Ngày ô tô...
Monday, August 30, 2010 3:41:29 AM
Bỏ quên thói quen đọc sách, bỏ quên thói quen viết lách, bỏ quên những sở thích làm cho tâm hồn mình phong phú và đẹp đẽ hơn. Để làm gì ấy nhỉ, để đi tìm những thói quen mới, không xấu, nhưng mà làm cho những mạch huyết lúc nào cũng khô cứng, đông lại, tạo những cơn đau đầu cứ lách cách, lách cách...
Mình mới nhận một dự án, có thể sẽ kéo dài lâu, đang là thời gian đọc và nghiền ngẫm tài liệu, khoảng thời gian này là buồn ngủ và chán nhất, nhưng lại khiến cho mình đau đầu hơn, mệt mỏi hơn. Hình như cơ thể mình đòi làm việc, đòi suy nghĩ, đòi phải hoạt động bộ não với những thứ hay ho hơn, nên chọn phương án tìm lại những thói quen đã bị bỏ quên, rồi tự hứa như bao lần đã tự hứa là sẽ không để cho nó khô cằn nữa, "tớ sẽ tưới nước cho bạn hàng ngày mà! hứa đấy!", hứa như đinh đóng cột thế cơ mà...
Cứ giai đoạn này là ngày thì rảnh rang ngáp ngắn ngáp dài, còn tối về bận tối mắt tối mũi, chỉ mong về nhà... Tận trên tầng 22, trăng có thanh, gió có mát thật, nhưng mà tiếng ồn xe cộ vẫn không cất đi đâu cho hết. Đóng cửa vào, bật điều hòa thì phí cái gió trời quá. Cuối cùng thì có rất nhiều lý do để muốn ở nhà
Thứ 7 vừa rồi thay đổi không khí nên đã quyết định về quê. Xuất phát tầm 9h30 tối thứ 6, mưa lúc to xối xả, lúc rích rắc rích rắc, cộng thêm âm thanh của thanh gạt nước như nhạc hip hop, làm cho thói quen cứ lên ô tô là ngủ đã biến đi đâu mất. Nhìn xuyên qua màn mưa và bóng tối chỉ có ánh đèn, cảm giác mệt mỏi mà không thể ngủ... 11h30 về đến Thái Nguyên, lăn vào giấc ngủ đến 7h30 sáng hôm sau... lại ô tô, lại đi... đi thăm đứa bạn mới sinh cũng vừa đúng ngày tròn tháng cháu nó... kể cũng...
Vì chủ nhật là ngày giỗ cụ, bà nội định về quê nên mẹ bảo tiện ô tô thì đưa bà về rồi về quê chào mọi người luôn, không ý kiến... thế là lại ô tô, lại đi...
Quãng đường đầu thì cũng bình thường, không nghĩ là rồi sẽ thoát chết trong gang tấc như thế...
Cũng vì cả nhà ai cũng chỉ biết có 1 đường về quê bà nội là đường đê, nên đương nhiên là phải chọn con đường đấy rồi, ướt át, bùn đất mặc dù trời thì cũng đã quang từ sáng rồi. Qua được đoạn ướt át ấy thì gặp đoạn đường vừa được đổ đất che những ổ trâu trên đường, vừa đổ đất thì gặp mưa mấy hôm liền nên trở nên nhão nhoẹt. Nhìn đường tài xế cũng phải ngán ngẩm quay ra hỏi xem có còn con đường nào khác, mẹ gọi hỏi chú, chẳng hiểu mẹ với chú nói qua lại thế nào mà cuối cùng đưa ra quyết định: KHÔNG. Thôi thì cứ thử xem nào, đi được chưa đầy 200m thì xe sa vào vũng bùn, không thể tiến, cũng chả thể lùi, gọi chú ra thôi, hì hụi xúc bùn, nào xẻng, nào cuốc, nào ván, nào đá, phù phù, xe đi được rồi. Quay lui thôi. Chỗ mà mẹ gọi điện cho chú chỉ cần rẽ phải là ra đường bê tông đi vào làng, thế mà chả hiểu chú nói gì, mẹ nghe làm sao mà cuối cùng lại chọn đường khó hơn để đi
Thôi thì mới có 200m thôi quay lại nào. Thế nhưng nào ngờ, xe đột ngột phanh gấp, chưa kịp định thần, tài xế xua mọi người xuống, xuống mau. Lúc định thần ra thì ôi thôi chỉ cần 20cm nữa thì cả nhà cùng nhau xuống ao rồi
Nửa xe 2 bánh trên đê ướt nhoẹt toàn bùn đất nước quyện vào với nhau, nửa còn lại 2 bánh ở sườn đê cỏ ướt sương trơn tuột, xe nghiêng 40 độ, bánh xe được nhuộm một màu vàng của bùn đất
Gọi cứu hộ, 1h nữa cơ, khoảng thời gian chờ đợi là khoảng thời gian mà dây thần kinh căng lên, máu đổ dồn về não để đưa ra tình huống này, suy nghĩ nọ. Trời bắt đầu nắng lên, bà nội thì mệt mỏi khấn trời phật, đứa em họ say xe người xanh lét lả như tàu lá, gương mặt mẹ căng ra hết cỡ, tài xế lo lắng đi đi lại lại, chú với thằng em bàn bạc tìm giải pháp, mình thì chẳng biết làm gì hết nhìn người này rồi nhìn người kia, rồi nghĩ, rồi lo, rồi giá mà... Chỉ còn cách chỗ thoát ra khỏi đường đất này 1m thôi mà, mọi người ai cũng tiếc rẻ, lo lắng... Chỉ đến khi thấy chiếc xe tải xuất hiện và chiếc xe 9 chỗ ngay ngắn đứng ở giữa con đê rồi thì mọi gương mặt mới giãn ra, thở phào, nhẹ nhàng rơi vào giấc ngủ...
Chỉ có tài xế là vẫn phải tiếp tục căng thẳng "giữ mạng sống của mọi người trong tay"...
Chuyện xảy ra, người này đổ lỗi cho người kia, tại cái này tại cái nọ... Ơ, con người thật là buồn cười, mặc dù tất cả đều là những người mình yêu quý, nhưng sao mình lại có suy nghĩ này nhỉ... Lúc khó khăn, sai lầm thì đổ cho nhau, lúc hạnh phúc, lập công thì phải có mặt mình trong đấy...
Mình thì vẫn thấy may chán, may mà xe sa lầy thì cũng đã thoát ra rồi, may mà tài xế giỏi đã phanh đúng lúc, may mà giữa buổi trưa của ngày nghỉ này vẫn có chú xe tải ra cứu hộ, may mà mới đi đường lầy có 200m thôi, may mà chú và thằng em đã ra kịp lúc, may mà hôm đấy trời không mưa, may mà... nhiều cái may thế cơ mà... mình cảm thấy hạnh phúc, phải ăn mừng chứ nhỉ
... Trên đường về mình đã nghĩ vậy đấy... thế mà vẫn có sức để đi học tiếp vào buổi tối cơ đấy (7h30 ~ 9h). Ai biết chuyện cũng bảo mình dở hơi
dở hơi gì chứ, 70k một buổi học đấy, nếu nghỉ là mất lượng kiến thức không biết bao nhiêu lần của cái 70k đấy ấy chứ
Kết thúc một ngày ô tô với đầu đau, người nhức nhưng mà đi vào giấc ngủ dễ dàng... Chỉ tiếc là không chụp cái ảnh làm kỷ niệm...
















