Một thứ Bảy hiếm hoi trong những thứ Bảy mình ở nhà.
Cô ấy khoe tuần rồi cô ấy được 10 điểm toán. Cô ấy mới học lớp Một, thế mà đã thích chí khi được điểm Mười, chao ôi, tuổi thơ thế thì còn gì là vui vẻ.
Cậu ấy hơi ôm ốm, người không nóng, nhưng mà uể oải. Cậu ấy chun mỏ lại, ra cái điều cháu đang bị ốm nhé, cháu sẽ được phép nũng nịu thoải mái và bắt nạt chị cả ngày.
Mình bảo, có thích đi chơi không. Cô cậu ấy mặt mày rạng rỡ, hí hửng gật gật, mình chỉ lo cô cậu ấy gật quá sức, làm rơi đầu khỏi cổ luôn. Thế là mình cắp hai cô cậu ấy vào nách, đi chơi công viên Lênin.
Công viên Lênin mình đến được mấy lần nhỉ.
Một lần là mẹ dắt ba anh em đi, cà tọc cà tọc, một mình mẹ trông chừng ba đứa trẻ con. Ôi chao cái bệnh đau chân của mẹ.
Một lần đi chơi 20-10 cùng với lớp đại cương, nhắng ra trò, chèo thuyền loanh quanh cái hồ, và âm mưu đẩy đứa khác xuống hồ. May mà không nghịch dại trò đấy, vì về sau mới phát hiện ra chả đứa nào trong bọn biết bơi.
Một lần vào chụp ảnh, tác nghiệp quả 350D mới kính coong. Nhớ hồi ấy tóc dài miên man, chẹp, rồi cắt dần đi, mỗi lần cắt tóc vừa vui lại vừa buồn, vui vì sự thay đổi, buồn vì... tiếc.
Lần này dắt cô cậu ấy vào, mình đứng trước cái xe đẩy đồ chơi đầy băn khoăn, rồi rụt rè hỏi: "Bác có ống thổi bong bóng không". Bác bán hàng gật đầu và lúi húi lấy đồ, mình nhìn xuống hai cặp mắt to tròn như bi ve và thở phào nhẹ nhõm, mua được đồ chơi rồi, lại là loại rất... rẻ nữa chứ.
Chia cho cô cậu ấy mỗi người một ống thổi, mình trịnh trọng dặn các cô cậu ấy phải thật tiết kiệm. Khi nào cùng dừng lại thổi một lúc mới đẹp, mà cũng thổi in ít thôi, kẻo ... hết. Cô cậu ấy lại gật đầu lia lịa, vừa qua cái cổng soát vé đầy nắng, là cô cậu ấy chạy như bay trên đường, vừa chạy vừa cười vang rộn, như thể cô cậu ấy là chủ cái công viên này vậy. Ờ, mà đúng là chủ thật còn gì, đất nước xã hội chủ nghĩa mà.

Ngày thứ Bảy, nên công viên rất đông các cô cậu chủ khác. Chỗ này thì nghịch đất, chỗ khác chơi cầu trượt, chỗ khác nữa thì chơi đu quay. Bùn đất lấm lem, nắng cười lấp lóa, các cô cậu ấy thật giỏi, làm quen nhau đến là nhanh, chỉ một loáng là đã thân ơi là thân. Cùng xây nhà, cùng trèo "núi", cô này lên, cậu kia xuống, ấy là trò bập bênh.

Nhưng mà các cô cậu ấy chán nhanh, chỉ chơi một lúc là đòi chơi trò khác. Mình dắt cô cậu chủ đi chơi trò đu quay, cô cậu ấy háo hức đến nỗi các con thú chưa dừng mà đã dợm chân nhảy lên định xí chỗ, mình thì sợ chóng mặt, tay nắm chặt cô ấy, bắt cô ấy tóm chặt tay cậu ấy, đợi vòng quay dừng hẳn lại mới cẩn thận bước lên.

Nhấc cậu chủ lên xong xuôi, mình định đỡ cô chủ lên ngựa, nhưng cô ấy quát: "Cháu lớn rồi, cháu tự lên được". Thế là mình lủi thủi đi ra phía cậu chủ, run run gà cậu ấy: "Sợ không, sợ không...". Cậu ấy cười híp mắt, tóm chặt tay vào thanh trục, mỏ chu ra đầy hào hứng: "sợ kuá, sợ kuá". Mình chưa từng thấy ai nói "Sợ kuá" một cách đáng yêu như cậu ấy cả.

Vòng quay bắt đầu, cậu ấy la lên ầm ĩ, cô ấy ở đằng trước ngoái lại, mỉm cười vẻ rất người lớn, đúng là đồ nhát gan, thế mà cũng chơi. Cậu ấy ngượng, thôi không la lên nữa, mình vẫy tay chào, cậu ấy vẫy tay chào, cô ấy vẫy tay chào. Lạ thật, bao nhiêu vòng quay như thế, rồi mình sẽ không thấy các cô cậu ấy vẫy tay chào mình nữa...

Rời vòng đu quay, bọn mình gặp một bác râu quai nón như ông già Khốt ta bít trong truyện, mỗi tội bác này có mớ râu màu đen tuyền, bác ấy rút trong túi ra chùm chìa khóa, lúc lắc mời gọi: "Xe điện nào, 5 nghìn một lượt. Chơi nào, chơi nào".

Cô cậu ấy đứng tò mò quan sát bác Khốt Trẻ, có lẽ còn hiếu kỳ hơn cả việc tìm hiểu quá trình vận động của các tiểu hành tinh. Mình cũng dừng lại, nhưng để ngắm nghía cái xe điện hình ô tô dã chiến, hình xe charly kiểu cách, cả hình phi thuyền vũ trụ hiện đại nữa. Nhân lúc ấy, cô cậu ấy trèo lên xe, cực kỳ sẵn sàng cho một cuộc đua xe như trong Fast & Furious. Những lúc như thế mình rất phục cô cậu ấy, luôn biết cách để người khác phải làm theo ý mình, mà không cần nói một lời nào cả.

Mỗi người một xe, các cô cậu ấy dậm chân ẻn ẻn, mắm môi mắm lợi vươn người về phía trước, mình ục ịch chạy theo sau, vừa đủn xe, vừa kéo xe, vừa nghĩ thầm cái trò này thà mình về lấy cái hộp bìa các tông kéo cô cậu ấy đi quanh nhà. Vừa an toàn, vừa tiết kiệm, lại không hại đến môi trường.
Hết một vòng, mình chạy theo cô cậu ấy, mồ hôi chảy vòng quanh hơn cả tập thể dục buổi sáng, nhưng cô cậu ấy không mệt, đòi đi vòng nữa. Mình suy nghĩ rồi đồng ý cho cô cậu ngồi cùng một xe, lần này đến lượt bác Khốt Trẻ chạy theo cô cậu ấy. Để bác ấy biết kiếm 5 nghìn cũng vất vả lắm chứ chẳng đùa.
Nắng nóng, mình bê cậu chủ lên, hỏi cậu ấy có mệt không, cậu ấy lắc đầu, cô chủ quay lại, ra lệnh, "Cháu muốn đi nữa". Mình ngoan ngoãn gật đầu, rồi dắt cô ấy vào quán nước, mình có kinh nghiệm mà, phải tìm kế hoãn binh thôi.

Cô ấy uống nước cam còn cậu ấy ăn sữa chua. Mình phải ngồi chờ để ăn nốt phần dở của cậu ấy, cậu ấy đang lười ăn, nhưng lại rất hay đòi ăn tranh của cô ấy. Chỉ khi được chiến đấu để giành lấy một cái gì đó thì người ta mới có hạnh phúc để tận hưởng niềm vui khi có được nó mà thôi.

Mình bảo, đến cơ quan cô, có cầu thang máy, các cháu phải tự bấm để lên cơ. Cô cậu ấy reo vang, gì chứ trò bấm thang máy là cô cậu ấy thích lắm. Còn mê ly hơn cả trò nghịch cát và chơi quay vũ trụ.
Thế là mình lại cắp cô cậu ấy vào nách, rồi về. Nắng bươn bả chiếu trên những tàng cây xanh rì, mướt mát, mỗi lần đi qua vạt nắng, cô ấy ngồi sau lại kêu lên: "Nắng rồi, nắng rồi. Cúi đầu. Cúi đầu". Và cậu ấy hấp ta hấp tấp cúi gằm xuống mặt số trên chiếc xe. Kêu theo: "Cúi rồi. Cúi rồi...".
Mình lấy tay che phần gáy nhỏ xíu bị hở giữa khoảng áo phông và mũ nồi của cậu ấy, tự hỏi, không biết đến bao giờ, bàn tay mình không thể che nắng cho cậu nữa. Trong lúc đó, cô ấy vòng tay quanh eo mình, hát líu lo một bài không liên quan: "Bà ơi bà, cháu yêu bà lắm. Tóc bà trắng, màu trắng như mây..."[/ALIGN]