Monday, 13. October 2008, 22:11:21
Chiều nay, những chiếc lá thu cuối cùng rơi nhẹ bên cửa sổ. Lại một mùa đông dài sắp đến. Hơi lạnh đã len lỏi vào căn phòng nhỏ, anh thấy lòng mình tê lạnh nỗi nhớ em và con. Nơi ấy, em và con chắc cũng đang lạnh lắm nỗi buồn không có anh. Nhà mình chắc cũng đang vắng lạnh lắm vì thiếu tiếng nói, tiếng cười và thiếu vắng bóng hình anh.

Sáng nay em gửi cho anh đoạn tự sự của một người nào đó trên mạng:
"..tôi đi là anh dắt xe cho tôi, anh luôn kiểm tra xe của tôi đã hết xăng chưa và đi đổ xăng cho tôi từ tối hôm trước, không hiểu sao tôi rất sợ và rất ghét phải chạy xe đi đổ xăng, đi bơm, đi sửa, đi vá ... gì gì đó...". Anh biết, đó không chỉ là tâm sự của người ta mà còn là tâm sự của em nữa. Anh nhớ, em đi xe máy thường hay quên mang theo áo mưa. Ra đến ngoài đường em mới nhớ không mang theo khẩu trang. Xe máy em đi cũng thường quên thay nhớt...
Mùa hè, anh về sơn tường, lau dọn đồ đạc rồi sửa sang vòi nước. Mấy cái việc tưởng chừng như rất nhỏ ấy, nhưng không có chồng là không xong. Anh nhớ mãi lúc anh lau dọn đồ, em chạy lăng xăng giặt dẻ lau giúp anh, trong mắt em anh thấy ánh lên một niềm vui, niềm hạnh phúc vô bờ bến.
Hôm anh ở nhà, Bốp bị nhiễm trùng da do chẳng may dùng phải cái Bỉm không vệ sinh. Con khóc cả đêm, em lo lắm. Nhưng thấy em dường như khá bình tĩnh. Em nói, em bình tĩnh được là do có anh ở nhà. Còn khi anh đi xa, mỗi lần con ốm, em lo tái mặt. Đến cơ quan nhưng lòng dạ em lúc nào cũng canh cánh một nỗi lo, không biết bệnh tình của con thế nào. Anh biết, những lúc như thế, em cần anh hơn bao giờ hết. Em còn nói, chỉ cần anh ở nhà, anh không làm gì cũng được, chỉ cần có anh thì em sẽ vững tin hơn nhiều. Anh hiểu lắm những nỗi lo toan, những suy nghĩ và những tâm sự của em. Cũng phải thôi, em cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường như bao người phụ nữ khác. Em cũng cần được quan tâm, cần được giúp đỡ em những việc không thích hợp với em và cần hơn hết là một chỗ dựa về tinh thần.

Vào Blog của mấy mẹ trên Opera, anh càng hiểu hơn tâm lý của người làm mẹ khi thấy con mình bị ốm đau. Anh hiểu lắm những suy nghĩ đó của em. Mỗi lần con ốm đau, lòng anh cũng nóng như lửa đốt vậy. Anh muốn lắm được về ngay xem con thế nào. Anh chẳng biết làm sao ngoài việc động viên em hãy bình tĩnh, trẻ con thì phải ốm đau chứ! Anh biết em cần lắm anh ở bên em để giúp em giải quyết mọi việc lớn nhỏ trong nhà. Nhưng lúc này có lẽ em phải cố gắng em nhé. Anh nhớ em lắm, anh cũng cám ơn em nhiều lắm người vợ hiền của anh. Em đã hy sinh quá nhiều sức khỏe của mình cho con và cho gia đình bé nhỏ của mình. Em nhớ giữ gìn sức khỏe em nhé, dạo này em yếu hơn nhiều. Không có sức khỏe thì em không trụ được đến khi anh về hẳn đâu em.

Những hạt mưa li ti nhỏ xíu phất phơ bay làm cho chiều nay thêm vắng lạnh. Không gian nơi anh như đang bình yên một cách lạ lùng. Anh thầm mong ở nơi ấy em và con cũng bình yên. Bình yên trong cuộc sống và bình yên trong tâm hồn. Anh mong sao con sẽ khỏe mạnh và em cũng sẽ thật khỏe mạnh xinh tươi đến ngày anh trở về.