tiền, thì đúng có mấy quyển báo treo ở xe.
- Cô trả bằng báo đc ko?
- Không, 100k cơ, à ko 200k chứ.
- Ừ đây, tận 500k nhé.
Tay đút túi và cầm 500k tiền ko khí đưa cho bé con. Tét 1, tét 2 này, 3 này, 4 này, 5 này, 2 cô cháu cứ tay vỗ tay đến khi hết 500k tiền ko khí thì thôi.
- Đủ rồi nhé bé con.
- Thêm 200k nữa cơ
Cái giọng nũng nỉu, và miệng cười sao mà tươi đến thế.
- Uhm, khuyến mại thêm 200k nữa này.
2 cái tét tay giữa cô và cháu. Rồi bé con lùi lùi lại, nhưng ko tránh rau khỏi đầu xe, cứ lùi lùi và tay vẫn dang rộng như muốn giữ lại. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi được kéo dài thêm bằng đôi ba câu hỏi nhanh.
- Con mấy tuổi rồi?
- 4 tuổi rưỡi ạ
- Con học ở đâu?
- Con học ở trường mầm non Star
Ra tới cổng thì bé con ko theo nữa, chạy ngược vào nhà còn cô thì vẫn với hỏi theo:
- Con có anh chị em ko?
- Con ko
Rồi ko nhìn thấy bé con nữa, mình lên xe thì chợt vọng tiếng chào của bé "bye". Lên xe rồi đi ra khỏi con ngõ nhỏ, tạm biệt một góc nhỏ yên tĩnh với những bản tình cả của Trịnh Công Sơn, tạm biệt bé con đáng yêu.

Hãy để phần con thắng phần người một lúc đi

Tôi từng nói với bản thân là sẽ chỉ có thể tiếc chứ ko bao giờ hối... nếu có cho làm lại thì tôi cũng sẽ ko sửa những thứ mình đã từng làm, vì tôi hiểu đó là những thứ tạo nên con người tôi, có sai lầm, có ngu dại thì tôi mới khác được, để có những lúc nghĩ lại sẽ thấy rằng giờ mình khác rồi... dài dòng thì thế, còn hôm nay lần đầu tiên tôi muốn thay đổi một thứ... tôi muốn 1 người cha khác ... nói ra thì tôi biết mình là đứa con bất hiếu...nhưng tôi sẽ ko xóa nó đi...thực sự một phút tôi đã nghĩ thế đấy....uhm rồi đọc lại thì tôi muốn bố làm ơn đừng phong kiến, bớt tính sĩ diện đi một tí thôi.... tôi ko phải đứa con gái ngoan, hiền thảo nhưng cũng ko phải đứa hư hỏng để mà bị đánh đồng với những đứa vô học... một lần nói dối rồi bị phát hiện... để rồi sau đó là những sự nghi ngờ... mất lòng tin... uh, có những thứ mình sẽ làm mọi cách để lấy lại lòng tin, nhưng thực sự với bố, mình chẳng cần j cả, bố cứ việc nghi ngờ, mình chẳng cần lòng tin ấy đâu....

Đúng là viết ra sẽ làm con người ta tỉnh lại, và biết suy nghĩ hơn... uhm nóng giận và viết ra thế... coi như đã xong... có những thứ làm ta đau lòng chỉ vì ko biết nói và diễn đạt thôi...bỏ qua đi nhé..người.

Giấc mơ chỉ là giấc mơ

Chỉ là nói chuyện thôi, chỉ là chia sẻ thôi, chỉ là tự cho mình làm cái việc trẻ con ấy thôi...ko có j là thật cả...một sự lấp đầy tham muốn mà thôi...xa lạ thì sao có thể lại thật được...lời nói...suy nghĩ..cả tình cảm cũng vậy...ko phải giả dối, nhưng cũng ko phải thành thật... một sự tưởng tượng....hay cứ coi như một giấc mơ đẹp đi...một giấc mơ ở đó mình được làm mình...được nói những điều mình đã ấp ủ nhiều thật nhiều...điều mong chờ đã thành hiện thực trong giấc mơ....vậy là đủ nhỉ, thôi dừng lại ở đó thôi nhé..^^ cứ như một giấc mơ thôi để mình lại sống tốt ở hiện tại này..sống ko mơ mãi được đâu p

Tạm biệt nhé giấc mơ đẹp